Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 40: Chấn động toàn trường**
**CHƯƠNG 40: CHẤN ĐỘNG TOÀN TRƯỜNG**
Đại điện Thanh Vân Môn hôm nay không khí căng thẳng đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy tiếng động.
Trên bệ đá cao nhất, Vân Thái Nhất – vị Chưởng môn vốn dĩ luôn giữ vẻ mặt sầu khổ vì cái nghèo của tông môn – hôm nay lại ngồi thẳng lưng, tay vuốt râu, mắt nhìn trời, bộ dạng cực kỳ “đắc đạo cao tăng”. Phía dưới, hàng chục vị đại lão từ các tông môn lân cận, kẻ thì chống gậy linh mộc, người thì đeo kiếm rỉ sấm sét, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào cái hộp gỗ mộc mạc đặt giữa điện.
“Vân huynh, ngươi gọi lão phu lặn lội ngàn dặm tới đây, lại còn trịnh trọng phong tỏa sơn môn, rốt cuộc là định khoe cái gì?” Lạc Thiên Thu, Trưởng lão của Kiếm Tông, kẻ nổi tiếng khó tính, lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Lão liếc nhìn cái hộp gỗ rẻ tiền, hừ lạnh: “Đừng nói với ta là món bảo vật gia truyền mà ngươi vừa đào được dưới mộ tổ tiên đấy nhé?”
Vân Thái Nhất mỉm cười bí hiểm, trong lòng kỳ thực đang run cầm cập. Lão thầm nghĩ: *“Trường An à Trường An, nếu hôm nay món này mà không ra hồn, cái ghế Chưởng môn của ta coi như xong đời dưới tay mấy lão già này.”*
Nghĩ đoạn, lão hắng giọng một cái, ra hiệu cho đệ tử chấp sự mở nắp hộp.
“Két –”
Chiếc hộp gỗ mở ra. Không có hào quang vạn trượng, không có tiếng rồng ngâm hổ gầm, thậm chí một chút linh khí dao động mạnh mẽ cũng không thấy. Nằm lẳng lặng trong đó là một củ cải.
Đúng thế, một củ cải trắng mập mạp, trên đầu vẫn còn dính vài sợi lá xanh mơn mởn, thậm chí lớp vỏ vẫn còn vương chút bùn đất tươi mới, trông như thể vừa mới được nhổ lên cách đây năm phút từ vườn rau của một nông lão nào đó.
Đại điện lặng ngắt như tờ.
Lạc Thiên Thu đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng vì tức giận: “Vân Thái Nhất! Ngươi đùa giỡn chúng ta sao? Một củ cải? Ngươi gọi toàn bộ cường giả vùng Thanh Lam này tới đây để ngắm một củ cải sao? Ngươi có biết ta vừa bỏ dở mẻ đan dược quý giá nhất không?”
Các vị đại lão khác cũng bắt đầu xì xào, ánh mắt nhìn Vân Thái Nhất tràn đầy sự coi thường và giận dữ.
“Thanh Vân Môn quả thực đã suy bại đến mức này rồi sao?”
“Lấy rau củ ra làm trò cười cho thiên hạ, thật là nhục nhã!”
Vân Thái Nhất vẫn giữ nụ cười “bí hiểm”, kỳ thực mồ hôi hột đã thấm đẫm lưng áo. Lão nhớ lại lời dặn của Diệp Trường An khi giao món này: *“Sư bá, thứ này không nên dùng mắt nhìn, phải dùng tâm cảm nhận. Nếu họ không tin, cứ bẻ một mẩu lá ra là được.”*
“Các vị, xin đừng nóng vội.” Vân Thái Nhất chậm rãi đứng dậy, tay cầm lấy củ cải. Lão hít một hơi thật sâu, ngón tay run run ngắt nhẹ một đoạn lá nhỏ xíu trên đầu củ cải.
“Xoẹt.”
Chỉ một tiếng động nhỏ như tiếng tơ lụa bị xé, nhưng ngay khoảnh khắc mủ xanh của lá cải rỉ ra, một luồng khí tức thanh khiết, cổ xưa và nồng đậm đến mức kinh hoàng đột ngột bùng nổ, quét sạch khắp đại điện!
