Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 17: Ta thật sự chỉ là Luyện Khí tầng 3**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:07:16 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 17: TA THẬT SỰ CHỈ LÀ LUYỆN KHÍ TẦNG 3**

Sáng sớm trên Linh Điền Phong, không khí trong lành đến mức khiến người ta cảm thấy phổi như được thanh lọc hoàn toàn. Những giọt sương đêm qua, sau khi trải qua một trận "mưa mây tím" kỳ dị mà Diệp Trường An cho là do dự báo thời tiết sai lệch, hiện đang đọng lại trên những lá cải thảo, long lanh như những viên pha lê nhỏ xíu.

Diệp Trường An thức dậy từ sớm, ngáp một cái dài thườn thượt, vươn vai vận động gân cốt. Hắn cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình, lẩm bẩm: "Mười năm rồi… mười năm mà vẫn chỉ là Luyện Khí tầng 3. Xem ra ta thật sự không có duyên với con đường tiên đồ này rồi."

Dưới gốc cây hòe già, Nhị Hắc – con chó đen gầy gò mà hắn nhặt được dạo trước – đang nằm phủ phục, cái đầu gục lên hai chân trước. Khi nghe thấy lời tự nhủ của Diệp Trường An, tai của Nhị Hắc khẽ động một cái, đôi mắt hé mở lộ ra một tia nhìn đầy u oán, tựa hồ như muốn nói: *Chủ nhân, người làm ơn đừng "diễn" nữa có được không? Một tên Luyện Khí tầng 3 nào mà nửa đêm có thể tiện tay ném ra một khúc xương, làm cho một vị Yêu Vương đang ẩn nấp cách mười dặm phải quỳ xuống cầu xin tha mạng?*

Nhưng Diệp Trường An không hề nghe thấy tâm thanh của con chó. Hắn xỏ chân vào đôi dép rơm mòn vẹt, xách chiếc liềm rỉ sét và cái xô gỗ đi ra phía giếng nước.

Vừa bước ra khỏi cửa nhà gỗ, hắn đã thấy một bóng hình trắng toát, lạnh lẽo như băng sương đang đứng giữa vườn cải thảo. Liễu Nhược Băng – đại sư tỷ nổi danh của Thanh Vân Môn – lúc này đang cầm một chiếc lược gỗ, ngẩn ngơ nhìn những cây cải.

"Đại sư tỷ, sáng sớm ra đây hóng gió sao? Coi chừng bị cảm đấy." Diệp Trường An nhiệt tình chào hỏi.

Liễu Nhược Băng chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt cô vốn dĩ lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy Diệp Trường An, trong đó bỗng hiện lên một sự kính trọng không sao che giấu được. Cô vẫn chưa quên bát cháo cải tối qua, thứ đã giúp kiếm ý của cô từ tàn lụi trở nên hừng hực như lửa đốt, thậm chí còn mơ hồ chạm đến rào cản của cảnh giới cao hơn.

"Trường An sư đệ… ta đang quan sát các đạo dấu (dao marks) trên lá cải." Cô nói giọng trầm thấp, đầy nghiêm túc.

Diệp Trường An nhìn theo hướng tay cô chỉ, rồi không nhịn được mà phì cười: "Đại sư tỷ lại đùa rồi. Đạo dấu cái gì chứ, đó là vết sâu ăn lá thôi. Hôm nay ta phải pha nước vôi để xịt, nếu không đám sâu này sẽ xơi tái cả vườn mất."

Liễu Nhược Băng sững người. Cô nhìn những đường vân uốn lượn tinh tế, chứa đựng chí lý âm dương trên lá cải, lại nhìn vẻ mặt thành khẩn "lo lắng sâu bệnh" của Trường An, trong lòng không khỏi dậy sóng: *Tiên sinh lại đang dùng ngôn ngữ phàm trần để khảo nghiệm tâm cảnh của ta sao? "Sâu ăn lá" mà ngài nói, chẳng lẽ chính là những tâm ma và tạp niệm đang gặm nhấm căn cơ tu luyện của ta? Ngài muốn nói, chỉ cần xịt một lớp "nước vôi" của sự kiên trì, tâm ma sẽ tan biến?*

"Ta hiểu rồi. Đa tạ tiên sinh chỉ điểm." Liễu Nhược Băng cúi đầu hành lễ, vẻ mặt như thể vừa ngộ ra chân lý tối thượng của trời đất.

