Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 92: Long Thần Vực**
Chương 92: Long Thần Vực
Tiếng rống giận của Diệp Thần vẫn còn vang vọng giữa không trung, mang theo một loại uy áp không thuộc về nhân gian. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như sương tuyết vạn năm, găm thẳng vào Long Đằng – Gia chủ Long gia. Thanh Thương Thiên Kiếm trong tay hắn đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà là vì hưng phấn. Nó cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, cường đại đang ngủ say bên dưới tầng sâu nhất của Long Đảo.
Long Đằng nhìn ba thi thể của Long tổ đang dần tan biến thành những vệt sáng linh khí, lòng hắn như bị dao cắt. Đó là vốn liếng lớn nhất, là định hải thần châm của Long gia tại Trung Tam Thiên. Vậy mà chỉ trong nháy mắt, một thiếu niên chưa tròn hai mươi tuổi đã chém đứt tất cả.
"Diệp Thần… ngươi quả thực muốn cá chết lưới rách?" Giọng nói của Long Đằng khản đặc, trong đôi mắt già nua bắt đầu hiện lên những tia máu đỏ quạch. "Ngươi có biết, Long gia ta sở dĩ được gọi là Thái Cổ Thế Gia, không phải chỉ dựa vào vài vị Long tổ đã chết kia!"
Diệp Thần nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ của vị Kiếm Tôn năm xưa: "Lưới có thể rách, nhưng cá… nhất định không phải là ta."
"Tốt! Rất tốt!" Long Đằng cuồng loạn cười lớn, nụ cười tràn đầy vẻ thê lương và điên dại. "Vậy thì hãy để cả tòa Trung Tam Thiên này chôn cùng vinh quang của Long gia ta! Toàn bộ tộc nhân Long gia nghe lệnh, hiến tế tinh huyết, mở ra —— Long Thần Vực!"
Lời vừa dứt, hàng vạn tộc nhân Long gia đang quỳ rạp dưới đất đều rúng động. "Long Thần Vực" là cấm thuật cuối cùng, một khi triển khai, tất cả người có huyết mạch rồng trên đảo đều phải tiêu tốn ít nhất một nửa thọ nguyên, thậm chí là tinh hoa huyết mạch cả đời để gọi ra ý chí của vị Long Thần Thái Cổ.
Nhưng trước sự diệt vong của gia tộc, họ không còn lựa chọn nào khác.
"Vì vinh quang của Long gia!"
Hàng vạn tiếng gầm vang lên, hòa quyện thành một luồng âm ba kinh thiên động địa. Ngay sau đó, từ lồng ngực của mỗi tộc nhân, một giọt máu vàng rực bay ra, hội tụ về phía đỉnh Long Đảo. Không gian bắt đầu vặn xoắn, một luồng áp lực nặng nề đến mức khiến không gian xung quanh nứt vỡ ra như những miếng gương vỡ.
Diệp Thần khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được một luồng lực lượng quy tắc đang bao trùm lấy mình. Đây không còn là linh lực bình thường, mà là "Vực" – cảnh giới của Vương Cấp cường giả trở lên mới có thể chạm đến. Nhưng đây lại là "Vực" được hình thành từ ý chí huyết mạch của cả một chủng tộc, sự cường đại của nó đã vượt xa dự liệu của hắn.
"Ầm!"
Bầu trời hoàn toàn sụp đổ. Một vùng không gian đỏ rực như máu, bao phủ bởi những dãy núi dài dằng dặc nhìn như những chiếc xương sườn rồng khổng lồ hiện ra, nuốt chửng lấy bóng dáng của Diệp Thần.
Đây chính là Long Thần Vực.
Trong không gian này, Diệp Thần cảm thấy thân thể mình nặng hơn gấp nghìn lần. Linh lực trong đan điền vận hành trì trệ, giống như bị một tầng xích sắt vô hình khóa chặt. Ngược lại, Long Đằng đứng giữa không trung, mái tóc bạc trắng chuyển dần sang màu kim rực rỡ, lân phiến rồng mọc đầy khắp cơ thể, khí tức trực tiếp đột phá Nguyên Phủ Cảnh, tiến vào nửa bước Vương Cảnh.
