Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 2: Củ cải đầu tiên và Kim Thân Bất Diệt**

Cập nhật lúc: 2026-05-22 23:19:50 | Lượt xem: 11

CHƯƠNG 2: CỦ CẢI ĐẦU TIÊN VÀ KIM THÂN BẤT DIỆT

Tiếng gà gáy o o vang dội khắp Linh Điền Phong. Con gà trống này vốn có bộ lông vàng rực như lửa, mào đỏ chót như rặng san hô thượng phẩm, mỗi khi vỗ cánh đều mang theo một tia khí tức nóng bỏng. Thế nhưng, nó lại bị nhốt trong cái lồng tre cũ kỹ cạnh chuồng lợn, mỗi ngày đều đặn thực hiện nghĩa vụ báo thức của một con gà tầm thường nhất thế gian.

Diệp Trường An lăn một vòng trên chiếc giường gỗ sồi, lẩm bẩm chửi thề một tiếng rồi mới chịu ngồi dậy. Hắn vươn vai, khớp xương toàn thân phát ra những tiếng nổ giòn giã như pháo rang.

"Hệ thống, hôm nay là ngày bao nhiêu rồi?"

【 Đinh! Ký chủ đã xuyên không được mười năm, ba tháng, bảy ngày. Linh thực "Bạch Ngọc Đại Củ Cải" ở ô đất số 1 đã đạt đến độ chín muồi 100%. Nhắc nhở: Thu hoạch đúng lúc để đạt phẩm chất tốt nhất. 】

Trường An ngáp ngắn ngáp dài, xỏ đôi dép rơm rách nát, chân thấp chân cao đi ra sân sau.

Buổi sáng trên Linh Điền Phong luôn mang một vẻ đẹp huyền ảo. Linh khí ở đây không gào thét hung bạo như các ngọn núi kiếm tu, cũng không nồng nặc mùi đan dược như dược phong, mà nó hiền hòa, xanh mát, mang theo hương vị của đất ẩm và sương đêm. Ở thế giới mà linh khí đang dần cạn kiệt, mỗi một tấc đất tại Linh Điền Phong này nếu để người ngoài nhìn thấy, chắc chắn sẽ gây ra một cuộc huyết chiến kinh hoàng.

Nhưng trong mắt Diệp Trường An, đây đơn giản là một mẫu ruộng màu mỡ giúp hắn đủ ăn đủ mặc.

"Gâu!"

Một bóng đen gầy gò từ đống rơm vọt ra, quấn quýt quanh chân Trường An. Nhị Hắc – con chó đen mà ai cũng nghĩ là "chó cỏ" – lúc này đang vẫy đuôi nhiệt tình. Chỉ có điều, nếu nhìn kỹ sẽ thấy mỗi lần chân nó chạm đất, lớp cỏ dưới chân đều kín đáo héo rũ, đó là do hỏa khí khủng khiếp từ huyết mạch Hắc Kỳ Lân cố ý thu liễm lại.

"Biết rồi, lát nữa sẽ có phần của ngươi." Diệp Trường An vỗ vỗ đầu nó, rồi cầm lấy chiếc cuốc rỉ sét dựng ở góc tường.

Hắn tiến đến ô đất số 1. Ở đó, một mầm lá xanh mướt, to bằng chiếc quạt ba tiêu đang rung rinh trong gió. Một phần đầu của củ cải lộ ra trên mặt đất, trắng muốt như ngọc mỡ cừu, tinh khiết không một chút tì vết. Sức sống tỏa ra từ nó đậm đặc đến mức hóa thành những sợi tơ trắng mờ ảo bao quanh.

Trường An hít một hơi sâu, hai chân dang rộng, tư thế vững chãi như đại thụ bám rễ. Hắn vung cuốc.

Động tác của hắn nhìn qua thì vô cùng giản đơn, thậm chí là có chút vụng về của một lão nông chân lội bùn. Thế nhưng, nếu có một vị Kiếm Đế ở đây, chắc chắn sẽ trợn tròn mắt mà ngã ngửa. Đường cuốc của hắn đi trong không trung không hề gây ra tiếng động, nhưng lại trực tiếp cắt đứt sự liên kết giữa củ cải và địa mạch, khiến linh khí không bị rò rỉ dù chỉ một tia.

*Phập!*

Chiếc cuốc lún sâu vào lòng đất. Trường An dùng lực cánh tay xoay nhẹ một vòng, miệng hô khẽ: "Lên!"