Diệp Trường An gãi đầu, đầy vẻ hoang mang: "Tiên sinh gì chứ? Đã nói là gọi ta là sư đệ mà. Với lại, ta thật sự chỉ là một kẻ tu vi Luyện Khí tầng 3, đại sư tỷ gọi như vậy làm ta tổn thọ mất."

Đúng lúc này, từ trên con đường mòn dẫn lên đỉnh phong, một âm thanh hùng hổ vang lên:

"Diệp Trường An! Ngươi lại đang lười biếng phải không?"

Người vừa đến là một nam tử trung niên, mặc đạo bào đen tuyền, khuôn mặt cương nghị như sắt đá. Đó chính là Hình Thiết Diện – Trưởng lão Hình Phạt của Thanh Vân Môn, người nổi tiếng là "thanh liêm", luôn căm ghét những kẻ đệ tử không chịu tu hành, chỉ biết làm hư danh tiếng tông môn.

Hình Thiết Diện hôm nay tâm tình không tốt. Hắn nghe nói Chưởng môn Vân Thái Nhất sau khi ghé thăm Linh Điền Phong về liền giống như phát điên, bế quan tỏa cảng, lại còn dặn dò phải "cung phụng" tên tiểu tử Luyện Khí tầng 3 này. Hình Thiết Diện không tin, hắn cho rằng Chưởng môn đã bị yêu pháp hoặc tà thuật gì đó che mắt, nên quyết định tự mình đến "thanh lọc" Linh Điền Phong.

Diệp Trường An thấy Hình Thiết Diện, trong lòng khẽ run. Đây là người hắn sợ nhất, vì lão ta hễ thấy ai không tu luyện là sẽ bắt phạt đứng ở vách đá sám hối ba ngày ba đêm.

"Bái kiến Hình trưởng lão! Đệ tử không lười biếng, đệ tử đang chuẩn bị đi tưới rau!" Diệp Trường An vội vàng giơ cái xô nước lên minh chứng.

Hình Thiết Diện hừ lạnh một tiếng, bước tới trước mặt Trường An, ánh mắt như dao quét qua người hắn: "Luyện Khí tầng 3? Ngươi vào tông môn mười năm, linh khí thưa thớt đến mức thảm hại, chẳng có chút khí chất nào của người tu tiên. Diệp Trường An, ngươi có biết mình đang lãng phí linh khí của Linh Điền Phong không?"

"Trưởng lão, ngài nói đúng, đệ tử cũng thấy mình quá kém cỏi." Trường An thật thà đáp, vẻ mặt buồn rười rượi. "Tu vi này của đệ tử, thật sự là làm xấu mặt Thanh Vân Môn. Hay là ngài đuổi đệ tử xuống núi, cho đệ tử làm một phàm nhân bình thường có được không?"

Liễu Nhược Băng đứng bên cạnh suýt chút nữa là không nhịn được mà bật cười. Cô thầm nghĩ: *Trường An tiên sinh thật biết đùa. Ngài muốn xuống núi làm phàm nhân? Ngài mà xuống núi, sợ rằng thiên đạo cũng phải chuyển nhà theo ngài mất thôi.*

Hình Thiết Diện thấy thái độ của Trường An "nhu nhược" như vậy, càng thêm khinh miệt. Lão định tiến lên quát tháo thêm, nhưng vừa bước qua hàng rào gỗ của vườn rau, bước chân bỗng khựng lại.

Một luồng áp lực vô hình nhưng vô cùng thuần khiết xộc thẳng vào mặt lão. Hình Thiết Diện cảm thấy mỗi lỗ chân lông trên cơ thể mình dường như đều đang tham lam hít lấy khí tức trong vườn. Lão cúi đầu nhìn, đôi mắt vốn đã to giờ càng trợn ngược lên như hai hạt nhãn.