"Ở trong Long Thần Vực, ta chính là thần!" Long Đằng gầm lên, thanh âm chấn động cả không gian huyết mạch. "Kiếm pháp của ngươi dù mạnh đến đâu, cũng chỉ là phàm nhân chi thuật. Trước mặt tổ tiên của vạn thú, hãy quỳ xuống!"
Long Đằng vung tay, hàng vạn thanh kiếm bằng xương rồng từ mặt đất mọc lên, hướng về phía Diệp Thần đâm tới. Mỗi thanh kiếm xương đều mang theo ý chí oán hận của những con rồng đã tử trận từ thời thái cổ, có khả năng trực tiếp trảm sát thần hồn.
Diệp Thần đứng đó, thanh Thương Thiên Kiếm gãy chỉ xéo xuống đất. Dù chịu áp lực khủng khiếp, sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như một thanh kiếm thiên kiêu.
"Long Thần? Chỉ là một con thằn lằn bay may mắn chạm đến chút hơi thở của trời đất mà thôi." Giọng nói của Diệp Thần bình thản đến lạ thường, truyền thấu qua tiếng gầm rú của vạn kiếm xương.
Hắn khép hờ mắt, trong thức hải, hư ảnh của chín tầng Thiên Khuyết hiện ra rõ mồn một. Kiếm ý của hắn bắt đầu biến đổi, không còn là sự sắc bén đơn thuần của Kiếm Khí, cũng không phải sự bá đạo của Kiếm Ý, mà là một loại linh hồn – Kiếm Hồn.
"Thương Thiên Kiếm Quyết – Thức thứ tư: Thiên Địa Đồng Bi… Bi thương này, không chỉ của trời đất, mà là của tất cả những kẻ dám nghịch lại chân lý của ta!"
Diệp Thần đột ngột mở mắt. Đồng tử của hắn biến thành một màu đen sâu thẳm, tựa như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Hắn không thủ mà công, bước chân đạp lên không trung, mỗi bước đi đều lưu lại một đóa sen đen do kiếm khí ngưng kết.
"Phá!"
Một kiếm trảm ra. Không có hào quang vạn trượng, không có tiếng nổ long trời, chỉ có một đường chỉ đen mỏng manh cắt ngang qua không gian huyết mạch đỏ rực.
Thanh kiếm xương rồng đầu tiên chạm vào chỉ đen, lập tức hóa thành tro bụi. Thanh thứ hai, thứ ba… vạn thanh kiếm xương trong chớp mắt đều tan rã. Đường chỉ đen ấy không hề dừng lại, nó tiếp tục kéo dài, trảm thẳng vào hư không, nơi mà ý chí của Long Thần đang lẩn khuất.
"Ngươi… ngươi có thể nhìn thấy lõi của Vực?!" Long Đằng kinh hãi thốt lên.
Thông thường, muốn phá Vực, chỉ có hai cách: hoặc là dùng lực lượng tuyệt đối để oanh tạc, hoặc là tìm ra "Vực Nhãn" – điểm yếu tâm lõi của không gian đó. Diệp Thần lúc này chính là đang thực hiện cách thứ hai, nhưng bằng một phương thức tàn bạo hơn nhiều: dùng kiếm hồn để cảm nhận quy tắc, sau đó dùng kiếm để… viết lại quy tắc đó.
"Gào!"
Một tiếng rồng ngâm đau đớn vang lên từ sâu thẳm Long Thần Vực. Một cái đầu rồng mờ ảo khổng lồ bằng năng lượng huyết sắc hiện ra, nó chính là hiện thân ý chí của Long Thần Thái Cổ. Đường chỉ đen của Diệp Thần đã rạch một vết sẹo dài trên trán nó.
"Xúc phạm oai nghiêm của thần, chết!"
