Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 193: Trở Thành Thủ Hộ Giả**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 17:25:52 | Lượt xem: 9

CHƯƠNG 193: TRỞ THÀNH THỦ HỘ GIẢ

Bầu trời Trung Tam Thiên sau cơn đại biến rốt cuộc đã khôi phục lại vẻ thanh bình vốn có, nhưng màu xanh ấy giờ đây sâu thẳm và lấp lánh hơn, như thể vừa được gột rửa qua một cơn mưa máu và ánh sáng. Vết nứt hư không – nơi từng là cơn ác mộng có thể nuốt chửng cả một đại lục – giờ đây chỉ còn là một đường chỉ mờ nhạt, bị khóa chặt bởi vô vàn phù văn kiếm đạo li ti, rực rỡ như những vì tinh tú đêm hè.

Diệp Thần đứng trên đỉnh ngọn núi bị san phẳng một nửa, thanh Thương Thiên Kiếm gãy trong tay hắn vẫn còn vương lại một vệt huyết quang rực đỏ của thiên ngoại ma tộc. Hắn đứng đó, cô độc và cao ngạo, tà áo trắng bị gió lộng thổi tung, phát ra những tiếng phần phật giữa không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Dưới chân núi, hàng vạn tu sĩ vẫn còn chưa thoát khỏi cơn chấn kinh. Họ nhìn vị thiếu niên ấy, cảm giác như đang nhìn vào một vị thần linh vừa mới hạ phàm. Kiếm của hắn không chỉ chém đứt kẻ thù, mà còn chém đứt cả nỗi sợ hãi thẳm sâu nhất trong linh hồn họ.

"Vèo —"

Yến Thanh Thừa là người đầu tiên đáp xuống đỉnh núi. Gã si kiếm này, vốn luôn ngông cuồng và chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lúc này đây lại cung kính lạ thường. Gã thu lại thanh kiếm của mình, vòng tay cúi đầu, giọng nói khàn đặc vì xúc động:

"Diệp huynh… một kiếm vừa rồi, đã vượt ra ngoài hiểu biết của tại hạ. Ngươi… rốt cuộc đã đạt tới cảnh giới gì?"

Diệp Thần không ngoảnh lại, ánh mắt hắn vẫn đóng đinh vào nơi vết nứt hư không vừa khép lại. Hắn khẽ cử động ngón tay, thanh kiếm gãy hóa thành một luồng thanh yên chui tợn vào trong tay áo.

"Cảnh giới chỉ là hư danh." Diệp Thần nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói trầm ổn truyền khắp núi sông, "Điều quan trọng là thanh kiếm trong tay ngươi muốn bảo hộ cái gì. Nếu lòng không có điểm tựa, kiếm dù bén cũng chỉ là một thanh sắt lạnh lẽo."

Lúc này, từ phương xa, từng đạo luồng sáng vút tới. Đó là gia chủ của những thế lực còn sót lại sau cuộc càn quét của ngoại vực. Họ là những đại nhân vật bình thường vốn hô phong hoán vũ, nhưng lúc này đây, ai nấy đều run rẩy, sắc mặt trắng bệch. Khi chứng kiến Diệp Thần vá lại bầu trời, họ hiểu rằng, trật tự cũ của Trung Tam Thiên đã hoàn toàn sụp đổ.

"Diệp… Diệp tôn chủ!" Một vị trưởng lão tóc trắng xóa, tu vi Vạn Thượng Cảnh đỉnh phong, run rẩy quỳ xuống, "Ngoại vực đã lui, nhưng vết nứt vẫn còn đó. Xin tôn chủ rủ lòng thương xót, trấn thủ nơi đây, trở thành Thủ Hộ Giả cho Trung Tam Thiên chúng ta! Chúng tôi nguyện tôn ngài làm minh chủ, vạn đời thần phục!"

"Nguyện tôn ngài làm minh chủ! Nguyện vì ngài mà hiệu lực!"

Hàng vạn tiếng hô vang lên như sấm rền, chấn động cả mây trời. Trong mắt họ, Diệp Thần lúc này là cứu tinh, là chỗ dựa duy nhất.

Diệp Thần khẽ nhếch môi, nụ cười ấy mang theo một chút lạnh lẽo và mỉa mai. Hắn quay người lại, ánh mắt sắc như kiếm mang quét qua đám người đang quỳ rạp dưới chân mình. Mỗi nơi ánh mắt hắn đi qua, áp lực lại nặng thêm một tầng, khiến không ít kẻ phải rùng mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

"Thủ hộ giả?" Diệp Thần chậm rãi lặp lại ba chữ này, âm thanh vang vọng giữa thiên địa, "Các ngươi muốn ta trở thành lá chắn cho sự an nhàn của các ngươi? Muốn ta trở thành kẻ canh cổng để các ngươi tiếp tục lục đục nội bộ, tiếp tục dùng quyền thế của các gia tộc để đè nén chúng sinh?"

