Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 111: Sự Thật Về Kiếp Trước**
Đêm.
Trên đỉnh ngọn núi hoang vu thuộc biên cảnh Trung Tam Thiên, gió rít lên từng hồi như tiếng vượn hú u oán. Trăng treo trên cao, tỏa xuống thứ ánh sáng nhợt nhạt, lạnh lẽo, phủ lên tấm lưng đơn độc của Diệp Thần một lớp sương mờ ảo.
Hắn ngồi xếp bằng, trên gối đặt thanh Thương Thiên Kiếm gãy nát, đen kịt. Dù chỉ là một thanh kiếm gãy, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy không gian xung quanh lưỡi kiếm luôn khẽ rung động, như thể nó đang không ngừng nuốt chửng linh khí và ánh trăng vào bên trong cái vực thẳm không đáy của mình.
Diệp Thần từ từ mở mắt, đôi đồng tử thâm thúy như chứa cả tinh hà, nhưng sâu trong đó lại là một ngọn lửa u minh đang âm ỉ cháy. Hắn khẽ vuốt dọc theo sống kiếm, cảm giác thô ráp lạnh lẽo truyền lại nơi đầu ngón tay khiến tim hắn khẽ thắt lại.
"Lão Hắc, ra đi."
Giọng nói của hắn không vang nhưng lại có sức xuyên thấu kỳ lạ, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
Từ bên trong thanh kiếm, một làn khói đen kịt chậm rãi lượn lờ chui ra, ngưng tụ lại thành hình một con mèo đen gầy gò, đôi mắt xanh biếc phát ra ánh sáng kỳ quái giữa màn đêm. Khác hẳn với vẻ tấu hài, lười biếng thường ngày, lúc này Lão Hắc lại mang một vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có. Nó ngồi xổm trên mặt đất, đuôi quất nhẹ vào không khí, im lặng hồi lâu mới cất tiếng thở dài.
"Ngươi cuối cùng cũng hỏi đến chuyện này." Giọng của Lão Hắc khàn khàn, mang theo sự tang thương của năm tháng vạn cổ. "Ngươi đã đạt đến Thiên Cương Cảnh đỉnh phong, ý chí Kiếm Đạo cũng đã chạm đến tầng thứ ba. Có những chuyện, nếu ta không nói, có lẽ sẽ trở thành tâm ma ngăn cản ngươi tiến vào Vương Cảnh."
Diệp Thần ánh mắt ngưng tụ, giọng nói bình thản nhưng áp lực tỏa ra khiến những viên đá xung quanh vỡ vụn: "Năm đó, tại Thiên Ngoại Thiên, bát đại thế gia vì sao lại biết ta đang đột phá cảnh giới cuối cùng của Thương Thiên Kiếm Phổ? Ai là kẻ dẫn đường? Và… Thượng Quan Thánh, hắn rốt cuộc đóng vai trò gì?"
Lão Hắc nhìn lên vầng trăng khuyết, trong đôi mắt xanh biếc bỗng hiện lên hình ảnh của một hồi ức máu lửa. Nó chậm rãi nói:
"Diệp Thần, ngươi cho rằng kiếp trước ngươi là Kiếm Tôn vô địch, là kẻ đứng đầu Thần Giới, nên chúng sợ ngươi mà vây sát? Đó chỉ là một phần rất nhỏ thôi. Sự thật… tàn khốc hơn nhiều. Ngươi không chỉ là một cường giả, ngươi còn là một kẻ phá hoại trật tự mà bọn chúng đã xây dựng hàng triệu năm qua."
"Phá hoại trật tự?" Diệp Thần nheo mắt.
"Đúng." Lão Hắc gật đầu, thanh âm trở nên đanh lại. "Ngươi có bao giờ thắc mắc, tại sao trong suốt vạn năm qua, không một ai có thể vượt qua Đế Cảnh để chạm đến Thần Cảnh chân chính không? Tại sao linh khí của thế giới này càng lúc càng loãng, dù các cường giả vẫn không ngừng ra đời?"
Diệp Thần im lặng. Đây cũng là điều hắn luôn trăn trở. Ở kiếp trước, dù hắn đã đứng trên đỉnh cao, hắn vẫn cảm thấy có một lớp màng vô hình ngăn cách bản thân với sự vĩnh hằng.