Hư ảnh Long Thần phun ra một ngụm hơi thở rồng (Dragon Breath) màu vàng kim. Luồng năng lượng này đi đến đâu, không gian ở đó bị thiêu rụi thành những lỗ hổng hư vô. Đây là đòn tấn công quy tắc thực sự, dù là cường giả Vương Cấp nếu trúng phải cũng sẽ tan xác trong nháy mắt.
Diệp Thần đứng trước luồng hơi thở rồng khổng lồ, trông nhỏ bé như một hạt bụi giữa sa mạc. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn buông tay phải khỏi chuôi kiếm, để thanh Thương Thiên Kiếm tự lơ lửng trước ngực. Hắn đưa hai ngón tay lên, kết thành một kiếm ấn kỳ dị.
"Kiếp trước ta đứng trên đỉnh Thần Giới, nhìn xuống chúng sinh như kiến cỏ. Một hơi thở rồng mọn này, cũng muốn trảm ta?"
"Thanh kiếm này theo ta qua vạn cổ, uống máu vạn gia. Hôm nay, liền dùng huyết mạch của Long Thần làm bàn đạp cho sự thức tỉnh của nó!"
Huyết mạch của Diệp Thần – tuy hiện tại là phàm thân, nhưng dưới sự rèn giũa của Thương Thiên Kiếm Quyết đã sớm ẩn chứa một loại khí chất nghìn trùng. Hắn đột nhiên vỗ mạnh vào chuôi kiếm: "Thôn Thiên!"
"Vù vù vù!"
Thanh Thương Thiên Kiếm đột nhiên phát ra lực hút vô tận. Lỗ hổng gãy trên lưỡi kiếm vốn là nhược điểm, lúc này lại giống như một cái miệng khổng lồ đang khao khát thức ăn. Luồng hơi thở rồng vàng kim vốn đang lao đến thiêu rụi mọi thứ, bỗng nhiên bị uốn cong, sau đó giống như nước chảy vào dòng xoáy, toàn bộ bị thanh kiếm gãy hút sạch sành sanh.
Không chỉ có hơi thở rồng, mà ngay cả linh khí đỏ rực trong Long Thần Vực cũng bắt đầu chuyển động hỗn loạn, hướng về phía Diệp Thần mà hội tụ.
Sắc mặt Long Đằng từ đỏ rực chuyển sang trắng bệch, rồi lại xanh xám. Hắn cảm nhận được tinh huyết mà toàn tộc hiến tế đang bị thanh kiếm đen ngòm kia cướp đoạt một cách thô bạo.
"Nó… nó đang ăn thịt chúng ta! Nó đang ăn thịt tổ tiên!" Những tộc nhân bên dưới kêu la thảm thiết.
Màu đen trên thanh Thương Thiên Kiếm bắt đầu xuất hiện những đường vân máu vàng rực. Đó là dấu vết của Long Thần huyết mạch bị thuần hóa. Diệp Thần cầm lại thanh kiếm, cảm giác sức mạnh cuồng bạo tràn ngập trong cánh tay.
"Thức thứ năm của Thương Thiên Kiếm Quyết, ta vốn định để dành cho tầng trời cao hơn…" Diệp Thần bước tới, mỗi bước đi đều khiến Long Thần Vực sụp đổ thêm một mảng. "Nhưng các ngươi đã đem ra Long Thần Vực, vậy thì ta sẽ cho các ngươi thấy, thế nào mới là 'Vực' thực sự."
Hắn nhấc kiếm, một vòng tròn kiếm khí màu xám trắng tỏa ra từ dưới chân hắn, nhanh chóng bao trùm lấy Long Đằng và hư ảnh Long Thần.
"Vạn Cổ Kiếm Vực – Hiện!"
Không gian Long Thần Vực vốn đang chiếm ưu thế bỗng chốc bị đẩy lùi. Trong tầm mắt của Long Đằng lúc này, không còn núi xương rồng, không còn mây máu, mà chỉ còn là một nghĩa địa kiếm vô tận. Hàng triệu thanh kiếm cắm chi chít trên đất, mỗi thanh đều tỏa ra ý chí bất khuất của những kiếm khách vạn cổ.
