Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 77: Tiếng sáo gọi linh hồn**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:30:07 | Lượt xem: 8

**Chương 77: Tiếng sáo gọi linh hồn**

Sương mù trong sơn cốc Trường Sinh sáng sớm bao giờ cũng mang theo một chút vị ngọt thanh khiết của thảo mộc. Lâm Thần vươn vai một cái, bước ra khỏi gian nhà trúc. Anh đưa mắt nhìn sang phía hiên bên cạnh, nơi đại đệ tử Thẩm Nhược Băng đang ôm một chiếc chổi tre bình thản quét lá, mỗi đường chổi đi qua đều để lại một vết hằn nhàn nhạt trên mặt đất, uốn lượn như một loại kiếm ý huyền ảo nào đó. Cách đó không xa, Lục Tiểu Bảo đang gánh hai thùng nước từ dưới suối đi lên, bước chân nặng nề nhưng vững chãi, mỗi giọt nước bắn ra đều tình cờ rơi đúng vào tâm của một trận pháp vô hình nào đó quanh sân.

Lâm Thần khẽ thở dài. Mấy đứa nhỏ này, chăm chỉ thì có chăm chỉ, nhưng đôi khi anh cảm thấy không khí trong cốc có chút quá… nghiêm túc.

Nhất là sau khi thu nhận Thanh Nguyệt. Cô bé này cả ngày ôm lấy cây đàn cổ mà anh tặng, thi thoảng lại gảy lên những âm thanh chấn động tâm can. Tiếng đàn rất hay, thực sự rất hay, nhưng đối với một "phàm nhân" chỉ muốn sống thanh thản như Lâm Thần, anh lại thấy nó hơi "nặng nề".

"Âm nhạc không chỉ để chiến đấu, cũng không chỉ để đột phá cảnh giới," Lâm Thần lẩm bẩm một mình, "Âm nhạc đôi khi chỉ cần là một sự xoa dịu, một lời an ủi mà thôi."

Hệ thống trong đầu bỗng vang lên một tiếng "Ding" khô khốc:
[Nhiệm vụ: Truyền thụ nhạc lý – Cấp độ thanh lọc. Phần thưởng: 50 năm thọ nguyên.]

Lâm Thần sáng mắt lên. Thọ nguyên! Đây mới là thứ anh cần nhất. Sống càng lâu càng tốt, sống đến lúc thiên hoang địa lão mới là mục tiêu tối thượng.

Anh đi về phía bụi trúc xanh biếc phía sau nhà. Khác với những cây trúc bình thường, khóm trúc này quanh năm tỏa ra ánh sáng xanh mờ ảo, lá cây rung rinh như những miếng ngọc thạch chạm vào nhau. Đối với Lâm Thần, đây chỉ là một giống trúc mọc nhanh, thích hợp để làm đồ thủ công. Nhưng nếu một vị cường giả cấp Đế có mặt ở đây, họ sẽ kinh hoàng nhận ra đây chính là "Luân Hồi Tử Trúc" trong truyền thuyết, mười vạn năm mới mọc một lóng, có khả năng câu thông giữa âm và dương.

Lâm Thần chọn một cành trúc già vừa tầm, rút cây dao găm cũ kỹ bên hông ra.

"Rắc!"

Một đường dao chém xuống, nhẹ nhàng như cắt một lá bùa bình thường, nhưng không gian xung quanh khẽ run lên một cái. Thẩm Nhược Băng ở đằng xa bỗng khựng lại, tay giữ chặt chuôi chổi, mắt lộ vẻ kinh hãi: *Sư phụ… Người vừa chém đứt nhân quả sao? Một dao kia, chẳng lẽ là Nhất Thiết Giai Không?*

Lâm Thần không hề hay biết sự kinh động của đồ đệ, anh lúi húi đục lỗ, mài nhẵn các cạnh. Trong mắt anh, đây chỉ là làm một cái ống sáo bằng trúc đơn giản để đổi vị cho Thanh Nguyệt. Nhưng dưới tay anh, từng lỗ sáo được đục ra theo một tỷ lệ vàng hoàn mỹ, tương ứng với thất khiếu của con người và cửu khiếu của trời đất.

Khoảng một canh giờ sau, một cây sáo trúc giản dị, không hoa văn, không điêu khắc, nhưng toát lên vẻ cổ phác kỳ lạ đã hoàn thành.

"Thanh Nguyệt, lại đây." Lâm Thần cất tiếng gọi.

Cô thiếu nữ mặc y phục xanh nhạt lập tức buông đàn, bay người đến như một chiếc lá rụng, cung kính cúi đầu: "Sư phụ có điều gì chỉ bảo?"

"Ta thấy con chơi đàn quá cứng nhắc, đầy sát phạt khí." Lâm Thần chìa cây sáo ra, "Hôm nay, ta dạy con thổi sáo. Cây sáo này, tên là ‘Tịch Diệt’. Thổi nhạc, không phải để giết người, mà để hóa giải đau khổ. Con hiểu chứ?"