"Bởi vì Thiên Đạo đã chết." Lão Hắc nói ra một câu chấn động thiên địa. "Thiên Đạo mà thế gian này tôn thờ, thực chất chỉ là một bộ hài cốt bị bát đại gia tộc cùng Thượng Quan Thánh luyện hóa. Chúng đã biến Thiên Đạo thành một cái 'Lồng', một cỗ máy hút máu sinh linh. Chúng thiết lập nên cái gọi là 'Xiềng xích Huyết mạch', khóa chặt tiềm năng của vạn tộc. Linh khí tỏa ra từ trời đất đều bị thu gom về Thượng Tam Thiên, chảy trực tiếp vào đan điền của những kẻ nắm giữ gia quy tộc lệnh."
Diệp Thần nắm chặt chuôi kiếm, đốt ngón tay trắng bệch: "Thương Thiên Kiếm Phổ của ta…"
"Chính là chìa khóa duy nhất để phá vỡ cái lồng đó!" Lão Hắc gằn giọng. "Thứ kiếm pháp ngươi tu luyện không phải là giết người, mà là để 'Trảm Thiên'. Khi ngươi đột phá đến tầng cuối cùng, Kiếm Ý của ngươi sẽ hóa thành đạo búa thần, bổ đôi cái kén giả dối mà bát đại gia tộc bao phủ lên thế giới. Vào lúc đó, mọi sinh linh đều sẽ có cơ hội bình đẳng để tu hành, sự thống trị vĩnh cửu của chúng sẽ tan vèo như mây khói."
"Cho nên, chúng không thể để ta sống." Diệp Thần cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sát ý thấu xương.
"Thượng Quan Thánh…" Lão Hắc khựng lại, trong mắt hiện lên một tia ghê tởm cực độ. "Hắn là huynh đệ của ngươi, người ngươi tin tưởng nhất. Nhưng chính hắn là kẻ đầu tiên phát hiện ra ý đồ 'phá lồng' của ngươi. Hắn không muốn bình đẳng, hắn muốn là người duy nhất điều khiển Thiên Đạo giả. Vào cái đêm ở Thiên Ngoại Thiên, khi ngươi đang ở trạng thái suy yếu nhất vì chuẩn bị hợp nhất Thương Thiên Kiếm Phổ, chính hắn đã dùng bí thuật của Thượng Quan Gia, che giấu thiên cơ, đưa bát đại thế gia đột kích vào trận pháp phòng ngự của ngươi."
Diệp Thần hít sâu một hơi, cảm giác như một thanh kiếm rỉ sét đang đâm xuyên qua ngực. Ký ức về kiếp trước hiện về như những thước phim vỡ vụn.
Dưới bầu trời rực lửa của Thiên Ngoại Thiên, hắn đứng giữa biển máu, tay cầm Thương Thiên Kiếm đã gãy đôi, xung quanh là những gương mặt quen thuộc mà hắn từng coi là đồng đội, là bằng hữu. Thượng Quan Thánh đứng ở trung tâm, vận long bào trắng thanh khiết, đôi mắt tràn ngập vẻ bi thiên mẫn nhân nhưng lời nói ra lại cay độc như rắn rết: *"Diệp Thần, ngươi muốn cứu thế, nhưng thế giới này không cần ngươi cứu. Nó chỉ cần sự trật tự."*
"Hắn đã dùng 'Táng Thiên Chú' để nguyền rủa linh hồn ngươi, muốn ngươi vĩnh viễn tan biến." Lão Hắc tiếp tục, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ. "Nhưng hắn không ngờ rằng, linh tính của Thương Thiên Kiếm đã mạnh đến mức vượt qua sự tính toán của hắn. Vào giây phút cuối cùng, kiếm linh của đời trước – chính là sư phụ của ta – đã tự bạo, dùng một tia khí vận duy nhất của chân chính Thiên Đạo để bao bọc một mảnh tàn hồn của ngươi, ném vào kẽ hở thời không."
Diệp Thần đứng bật dậy, luồng kiếm khí hung hãn từ người hắn phát ra chém bay đỉnh núi phía đối diện.
Sự thật đã rõ ràng.
