Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 33: Cố Thiên Tà trở lại**
Nắng sớm tại Linh Điền Phong hôm nay có chút khác biệt. Những dải linh khí nồng đậm không còn lãng đãng trôi một cách tự do nữa, mà dường như đang bị hút vào một hố đen vô hình giữa khoảnh sân nhỏ trước gian nhà tranh.
Diệp Trường An vươn vai một cái, xương cốt kêu "răng rắc" như thể nổ pháo hoa. Hắn nheo mắt nhìn về phía vạt đất trống bên cạnh ao cá. Hệ thống đáng chết vừa ban bố nhiệm vụ mở rộng thêm một mẫu ruộng. Với một người coi việc ngủ nướng là lý tưởng sống cả đời như hắn, đây chẳng khác nào một đòn giáng mạnh vào linh hồn.
– Hệ thống, ngươi có chắc là "Thành Thánh" phải đi đôi với "Lao Động Khổ Sai" không? – Hắn lẩm bẩm, tay thọc vào túi quần vải thô, rút ra một chiếc cuốc rỉ sét.
Chiếc cuốc này nếu vứt ra ngoài đường, đến lão ăn xin cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn. Nhưng mỗi lần lưỡi cuốc chạm xuống đất, không gian xung quanh dường như khẽ rung động, đại đạo quy tắc vô hình cuộn trào bên dưới lớp bùn nhão, tự nguyện xếp hàng để được hắn xới lên.
Trong khi đó, Nhị Hắc – con chó đen gầy nhom mà người ngoài nhìn vào chỉ thấy giống một con chó ghẻ – đang nằm bò bên cạnh gốc cây cải thảo chín mọng. Cái đuôi nó ngoáy nhẹ, đôi mắt lim dim hưởng thụ tia nắng đầu ngày. Trong đầu Nhị Hắc lúc này không phải là đại nghiệp phục hưng Kỳ Lân tộc, mà là đang tính toán xem tối nay chủ nhân có nấu món "xương hầm bí ngô" hay không.
Bỗng nhiên, đôi tai của Nhị Hắc khẽ giật một cái. Nó không mở mắt, nhưng cái mũi hơi hếch lên, ngửi được một mùi vị quen thuộc trong gió.
Một mùi thối của máu và ma khí, xen lẫn với mùi của… sự sợ hãi bị kìm nén.
Nhị Hắc thầm nghĩ: *A, cái bao cát di động hôm bữa lại tới rồi à? Lần này mùi có vẻ nồng hơn, chắc là mang theo đồ chơi mới.*
***
Dưới chân núi Linh Điền Phong, khuất sau một tảng đá lớn rêu phong, Cố Thiên Tà – Thiếu chủ Ma Giáo lừng lẫy, kẻ từng khiến vạn dân rùng mình khi nghe danh – đang thở hổn hển.
Sắc mặt hắn xanh mét, không phải vì bị thương, mà là vì bóng ma tâm lý quá lớn. Mỗi lần nhắm mắt lại, hắn lại nghe thấy tiếng "Gâu" vang vọng như tiếng sấm nổ trong đầu, sau đó là cảm giác hàm răng sắc nhọn cắm phập vào mông mình.
Lần trước, hắn dẫn theo hàng trăm Ma quân, oai phong lẫm liệt định biến Thanh Vân Môn thành bình địa. Kết quả, ngay cả cổng chính chưa thấy đâu, hắn đã bị một con chó đen đuổi chạy từ chân núi lên đỉnh núi, rồi từ đỉnh núi đá văng ra khỏi biên giới tông môn. Đó là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời tu hành của hắn.
– Không sao, không sao cả. Cố Thiên Tà, ngươi là thiên tài Ma đạo nghìn năm có một! Ngươi đã có "Vạn Ma Phệ Hồn Chung"! – Hắn tự trấn an mình, tay run run chạm vào một cái chuông nhỏ màu tím đen đeo bên hông.
