Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 112: Tìm Lại Thần Thể**
**CHƯƠNG 112: TÌM LẠI THẦN THỂ**
Vô Tận Tuyệt Uyên.
Nơi đây được mệnh danh là kẽ nứt của thế giới, nằm ở vùng đệm hỗn loạn giữa Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên. Ở đây, quy luật không gian vặn vẹo đến mức cực đoan, linh khí không còn là nguồn năng lượng ôn hòa mà biến thành những lưỡi dao gió vô hình, có thể cắt nát da thịt của một cường giả Nguyên Phủ Cảnh trong nháy mắt.
Bầu trời ở đây luôn có một màu đỏ bầm như máu khô, không có mặt trời, không có mặt trăng, chỉ có những tia sét đen kịt thỉnh thoảng xé toạc màn sương mù dày đặc, để lộ ra những vách đá dựng đứng đen ngòm, trơ trọi.
Giữa màn sương độc ấy, một bóng người mặc trường bào đen tuyền đang chậm rãi bước đi. Mỗi bước chân của hắn đều cực kỳ vững chãi, như thể dẫm lên tâm điểm của mặt đất. Theo mỗi nhịp bước, một vòng tròn kiếm khí nhàn nhạt tỏa ra xung quanh, đem tất cả những luồng gió bão linh khí bạo ngược đánh tan thành hư không.
Diệp Thần bình thản đi về phía trước, đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước vạn năm, phản chiếu sự lạnh lẽo của Tuyệt Uyên. Trên vai hắn, một con mèo đen thu nhỏ – Lão Hắc – đang nhe răng, bộ lông dựng ngược vì khó chịu.
"Cái mùi này… vẫn tởm lợm như vậy." Lão Hắc khẽ rít lên, giọng nói mang theo sự chán ghét tột độ. "Bát đại gia tộc năm đó đúng là hận ngươi thấu xương. Chúng không chỉ muốn ngươi hồn phi phách tán, mà ngay cả cái xác này cũng bị giam cầm ở nơi âm hàn, bẩn thỉu nhất thế gian."
Diệp Thần không đáp, nhưng bàn tay đang nắm chặt thanh kiếm gãy treo bên hông khẽ siết lại. Gân xanh trên mu bàn tay hắn nổi lên, báo hiệu một cơn bão lòng đang bị đè nén.
Kiếp trước, sau khi hắn bị vây sát tại Thiên Ngoại Thiên, bát đại thế gia vì lo sợ sức mạnh của Vạn Cổ Kiếm Tôn có thể giúp hắn tự mình tái sinh từ một giọt máu, nên đã cùng nhau thi triển cấm thuật, đem thần thể của hắn trấn áp tại Vô Tận Tuyệt Uyên. Chúng dùng tám sợi xích "Trấn Hồn Tỏa" rèn từ thiên thạch vạn năm để khóa chặt các đại huyệt, dùng "Thiên Phạt Đinh" đóng vào cột sống, nhằm vĩnh viễn tước đi cơ hội trỗi dậy của một huyền thoại.
Càng đi sâu vào trong, áp lực không gian càng trở nên khủng khiếp. Sương mù bắt đầu biến thành màu tím đen, mang theo kịch độc của ăn mòn linh hồn.
"Dừng lại!" Lão Hắc đột ngột kêu lên.
Phía trước bọn họ khoảng trăm trượng, sương mù dày đặc đột nhiên cuộn xoáy mãnh liệt. Từ trong bóng tối, một dãy những bóng người khổng lồ lờ mờ hiện ra. Đó là tám pho tượng đá cao tới hàng chục trượng, mỗi pho tượng mang một hình dáng khác nhau, đại diện cho ý chí của tám vị gia chủ Bát đại gia tộc.
Ở giữa vòng vây của tám pho tượng ấy, có một bục đá lơ lửng giữa hư không. Trên bục đá, một thân ảnh đang ngồi xếp bằng, nhưng đầu lại gục xuống, toàn thân bị bao phủ bởi những sợi xích đen kịt lấp lánh phù văn quỷ dị.
Bước chân của Diệp Thần khựng lại.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi tận mắt nhìn thấy "chính mình" của kiếp trước bị đối xử như một tên tội đồ thiên cổ, ngọn lửa sát ý trong lòng hắn vẫn bùng lên dữ dội, thiêu đốt cả không gian xung quanh.