Hắn không chỉ đơn thuần là một kẻ báo thù. Hắn là niềm hy vọng cuối cùng để lật đổ một ách thống trị tà ác mang danh nghĩa Thiên Đạo. Bát đại gia tộc kia, những kẻ được gọi là "Thái Cổ Thế Gia", thực chất chỉ là lũ ký sinh trùng đang gặm nhấm tương lai của toàn bộ sinh linh Cửu Trọng Thiên.
"Chúng sợ ta." Diệp Thần khàn giọng nói, đôi mắt đỏ rực như máu. "Chúng sợ thanh kiếm này sẽ chém đứt xiềng xích mà chúng đã dày công xây dựng."
"Đúng vậy." Lão Hắc đứng dậy, biến lại thành một luồng khói đen quanh quẩn bên Diệp Thần. "Kiếp này, chúng vẫn đang tìm kiếm thanh kiếm này. Lâm Gia, Long Gia hay bất cứ gia tộc nào ngươi đã và đang đối mặt ở Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên, tất cả đều là tai mắt của Thượng Quan Thánh. Một khi chúng nhận ra hơi thở của Thương Thiên Kiếm, một cuộc vây sát cấp độ toàn thế giới sẽ lại bắt đầu."
Diệp Thần cầm thanh kiếm gãy đưa lên trước mắt. Ánh trăng chiếu vào lưỡi kiếm đen tối, phản xạ ra một tia sáng sắc lạnh kinh tâm động phách.
"Tìm kiếm sao? Tốt lắm." Diệp Thần gằn từng chữ, âm thanh lạnh lẽo vang vọng khắp núi rừng. "Ta sẽ không đợi chúng đến tìm. Ta sẽ dùng thanh kiếm này, từng bước từng bước đi lên Thượng Tam Thiên. Những gì chúng nợ ta, những gì chúng cướp của thế giới này, ta sẽ đòi lại bằng máu."
Cảm nhận được ý chí của chủ nhân, Thương Thiên Kiếm khẽ rung động bần bật, một tiếng ngâm dài từ trong thân kiếm vang lên, xuyên thấu tầng mây, như muốn thông cáo với cái "Thiên Đạo giả" ở trên cao kia rằng: Kiếm chủ đã trở lại!
Lão Hắc nhìn bóng lưng của thiếu niên, trong lòng thầm kinh ngạc. Kiếp trước, Diệp Thần mang trong mình phong thái của một bậc quân tử, thanh kiếm của hắn mang theo sự hào hiệp và trật tự. Nhưng kiếp này, sau khi trải qua sự phản bội thảm khốc nhất, kiếm đạo của hắn đã thay đổi.
Đó không còn là kiếm của sự cứu rỗi. Đó là kiếm của sự phán xét.
Lạnh lùng, quyết đoán và mang theo một sự sát phạt không gì có thể ngăn cản.
"Diệp Thần, con đường phía trước sẽ cô độc hơn ngươi tưởng rất nhiều." Lão Hắc thở dài.
Diệp Thần không quay đầu lại, hắn bước đi về phía rìa vách đá, nhìn về hướng cung điện huy hoàng mơ hồ của Chư Gia ở phía chân trời Thượng Tam Thiên.
"Cô độc thì đã sao? Một mình một kiếm, ta sẽ quét sạch bát ngát thiên hạ. Vạn cổ luân hồi, nếu thiên địa bất nhân, Diệp Thần ta sẽ là đạo ánh sáng duy nhất chém nát màn đêm này."
Gió đêm đột ngột ngừng bặt. Toàn bộ núi rừng chìm vào một sự im lặng đáng sợ, như thể vạn vật đang nín thở trước lời tuyên cáo của vị Kiếm Đế tương lai.
Trong bóng tối, đôi mắt Diệp Thần rực sáng. Kiếm Tâm của hắn, sau khi biết được sự thật về kiếp trước, không những không rạn nứt mà trái lại còn ngưng tụ thành một khối kim cương không thể phá vỡ. Một đạo Kiếm Ý màu xám tro, mang theo hơi thở của hư vô và hủy diệt, từ thiên linh cái của hắn xông thẳng lên chín tầng trời.
Hắn thu kiếm vào bao, tà áo đen phất phơ trong gió lạnh, bước đi hiên ngang giữa bóng tối bao trùm.
Cuộc chiến thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu. Chư gia, các ngươi hãy chờ đó!