Cái chuông này là chí bảo của Ma Giáo, bên trong giam cầm linh hồn của mười vạn ác quỷ, mỗi lần rung lên sẽ tạo ra ma vực tuyệt đối, ngay cả cao thủ Nguyên Anh cũng phải tẩu hỏa nhập ma trong nháy mắt. Hắn đã phải quỳ trước cửa mật thất của phụ thân ba ngày ba đêm mới mượn được thứ này.
– Con chó đó… chắc chắn là một loại linh thú biến dị nào đó do Thanh Vân Môn nuôi dưỡng. Chỉ cần ta dùng Phệ Hồn Chung khóa chặt lục thức của nó, rồi sau đó dùng Huyết Ma Trảm băm nó thành trăm mảnh! – Ánh mắt Cố Thiên Tà lóe lên sự điên cuồng. – Còn cái tên nông dân lười biếng kia, chắc chắn hắn chỉ là bình phong thôi.
Cố Thiên Tà hít một hơi thật sâu, vận dụng bí pháp "Ảnh Ma Bộ", thân hình hắn hóa thành một làn khói đen nhạt, hòa vào bóng râm của cây cối, bắt đầu áp sát lên đỉnh Linh Điền Phong.
Hắn tiến đi vô cùng cẩn trọng. Một trăm thước… năm mươi thước… mười thước…
Hắn dừng lại trước hàng rào gỗ xiêu vẹo của vườn rau.
Trong mắt kẻ bình thường, đây là một hàng rào bằng cành củi khô. Nhưng trong mắt Cố Thiên Tà lúc này, mỗi thanh củi dường như đang ẩn chứa một thứ kiếm ý lạnh thấu xương. Hắn đổ mồ hôi hột, lẩm bẩm: "Ảo giác, chắc chắn là ảo giác do mình quá căng thẳng. Chỉ là củi khô thôi mà!"
Vừa bước qua hàng rào, đập vào mắt hắn là khung cảnh thanh bình đến mức kỳ quái.
Diệp Trường An đang lom khom cuốc đất, miệng huýt sáo một giai điệu không tên. Cách đó không xa, con chó đen đang nằm ngáp dài.
– Chính là lúc này! – Cố Thiên Tà hét lớn trong lòng.
Hắn từ trong bóng tối vọt ra, hai tay kết ấn thật nhanh:
– Súc sinh! Trả lại mối nhục hôm trước cho ta! Vạn Ma Phệ Hồn Chung, mở!
"Keng ———!"
Một tiếng chuông trầm đục vang lên, làm chấn động cả không gian. Ma khí tím đen tuôn ra từ cái chuông nhỏ như lũ lụt vỡ đê, phủ kín cả một vùng trời Linh Điền Phong. Những tiếng gào thét của ác quỷ vang lên chói tai, linh khí xung quanh lập tức bị ô nhiễm, hóa thành màu đen đặc quánh.
Cố Thiên Tà cười ha hả:
– Chết đi! Ở trong Ma Vực của ta, các ngươi sẽ thấy địa ngục thật sự!
Diệp Trường An đang cuốc đất, đột ngột dừng lại. Hắn nhíu mày, nhìn lên bầu trời đột nhiên tối sầm lại như sắp mưa bão, lẩm bẩm:
– Lại nữa à? Thời tiết vùng này thật khó hiểu. Mới vừa nắng đó mà đã mây đen xịt rồi. Này Nhị Hắc, lát nữa có mưa thì nhớ mang mấy cái rổ vào nhà nhé.
Nhị Hắc không thèm đáp lời. Nó nhìn đám mây đen chứa đầy ma khí kia bằng ánh mắt khinh bỉ cực độ. Đối với nó, thứ ma khí này giống như một loại mùi khói bụi bẩn thỉu làm hỏng giấc ngủ trưa.
Nó đứng dậy, lắc lắc cái cổ, rồi đột nhiên há to mồm.
"Gâu!"