*Rắc rắc rắc…*

Mặt đất rung chuyển nhẹ. Một khối trắng muốt, dài hơn nửa mét, mập mạp và tràn đầy sức sống được lôi bật lên khỏi mặt đất. Ngay khoảnh khắc củ cải rời khỏi bùn đất, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bùng phát, che lấp cả ánh mặt trời buổi sớm.

【 Đinh! Chúc mừng ký chủ thu hoạch thành công "Bạch Ngọc Đại Củ Cải" phẩm cấp Hoàn Mỹ! 】
【 Kinh nghiệm nông phu +1000. Tu vi Chuẩn Thánh tiến độ +0.01%. 】
【 Kích hoạt phần thưởng lần đầu thu hoạch linh thực cấp địa: Nhận được thần thông bị động – "Kim Thân Bất Diệt" (Cấp bậc: Tuyệt đối). 】

Trường An chỉ cảm thấy một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, sau đó thấm vào từng tế bào, từng thớ thịt. Da thịt hắn nhìn bề ngoài vẫn trắng trẻo, thư sinh, nhưng ẩn sâu dưới lớp biểu bì là những phù văn vàng kim huyền bí đang lưu chuyển, biến cơ thể hắn thành một thứ tồn tại không thể bị phá hủy.

"Kim Thân Bất Diệt?" Trường An chớp mắt, đưa tay bấu thử vào bắp tay mình một cái. "Cảm giác… cũng chẳng có gì khác biệt. Hệ thống, cái này dùng để làm gì? Có giúp ta cuốc đất nhanh hơn không?"

【 Trả lời ký chủ: "Kim Thân Bất Diệt" là phòng ngự tuyệt đối. Dù là thiên đạo sụp đổ, chư thần vẫn lạc, ký chủ vẫn có thể ngủ ngon mà không mất một sợi tóc. 】

Trường An bĩu môi: "Nghe thì oai đấy, nhưng ở cái nơi chim không thèm đậu như Linh Điền Phong này, ai rảnh háng đi đánh ta? Có cái thần thông nào giúp diệt sâu nhanh hay làm đất không cần dùng tay không?"

Hệ thống giữ im lặng tuyệt đối. Nó hình như cũng đã quá quen với sự lười biếng đến mức thảm hại của chủ nhân mình.

Đúng lúc này, từ phía gian nhà nhỏ, một bóng người thanh tú bước ra.

Liễu Nhược Băng hôm nay mặc một bộ đồ vải thô màu xanh xám của đệ tử tạp dịch mà Trường An đưa cho. Dù là đồ thô kệch, nhưng khoác lên thân hình mảnh mai, thoát tục của nàng vẫn toát ra vẻ thanh tao như đóa sen trong bùn. Nàng vốn định ra để hỏi xem có việc gì cần phụ giúp, nhưng vừa bước tới gần ô đất số 1, bước chân nàng khựng lại.

Đồng tử Liễu Nhược Băng co rụt, nàng nín thở nhìn củ cải trắng đang nằm trên mặt đất.

"Cái này… đây là…"

Nàng dụi mắt liên tục. Với tư cách là Đại sư tỷ của Thanh Vân Môn, kiến thức của nàng không hề tầm thường. Thứ đang nằm kia, nhìn thì giống củ cải, nhưng khí tức thuần khiết kia, linh lực nồng đậm đến mức hóa lỏng kia… rõ ràng là "Thần Long Tuyết Sâm" chỉ có trong truyền thuyết, vạn năm mới mọc một củ!

Vậy mà Diệp sư đệ của nàng đang làm gì? Hắn đang dùng cái vạt áo vải thô lấm lem bùn đất để lau lau củ cải, rồi chậc lưỡi bảo: "Hơi to quá, lát nữa hầm xương chắc phải dùng cái nồi đại."

"Diệp sư đệ!" Liễu Nhược Băng không nhịn được mà gọi lớn, giọng nàng hơi run: "Đệ định… định dùng thứ này để hầm xương sao?"

Trường An ngẩng đầu lên, thấy đại sư tỷ thì cười hì hì: "Sư tỷ dậy rồi à? Đúng vậy, củ cải đầu mùa rất ngọt, hầm với xương sườn linh lợn sau núi thì đúng là mỹ vị nhân gian. Sao? Sư tỷ chê ít à? Yên tâm, lát nữa ta làm cả một nồi đầy, bảo đảm tỷ ăn xong là quên luôn đường về Kiếm Phong."

