Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 93: Kiếm Trảm Chân Long**
Gió biển tại Long Đảo vốn dĩ mang theo hơi thở mặn mòi và linh khí nồng đậm của rồng, nhưng lúc này, nó chỉ còn lại mùi tanh nồng hôi thối của máu và sự chết chóc. Trận chiến vừa rồi không chỉ là một cuộc so tài, nó là một cuộc tàn sát đơn phương của một vị thần đối với những kẻ dám tự xưng là hậu duệ của thần linh.
Dưới chân Diệp Thần, đất đá nát vụn, những vết nứt sâu hoắm kéo dài hàng dặm như những vết thương không bao giờ lành của đại địa. Long Đằng – thiên kiêu kiêu ngạo nhất của Long gia, kẻ vừa một khắc trước còn ngạo nghễ với chân thân Bán Long, giờ đây chỉ còn là một đống thịt nát vụn. Lân phiến vương vãi, máu rồng màu tím thẫm thấm đẫm vào từng khe đá, bốc lên những làn khói mờ ảo do linh tính quá mạnh mẽ bị ép buộc thoát ra khỏi cơ thể.
Diệp Thần thu hồi ánh mắt, thanh Thương Thiên Kiếm trong tay hắn khẽ run lên một nhịp cực đại, âm thanh ngân nga như tiếng rồng ngâm nhưng lại mang theo vẻ uy nghiêm vượt xa loài rồng. Toàn bộ huyết khí của Long Đằng đã bị nó nuốt chửng không còn một giọt, lưỡi kiếm đen kịt dường như càng thêm sâu thẳm, ẩn chứa sức mạnh của ngàn vạn oan hồn và sự phẫn nộ của thiên địa.
"Long gia… bất quá cũng chỉ có vậy."
Giọng nói của Diệp Thần bình thản đến lạ lùng, nhưng trong cái tĩnh lặng ấy lại chứa đựng sức nặng ngàn cân, khiến những đệ tử Long gia còn sót lại ở phía xa cảm thấy lồng ngực mình như bị một ngọn núi lớn ép chặt, không thể thở nổi.
Lão Hắc từ trong không gian kiếm linh hiện ra, hóa thành hình hài một con mèo đen ngồi chễm chệ trên vai Diệp Thần. Đôi mắt vàng rực của nó nheo lại, nhìn về hướng ngôi đền vàng cổ kính ẩn hiện sau màn sương mù màu tím ở cuối con đường.
"Nhóc con, đừng khinh địch quá sớm. Long gia tồn tại từ thời Thái Cổ đến nay, nếu chỉ có một tên phế vật như Long Đằng trấn giữ thì đã sớm bị các gia tộc khác nuốt chửng rồi. Ta cảm nhận được, dưới cái móng giới của ngôi đền kia, có một thứ gì đó già nua và bẩn thỉu đang thức tỉnh."
Diệp Thần nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ khát máu của một vị Đế tôn vừa trở về từ địa ngục: "Già nua? Bẩn thỉu? Càng tốt. Thương Thiên Kiếm của ta cần những thứ 'dưỡng chất' lâu năm như thế để thực sự hồi phục."
Hắn bước đi, mỗi bước chân rơi xuống đất đều tạo nên một gợn sóng kiếm ý lan tỏa. Những đệ tử Long gia định liều mạng xông lên chặn đường, nhưng họ vừa mới chạm vào phạm vi mười trượng quanh Diệp Thần, toàn thân đã tự động rã ra thành từng mảnh nhỏ, tựa như có hàng vạn lưỡi dao vô hình đang bao phủ lấy hắn.
Trước mặt Diệp Thần, ngôi đền vàng cao ngất ngưởng hiện ra. Đây là Thánh địa của Long gia, nơi thờ phụng tổ tiên và cũng là nơi cất giấu Long mạch của toàn bộ Trung Tam Thiên. Những cột trụ đá chạm khắc hình rồng quấn quanh, đôi mắt của những con rồng đá ấy đột ngột lóe lên ánh sáng đỏ rực.
"Kẻ cuồng vọng! Gan dám sát hại thiếu chủ, phá hủy Long đảo, hôm nay cho dù là Kiếm Đế trọng sinh, cũng phải để mạng lại đây!"
Một giọng nói già nua, khàn đặc như tiếng kim loại cọ sát vào nhau vang lên từ bên trong ngôi đền. Theo sau đó là ba luồng áp lực kinh thiên động địa tràn ra. Ba vị lão già tóc trắng xóa, lưng còng nhưng khí thế lại như vực sâu vạn trượng, chậm rãi bước ra từ trong hư không.
Tam đại Thái thượng trưởng lão của Long gia! Cả ba đều là cường giả Vương Cảnh đỉnh phong, thậm chí vị đứng đầu đã chạm đến nửa bước Hoàng Cảnh.
