Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 69: Thu Phục Cường Giả**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 16:30:22 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 69: THU PHỤC CƯỜNG GIẢ**

Gió tuyết rít gào qua những khe đá hẹp của Tử Vong Cốc, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi vị của sương muối. Thế nhưng, cái lạnh của thiên nhiên không tài nào sánh nổi với luồng kiếm ý đang bao phủ lấy đỉnh ngọn núi chính, nơi tọa lạc của Thiên Môn Điện vừa mới được dựng lên.

Diệp Thần đứng trên vách đá dựng đứng, tà áo đen lồng lộng trong gió. Phía sau hắn, Thương Thiên Kiếm gãy được bọc trong lớp vải thô, tỏa ra hơi thở thâm trầm, như một con mãnh thú viễn cổ đang rình rập trong bóng tối. Dưới chân núi, con đường mòn duy nhất dẫn lên điện lúc này tràn ngập bóng người. Có kẻ là tán tu bị Chư Gia truy đuổi, có kẻ là thiên tài bị phế truất, cũng có kẻ là những lão quái vật trốn chui trốn lủi từ Trung Tam Thiên hạ giới.

Tất cả bọn họ đều có một điểm chung: Bất mãn với trật tự hiện tại và đang tìm kiếm một tia hy vọng từ "kẻ điên" vừa một kiếm trảm sát thiếu chủ Lâm gia.

"Chủ thượng, tổng cộng có ba trăm sáu mươi lăm người." Lão Hắc — lúc này hiện ra trong hình dáng một hắc y trung niên với đôi mắt sắc lẹm, âm trầm báo cáo — "Trong đó có ba mươi hai vị Nguyên Phủ cảnh, hai vị Thiên Cương cảnh sơ kỳ, còn lại đều là Khí Hải cảnh trở xuống. Đáng chú ý là có một gã… hắn quỳ ở đó đã ba ngày ba đêm rồi."

Diệp Thần không quay đầu lại, đôi mắt hắn dường như có thể nhìn thấu lớp tuyết dày để chạm đến chân núi: "Là gã thanh niên cụt tay trái kia sao?"

"Phải." Lão Hắc gật đầu, "Hắn tự xưng là Hàn Sắt, từng là đệ tử ngoại môn của Thạch gia ở Trung Tam Thiên. Vì vô tình chứng kiến gia chủ Thạch gia luyện hóa tinh huyết của hàng ngàn trẻ sơ sinh nên bị truy sát, bị phế đan điền, chặt một tay. Hắn không đi tị nạn mà lặn lội xuống tận đây, nói rằng chỉ có ngài mới giúp hắn trả được mối thù này."

Diệp Thần khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo khó tả: "Đan điền bị phế, tay kiếm bị chặt, vậy mà vẫn giữ được một tia kiếm khí trong lòng không tan. Kẻ này, có chút thú vị."

Hắn bước đi. Không thấy hắn vận linh lực, nhưng mỗi bước chân hạ xuống, tuyết rơi xung quanh đều tự động rẽ sang hai bên, hình thành một con đường rỗng không tuyệt đối. Chỉ trong vài nhịp thở, Diệp Thần đã xuất hiện ngay trước mặt đám đông dưới chân núi.

Tiếng xôn xao lập tức im bặt. Uy áp từ một kẻ từng là Kiếm Tôn vô hình trung tỏa ra, khiến những tán tu vốn ngông cuồng nhất cũng phải cúi đầu, tim đập thình thịch như đánh trống.

Diệp Thần lướt mắt nhìn qua đám đông, giọng nói bình thản nhưng truyền khắp mười dặm: "Thiên Môn ta không phải nơi tị nạn, càng không phải nơi để những kẻ hèn nhát cầu xin sự che chở. Các ngươi muốn vào Thiên Môn, có biết quy tắc là gì không?"

Hàn Sắt, gã thanh niên cụt tay với khuôn mặt đầy vết sẹo, gượng dậy từ lớp tuyết dày. Hắn ngẩng đầu nhìn Diệp Thần, ánh mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch nhưng kiên định đến cực điểm: "Quy tắc của Diệp vương, chính là thanh kiếm trong tay. Ta đến đây, không cầu sống, chỉ cầu được hóa thân thành một lưỡi kiếm, cho dù chỉ chém được một miếng da trên người lũ khốn khiếp Thạch gia, chết cũng cam lòng!"