Liễu Nhược Băng cảm thấy huyệt thái dương nhảy thình thịch. Ăn cái này? Đây là thứ dùng để giúp người ta từ Trúc Cơ vọt thẳng lên Nguyên Anh, hoặc giúp cường giả thọ nguyên sắp tận kéo dài mạng sống thêm năm trăm năm. Hắn lại bảo đem đi hầm xương?

"Đệ có biết giá trị của nó không?" Nàng bước tới, định khuyên ngăn.

Nhưng ngay khi nàng đến gần Diệp Trường An trong phạm vi ba mét, một áp lực vô hình từ "Kim Thân Bất Diệt" vừa mới kích hoạt của hắn vô tình tỏa ra. Liễu Nhược Băng cảm thấy mình như đang bước vào một vùng không gian tuyệt đối ổn định, nơi mà vạn pháp đều bị trấn áp. Kiếm ý trong cơ thể nàng vốn dĩ cực kỳ sắc bén, lúc này lại sợ hãi thu mình lại, giống như con kiến đối mặt với Thái Sơn.

Nàng đứng hình tại chỗ, đôi mắt đầy vẻ kinh hãi nhìn Trường An.

*Hắn… hắn rốt cuộc là ai? Chỉ là một đệ tử Luyện Khí tầng 3? Không, tuyệt đối không thể! Cái loại áp bách thiên nhiên này, dù là sư phụ hay chưởng môn cũng chưa từng mang lại cho mình.*

Trong lòng Liễu Nhược Băng thầm dậy sóng: *Phải rồi, đại lão ẩn thế thường có sở thích kỳ quái. Hắn giả làm nông dân, trồng thần dược để hầm xương, tất cả đều là để rèn luyện tâm tính, trải nghiệm nhân sinh. Mình không nên dùng con mắt trần tục để nhìn nhận hành động của đại lão.*

Nghĩ đến đây, Liễu Nhược Băng hít một hơi sâu, cung kính chắp tay: "Mọi việc đều nghe theo ý của sư đệ. Có điều… nếu cần nhặt rau hay nhóm lửa, cứ để ta làm."

Trường An hài lòng gật đầu: "Tốt, tỷ biết điều đấy. Nhị Hắc, mang cái gùi ra đây."

Con chó đen sủa lên một tiếng đắc chí, ngoạm lấy cái gùi lớn lao tới.

Mọi chuyện vốn dĩ sẽ diễn ra theo đúng nhịp điệu yên bình thường lệ, nếu như không có sự xuất hiện của những vị khách không mời mà đến.

Từ chân núi Linh Điền Phong, mấy luồng độn quang màu xanh đậm đang nhanh chóng bay tới. Chỉ trong nháy mắt, ba thanh niên mặc y phục thêu hình hoa văn sắt bén đáp xuống ngay rào dậu vườn rau. Kẻ cầm đầu là một nam tử mắt xếch, môi mỏng, vẻ mặt tràn đầy kiêu ngạo. Hắn là Lâm Chính, đệ tử của Hình Phạt Phong, vốn dĩ có thù hằn cá nhân với Linh Điền Phong từ lâu.

Lâm Chính vừa hạ xuống đất đã vung tay, một luồng kình phong mạnh mẽ quét qua, định làm đổ dãy hàng rào gỗ của Trường An.

"Diệp Trường An! Ngày nộp cống nạp linh thực đã quá ba ngày, ngươi còn định trốn tránh đến bao giờ?"

Trường An đang lom khom nhặt củ cải, nghe tiếng quát thì chỉ lười biếng ngước mắt lên nhìn, rồi lại cúi xuống phủi đất trên rau. "À, Lâm sư huynh à. Gấp cái gì, mấy mẫu lúa phía đông vẫn chưa chín hẳn, đợi tuần sau đi."

"Tuần sau?" Lâm Chính cười lạnh, bước vào trong vườn. "Ngươi tưởng Hình Phạt Phong là nơi để ngươi muốn nộp lúc nào thì nộp sao? Sư phụ ta nói rồi, nếu hôm nay không có linh thạch hoặc linh thực loại một, ta sẽ phá nát cái Linh Điền Phong này, bắt ngươi về nhốt vào ngục tối!"

Nói đoạn, mắt Lâm Chính bỗng dời sang phía củ cải trắng trên mặt đất. Hắn khựng lại, hơi thở dồn dập: "Đó là… linh dược gì? Khí tức này…"

Hắn không nhận ra đó là "Thần Long Tuyết Sâm", nhưng bản năng của một tu sĩ cho hắn biết đó là vật báu. Sự tham lam trỗi dậy, Lâm Chính vươn tay chộp tới: "Tốt lắm, coi như đây là tiền phạt của ngươi!"

