Áp lực về ngoại hình, đặc biệt là trong lứa tuổi vị thành niên, có thể dẫn đến những hệ lụy nghiêm trọng về sức khỏe thể chất và tinh thần. Câu chuyện của một nữ sinh 17 tuổi tại Hà Nội, phải nhập viện trong tình trạng nguy kịch vì chứng chán ăn tâm thần, là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ. Từ một học sinh giỏi giang, vui vẻ, em đã rơi vào vòng xoáy giảm cân cực đoan sau một lời trêu chọc vô tình.
Nỗi Ám Ảnh Từ Lời Trêu “Béo” Và Hành Trình Giảm Cân Đau Khổ
Nữ sinh 17 tuổi, cao 1,6m và nặng 62kg, từng là một cô gái hoạt bát, được bạn bè và thầy cô yêu mến. Tuy nhiên, mọi chuyện bắt đầu thay đổi cách đây sáu tháng, khi em bị bạn trêu chọc về cân nặng trong một tiết thể dục. Lời nói tưởng chừng vô hại ấy đã gieo vào lòng em nỗi tự ti sâu sắc, biến thành ám ảnh về ngoại hình.
Từ đó, em lao vào hành trình giảm cân khắc nghiệt. Nữ sinh tìm kiếm các phương pháp trên mạng xã hội và áp dụng chế độ ăn kiêng cực đoan: nhịn ăn sáng, cắt giảm tới 2/3 khẩu phần ăn mỗi ngày, hoàn toàn bỏ cơm, tránh xa đồ ngọt. Cùng với việc hạn chế ăn uống, em còn duy trì cường độ tập luyện thể dục cao, từ 2 đến 3 tiếng mỗi ngày. Chỉ trong vài tháng, em đã giảm gần 10kg.
Khi Cơ Thể Kiệt Quệ Nhưng Tâm Trí Vẫn “Chưa Đủ Gầy”
Mặc dù cơ thể đã gầy yếu rõ rệt, cân nặng chỉ còn 52kg, nhưng nữ sinh vẫn không ngừng ám ảnh. Trong mắt em, mình “chưa đủ gầy” và vòng bụng vẫn còn “béo”. Em tiếp tục ép cân bất chấp sự can ngăn của gia đình. Các dấu hiệu nguy hiểm bắt đầu xuất hiện: em bị mất kinh nguyệt suốt 3 tháng liên tiếp nhưng từ chối đi khám, cho rằng đó là hệ quả của việc giảm cân.
Một tháng trước khi nhập viện, tình trạng của em trở nên tồi tệ hơn. Cân nặng giảm xuống chỉ còn 45kg. Em gần như không ăn gì ngoài vài thìa cơm trắng, hoàn toàn không nạp protein, nhưng vẫn duy trì lịch tập luyện dày đặc. Hệ quả tất yếu đã đến: nữ sinh ngất xỉu tại nhà và được gia đình đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.
Hình ảnh bác sĩ đang tư vấn cho một bệnh nhân mắc chứng chán ăn tâm thần trong quá trình điều trị.
Tại Viện Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai, bác sĩ Ngô Tuấn Khiêm chẩn đoán nữ sinh mắc chứng chán ăn tâm thần (Anorexia Nervosa) – một dạng rối loạn ăn uống nghiêm trọng. Khi nhập viện, cân nặng của em chỉ còn 42kg, chỉ số BMI 16,4 (thấp hơn nhiều so với chuẩn bình thường), mạch chậm và huyết áp thấp. Các bác sĩ đã nhanh chóng lên phác đồ điều trị kết hợp giữa dinh dưỡng và sức khỏe tâm thần.
Con Đường Phục Hồi Dài Và Vai Trò Của Gia Đình
Sau 6 ngày điều trị tích cực, tình trạng của nữ sinh bắt đầu có những cải thiện đáng kể: mạch và huyết áp ổn định hơn, em ăn uống khá hơn, giảm cường độ tập luyện và tăng gần 2kg. Sau 20 ngày, bệnh nhân đã ăn được khoảng 80% nhu cầu dinh dưỡng, tăng thêm 2kg nữa. Dù nỗi sợ béo và ám ảnh về hình thể vẫn còn tồn tại, nhưng tần suất tập luyện cực đoan đã giảm tới 70%. Một tháng sau khi xuất viện, nữ sinh tiếp tục hồi phục tích cực: ăn uống đủ bữa, không còn lo lắng quá mức về cân nặng, ngừng tập luyện quá sức và kinh nguyệt cũng đã trở lại đều đặn.
Bác sĩ Phạm Thị Nguyệt Nga, Viện Sức khỏe Tâm thần, nhấn mạnh rằng chán ăn tâm thần là một trong bốn dạng rối loạn ăn uống phổ biến, bên cạnh cuồng ăn và ăn vô độ. Đây là một bệnh lý tâm thần nghiêm trọng, thường khởi phát ở lứa tuổi thanh thiếu niên, đặc biệt là nữ giới. Thống kê cho thấy tỷ lệ rối loạn ăn uống ở nhóm 11-19 tuổi là 1,2% ở nam và 5,7% ở nữ, với xu hướng ngày càng gia tăng. Giai đoạn giữa và cuối tuổi vị thành niên là thời điểm các rối loạn này dễ khởi phát nhất.
Việc phát hiện sớm và điều trị kịp thời đóng vai trò then chốt trong việc giúp người bệnh phục hồi. Tuy nhiên, điều quan trọng không kém là sự đồng hành, hỗ trợ và thấu hiểu từ phía gia đình. Gia đình cần là điểm tựa vững chắc để người bệnh vượt qua những ám ảnh tâm lý và tìm lại cuộc sống khỏe mạnh.
Kết Luận
Câu chuyện của nữ sinh 17 tuổi là một minh chứng rõ ràng về sự nguy hiểm của chứng chán ăn tâm thần và áp lực không lành mạnh về ngoại hình. Nó nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc xây dựng một môi trường tích cực, nơi mỗi cá nhân được chấp nhận và yêu thương vì chính con người mình, chứ không phải vì một tiêu chuẩn vẻ đẹp nào đó. Khi đối mặt với những dấu hiệu của rối loạn ăn uống ở bản thân hoặc người xung quanh, việc tìm kiếm sự hỗ trợ chuyên môn kịp thời là điều tối cần thiết để bảo vệ sức khỏe và tính mạng.