"Hóa thân thành kiếm?" Diệp Thần nhìn hắn, đột nhiên vung tay.

*Vút!*

Một đạo kiếm khí mỏng như lá lúa sượt qua tai Hàn Sắt, đóng đinh vào tảng đá phía sau.

"Đan điền ngươi đã vỡ, gân tay đã đứt, ngươi lấy gì để cầm kiếm? Lấy cái mạng tàn của ngươi sao?" Diệp Thần lạnh lùng chất vấn.

Hàn Sắt nghiến răng, giọng khàn đặc: "Tay đứt thì tâm còn. Đan điền vỡ thì cốt tủy còn. Diệp vương, ngài có thể khinh thường tu vi của ta, nhưng không thể khinh thường thâm thù đại hận của ta đối với Chư Gia!"

Xung quanh, đám đông bắt đầu có những tiếng xì xào. Đa phần họ đến đây vì nghe danh tiếng của Diệp Thần, nhưng thấy hắn đối xử tàn nhẫn với một kẻ cùng khổ như Hàn Sắt, trong lòng không khỏi nảy sinh chút bất mãn.

Đúng lúc này, một lão giả mặc đồ xám, tu vi Thiên Cương cảnh, tiến lên một bước, chắp tay nói: "Diệp vương, lão phu là Vân Du đạo nhân. Chúng ta đều là những kẻ bị thế gia chèn ép đến đường cùng. Ngài đã lập Thiên Môn, hô hào san bằng Chư Gia, vậy tại sao lại khắt khe với người cùng chí hướng như vậy?"

Diệp Thần quay sang nhìn lão giả, ánh mắt khiến lão rùng mình lùi lại: "Ngươi cho rằng ta đang khắt khe? Sai rồi. Ta là đang cứu mạng các ngươi. Bước vào cánh cửa này, kẻ thù của các ngươi không còn là những gia tộc hạng bét ở Hạ Tam Thiên nữa, mà là toàn bộ trật tự của Cửu Trọng Thiên. Các ngươi… đã chuẩn bị tinh thần để bị Thiên Đạo xóa sổ chưa?"

Lời nói vừa dứt, Diệp Thần đột ngột giải phóng khí thế. Một luồng kiếm ý màu xám tro từ đỉnh đầu hắn vọt lên, hóa thành một thanh cự kiếm hư ảo cao tới trăm trượng, sừng sững giữa trời tuyết.

*Oàng!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, tầng mây trên cao bị chém đôi. Áp lực nặng nề đến mức tất cả những người đang đứng dưới chân núi, kể cả Vân Du đạo nhân, đều đồng loạt bị ép quỳ xuống mặt đất. Chỉ có duy nhất Hàn Sắt, dù run rẩy, dù miệng trào máu tươi, vẫn dùng một cánh tay còn lại bấu chặt vào tảng đá để không nằm rạp xuống.

"Thấy chưa?" Diệp Thần nhìn xuống, giọng nói vang vọng như sấm sét, "Thế gia nắm giữ Thiên mệnh, vì họ có lực lượng tuyệt đối. Các ngươi muốn nghịch thiên, mà đến một chút kiếm ý này cũng không chịu nổi, thì lấy gì để đấu?"

Hàn Sắt gầm lên một tiếng đau đớn, đột nhiên hắn đâm tay phải của mình vào lồng ngực, máu tươi phun ra bắn lên vách đá: "Nếu trời không cho ta kiếm, ta lấy xương sườn mình làm kiếm! Diệp vương… nhìn cho kỹ!"

Dưới sự kinh hãi của mọi người, Hàn Sắt điên cuồng vận chuyển tia kiếm khí tàn dư cuối cùng trong tủy sống. Một luồng hào quang mờ nhạt từ cơ thể hắn phát ra, vậy mà lại cộng hưởng được với một phần nhỏ kiếm ý của Diệp Thần.

Ánh mắt Diệp Thần rốt cuộc cũng có một tia biến chuyển. Hắn phất tay, luồng áp lực vạn cân lập tức tan biến.

Hắn đi tới trước mặt Hàn Sắt, đặt tay lên đỉnh đầu gã thanh niên. Một luồng tinh thần lực cường đại từ kiếp trước trực tiếp rót vào thức hải của đối phương: "Đan điền chỉ là cái bình chứa linh lực phàm trần. Kiếm tu chân chính, trái tim là lò luyện, linh hồn là mũi nhọn. Ta truyền cho ngươi bộ 'Tàn Tâm Kiếm Kinh', lấy hận nuôi kiếm, lấy máu khai tâm. Từ nay về sau, ngươi không còn là người của Thạch gia, ngươi là 'Huyết Kiếm' của Thiên Môn."