Một tiếng sủa ngắn gọn, đanh thép.
Sóng âm từ tiếng sủa không chỉ là âm thanh đơn thuần, mà là một đạo chấn động từ linh hồn sâu thẳm nhất. Đám mây ma khí dày đặc đang cuồn cuộn trên trời bỗng nhiên đông cứng lại. Mười vạn linh hồn ác quỷ bên trong Phệ Hồn Chung đang gào thét bỗng nhiên… im bặt.
Giống như lũ chuột gặp phải mèo rừng, đám ác quỷ ấy vốn là những thứ hung ác nhất thế gian, vậy mà sau tiếng sủa kia, chúng tranh nhau chui ngược vào trong chuông, bất chấp Cố Thiên Tà có điều khiển thế nào cũng không chịu ra.
Cái chuông "Keng" một tiếng thảm hại, rồi rơi thẳng xuống đống bùn dưới chân Cố Thiên Tà.
Cố Thiên Tà ngây người. Hắn đứng bất động giữa sân, tay vẫn còn giữ nguyên tư thế kết ấn.
– Cái… cái gì? Phệ Hồn Chung bị… bị hù sợ? – Hắn lắp bắp, cảm giác như thế giới quan của mình vừa sụp đổ hoàn toàn. – Đó là chí bảo Ma đạo! Bên trong có mười vạn linh hồn ác quỷ cơ mà! Sao có thể sợ một tiếng chó sủa được?
Nhị Hắc thong thả tiến lại gần. Mỗi bước chân của nó không để lại dấu vết trên đất, nhưng trong lòng Cố Thiên Tà, mỗi bước chân đó giống như những nhát búa đập vào thần trí.
– Ngươi… ngươi không được qua đây! Ta có bí bảo! Ta có… – Cố Thiên Tà hoảng hốt đưa tay vào ngực áo định rút ra thứ khác, nhưng đã muộn.
Nhị Hắc đã đứng trước mặt hắn. Nó không sủa nữa, chỉ nhe răng ra cười một cái. Một nụ cười trông rất "ngáo" nhưng chứa đầy sự đe dọa.
Cùng lúc đó, Diệp Trường An cũng đi tới. Hắn cầm cái cuốc, lau mồ hôi trên trán, nhìn kẻ mặc đồ đen đang run lẩy bẩy giữa vườn nhà mình.
– Này đạo hữu, ngươi lại tới à? – Trường An nhớ ra cái tên này, chính là kẻ lần trước bị Nhị Hắc đuổi chạy. – Lần này đến là có việc gì? Hay là thấy rau nhà ta ngon quá muốn vào mua một bó? Mà lần sau có tới thì đi cửa chính nhé, làm màu làm mè chi cho Nhị Hắc nó sủa, mệt người lắm.
Cố Thiên Tà ngẩng đầu nhìn Diệp Trường An. Trong mắt hắn, Trường An lúc này không còn là một nông dân lười biếng nữa. Xung quanh Trường An dường như có một lớp hào quang mờ ảo của đại đạo bao phủ. Cái cuốc rỉ sét trên tay hắn, sao nhìn thế nào cũng giống một thanh thần khí có thể chém đứt nhân quả thế này?
– Ngài… ngài là bậc tiền bối nào? – Cố Thiên Tà run giọng hỏi. – Vãn bối có mắt không tròng… vãn bối chỉ là…
– Tiền bối cái gì? Ta là nông dân trồng rau thôi. – Trường An xua tay, chán nản nhìn bầu trời vẫn còn vương chút ma khí đen ngòm. – Này, đạo hữu mặc đồ đen kia, ngươi dùng cái phép gì mà làm trời tối sầm lại thế? Hại ta tưởng mưa nên hối hả cuốc đất. Giờ mây tan hết rồi, nắng lại lên, oi bức quá đi mất.
Cố Thiên Tà muốn khóc mà không có nước mắt. "Làm màu làm mè"? "Làm trời tối sầm"? Hắn vừa dốc toàn lực sử dụng chí bảo của giáo môn đấy!