Thân xác ấy, dù đã trải qua hàng nghìn năm phong ấn, dù không còn hơi thở, nhưng vẫn tỏa ra một loại uy nghiêm bất khả xâm phạm. Làn da nhợt nhạt nhưng cứng cáp như thần ngọc, mái tóc dài bạc trắng xõa xuống che khuất khuôn mặt. Tám sợi Trấn Hồn Tỏa xuyên thấu qua bả vai, xương chậu và tứ chi, cố định xác thân ấy vào bục đá. Cứ mỗi hơi thở của thiên địa, những sợi xích lại lóe sáng, tước đoạt một phần tinh hoa còn sót lại trong thần thể để nuôi dưỡng cho tám pho tượng xung quanh.
"Khốn kiếp! Chúng đang dùng thần thể của ngươi làm vật tế để cường hóa thần niệm của chúng ở hạ giới!" Lão Hắc gầm lên, đôi mắt mèo đỏ rực.
"Hành động này, chính là muốn ta chết không có chỗ chôn, chết mà còn phải làm nô dịch cho chúng." Giọng nói của Diệp Thần lúc này bình thản đến đáng sợ. Càng giận, hắn lại càng tỉnh táo.
Hắn chậm rãi tiến lên.
*Uỳnh!*
Ngay khi Diệp Thần vừa bước vào phạm vi của tám pho tượng, một luồng áp lực thiên đạo kinh người từ trên trời giáng xuống. Tám pho tượng đồng loạt mở mắt, tỏa ra ánh sáng thần thánh giả tạo nhưng đầy rẫy sự áp chế.
"Kẻ hèn mọn phương nào, dám xâm phạm cấm địa của Chư Gia?"
Tám luồng âm thanh hợp lại thành một tiếng gầm chấn động, khiến vách đá xung quanh sụp đổ. Một hư ảnh khổng lồ hình thành từ sự kết hợp thần niệm của các gia tộc, mang theo uy áp của Vương Cảnh đỉnh phong, trực tiếp ép xuống đầu Diệp Thần.
Diệp Thần ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hư ảnh ấy. Hắn không lùi nửa bước, Thương Thiên Kiếm gãy trong tay đột nhiên vang lên một tiếng "vút" xé gió.
"Một lũ phân thân thần niệm thấp kém, cũng đòi trấn áp ta?"
Diệp Thần vung kiếm. Không có kiếm chiêu hoa mỹ, không có linh lực dao động quá mức, chỉ là một nhát chém đơn giản nhưng chứa đựng "Kiếm Ý Hư Vô" – một loại ý chí có thể xóa sổ mọi quy luật giả dối.
*Xoẹt!*
Luồng uy áp khổng lồ kia giống như một tờ giấy mỏng bị lưỡi dao sắc lẹm rạch đôi. Diệp Thần lướt đi như một bóng ma, thân hình hóa thành một vệt sáng tro tàn băng ngang qua khoảng không gian tử thần.
"Ngăn hắn lại!" Hư ảnh của gia chủ Lâm gia (trong đám tượng) gào lên kinh hãi.
Tám pho tượng đá chuyển động, những bàn tay đá khổng lồ ầm ầm giáng xuống, che kín cả bầu trời. Mỗi cú đấm đều mang theo lực lượng của sơn hà, đủ sức đè bẹp một tông môn hạng nhất.
Diệp Thần không hề né tránh. Hắn hít một hơi thật sâu, thanh kiếm gãy trong tay bắt đầu run rẩy, những vết rỉ sét cổ quái bong ra, để lộ phần thân kiếm sáng như ánh trăng mùa đông.
"Thương Thiên Kiếm Quyết, Thức thứ hai: Nghịch Chuyển Nhân Quả!"
Hắn xoay người một vòng, kiếm quang hóa thành một cái kén bạc khổng lồ bao bọc lấy hắn. Tất cả những cú đấm đá khổng lồ khi chạm vào cái kén ấy đều đột ngột bị bẻ cong phương hướng.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Những pho tượng đá tự đánh vào nhau, những mảnh đá vụn to như gian nhà bay tứ tung. Thừa dịp đó, Diệp Thần đã đáp xuống bục đá trung tâm, đứng ngay trước mặt thần thể cũ của mình.