Những lời này như sấm đánh bên tai Hàn Sắt. Những đứt gãy trong cơ thể hắn dường như được một nguồn năng lượng thần bí kết nối lại. Hắn cảm nhận được một con đường hoàn toàn mới, một con đường kiếm đạo điên cuồng chưa từng thấy trong sử sách.

"Hàn Sắt… bái kiến Chủ thượng! Thề chết theo sau!" Hàn Sắt dập đầu, tuyết rơi che kín vết máu trên mặt hắn.

Diệp Thần nhìn về phía đám đông còn lại, những kẻ đang kinh ngạc đến mức ngây dại: "Các ngươi cũng vậy. Thiên Môn không cần tu vi của các ngươi mạnh đến đâu, ta cần là cái tâm muốn xé nát bầu trời này. Vân Du, ngươi có kinh nghiệm quản lý, lập ra 'Ngoại Vụ Đường', chịu trách nhiệm thu thập tình báo của thất đại gia tộc ở Trung Tam Thiên. Những ai vượt qua được thử thách của kiếm trận trong hang núi, sẽ được ban công pháp, được cấp tài nguyên."

Vân Du đạo nhân lúc này không còn một chút kiêu ngạo của một cao thủ Thiên Cương cảnh nào nữa, lão cúi rạp người: "Lão hủ tuân lệnh! Nhất định không phụ sự kỳ vọng của Chủ thượng."

Giữa không khí sục sôi đó, Diệp Thần đột nhiên nhìn lên khoảng không tối tăm phía sau dãy núi, nơi có những luồng khí tức ẩn nấp từ lâu.

"Đã xem đủ chưa? Nếu đã đến rồi, sao không lộ diện?"

Lời nói vừa dứt, ba bóng đen từ trong màn tuyết hiện ra. Đó là ba vị lão giả tóc trắng xóa, hơi thở quanh thân vặn xoắn cả không gian — đây rõ ràng là ba vị cường giả đạt tới đỉnh phong của Thiên Cương cảnh, thậm chí có nửa bước chân đã chạm vào Vương cảnh.

"Diệp Thần, ngươi quả thật ngông cuồng như lời đồn." Vị lão giả đứng đầu lạnh lùng nói, "Chúng ta là ba trưởng lão chấp pháp của Vân Gia. Ngươi giết người của Lâm gia, vốn không liên quan đến Vân Gia ta. Nhưng ngươi dám mở miệng nói 'san bằng Chư Gia', điều đó đã phạm vào điều cấm kỵ nhất của Cửu Trọng Thiên."

Đám đông tán tu bên dưới vừa mới hưng phấn đã lập tức rơi vào hầm băng. Vân Gia! Đó là một trong những gia tộc cổ xưa nhất ở Thượng Tam Thiên, chuyên về bói toán và thiên cơ, nhưng lực lượng chiến đấu của họ cũng vô cùng đáng sợ.

Diệp Thần thản nhiên nhặt một thanh kiếm gỗ cũ kỹ nằm vương vãi trên đất lên, nhẹ nhàng lau đi vết tuyết: "Điều cấm kỵ? Đối với các ngươi, ta là điều cấm kỵ. Nhưng đối với ta, sự tồn tại của các ngươi mới là sai lầm của thiên địa này."

"Tìm chết!"

Ba lão giả Vân Gia đồng loạt ra tay. Họ không dùng vũ khí thông thường, mà phối hợp tạo thành một trận pháp kỳ lạ, triệu hồi ra những xiềng xích màu vàng kim từ trong không gian, trực tiếp khóa chặt về phía Diệp Thần. Đó là "Thiên Cơ Tỏa", thứ có thể phong ấn cả linh hồn đối phương.

Diệp Thần không hề lùi bước. Hắn vung thanh kiếm gỗ lên. Một chiêu giản đơn vô cùng, không có hoa mỹ, không có khí thế ngất trời như trước đó. Nhưng trong mắt những cường giả thực sự, thanh kiếm gỗ ấy lúc này như đang mang theo cả một vùng trời sụp đổ.