Nhìn thấy cái chuông nằm trong bùn, Trường An cúi xuống nhặt lên.
– Cái chuông này nhìn cũng được, đồng đen à? Hơi cũ tí nhưng dùng làm vật trang trí treo đầu giàn bí cũng được đấy. – Nói rồi, Trường An tiện tay lấy một đoạn dây thừng mục, buộc cái "Phệ Hồn Chung" lại, rồi đi ra phía giàn bí, treo nó lên một cái cọc tre.
Cố Thiên Tà chết lặng.
Chí bảo của Ma Giáo… linh hồn của mười vạn ác quỷ… giờ đây đang treo lủng lẳng giữa giàn bí ngô, làm nhiệm vụ… đuổi chim?
– Tiền bối! Đó là… đó là… – Cố Thiên Tà định nói đó là thần vật, nhưng khi thấy Nhị Hắc liếc mắt nhìn mình, hắn lập tức nuốt ngược lời vào trong.
– Đó là cái gì? Ngươi tặng ta à? – Trường An quay đầu lại cười hiền hậu. – Khách sáo quá, tặng quà mà còn mang tới tận giường thế này. Thôi được, coi như bù cho tiền lần trước ngươi dẫm nát mấy cây cải mầm của ta. Nhị Hắc, đừng dọa khách nữa, vào nhà lấy cho hắn củ khoai nướng rồi bảo hắn về đi. Ta còn phải mở ruộng cho xong.
Nhị Hắc nghe vậy, hừ lạnh một tiếng, đuôi ngoáy một cái rồi đi vào gian bếp. Một lát sau, nó tha ra một củ khoai tây nướng cháy xém, ném phịch xuống dưới chân Cố Thiên Tà.
Cố Thiên Tà nhìn củ khoai tây, rồi nhìn "Phệ Hồn Chung" đang đung đưa trên giàn bí, cảm giác như mình đang sống trong một giấc mơ điên rồ nhất.
– Cầm lấy khoai rồi đi đi. Đừng có đứng đây chắn nắng của ta. – Trường An vỗ vai Cố Thiên Tà.
Cái vỗ vai này vốn dĩ rất nhẹ nhàng, nhưng đối với Cố Thiên Tà, nó giống như một luồng chân khí hùng mạnh quét qua toàn thân, trực tiếp đập tan mọi nút thắt ma công trong người hắn, thậm chí còn giúp hắn đột phá một tầng cảnh giới nhỏ mà hắn đã bị kẹt từ lâu.
Cố Thiên Tà run rẩy nhặt củ khoai lên. Một mùi hương thanh thuần thoát tục xộc vào mũi. Hắn cắn một miếng, đôi mắt lập tức trợn ngược lên.
Linh khí! Linh khí nồng đậm như muốn làm nổ tung kinh mạch! Củ khoai tây này… không, đây là một viên Tiên đan thượng hạng trá hình!
Hắn đột nhiên hiểu ra. Vị "Thánh nhân" này thực sự đang ở một đẳng cấp mà hắn không thể chạm tới. Ngài dùng chuông thần đuổi chim, dùng tiên đan làm khoai nướng, dùng Kỳ Lân làm chó giữ nhà… Tất cả đều là sự tu hành đỉnh cao: Trở về với tự nhiên!
Cố Thiên Tà quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái thật kêu:
– Đa tạ tiền bối ban tặng! Vãn bối… vãn bối đã hiểu! Từ nay về sau vãn bối sẽ không bao giờ làm điều ác nữa, vãn bối sẽ về giáo môn… bế quan tu luyện lại tâm tính!
Nói xong, hắn cầm củ khoai tây, vừa chạy vừa khóc nức nở như một đứa trẻ vừa tìm thấy con đường sáng.