"Đây… đây là Nhân Sâm Vạn Năm? Sao lại mọc xen kẽ với củ cải đỏ thế kia? Kia… kia không phải là Thái Sơ Thần Thảo vốn đã tuyệt chủng từ thời cổ đại sao? Sao lại được dùng để… che nắng cho đống phân chuồng?"

Toàn thân Hình Thiết Diện run lẩy bẩy. Lão dụi mắt mấy lần, chỉ sợ mình đang lạc vào ảo trận. Nhưng không, mùi hương thanh khiết từ đống linh thảo đó là thật, nó khiến tu vi vốn đã trì trệ nhiều năm của lão bỗng dưng rung động mãnh liệt.

"Ngươi… ngươi lấy đâu ra những thứ này?" Hình Thiết Diện lắp bắp chỉ tay vào vườn rau.

Diệp Trường An vẻ mặt mờ mịt: "Thứ gì ạ? À, ý ngài là mấy cây cỏ dại đó sao? Ngài xem, đệ tử lười quá nên để cỏ mọc um tùm. Chưởng môn sư bá dặn là không được nhổ, nói là để giữ ẩm cho đất, nên đệ tử mới để lại đấy."

*Cỏ dại?!*

Hình Thiết Diện cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ hoàn toàn. Một cây "cỏ dại" kia nếu đưa ra ngoài, có thể đổi lấy cả một thành trì của đế quốc, vậy mà ở đây lại dùng để "giữ ẩm cho đất"?

Lão cố trấn tĩnh lại, ánh mắt rơi vào chiếc liềm rỉ sét trong tay Diệp Trường An. Thoạt nhìn, nó đúng là một thanh sắt cũ nát, nhưng dưới nhãn lực của một cường giả Nguyên Anh, Hình Thiết Diện bỗng nhìn thấy một luồng kiếm ý đen ngòm, mang theo hơi thở của sự hủy diệt và khai thiên lập địa, thỉnh thoảng lại lóe lên trên lưỡi liềm.

Lão nuốt nước miếng cái ực, trong lòng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Lão nhớ lại lời dặn của Chưởng môn: *"Đến đó thì dùng mắt mà nhìn, đừng dùng miệng mà nói, kẻo mang họa vào thân."*

Lúc này, con chó Nhị Hắc từ dưới gốc cây hòe bỗng dưng đứng dậy, nó lững thững bước tới, dừng lại trước mũi giày của Hình Thiết Diện rồi… hắt hơi một cái.

"Á!"

Hình Thiết Diện giật mình lùi lại mấy bước. Chỉ là một cái hắt hơi, nhưng lão cảm nhận được một luồng yêu khí thượng cổ, tàn bạo và thượng đẳng đến mức khiến linh hồn lão muốn đóng băng. Con chó đen này… nó là linh thú cảnh giới gì?

Trường An thấy Hình trưởng lão có vẻ kỳ quặc, vội vàng xoa đầu Nhị Hắc: "Nhị Hắc, không được vô lễ! Mau xin lỗi trưởng lão đi." Rồi hắn quay sang Hình Thiết Diện, cười hối lỗi: "Ngài đừng chấp nó, nó chỉ là một con chó lang thang tôi nhặt được thôi, nó hơi bị cảm cúm tí ấy mà."

"Cảm… cảm cúm?" Hình Thiết Diện lúc này mặt trắng bệch như tờ giấy. Lão cảm giác mình vừa mới đứng trước cửa tử thần.

"À phải rồi, Hình trưởng lão đến đúng lúc lắm." Diệp Trường An đột nhiên như nhớ ra chuyện gì đó, hắn bước nhanh tới góc vườn, nhổ lên hai củ khoai tây to bằng nắm tay, lau qua vào áo rồi đưa cho Hình Thiết Diện. "Đệ tử nghèo không có gì tiếp đãi, đây là khoai tây mới đào sáng nay, vẫn còn tươi lắm. Ngài mang về hầm canh, coi như là chút lòng thành của đệ tử."