*Thương Thiên Kiếm Quyết – Thức thứ hai: Trảm Tiên Thiên!*

*Xoẹt!*

Một đường thẳng tắp xé toạc màn đêm. Những sợi xích vàng chưa kịp chạm tới người Diệp Thần đã nứt vỡ vụn vặt. Ánh kiếm lướt qua cổ của vị lão giả đứng giữa nhanh đến mức ông ta còn chưa kịp cảm thấy đau đớn.

Hai người còn lại khựng lại giữa chừng, đồng tử co rút vì sợ hãi. Họ thấy thủ lĩnh của mình vẫn đứng đó, nhưng đầu đã lìa khỏi cổ, mà thanh kiếm trong tay Diệp Thần… vẫn chỉ là một thanh kiếm gỗ tầm thường.

"Kẻ tiếp theo là ai?" Diệp Thần đứng giữa trời tuyết, kiếm chỉ xuống đất, phong thái duy ngã độc tôn khiến tất cả chúng sinh phải nín thở.

Hai lão giả của Vân Gia nhìn nhau, trong lòng nảy sinh một nỗi sợ hãi chưa từng có. Họ vốn đến để trừng phạt kẻ phạm thượng, nhưng giờ đây họ nhận ra, kẻ đứng trước mặt mình không phải là một thiếu niên may mắn nhận được truyền thừa, mà là một vị Thần Kiếm thực thụ đang quay trở lại ngai vàng của mình.

"Rút!" Một kẻ hô lên, định dùng bí pháp độn thổ bỏ chạy.

"Thiên Môn ta, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?" Diệp Thần hừ lạnh. Hắn không đuổi theo, chỉ nhẹ nhàng búng ngón tay vào thân kiếm gỗ.

Một luồng kiếm khí rung động truyền vào mặt đất. Cách đó nghìn mét, hai tiếng nổ vang lên cùng với tiếng thét thảm thiết. Tuyết nhuộm máu đỏ thẫm.

Diệp Thần quay người, đứng trước điện thờ, bóng lưng hắn cao sừng sững như một ngọn núi không thể vượt qua.

Hàng trăm tán tu bên dưới, bao gồm cả Hàn Sắt, Vân Du đạo nhân và cả những kẻ vừa mới gia nhập, đều đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô của họ lúc này không còn là sự miễn cưỡng, mà là sự sùng bái điên cuồng:

"Vạn cổ thiên hạ, duy nhất một Kiếm Tôn!"
"Thiên Môn bất hủ! Chủ thượng vô địch!"

Khí vận từ hàng trăm người hội tụ lại, tạo thành một luồng thanh khí xông thẳng vào tinh không, bắt đầu lay động những xích xiềng thiên đạo vốn đã vững chắc từ vạn năm qua.

Diệp Thần đứng giữa điện Thiên Môn, tay nắm chặt Thương Thiên Kiếm gãy. Hắn biết, trận chiến hôm nay chỉ là món khai vị. Khi hắn thật sự bước lên Thượng Tam Thiên, máu sẽ còn đổ nhiều hơn thế. Nhưng vào lúc này, móng vuốt của con rồng ngủ say đã bắt đầu lộ ra.

Thiên Môn, đã chính thức đứng vững tại Hạ Tam Thiên!

Trong không gian ý thức, Lão Hắc khẽ thở dài: "Tiểu tử này… lần này hắn định chơi một ván bài lật ngửa với cả trời đất thật rồi."

Bên cạnh Diệp Thần, Tô Lăng Nguyệt lặng lẽ bước ra từ bóng tối. Nàng nhìn bóng lưng của hắn, trong ánh mắt không chỉ có sự dịu dàng mà còn có một ý chí kiên định: "Diệp Thần, lần này, dù là lên trời hay xuống ngục, em sẽ luôn đứng cạnh anh."

Diệp Thần quay lại, nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng, nhìn xuống đám đông đang cuồng nhiệt phía dưới. Hắn biết, con đường này sẽ vô cùng cô độc và đẫm máu, nhưng từ giây phút hắn trọng sinh, hắn đã định sẵn sẽ trở thành "Vạn Cổ Duy Nhất".

Đêm tuyết hôm ấy, lịch sử của Cửu Trọng Thiên bắt đầu được viết lại. Chư Gia — những kẻ đang ngự trị trên đỉnh cao kia, vẫn chưa biết rằng ngày tàn của mình đang đến gần, bắt đầu từ một thung lũng hẻo lánh và một thiếu niên cầm một thanh kiếm gãy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8