Thanh Nguyệt đón lấy cây sáo, tay nàng run lên. Ngay khi chạm vào lớp vỏ trúc, nàng cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo nhưng lại mang theo hơi thở của sự sống vĩnh hằng. "Tịch Diệt… hóa giải đau khổ…" Nàng lẩm bẩm, cảm thấy như mình vừa chạm vào một tầng trời mới.

"Con nhìn kỹ nhé, chỉ cần thổi một hơi thế này thôi."

Lâm Thần đưa sáo lên môi. Anh không dùng chút linh lực nào, chỉ đơn giản là hít một hơi thật sâu, tâm thái thả lỏng, nghĩ về những linh hồn lầm lạc cần tìm lối về.

"Vi vu…"

Âm thanh vang lên. Đó là một nốt nhạc vô cùng bình thường, thậm chí hơi khàn đục.

Nhưng ngay giây phút đó, một sự thay đổi kinh thiên động địa bắt đầu diễn ra mà Lâm Thần không hề hay biết.

Tại nơi sâu nhất của thế giới này — Cửu U Địa Ngục.

Đó là nơi chất chứa sự oán hận của vạn đời, nơi hàng tỷ linh hồn đang gào thét trong biển máu, nơi Thiên đạo không thể chạm tới, và luân hồi đã bị tắc nghẽn từ thời Thượng cổ.

Quỷ Vương Diêm La đang ngồi trên bảo tọa, đầu óc quay cuồng vì đống tấu chương về việc tà linh làm loạn. Bỗng nhiên, hắn khựng lại.

Một tiếng sáo… từ đâu đó vượt qua vô tận hư không, vượt qua cả rào cản của sinh và tử, len lỏi vào từng ngóc ngách của địa ngục.

Tiếng sáo ấy không có hào quang rực rỡ, không có uy áp ngập trời. Nó dịu dàng như gió xuân, thâm trầm như tiếng thở dài của đại địa.

"Cái gì?" Diêm La Vương đứng bật dậy, chiếc mũ vương miện rớt xuống sàn.

Bên dưới "Vong Xuyên Hà", nước sông đang đỏ thẫm bỗng hóa thành một màu xanh biếc trong vắt. Những vong linh đang xâu xé nhau bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt mờ mịt oán độc dần dần trở nên tỉnh táo, sau đó là một sự bình an chưa từng có.

Ở tầng sâu nhất, "Cực Hạn Tà Thần" vốn bị xiềng xích vạn năm đang điên cuồng muốn phá phong ấn, khi nghe thấy tiếng sáo này, những giọt lệ từ hốc mắt sâu hoắm của hắn rơi xuống. Oán niệm vạn năm bị cuốn trôi đi, cơ thể khổng lồ của hắn dần tan biến thành những đóa hoa sen trắng nhỏ bé, bay vút lên bầu trời tối đen của địa ngục.

Tiếng sáo của Lâm Thần đang vang vọng: *U minh lối mở, linh hồn tìm về, cát bụi trần ai, buông bỏ sầu bi…*

Từng dòng tà khí đen ngòm từ dưới lòng đất bị âm thanh ấy hút ra, chuyển hóa thành linh khí thuần khiết nhất, lan tỏa ngược lại trần gian.

Mười vạn đại sơn lúc này bỗng mọc đầy hoa bỉ ngạn, nhưng không phải màu đỏ của máu, mà là màu vàng của sự cứu rỗi. Các tu sĩ trong khu vực Đông Hoang đồng loạt quỳ sụp xuống hướng về sơn cốc Trường Sinh. Họ không biết chuyện gì xảy ra, họ chỉ thấy tâm hồn mình sạch bóng mọi tạp niệm, những bình cảnh tu luyện vốn không thể phá vỡ bỗng nhiên "răng rắc" vỡ vụn.

Trong sơn cốc, Lâm Thần vẫn đang nhắm mắt thổi. Anh chỉ nghĩ thầm: *Hình như mình thổi hơi lạc điệu một chút? Để mình thử lại đoạn cao trào này.*

Lâm Thần nhấn nhẹ một nốt cao.

Cùng lúc đó tại Địa ngục, phong ấn cuối cùng của Luân hồi bị tiếng sáo này đánh tan. Một đạo kim quang khổng lồ xuyên thẳng qua cửu tiêu, soi sáng con đường dẫn về cõi lành cho hàng tỷ sinh linh bị kẹt lại từ hàng triệu năm trước.

Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo quỳ rạp xuống đất từ lúc nào không hay. Họ không dám nhìn sư phụ, vì trong mắt họ, hình bóng Lâm Thần lúc này không còn là một thanh niên hiền lành nữa, mà là một vị Chí tôn ngồi trên vầng trăng khuyết, tay cầm chiếc sáo cai quản sinh tử của vạn giới.