Đám người phía dưới câm nín, không ai dám ngẩng đầu.

"Ta trở thành Thủ Hộ Giả, không phải vì các ngươi, mà là vì đạo của ta." Diệp Thần đột nhiên phất tay, một luồng kiếm ý khổng lồ vọt thẳng lên trời cao.

Kiếm ý ấy không mang theo sát khí, mà mang theo một loại quy tắc thượng thừa. Nó hóa thành hàng nghìn, hàng vạn sợi xích ánh sáng, đang xen vào nhau bao bọc lấy cả bầu trời Trung Tam Thiên. Đây chính là "Kiếm Trận Thủ Hộ", một đại trận được thiết lập bằng chính tinh túy của Thương Thiên Kiếm Quyết.

"Bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ trấn giữ nơi này." Diệp Thần cao giọng tuyên bố, "Nhưng nghe cho kỹ đây, ta là người gác cổng, cũng là người chấp pháp. Phàm là kẻ nào ở Trung Tam Thiên ỷ mạnh hiếp yếu, gây loạn trật tự mà ta đã lập, thanh kiếm này của ta sẽ không chỉ chém thiên ma, mà còn chém sạch cái gọi là Chư Gia của các ngươi!"

Cả không gian im phăng phắc. Diệp Thần bước ra một bước, hư không dưới chân hắn tự động co rút lại. Hắn đi tới trước mặt Tô Lăng Nguyệt, ánh mắt băng lãnh bỗng chốc tan chảy, hiện lên một chút ôn nhu hiếm thấy.

"Nguyệt nhi, vất vả cho nàng rồi."

Tô Lăng Nguyệt mỉm cười, đôi mắt nàng vẫn còn hoen lệ, nhưng nụ cười lại rạng rỡ hơn bất cứ báu vật nào trên đời. Nàng nắm lấy đôi bàn tay hơi lạnh của hắn, khẽ lắc đầu: "Chỉ cần chàng bình an, thế giới này có ra sao, em cũng không quan tâm."

Diệp Thần gật đầu, sau đó hắn nhìn về hướng Bắc – nơi cao nhất của tầng trời, nơi dẫn lên Thượng Tam Thiên. Ở đó, những luồng khí tức cổ xưa và thối nát đang cuồn cuộn trào dâng. Những "thần linh" ở phía trên hẳn đã thấy được sự tồn tại của hắn.

"Lão Hắc." Diệp Thần khẽ gọi trong tâm thức.

"Hừ, tiểu tử ngươi lần này chơi hơi lớn rồi đấy." Một giọng nói lười biếng vang lên từ thanh kiếm gãy, "Lập ra kiếm trận thủ hộ cho cả một tầng trời, cái giá phải trả không nhỏ đâu. Ngươi thực sự muốn trở thành 'Vạn Cổ Thủ Hộ Giả' cho cái thế giới mục nát này sao?"

"Không phải thủ hộ thế giới mục nát." Diệp Thần nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, để lại một dải ráng đỏ như máu rồng, "Ta chỉ là đang dọn dẹp sân khấu cho trận chiến cuối cùng. Thượng Tam Thiên mới là nơi chúng ta cần phải chém tới."

Đêm đó, Diệp Thần ngồi xếp bằng trên đỉnh núi cao nhất. Kiếm trận trên bầu trời tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, trấn áp mọi dao động từ ngoại vực. Chúng sinh Trung Tam Thiên lần đầu tiên được hưởng một giấc ngủ yên bình thực sự, không lo âu, không loạn lạc.

Họ gọi hắn là "Vạn Cổ Thủ Hộ", là vị thánh sống cứu thế.

Nhưng Diệp Thần biết, con đường của hắn chưa bao giờ là cứu thế. Hắn là một thanh kiếm. Một thanh kiếm phải tiếp tục chém xuống cho đến khi Thương Thiên sụp đổ, cho đến khi không còn kẻ nào dám tự xưng là "Thiên Mệnh".

Dưới ánh trăng thanh lãnh, Diệp Thần rút thanh Thương Thiên Kiếm gãy ra, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua những vết sứt mẻ. Mỗi vết sứt là một câu chuyện, một lần sinh tử.

"Thượng Quan Thánh… ngươi đã chuẩn bị kỹ chưa? Kiếm của ta, đã đói máu lắm rồi."

Tiếng thì thầm của hắn bị gió đêm cuốn đi, bay vút lên chín tầng mây, gieo rắc một nỗi bất an kinh người vào sâu trong lòng những thế gia cổ xưa ở Thượng Tam Thiên. Vạn cổ duy nhất một người canh giữ cổng trời, và người đó, sắp sửa mang theo thanh kiếm tàn phá tất cả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8