Ở giữa nghĩa địa đó, Diệp Thần khoác lên mình một bộ chiến giáp kiếm khí huyền ảo, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua vạn kiếp luân hồi.
"Ở trong Long Thần Vực, ngươi là thần. Nhưng ở trong Kiếm Vực của ta, ta chính là Thiên Đạo!"
Diệp Thần phất tay. Vạn kiếm cùng reo. Triệu triệu đạo kiếm quang đồng loạt bay lên, biến thành một con rồng bằng kiếm khí khổng lồ còn uy mãnh hơn cả Long Thần thực sự. Con rồng này mang theo hơi thở của thời gian, của sự mục nát và tái sinh.
"Trảm!"
Kiếm rồng lướt qua. Hư ảnh Long Thần Thái Cổ ngay lập tức vỡ vụn, hóa thành những mảnh vỡ linh hồn vô tri. Long Thần Vực sụp đổ tan tành. Long Đảo hiện ra dưới ánh nắng hoàng hôn tàn tạ, nhưng nó không còn lộng lẫy như trước mà bị bao phủ bởi sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Long Đằng đứng đực ra đó, lân phiến trên người rụng lả tả. Sức mạnh gượng ép tăng lên giờ đây phản phệ, khiến kinh mạch của hắn đứt đoạn từng khúc. Hắn nhìn thấy Diệp Thần từ trên cao đáp xuống, thanh kiếm đen vẫn chưa dính một giọt máu, vì máu rồng đều đã bị nó hấp thụ hết.
"Tại sao… tại sao trên đời lại có loại kiếm pháp này…" Long Đằng thều thào, quỳ sụp xuống trong vũng máu của chính mình.
Diệp Thần đi qua người hắn, không hề ngoảnh lại. Đối với hắn, kẻ bại trận này không còn giá trị để nhìn lấy một lần. Hắn tiến về phía ngôi đền vàng cổ kính nằm sâu trong nội cung Long gia – nơi chứa đựng những bí mật sâu nhất của Thái Cổ thế gia này.
"Yến gia, Lâm gia, bây giờ là Long gia." Diệp Thần nhìn lên bầu trời Trung Tam Thiên đang bắt đầu rung chuyển. Những đại gia tộc còn lại chắc hẳn đã nhận được tin báo. Sự sợ hãi đang lan tỏa như bệnh dịch.
Lão Hắc từ trong thanh kiếm gãy chui ra, hóa thành một bóng mèo đen lười biếng ngồi trên vai Diệp Thần, nó liếm láp cái chân rồi nói: "Nhóc con, làm tốt lắm. Nhưng đừng chủ quan, thứ ở trong ngôi đền kia… có hơi thở của 'người trên đó' đấy."
Ánh mắt Diệp Thần đanh lại. Hắn biết "người trên đó" là ai. Là những kẻ năm xưa đã cùng Thượng Quan Thánh phản bội hắn, những kẻ đang ngồi ở Thượng Tam Thiên, dùng vạn linh để nuôi dưỡng sự bất tử của chính mình.
"Đến một đứa, trảm một đứa. Đến một tộc, diệt một tộc."
Diệp Thần lạnh lùng thốt ra một câu, sau đó vung kiếm chém nát cánh cổng cung điện bằng vàng ròng.
Trong đống đổ nát của Long gia, ánh kiếm ấy lóe lên, chiếu rực cả một phương trời, báo hiệu cho sự kết thúc của một kỷ nguyên và sự trỗi dậy của một huyền thoại không ai có thể ngăn cản. Chư Gia sắp tàn, vạn cổ duy nhất một vị kiếm tôn đang trở lại với vị thế vốn có của mình.
Long Đảo, ngày hôm ấy, máu rồng nhuộm tím mặt biển, tiếng kiếm ngân vang vọng đến tận chân trời. Một tòa thế gia sụp đổ, cũng là lúc viên gạch đầu tiên của con đường dẫn lên Thượng Tam Thiên được rải bằng xương trắng của những kẻ dám cản đường Kiếm Đế.