Diệp Thần dừng bước, ánh mắt lướt qua ba người họ như đang nhìn ba xác chết: "Ba cái thây ma già nua, đã đến lúc nên xuống mồ rồi. Chặn đường ta, chính là tội chết."
"Khẩu khí ngông cuồng!" Vị trưởng lão đứng giữa gầm lên một tiếng. Lão phất tay, một cây gậy đầu rồng xuất hiện, dậm mạnh xuống đất. Ngay lập tức, mặt đất dưới chân Diệp Thần nứt toác, chín con rồng bằng đá từ dưới đất vọt lên, mang theo hơi thở của đại địa hóa thành một cái lồng giam kiên cố.
Cùng lúc đó, hai vị trưởng lão còn lại cũng ra tay. Một người điều khiển lôi điện, một người triệu hồi chân hỏa. Lôi hỏa đan xen, hóa thành một đạo Chân Long hư ảnh khổng lồ từ trên trời cao giáng xuống, muốn đem Diệp Thần nghiền nát thành tro bụi.
Đây là "Tam Long Trấn Thiên Trận", trận pháp kết hợp sức mạnh của ba vị cường giả đứng đầu, đủ sức trảm sát bất kỳ vị Vương Cảnh nào chỉ trong một nhịp thở.
Thế nhưng, đứng trước cảnh tượng hủy diệt ấy, Diệp Thần không hề lùi bước. Hắn khẽ nhắm mắt lại, một tay nắm chặt chuôi kiếm đen, tay kia đưa lên vuốt nhẹ dọc lưỡi kiếm.
"Thương Thiên Kiếm Quyết thức thứ hai: Nhất Kiếm Định Giang Sơn."
Không có tiếng nổ lớn, không có hào quang chói mắt. Chỉ có một tia kiếm khí màu đen mảnh như sợi tóc từ trong tay Diệp Thần phát ra. Tia kiếm khí ấy đi đến đâu, không gian nơi đó dường như bị ngưng đọng lại.
Lôi điện dừng giữa chừng. Chân hỏa bị dập tắt. Chín con rồng đá bị cắt đứt ngang thân như những khúc gỗ mục.
Ba vị Thái thượng trưởng lão trợn tròn mắt, vẻ kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo của họ. Họ cảm thấy linh hồn mình như bị thanh kiếm ấy đóng đinh tại chỗ, không thể di chuyển, không thể phản kháng.
*Xoẹt!*
Một đường kẻ chỉ lướt qua cổ của cả ba người. Thời gian như bắt đầu trôi trở lại.
*Phập! Phập! Phập!*
Ba chiếc đầu rơi xuống, máu phun ra như suối, nhuộm đỏ cả những bậc thềm đá dẫn vào ngôi đền vàng. Ba vị cường giả ngang dọc Trung Tam Thiên hàng trăm năm, cứ như vậy bị hạ sát trong một chiêu duy nhất.
Diệp Thần tra kiếm vào vỏ, vẻ mặt không một chút biến động. Đối với hắn, chiến thắng này là điều hiển nhiên. Hắn đã từng đứng trên đỉnh cao nhất của Thần Giới, nhìn thấu mọi quy tắc của thế gian này. Những thứ bí thuật của gia tộc hạ giới này trong mắt hắn chẳng khác nào trò trẻ con.
Hắn tiến vào bên trong đền thờ. Ở chính giữa đại điện, một bệ đá khổng lồ đang nâng một khối ngọc thạch màu tím rực rỡ – Long Tâm Ngọc, hạt nhân duy trì khí vận của Long gia.
Thế nhưng, khi Diệp Thần vừa tiến đến gần, một đạo ý chí khủng bố từ phía trên bầu trời Thượng Tam Thiên đột ngột giáng xuống, xuyên qua các tầng không gian, trực tiếp khóa chặt lên người Diệp Thần.
Một khuôn mặt hư ảo to lớn xuất hiện trên tầng mây, đôi mắt của hắn nhìn xuống như nhìn một con kiến hôi đang quấy phá bàn cờ của mình.
"Diệp Thần… ngươi lại xuất hiện. Trò chơi trọng sinh này nên kết thúc ở đây thôi."
Âm thanh ấy rung động cả linh hồn Diệp Thần. Đó là Thượng Quan Thánh. Kẻ từng là huynh đệ trung thành nhất, cũng là kẻ đã đâm sau lưng hắn một kiếm quyết định năm xưa.
Diệp Thần ngẩng đầu, ánh mắt va chạm trực diện với thần niệm của Thượng Quan Thánh. Một bên là vẻ uy nghiêm giả dối của kẻ trị vì, một bên là sự lạnh lùng tột cùng của kẻ đòi nợ.