Thanh Nguyệt đứng gần nhất, nàng là người chịu ảnh hưởng sâu sắc nhất. Trong tâm trí nàng, nàng nhìn thấy một biển người vô tận đang vẫy tay chào tạm biệt, nàng nghe thấy tiếng khóc của quỷ dữ hóa thành tiếng cười của trẻ thơ. Nhạc đạo của nàng, trong khoảnh khắc này, đã vượt qua "Nhân cấp", "Địa cấp", "Thiên cấp"… trực tiếp chạm tới cái ngưỡng "Đại Đạo Phục Hồi".

Lâm Thần thổi xong một khúc "Mục Đồng Dắt Trâu", chậm rãi hạ sáo xuống, thở phào: "Hết hơi rồi. Đấy, Thanh Nguyệt, con thấy chưa? Chỉ cần đơn giản thế thôi, không cần màu mè hoa lá cành gì cả."

Anh quay sang nhìn Thanh Nguyệt, thấy cô bé đang khóc nức nở.

Lâm Thần hốt hoảng: "Ơ này, con sao thế? Ta thổi tệ đến mức con phải khóc sao? Thôi được rồi, nếu không thích sáo thì ta lại dạy đàn vậy…"

"Không… sư phụ!" Thanh Nguyệt nghẹn ngào, dập đầu xuống đất, trán chạm mạnh vào mặt cỏ, "Người vừa… người vừa siêu độ cho cả một thời đại. Người đã mở lại con đường luân hồi đã mất. Công đức này… đồ đệ dù có chết mười vạn lần cũng không thể diễn tả được!"

Lâm Thần ngớ người. *Cái gì mà siêu độ cả thời đại? Cái gì mà mở con đường luân hồi? Mình chỉ thổi sáo thôi mà?*

Anh gãi đầu, nghĩ thầm chắc là mấy đứa này lại "não bổ" cái gì quá đà rồi. Đám đệ tử này cái gì cũng tốt, chỉ có tội là trí tưởng tượng quá bay xa. Chắc là do anh làm sáo bằng trúc xịn quá nên âm thanh nghe hơi truyền cảm thôi.

"Ding!"
[Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc vượt mức mong đợi (Siêu độ Cửu U). Phần thưởng bổ sung: 500 năm thọ nguyên. Vật phẩm đặc biệt: Chìa khóa Minh giới (Lâm Thần tự hiểu là cái đồ mở cửa chuồng gà).]

"Năm trăm năm?!" Lâm Thần suýt thì nhảy dựng lên vì sung sướng. Làm cái sáo, thổi một bản nhạc mục đồng mà kiếm được hẳn năm trăm năm thọ mệnh? Đây đúng là nghề hái ra tiền mà! À không, nghề hái ra mạng!

"Được rồi, được rồi, đừng có khóc nữa." Lâm Thần xoa đầu Thanh Nguyệt, đưa cây sáo trúc cho nàng, "Cây sáo này giao cho con. Lúc nào thấy lòng không yên, hoặc là thấy lũ gà ở sau vườn kêu to quá, cứ lấy ra mà thổi. Nhớ là, phải thổi bằng cái tâm, hiểu không?"

"Đệ tử xin tuân lệnh sư phụ! Đệ tử sẽ dùng 'Tịch Diệt' để trấn giữ nhân gian, hóa giải mọi thù hận cho người!" Thanh Nguyệt trang trọng đón lấy sáo như nhận lấy vận mệnh của cả thế giới.

Lâm Thần gật gù, dù anh không hiểu tại sao thổi sáo lại có thể trấn giữ nhân gian, nhưng thôi, đệ tử vui là được.

Anh phủi mông đứng dậy, nhìn bầu trời vẫn xanh trong như cũ: "Tiểu Bảo, thôi đừng quỳ nữa, đứng dậy gánh nước tiếp đi. Nhược Băng, lá đa quét xong chưa? Tối nay ta muốn ăn món xào, vào rừng hái thêm ít nấm về đây."

"Rõ, sư phụ!"

Ba vị "Đại Đế" tương lai đồng thanh hô lớn, khí thế hào hùng.

Lâm Thần vừa đi vào bếp vừa lẩm bẩm: "Kỳ lạ, dạo này mình cảm thấy mình càng ngày càng có tố chất làm nhạc sư nha. Có khi nào sau này mình mở một cái đoàn hát để kiếm thêm thọ nguyên không nhỉ?"

Ngoài kia, mây trắng lững lờ trôi, sơn cốc Trường Sinh vẫn tĩnh mịch như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng ở sâu trong Minh giới, Diêm La Vương đang vội vàng truyền lệnh cho toàn bộ Quỷ sai:

"Mau! Tìm cho ra người vừa thổi sáo! Gặp người đó, không cần biết là ai, tất cả đều phải dập đầu! Nếu kẻ nào dám đắc tội, ta sẽ bắt kẻ đó xuống vạc dầu vĩnh viễn không được đầu thai!"

Trường Sinh Lão Tổ, một lần nữa, lại làm thế giới này "đau tim" chỉ bằng một hành động nhỏ nhặt nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8