Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 61: Tặng thọ cho người nghèo**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:17:13 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 61: TẶNG THỌ CHO NGƯỜI NGHÈO**

Ánh nắng chiều tà tại Thanh Hà Trấn mang một màu vàng vọt, héo úa. Gió thổi qua những dãy nhà lụp xụp, cuốn theo cát bụi và mùi vị của sự suy tàn. Ở cái thế giới mà "Thiên Nhân Ngũ Suy" đang dần gặm nhấm linh khí của đại địa này, những trấn nhỏ như Thanh Hà chẳng khác nào một vết thương đang mưng mủ, nơi con người ta vật lộn từng ngày chỉ để đổi lấy vài canh giờ thọ nguyên ngắn ngủi.

Chiếc xe ngựa cũ kỹ của Lâm Thần từ từ lăn bánh trên con đường mòn. Tiếng lạch cạch của bánh gỗ chạm vào đá vụn đều đặn như nhịp tim của một kẻ lười biếng.

Bên trong xe, Lâm Thần đang nhíu mày, tay cầm chiếc quạt giấy khẽ lay động. Anh không phải đang cảm khái về nhân sinh, mà là đang… sợ nóng.

"Tiểu Bảo, ngươi có thấy nóng quá không? Ta cảm thấy cái nóng này thật bất thường, không lẽ là biểu hiện của chứng nhiệt độc sao? Sống thọ là phải giữ cho tâm can luôn mát mẻ, khí huyết lưu thông. Mau, dừng xe bên gốc cây kia, ta cần xuống hít thở một chút không khí thoáng đãng."

Lục Tiểu Bảo – lúc này đang ngồi ở vị trí phu xe, trên đầu quấn một cái khăn rách để giả làm nông dân – lập tức kéo dây cương:

"Tuân mệnh… khụ, vâng ạ! Sư phụ cứ tự nhiên."

Lục Tiểu Bảo vừa nhảy xuống xe vừa âm thầm kinh hãi trong lòng. Chứng nhiệt độc? Khí huyết lưu thông? Hắn len lén ngước nhìn bầu trời. Trong mắt kẻ phàm trần như Lâm Thần, đây chỉ là một buổi chiều nóng nực, nhưng trong nhãn thần của một Trận Pháp Quỷ Tài như Lục Tiểu Bảo, hắn thấy rõ những sợi tơ đỏ rực của quy luật "Thiêu Đốt" đang cuộn trào khắp không trung.

Hắn hiểu rồi! Sư phụ cảm thấy không nóng vì thời tiết, mà là vì sư phụ đã tiên đoán được rằng vùng đất này đang bị một loại tà thuật hoặc Thiên Đạo trừng phạt, khiến linh cơ khô héo! Sư phụ xuống xe, chắc chắn là để giải trừ cái "nhiệt độc" này cho vùng đất khổ cực này!

Lâm Thần bước xuống xe, chân chạm vào mặt đất khô khốc. Anh nhìn xung quanh, chợt thấy dưới gốc cây hòe già héo úa đằng xa, có một bóng người đang nằm còng queo.

Đó là một ông lão, quần áo rách rưới đến mức không còn ra hình thù, da dẻ khô héo bọc lấy xương, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở mỏng manh như một sợi chỉ sắp đứt. Chung quanh lão, mấy kẻ qua đường chỉ khẽ liếc nhìn rồi bước vội qua, ánh mắt vô cảm. Ở Thương Mang Cổ Giới, người sắp hết thọ nguyên bị coi là kẻ bị trời bỏ rơi, không ai muốn dính vào "vận đen" của họ.

Lâm Thần thấy cảnh này, lòng trắc ẩn trỗi dậy. Anh lẩm bẩm:

"Khổ thật, chắc lại là cảm nắng rồi ngất xỉu đây. Người già mà không chú trọng uống nước, không bổ sung điện giải, bảo sao mà chẳng nhanh đi gặp tổ tiên."

Lâm Thần đi tới, cúi xuống nhìn ông lão. Anh vỗ nhẹ vào vai lão, giọng dịu dàng:

"Này lão bá, dậy đi. Đừng nằm đây, nóng lắm, coi chừng mê sảng đấy."

Hành động này của Lâm Thần khiến Thẩm Nhược Băng – lúc này đang đứng ẩn mình trong bóng râm xe ngựa – phải nín thở. Nàng nhìn thấy gì? Nàng thấy đôi bàn tay của sư phụ khi chạm vào vai ông lão không hề mang theo linh lực, nhưng lại phát ra một tầng hào quang màu xanh nhạt cực kỳ ẩn hiện. Đó chính là Tuế Nguyệt Đạo Uẩn!