Gần. Rất gần.
Ở khoảng cách này, hắn có thể cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa linh hồn của mình và xác thân kia. Huyết mạch trong người Diệp Thần hiện tại bắt đầu sôi trào, gào thét như muốn tìm về cội nguồn.
"Diệp Thần… nhanh lên! Phong ấn đang tự hủy để tiêu diệt cả thần thể!" Lão Hắc hét lớn.
Quả nhiên, tám sợi Trấn Hồn Tỏa bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực của nham thạch, hơi nóng khủng khiếp tỏa ra, rõ ràng bát đại thế gia đã cài đặt một cơ chế tự hủy: Nếu có kẻ xâm nhập cường hành cứu viện, thần thể sẽ bị hỏa thiêu thành tro bụi ngay lập tức.
"Muốn thiêu hủy ta?" Diệp Thần hừ lạnh một tiếng, "Kiếp trước ta dùng kiếm chứng đạo, kiếp này ta dùng kiếm nghịch thiên. Thiên hỏa này, tính là gì!"
Hắn không dùng kiếm để chém xích, vì Trấn Hồn Tỏa liên kết trực tiếp với sinh mệnh bản nguyên của xác thân. Nếu chém đứt theo cách thông thường, thần thể sẽ sụp đổ.
Diệp Thần đặt một bàn tay lên trán của thần thể cũ, bàn tay còn lại cầm Thương Thiên Kiếm đâm thẳng xuống bục đá chân mình.
"Lấy hồn làm dẫn, lấy kiếm làm cầu. Thần thể kiếp trước, nghe lệnh ta, quy vị!"
Một luồng sáng màu vàng kim từ trong người Diệp Thần tuôn ra, đó là bản nguyên linh hồn tinh khiết nhất của hắn. Luồng sáng ấy chảy qua cánh tay, thấm vào trán của xác thân đang gục đầu.
Cùng lúc đó, Thương Thiên Kiếm gãy bắt đầu điên cuồng hút lấy hỏa độc từ những sợi xích đỏ rực. Thanh kiếm như một cái hố đen không đáy, nuốt chửng mọi năng lượng hủy diệt để chuyển hóa thành sức mạnh bản thân.
Thần thể cũ của Diệp Thần đột nhiên run lên. Đôi mắt nhắm nghiền bấy lâu nay bỗng hé mở, bên trong không có con ngươi mà chỉ có một vùng kiếm khí mênh mông như biển cả.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tám cây Thiên Phạt Đinh đóng trên cột sống bắt đầu bị đẩy ra ngoài bởi một lực lượng từ bên trong. Từng tấc một, từng tấc một, máu thần màu bạc chảy ra, nhưng thay vì rơi xuống, chúng lại bay ngược lên, hòa vào cơ thể hiện tại của Diệp Thần.
"Áaaaa!"
Diệp Thần gầm lên đau đớn. Việc tiếp nhận huyết mạch và thần lực từ kiếp trước khi cơ thể hiện tại còn quá yếu là một sự mạo hiểm cực độ. Gân cốt của hắn như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé, các mạch máu phồng lên như sắp nổ tung.
"Chịu đựng! Diệp Thần, ngươi phải chịu đựng được!" Lão Hắc lo lắng xoay quanh, nó liên tục nhả ra những đạo tinh khí mèo đen để giúp hắn ổn định tâm mạch.
Xung quanh, tám pho tượng đá sau khi nhận ra âm mưu của Diệp Thần, chúng bắt đầu điên cuồng tấn công. Những luồng thần quang hủy diệt liên tục bắn về phía bục đá.
*Bành! Bành!*
Kiếm khí bảo hộ của Diệp Thần nứt vỡ. Một đạo thần quang sượt qua vai hắn, mang đi một mảng lớn da thịt. Nhưng hắn không hề lung lay, đôi mắt vẫn đăm đắm nhìn vào xác thân trước mặt.
Hắn thấy được những năm tháng chinh chiến sa trường.
Hắn thấy được cảnh mình một mình đứng trên đỉnh Thiên Ngoại Thiên, nhìn vạn chúng cúi đầu.