"Dừng tay!" Liễu Nhược Băng lạnh lùng quát lên. Nàng từ trong gian nhà bếp đi ra, thanh trường kiếm sau lưng rung lên bần bật, khí lạnh tỏa ra xung quanh làm sương mù ngưng đọng thành tuyết.

Lâm Chính giật mình, lui lại một bước, kinh ngạc nhìn: "Liễu sư tỷ? Sao tỷ lại ở đây?"

Nghe đồn Liễu Nhược Băng tẩu hỏa nhập ma đã sắp phế, bị gửi đến đây để dưỡng già chờ chết, sao hôm nay nhìn khí sắc nàng lại hồng nhuận như vậy? Hơn nữa, cỗ kiếm ý kia hình như còn đáng sợ hơn cả lúc trước khi nàng bị thương.

Lâm Chính lấy lại bình tĩnh, hừ một tiếng: "Liễu sư tỷ, dù tỷ có ở đây thì quy tắc tông môn vẫn là quy tắc. Diệp Trường An không nộp đúng hạn, ta có quyền cưỡng chế thu nộp."

Hắn quay sang nhìn Trường An vẫn đang thản nhiên như không có chuyện gì, trong lòng bỗng nảy sinh một sự ghen tị vô cớ. Tại sao một tên phế vật Luyện Khí tầng 3 lại được đại mỹ nhân của tông môn hộ tống?

Lâm Chính bỗng nhiên vung tay, một chiêu "Thiết Chỉ Quyền" mang theo linh lực mạnh mẽ đánh thẳng về phía vai của Diệp Trường An. Hắn muốn cấp cho tên nông dân này một bài học, đồng thời xem xem Liễu Nhược Băng có thực sự ra tay giúp đỡ hay không.

"Sư đệ cẩn thận!" Liễu Nhược Băng kinh hô, định rút kiếm.

Thế nhưng, tốc độ của Lâm Chính rất nhanh, hơn nữa khoảng cách quá gần. Quyền đầu bọc lấy một lớp ánh sáng xanh xám xé rách không khí, oanh tạc lên vai Trường An.

*Bùm!*

Một tiếng động khô khốc vang lên, giống như tiếng búa tạ đập vào một khối thiên thạch vững chãi nhất vũ trụ.

Lâm Chính đắc ý chưa được một giây thì nụ cười trên mặt cứng đờ. Hắn cảm thấy cánh tay mình giống như vừa đập vào một bức tường bằng sắt nung không thể lay chuyển. Một lực phản chấn kinh khủng từ bả vai của Diệp Trường An bật ngược trở lại.

*Rắc!*

Tiếng xương tay nứt gãy vang lên rợn người.

"Áaaa!"

Lâm Chính hét lên thảm thiết, cả người bị hất tung ra xa mười mét, ngã rạp vào vũng bùn bón phân bên cạnh. Hắn ôm lấy cánh tay gãy gập, khuôn mặt méo mó vì đau đớn và sợ hãi.

"Ngươi… ngươi tập luyện tà công gì?" Lâm Chính kinh hãi hét lên. Hắn rõ ràng là Trúc Cơ kỳ, một quyền dốc toàn lực vậy mà không khiến đối phương nhúc nhích dù chỉ một phân, ngược lại bản thân bị phế luôn một tay.

Diệp Trường An lúc này mới chậm rãi phủi bụi trên vai, vẻ mặt đầy sự oán trách: "Lâm sư huynh, huynh làm gì mà gấp gáp vậy? Ta đã bảo là đợi tuần sau rồi mà. Huynh xem, quần áo của ta vừa mới giặt, giờ lại dính bụi rồi này. Đúng là phiền phức quá đi."

Hắn hoàn toàn không nhận ra bản thân vừa dùng "Kim Thân Bất Diệt" phản chấn đối phương. Trong mắt hắn, chắc là do Lâm Chính tối qua ngủ không ngon, hay là uống nhiều rượu nên đi đứng không vững, vấp vào đá rồi ngã tự làm gãy tay thôi.

"Các ngươi còn đứng đó làm gì? Mau… mau đưa ta đi!" Lâm Chính sợ hãi quát đồng bọn. Hắn không dám ở lại thêm một giây nào nữa. Ánh mắt của Diệp Trường An tuy nhìn rất hiền hòa, nhưng trong mắt Lâm Chính, đó là ánh mắt của một con quái vật đang nhìn con mồi.