"Thượng Quan Thánh, trốn cho kỹ trên đó đi. Khi ta bước lên Thượng Tam Thiên, ta sẽ dùng cái đầu của ngươi để tế thanh kiếm này."
"Hừ, ngươi có sống được để bước ra khỏi Long đảo này không đã." Thượng Quan Thánh hừ lạnh. Một ngón tay của đạo thần niệm ấy hạ xuống, kết hợp với Long Tâm Ngọc trên bệ đá, tạo ra một sự cộng hưởng khủng khiếp.
Từ trong Long Tâm Ngọc, một luồng oán khí và huyết khí bùng phát, hóa thành một con Chân Long thực thụ nhưng toàn thân đen kịt, vảy rồng đầy những ký tự cấm kỵ. Đây là tổ tiên của Long gia đã được "nuôi dưỡng" bằng cấm thuật của Thượng Quan Thánh qua hàng ngàn năm.
"Gào!!!"
Tiếng rồng gầm rung chuyển toàn bộ Cửu Trọng Thiên. Những người tu luyện ở các tầng trời thấp hơn đều cảm thấy run rẩy, bất giác quỳ xuống hướng về phía Trung Tam Thiên.
Lão Hắc hốt hoảng kêu lên: "Cẩn thận! Đây không phải là linh hồn bình thường, nó có chứa một phần thiên đạo lực bị ô nhiễm!"
Diệp Thần siết chặt lấy chuôi kiếm, mạch máu trên tay nổi lên cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được máu trong cơ thể mình đang sôi sục – không phải vì sợ hãi, mà vì hưng phấn.
"Thiên đạo lực? Để xem thiên đạo của ngươi cứng, hay kiếm của ta sắc!"
Diệp Thần bay vút lên không trung, nghênh đón con ác long đang lao xuống. Thanh Thương Thiên Kiếm thoát vỏ, tỏa ra ánh sáng đen kịt phủ kín cả bầu trời.
"Thương Thiên Kiếm Quyết thức thứ ba: Trảm Chân Long!"
Giữa màn mây đen đặc và sấm sét rền vang, một đường kiếm xẻ dọc trời đất hiện ra. Đường kiếm ấy dài hàng ngàn dặm, cắt đôi cả hòn đảo Long Đảo và trảm thẳng vào linh hồn của con rồng đen kia.
*Oanh!!!*
Một vụ nổ chấn động toàn bộ không gian xảy ra. Ánh sáng tím đen và ánh sáng đen kịt va chạm, tiêu diệt lẫn nhau. Trong phút chốc, bầu trời Trung Tam Thiên dường như bị xé toạc ra một lỗ hổng lớn, để lộ ra những vì sao lấp lánh trong hư không.
Máu rồng thật sự bắt đầu rơi xuống. Không chỉ ở Trung Tam Thiên, mà ngay cả ở Hạ Tam Thiên hay Thượng Tam Thiên, người ta đều nhìn thấy những giọt máu rực lửa rơi từ trên cao xuống như một trận mưa rào màu đỏ thẫm.
Thần niệm của Thượng Quan Thánh rung động mạnh mẽ, khuôn mặt hư ảo ấy tràn đầy vẻ không tin nổi trước khi bị dư chấn của kiếm ý đánh tan hoàn toàn.
Khi khói bụi tan đi, Long Đảo đã biến mất hoàn toàn trên bản đồ hải vực. Thứ duy nhất còn sót lại giữa đống đổ nát trôi nổi trên biển là bóng dáng một thanh niên mặc trường bào màu đen đã rách tả tơi nhưng lưng vẫn đứng thẳng tắp. Trên tay hắn, thanh Thương Thiên Kiếm đang phát ra những tiếng ngân nga mãn nguyện sau khi uống sạch tinh hoa của Chân Long.
"Tầng thứ tư… mở."
Diệp Thần thầm thì, khí thế trên người đột ngột bùng nổ, phá tan mọi xiềng xích của Vạn Thượng Cảnh, chính thức bước vào Vương Cảnh.
Hắn quay đầu nhìn về hướng Thiên Môn dẫn lên tầng trời tiếp theo. Ở nơi đó, Chư Gia chắc hẳn đang run rẩy. Vì kẻ mang theo thanh kiếm hủy diệt kia, đã thực sự bắt đầu cuộc hành trình quét sạch mọi vết nhơ của vạn cổ.
"Thế gian này, có ta là duy nhất."
Bóng dáng Diệp Thần dần biến mất trong hư vô, để lại sau lưng một đống đổ nát của một vương triều đã từng huy hoàng, và một cơn mưa máu rồng vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Một chương mới của huyền thoại, vừa mới thực sự bắt đầu.