Nhìn hai củ khoai tây xù xì, còn dính cả đất bùn đang nằm trên đôi bàn tay thô ráp của Diệp Trường An, Hình Thiết Diện chết đứng tại chỗ. Lão không ngốc. Trên củ khoai tây này tỏa ra một tầng hào quang mờ ảo, mỗi hơi thở tỏa ra đều mang theo đạo vận thâm thúy. Đây đâu phải khoai tây, đây rõ ràng là Đất Mẹ Tinh Hoa (Earth Essence) được ngưng kết thành hình mà!

Lão run rẩy đưa hai tay ra, cung kính đón lấy hai củ khoai tây như đón lấy thánh vật.

"Đa… đa tạ tiên… à không, đa tạ Diệp sư điệt." Giọng lão run run.

Diệp Trường An xua tay: "Ngài khách khí quá. Chỉ là củ khoai tây thôi mà, trong vườn đệ tử còn nhiều lắm."

Đúng lúc này, hệ thống trong đầu Diệp Trường An vang lên một âm thanh khô khốc:

【 Ting! Ký chủ tặng linh vật cho người hữu duyên, thực hiện thành công "Tặng quà giữ hòa khí". Phần thưởng: Thu hoạch thêm 1% độ chín của Ớt Cay Vạn Dặm. Ký chủ nhận được thuộc tính bổ trợ: "Nhãn Thần Chi Uy" (Dùng mắt để giao tiếp, tăng cường khả năng dọa người). 】

Diệp Trường An ngẩn người. Nhãn thần chi uy cái gì chứ? Ta chỉ muốn làm ruộng bình yên thôi mà! Hơn nữa, ta đã nói rồi, ta thực sự chỉ là Luyện Khí tầng 3!

Nhưng trong mắt của Hình Thiết Diện và Liễu Nhược Băng lúc bấy giờ, khi Diệp Trường An ngẩn ra, đôi mắt hắn bỗng nhiên trở nên thâm trầm như tinh không vạn dặm, mang theo một sự uy nghiêm khó tả khiến cả không gian như ngưng đọng lại.

Hình Thiết Diện không dám ở lại thêm giây phút nào nữa, lão ôm chặt hai củ khoai tây vào lòng, cúi chào thật thấp rồi vội vã tháo chạy khỏi Linh Điền Phong với tốc độ nhanh nhất đời mình.

Diệp Trường An nhìn bóng dáng Hình trưởng lão biến mất trong mây, gãi đầu thở dài: "Đại sư tỷ, cô thấy chưa? Đến cả Trưởng lão Hình Phạt cũng bị nghèo đói của Linh Điền Phong chúng ta làm cho kinh sợ đến mức chạy mất dạng rồi. Ôi, ta thật sự chỉ muốn làm một đệ tử Luyện Khí tầng 3 bình thường thôi, sao khó quá vậy?"

Liễu Nhược Băng im lặng nhìn hắn, trong lòng đầy cảm thán: *Tiên sinh, ngài không phải là Luyện Khí tầng 3, ngài là đang luyện cả cái thế giới này trong lòng bàn tay mình thì có.*

Sư phụ Tiêu Dao Tử từ trong nhà lếch thếch bước ra, tay cầm bầu rượu, hớp một ngụm rồi cười hà hà: "Trường An à, khoai tây hầm xương chưa? Vi sư nghe mùi thơm là biết củ cải chín rồi!"

Trường An bất lực quay vào bếp: "Biết rồi, sư phụ! Ngài cứ chờ đấy, lát nữa sẽ có cơm thôi!"

Hắn đâu biết rằng, hai củ khoai tây mà hắn vừa tiện tay tặng đi kia, chiều hôm đó đã khiến Trưởng lão Hình Phạt đột phá từ Nguyên Anh lên thẳng Hóa Thần, gây ra một trận chấn động kinh hoàng khắp Thanh Vân Môn. Và lời đồn về một vị "Đại Thánh nhân ẩn danh dưới lốt Luyện Khí tầng 3" ở Linh Điền Phong lại càng được tô vẽ thêm những màu sắc huyền bí lạ lùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8