Sư phụ đang dùng thân thể mình để che chắn cho ông lão khỏi sự xói mòn của thời gian!

Ông lão từ từ mở mắt, đồng tử đã bắt đầu đục ngầu, giọng nói khàn đặc:

"Nước… cho tôi… một ngụm nước… tôi… sắp đi rồi…"

Lâm Thần chép miệng: "Đấy, tôi nói có sai đâu. Mất nước rồi."

Anh quay lại xe, lục lọi một hồi rồi bưng ra một bát sứ sứt mẻ, bên trong đựng một thứ nước trắng đục.

"Lão bá, uống đi. Đây là nước gạo rang muối gừng ta mới nấu sáng nay. Vừa ấm bụng, vừa giữ nước, lại có chút khoáng chất. Uống từ từ thôi."

Lâm Thần đỡ đầu ông lão dậy, cẩn thận đút từng ngụm một.

Lục Tiểu Bảo đứng bên cạnh, hai mắt suýt nữa lòi ra khỏi hốc mắt. Hắn biết cái bát sứ kia là gì! Đó là "Trấn Hải Bát", một món đồ sứ mà Lâm Thần dùng để múc nước cho gà uống trong sơn cốc. Còn thứ nước "gạo rang muối gừng"? Không! Hắn ngửi thấy mùi vị của Khai Thiên Gạo – loại gạo mà chỉ cần một hạt cũng đủ khiến một Tu sĩ Khí Hải Cảnh nổ tung vì dư thừa năng lượng! Thêm vào đó là gừng vạn năm mọc bên bờ ao Long Đầm…

Sư phụ… người đang dùng thần dược để cứu một phàm nhân chỉ còn một hơi tàn?

Ông lão uống xong bát nước, hơi thở đột ngột trở nên dồn dập. Một luồng khí thế từ bên trong cơ thể lão bộc phát ra. Làn da nhăn nheo, sạm đen như vỏ cây của lão bắt đầu nứt ra, rụng xuống như những mảnh vảy, để lộ lớp da trắng hồng bên dưới. Những sợi tóc trắng rụng xuống đất, nhường chỗ cho mái tóc đen nhánh mọc ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Chỉ trong vài nhịp thở, một lão già sắp chết đã hóa thành một trung niên cường tráng, tinh lực dồi dào đến mức xung quanh lão bắt đầu hình thành một vòng xoáy linh khí nhỏ.

Lâm Thần tròn mắt nhìn:

"Ồ… Hiệu quả của nước muối gừng tốt đến vậy sao? Nhìn lão bá tỉnh táo lại nhanh thế này, chắc là chỉ bị hạ đường huyết thôi. Thật là thần kỳ, Đông y đúng là không thể coi thường được mà!"

Anh vỗ tay lão bá, mỉm cười: "Lão thấy sao rồi? Thấy khỏe hơn chưa? Ăn thêm miếng bánh mì này cho chắc bụng này."

Ông lão – lúc này đã hoàn toàn ngơ ngác – nhìn xuống đôi bàn tay mạnh mẽ của mình, rồi lại nhìn bát nước trắng trong tay Lâm Thần. Lão cảm nhận được, không chỉ là thân thể khỏe lại, mà cái gọi là "Thiên Nhân Ngũ Suy" đang bủa vây mình bấy lâu nay đã bị thổi bay đi tận chín tầng mây! Thọ nguyên của lão… không chỉ hồi phục, mà còn được kéo dài thêm ít nhất là… 300 năm!

Lão đột ngột sụp xuống, đầu đập xuống đất kêu "cộp" một tiếng thật to:

"Thần tiên! Tiền bối! Ngài chính là thần tiên giáng thế! Ơn tái sinh này, lão nô xin đời đời kiếp kiếp làm trâu làm ngựa báo đáp!"

Lâm Thần giật bắn mình, lùi lại hai bước:

"Ấy ấy, lão bá đừng làm thế! Chỉ là bát nước gạo thôi mà, có gì đâu mà thần tiên với chẳng tái sinh. Tôi là người trẻ, thấy người già khó khăn thì giúp thôi. Với lại, lão cũng đừng gọi tôi là tiền bối, nghe già chết đi được. Tôi chỉ mới có… khụ, tôi còn trẻ lắm!"

Lâm Thần thầm nghĩ trong lòng: *Lão bá này chắc là sướng quá hóa rồ rồi. Nhìn kìa, tóc tai đen lại chắc là do tác dụng phụ của muối và gừng kích thích da đầu thôi. Mà thôi, mình phải nhanh chân chạy thôi, mấy người bị kích động thế này dễ phiền phức lắm.*

Lâm Thần vội vàng leo lên xe, ra hiệu cho Lục Tiểu Bảo:

"Tiểu Bảo, nhanh! Đi thôi! Chúng ta phải đến trấn tiếp theo trước khi trời tối."