Và hắn cũng thấy được nụ cười ghê tởm của Thượng Quan Thánh khi đâm nhát kiếm phản bội vào lưng hắn.
"Tất cả… sẽ phải trả giá!"
Diệp Thần hét lên một tiếng rung trời chuyển đất. Sức mạnh linh hồn của hắn hoàn toàn bộc phát, cưỡng ép kéo theo "Kiếm Tâm vạn cổ" từ trong thần thể cũ ra ngoài.
*Ầm!*
Một tiếng nổ khủng khiếp xảy ra. Toàn bộ Vô Tận Tuyệt Uyên chấn động dữ dội như gặp phải đại địa chấn. Tám sợi Trấn Hồn Tỏa nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn. Thần thể kiếp trước của Diệp Thần, sau khi mất đi linh hồn và bản nguyên cuối cùng, bắt đầu hóa thành những hạt ánh sáng lung linh, tan biến vào hư không.
Nhưng trước khi hoàn toàn biến mất, những hạt sáng ấy tụ lại, tạo thành một quả cầu nhỏ màu vàng kim, chui tọt vào trong đan điền của Diệp Thần hiện tại.
Cảm giác đau đớn đột nhiên biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp và tràn trề năng lượng. Cảnh giới của Diệp Thần bắt đầu thăng tiến một cách chóng mặt.
Nguyên Phủ Cảnh ngũ trọng…
Lục trọng…
Thất trọng…
Bát trọng…
Cho đến khi chạm tới ngưỡng cửa của Nguyên Phủ Cảnh cửu trọng đỉnh phong mới dừng lại.
Nhưng quan trọng nhất không phải là tu vi, mà là thân thể hắn bây giờ. Da thịt hắn lấp lánh một lớp màng ánh sáng thần thánh nhàn nhạt, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều mang theo lực lượng nặng nề của ngàn cân.
Thần Thể đã được thu hồi, dù hiện tại chỉ là một hạt giống bản nguyên, nhưng theo thời gian tu luyện, nó sẽ giúp hắn khôi phục lại thể chất vô địch năm xưa, thậm chí còn vượt qua cả nó.
"Chúng ta phải đi!" Lão Hắc cảm nhận được những hơi thở cường đại từ tầng trời bên trên đang hướng về đây. Sự chấn động vừa rồi đã kinh động đến các cường giả chân chính của Trung Tam Thiên và cả Thượng Tam Thiên.
Diệp Thần nhìn quanh đống đổ nát của tám pho tượng đá đã vụn vỡ. Hắn vẫy tay, thanh Thương Thiên Kiếm gãy bay lại vào tay. Lúc này, thanh kiếm đã biến đổi hoàn toàn, lưỡi kiếm dài thêm một đoạn, phát ra tiếng reo hò hưng phấn vì được nếm trải máu của thần phong ấn.
"Bát đại gia tộc… Chư vị gia chủ…" Diệp Thần lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. "Đây chỉ là món nợ nhỏ đầu tiên. Ngày ta bước lên Thượng Tam Thiên, sẽ là ngày các ngươi hiểu thế nào là Tuyệt Vọng Tuyệt Uyên."
Hắn tra kiếm vào bao, ôm lấy Lão Hắc, thân hình hóa thành một đạo kiếm quang sắc lẹm, xé rách sương mù đỏ ngầu của Tuyệt Uyên, hướng về phía lối ra.
Sau lưng hắn, Vô Tận Tuyệt Uyên bắt đầu sụp đổ hàng loạt. Nơi từng giam giữ một huyền thoại nay chỉ còn là một đống tro tàn của quá khứ.
Kiếm Đế đã thực sự trở lại. Lần này, không gì có thể ngăn cản bước tiến của hắn. Một mình, một kiếm, Diệp Thần bắt đầu cuộc hành trình hoành tảo chư gia, khắc ghi danh hiệu "Vạn Cổ Duy Nhất" lên bảng vàng của thiên hạ.
Bầu trời Tuyệt Uyên vẫn đỏ bầm, nhưng dường như từ sâu trong kẽ nứt của thế gian, một mầm sống mới – một trật tự mới đang bắt đầu nảy mầm từ trong sự hủy diệt.
Chương này, mới chỉ là khúc dạo đầu cho một bản hùng ca nhuốm máu.