Đám đệ tử Hình Phạt Phong cuống cuồng vác Lâm Chính chạy mất hút dưới chân núi.

Linh Điền Phong trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Liễu Nhược Băng đứng sững sờ, bàn tay đang cầm chuôi kiếm từ từ buông lỏng. Nàng nhìn tấm lưng thảnh thơi của Trường An, trong lòng chấn động không thôi.

*Một quyền của Trúc Cơ kỳ… thậm chí không khiến hắn nháy mắt. Lớp phòng ngự đó, chẳng lẽ là "Bất Diệt Kim Thân" trong truyền thuyết của Phật môn? Không, ngay cả Kim Thân của Phật môn cũng không thể tự nhiên và đáng sợ như thế này.*

"Diệp sư đệ…" Nàng ngập ngừng.

"Sư tỷ, đứng đó làm gì? Vào phụ ta rửa củ cải đi." Trường An xách hai củ cải lớn đi về phía bếp, miệng còn lẩm bẩm: "Ăn xong phải đi dặm lại mấy hàng rào, đúng là cái đám này, chỉ toàn gây thêm việc cho ta."

Liễu Nhược Băng khẽ cười, một nụ cười mà nếu đám đệ tử Thanh Vân Môn nhìn thấy chắc chắn sẽ phát điên vì say đắm. Nàng gật đầu: "Được, để ta giúp đệ nhóm lửa."

Trong gian bếp nhỏ đơn sơ của Linh Điền Phong, làn khói bếp bảng lảng bắt đầu bốc lên. Mùi thơm của củ cải khi gặp nước sôi bắt đầu lan tỏa. Đó không phải là mùi thơm bình thường, mà là một mùi hương mang theo tinh hoa của đất trời, khiến cho lũ chim sẻ trên cây đậu gần đó bỗng chốc rụng hết lông cũ, mọc ra lớp lông rực rỡ sắc màu, thậm chí còn biết cất tiếng hót theo giai điệu đại đạo.

Tiêu Dao Tử từ đâu chui ra, mũi hếch lên, chảy nước miếng ròng ròng: "Thơm quá! Trường An, con lại lén hầm cái gì tốt cho ta rồi phải không?"

Lão già nghiện rượu này vừa nhìn thấy củ cải trong nồi liền trợn tròn mắt: "Mẹ kiếp! 'Bạch Ngọc Đại Củ Cải' vạn năm? Trường An, con đào ở đâu ra thế?"

Trường An múc một muôi nước dùng, nếm thử rồi gật gù: "Hơi nhạt một chút, sư phụ đi lấy cho con ít muối tiêu."

"Dùng thứ này hầm xương mà con bảo bỏ muối tiêu? Đây là tội ác! Phải để nguyên chất để cảm thụ linh khí chứ!" Tiêu Dao Tử nhảy dựng lên, nhưng tay vẫn rất nhanh nhẹn đi tìm lọ muối.

Nhị Hắc nằm dưới chân bàn, hai tai dựng đứng, đuôi vẫy nhanh như cánh quạt điện.

Liễu Nhược Băng ngồi bên bếp lửa, nhìn khung cảnh ấm áp này, cảm thấy tất cả những cuộc tranh đoạt quyền lực, những buổi tu luyện gian khổ ở Kiếm Phong trước kia đều thật vô nghĩa. Sống ở đây, dù là làm một người giúp việc nhóm lửa cho Diệp Trường An, có lẽ cũng là một loại phúc phần mà thiên hạ đều mơ ước.

Trong nồi, nước sủi bùng lên. Một hệ thống phù văn ẩn hiện trên bề mặt nước dùng.

【 Đinh! Ký chủ nấu thành công "Canh Củ Cải Trường Thọ". Công dụng: Tăng thọ nguyên 50 năm, chữa lành mọi thương tổn phần cứng của cơ thể, tăng cường thể chất vĩnh viễn. 】

Trường An chẹp miệng: "Cái nồi này cũ quá rồi, hầm mãi mới nhừ. Sư phụ, sư tỷ, ăn cơm thôi!"

Hắn múc ba bát canh lớn. Ba người một chó ngồi quanh chiếc bàn gỗ thô sơ. Tiêu Dao Tử vừa húp một ngụm, toàn thân bốc lên một tầng sương trắng, râu tóc bỗng chốc đen lại mấy phần, nếp nhăn trên mặt giãn ra thấy rõ.