Chiếc xe ngựa vội vã rời đi, để lại ông lão vẫn đang quỳ mọp trên mặt đất khô khốc.

Lục Tiểu Bảo vừa đánh xe vừa run rẩy hỏi:

"Sư phụ… người vừa rồi… tặng cho hắn bát nước đó, là vì thấy hắn đáng thương sao?"

Lâm Thần gật gù, vẻ mặt đạo mạo:

"Tiểu Bảo à, người ta sống trên đời, điều quan trọng nhất không phải là tiền bạc hay quyền lực, mà là cái tình. Nhìn ông lão ấy sắp đi mà không có nổi ngụm nước, lòng ta không nỡ. Chúng ta có nhiều nước (trong vò còn cả đống), cho người ta một bát thì mất gì đâu? Làm việc thiện giúp mình sống thọ hơn đấy, gọi là tích đức, hiểu không?"

Lục Tiểu Bảo gật đầu như bổ củi, nhưng lòng thầm gào thét: *Tích đức? Sư phụ ơi, người vừa trực tiếp đánh gãy ý chí của Thiên Đạo đấy! Thiên Đạo bảo lão ta phải chết, người bảo lão ta sống thêm 300 năm, lão ta lại còn thăng cấp trực tiếp lên Linh Đài Cảnh nữa! Đây không phải tích đức, đây là Nghịch Thiên a!*

Trong lúc đó, Thẩm Nhược Băng nhìn ra sau xe, thấy ông lão trung niên kia đứng dậy, đôi mắt tỏa ra hào quang rực rỡ, nhìn theo hướng xe ngựa với sự sùng bái tột cùng. Nàng thầm thở dài.

Sư phụ luôn nói mình là phàm nhân, nhưng mỗi bước chân ngài qua, cái gọi là "luật sinh tử" của Thương Mang Cổ Giới đều bị giẫm đạp tan nát. Ngài nói "tặng bát nước", nhưng thế gian đều hiểu đó là "tặng thọ nguyên".

Mấy vạn năm trước, các vị Chí Tôn vì giành giật một hạt Trường Sinh Đan mà đánh đến vỡ cả tinh hà. Thế nhưng hôm nay, sư phụ lại tùy tiện đưa nó cho một lão già ăn mày bên đường như đưa một bát cháo loãng.

Đúng lúc này, trên bầu trời Thanh Hà Trấn đột nhiên xuất hiện một đám mây đen kịt, lôi điện cuồn cuộn. Một tiếng nổ vang dội vang lên như tiếng gầm của một vị thần đang thịnh nộ.

Lâm Thần trong xe ngựa rụt cổ lại, mặt tái mét:

"Mẹ nó, lại sấm sét! Ta đã nói rồi mà, trời nóng thế này thế nào cũng có bão. Tiểu Bảo, chạy nhanh lên! Ta sợ sét đánh lắm!"

Lục Tiểu Bảo nhìn đám mây đen kia – vốn là "Thiên Khiển" (sự trừng phạt của trời) do sư phụ can thiệp quá sâu vào luân hồi – rồi nhìn sư phụ đang ôm lấy đầu vì sợ hãi, khóe miệng hắn giật giật.

*Sư phụ, người sợ cái gì chứ? Cái đám lôi kiếp kia gặp người chắc còn không đủ để người gãi ngứa!*

Nhưng Lục Tiểu Bảo không dám nói. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, vung roi:

"Đại hắc mã, chạy đi! Sư phụ sợ sét, ngươi mà không chạy nhanh, sư phụ bực lên là thiêu trụi cả bầu trời này đấy!"

Chiếc xe ngựa lao vút đi trong màn mây đen kéo đến, mang theo một "Trường Sinh Lão Tổ" đang run bần bật vì sợ sét đánh, và một đệ tử đang thầm tính toán xem ngày mai sư phụ sẽ còn làm ra hành động "phá hoại thế giới quan" nào nữa hay không.

Phía sau họ, Thanh Hà Trấn đón nhận một cơn mưa rào. Một cơn mưa lạ lùng, nước mưa rơi xuống không hề lạnh lẽo, mà mang theo hơi ấm của muối và gừng. Những mầm cây héo úa chạm vào nước mưa đột nhiên đâm chồi nảy lộc.

Một buổi chiều, cả một trấn nhỏ đều thoát khỏi cảnh đói khát, và cũng từ ngày đó, trên giang hồ bắt đầu lưu truyền một truyền thuyết về vị "Lão Tổ tặng nước gạo" – người có thể ban phát thọ nguyên cho chúng sinh bằng một lòng từ bi giản đơn nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8