Diệp Trường An gãi đầu nhìn theo bóng lưng khuất xa của Cố Thiên Tà:
– Cái tên này bị thần kinh à? Ăn củ khoai tây nướng hơi cháy thôi mà khóc lóc thảm thiết thế kia? Có cần ta đưa thêm hũ muối để chấm không?
Hắn thở dài, cầm chiếc cuốc tiếp tục công việc.
"Cộp."
"Cộp."
Tiếng cuốc chạm vào đất đều đặn vang lên. Cứ mỗi lần chạm đất, linh khí xung quanh Linh Điền Phong lại dâng cao thêm một chút. Ở giàn bí phía sau, cái chuông tím đen thỉnh thoảng lại rung lên một tiếng nhỏ "keng… keng…", nhưng không phải để đòi linh hồn, mà là vì gió thổi qua, và vì mười vạn ác quỷ bên trong đang run rẩy, cố gắng hết sức để… tỏa ra một chút ánh sáng màu tím dịu nhẹ giúp giàn bí trông đẹp mắt hơn, mong sao không bị con chó đen kia vào "hỏi thăm" lần nữa.
Lúc này, hệ thống vang lên một âm thanh khô khốc trong đầu Trường An:
*[Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành việc hù dọa Thiếu chủ Ma Giáo, thu phục chí bảo Ma Giáo làm đồ treo giàn bí. Phần thưởng cộng thêm: Một bao hạt giống rau muống "Cửu Thiên Linh Vũ".]*
Trường An dừng tay, đôi mắt sáng bừng lên:
– Ồ, rau muống à? Loại này nấu canh chua hay xào tỏi thì tuyệt cú mèo! Được, hôm nay cố gắng cuốc thêm chút nữa, tối nay có rau muống xào rồi!
Hắn bắt đầu hăng hái hơn, cái cuốc vung lên hạ xuống tạo thành những đường vòng cung hoàn hảo đến mức đáng sợ.
Trong khi đó, ở gian nhà chính, đại sư tỷ Liễu Nhược Băng vừa kết thúc buổi thiền định. Cô mở mắt ra, nhìn thấy ma khí loãng còn sót lại ngoài sân, rồi nhìn thấy cái chuông tím đen lạ lẫm trên giàn bí.
Cô nhẹ nhàng bước ra, cảm nhận được uy áp khủng khiếp từ cái chuông (dù nó đã bị dọa sợ đến mức thu liễm hết mức), khẽ hỏi:
– Trường An sư đệ, cái này là…
– À, khách tới chơi tặng cái chuông gió ấy mà. Tỷ thấy treo đó có đẹp không? – Trường An không ngẩng đầu lên, vẫn hăng say cuốc đất.
Liễu Nhược Băng nhìn cái chuông "Ma Huyết Phệ Hồn Chung" danh trấn thiên hạ giờ đây bị buộc bằng một sợi dây thừng bẩn thỉu, đứng bên cạnh mấy quả bí ngô tròn lẳng, trong lòng chỉ còn biết thầm thở dài: *Sư đệ à, rốt cuộc thì trong mắt đệ, trên đời này có cái gì là không phải đồ chơi nông trại không?*
Nhưng ngay sau đó, cô ngửi thấy mùi khoai tây nướng còn sót lại, bụng chợt kêu lên một tiếng nhỏ. Cô liếc nhìn Nhị Hắc, Nhị Hắc hất hàm chỉ vào bếp, ý bảo "vẫn còn khoai trong lò đấy".
Băng Sơn Kiếm Tiên lạnh lùng cao ngạo ngày nào, giờ đây chỉ còn là một cô gái nhỏ lén lút chạy vào bếp tranh giành khoai nướng với con chó đen.
Nắng trưa đổ xuống, Linh Điền Phong vẫn yên bình như chưa hề có cuộc xâm lăng của Ma Giáo. Tiếng cuốc đất vẫn đều đặn, và trong gió, dường như có mùi thơm của một cuộc sống Thánh nhân… rất đỗi bình thường.