Liễu Nhược Băng chỉ uống một hớp nhỏ, cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ nhưng dịu dàng bùng nổ trong đan điền. Kinh mạch vốn vừa được nối lại hôm qua nay bỗng chốc được gia cố vững chắc như bằng kim cương.

Trường An cũng húp một hơi, mắt sáng lên: "Đúng là củ cải tự trồng có khác, vừa ngọt vừa giòn. Sư tỷ, ăn nhiều vào, ăn xong chiều nay có sức mà bắt sâu."

Liễu Nhược Băng nhìn bát canh trong tay, rồi nhìn vẻ mặt hết sức nghiêm túc của Trường An về việc "bắt sâu", nàng khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Tại Thanh Vân Môn bên kia, mọi người đang tranh giành từng viên linh thạch, từng mảnh bí tịch. Còn ở đây, ba người này lại đang thong dong húp "Canh Tuyết Sâm" và bàn chuyện chiều nay nhổ cỏ ở ô đất nào.

Nhưng nàng hiểu rõ một điều: Linh Điền Phong này, từ nay về sau, sẽ là nơi đáng sợ nhất, nhưng cũng là bình yên nhất trên đời này. Bởi vì ở đây có một người nông dân, kẻ có thể dùng cái cuốc để khai mở thiên địa, và có một "Kim Thân" mà ngay cả thần phật cũng không thể làm trầy xước.

Diệp Trường An thì đang mải mê gặm củ cải, thầm nghĩ: *Bạch Ngọc Củ Cải ngon thật, nhưng có lẽ lần tới nên trồng khoai tây. Khoai tây nướng với tro bếp mới đúng là phong vị của thần tiên.*

Phía ngoài sân, Nhị Hắc sau khi được Trường An bố thí cho cái lõi củ cải, bỗng nhiên gầm lên một tiếng trầm đục. Một vòng xoáy lửa đen hiện ra quanh thân nó rồi nhanh chóng biến mất. Nó liếm mép, đôi mắt sắc lạnh nhìn về phía những ngọn núi xa xôi, thầm nhủ: *Lũ rác rưởi nào còn dám đến quấy rầy chủ nhân của ta trồng trọt, ta sẽ cho chúng biết thế nào là bị nướng chín.*

Linh Điền Phong, ngày thu hoạch đầu tiên, cứ như vậy trôi qua trong tiếng bát đũa lạch cạch và mùi hương củ cải nồng nàn.

Ở phía xa, trên tầng mây cao nhất của Thanh Vân Môn, chưởng môn Vân Thái Nhất đang bế quan bỗng mở choàng mắt, nhìn về phía Linh Điền Phong với vẻ kinh nghi bất định: "Khí tức Thánh đạo? Lại còn mang theo… mùi thơm của thức ăn? Chẳng lẽ có vị đại năng nào vừa hạ phàm để mở tiệc sao?"

Ông ta vội vã đứng dậy, hóa thành một đạo cầu vồng lao về phía Linh Điền Phong. Tuy nhiên, khi ông ta vừa bước chân vào phạm vi ngọn núi, đã thấy một bức tường vô hình nhưng vững chãi vô cùng chắn ngang.

Vân Thái Nhất dốc toàn bộ tu vi Nguyên Anh hậu kỳ để cảm nhận, nhưng chỉ thấy phía trước như một hố đen thăm thẳm. Ngay sau đó, tiếng của Diệp Trường An từ dưới núi vọng lên: "Sư phụ, con để dành phần canh cho người ở trên kệ bếp đấy, đừng có bay qua bay lại làm hỏng ruộng rau của con!"

Chưởng môn khựng lại giữa không trung, khuôn mặt già nua co giật. Ông ta nhìn cái hàng rào gỗ sơ sài phía dưới, rồi nhìn "Kim Thân" mờ ảo đang bao trùm cả ngọn núi, cuối cùng chỉ biết thở dài, lặng lẽ hạ xuống mặt đất, tháo giày ra đi bộ vào như một phàm nhân.

Đùa gì chứ, đến Thánh nhân cũng bảo người ta phải giữ trật tự cho rau mọc, ông ta là cái thá gì mà dám bay?

Hôm đó, Thanh Vân Môn xôn xao vì chưởng môn đột ngột đi… bẻ ngô phụ ở Linh Điền Phong. Một thời đại mới của tu tiên giới – thời đại mà rau củ lên ngôi – chính thức bắt đầu từ những củ cải trắng muốt của Diệp Trường An.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8