“Cái gì?!”
Lạc Thiên Thu đang định bỏ đi, bước chân bỗng khựng lại như bị đóng đinh xuống sàn. Lão trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập.
Hương thơm ấy không phải là mùi thuốc nồng nặc của linh đan, mà là mùi của vạn vật sinh sôi, mùi của đại đạo tự nhiên nhất. Trong một hơi thở đó, tất cả những người có mặt trong điện đều cảm thấy lỗ chân lông toàn thân giãn nở, linh lực trong đan điền vốn dĩ trì trệ bao năm bỗng nhiên cuộn trào như sóng cả.
“Linh khí… linh khí thuần khiết đến mức này sao? Không, đây không phải linh khí, đây là… Tiên khí?!” Một lão già gầy gò của Dược Vương Cốc run rẩy kêu lên, lão lao tới gần cái hộp như một kẻ điên, mắt dán chặt vào mẩu lá bị bẻ gãy.
Cả đại điện hỗn loạn. Không còn ai giữ được vẻ điềm tĩnh của bậc cao nhân.
“Vân huynh! Ta ra giá mười vạn linh thạch trung phẩm! Bán nó cho ta!” Lạc Thiên Thu gào lên, thanh kiếm sau lưng lão rung bần bật như muốn thoát bao.
“Mười vạn mà đòi mua Thánh vật?” Vị trưởng lão Dược Vương Cốc gạt lão ra, giọng run run: “Chúng ta trả ba mươi vạn, kèm theo năm viên Trúc Cơ Đan cực phẩm!”
Vân Thái Nhất ngẩn người. Ba mươi vạn? Cái củ cải này lúc lão sang Linh Điền Phong xin, Diệp Trường An còn đang dùng nó để… ném con chó Nhị Hắc vì tội dám ị bậy cạnh luống rau. Lúc đó Diệp Trường An còn tặc lưỡi bảo: *“Sư bá thích thì cứ cầm đi, loại này vườn cháu mọc đầy, ăn không hết toàn đem hầm xương.”*
Hầm xương? Lạy trời, dùng thứ này hầm xương chắc chắn sẽ nổ nồi vì dược lực quá mạnh!
“Hỗn xược! Các ngươi định cướp bảo vật của Thanh Vân Môn trước mặt ta sao?” Vân Thái Nhất lấy lại bình tĩnh, quát lớn một tiếng, tay nhanh như chớp đậy nắp hộp lại.
Linh áp trong điện ngay lập tức dịu đi, nhưng tâm trí mọi người vẫn còn đang ở trong trạng thái chấn động tột độ.
“Vân huynh, nói thật đi, thứ này ở đâu ra?” Lạc Thiên Thu hít sâu một hơi, cố gắng hạ giọng nài nỉ: “Nó không thể là thiên tài địa bảo bình thường được. Ta vừa rồi chỉ ngửi một chút, bình cảnh tu vi suốt mười năm qua của ta đã có dấu hiệu lỏng lẻo. Đây chính là… Băng Tinh Ngọc Củ Cải trong truyền thuyết sao?”
Vân Thái Nhất vuốt râu, bắt đầu chém gió theo bản năng: “Khụ, thật không giấu gì các vị. Đây là kết quả sau hàng trăm năm nghiên cứu bí pháp canh tác của Thanh Vân Môn chúng ta. Nó không phải do trời sinh, mà là do người trồng.”
“Cái gì?! Có người trồng ra được thứ này sao?”
Cả đám đại lão như bị sét đánh ngang tai. Nếu thiên tài địa bảo là do trời ban, thì duyên phận ai nấy hưởng. Nhưng nếu là do người trồng, vậy thì người đó chẳng phải là một đại năng thông thiên sao?
“Vị đại sư đó là ai? Phải chăng là vị Thái Thượng Trưởng Lão ẩn thế nào của quý tông?” Trưởng lão Dược Vương Cốc run rẩy hỏi.
Vân Thái Nhất nghĩ đến hình ảnh Diệp Trường An dắt cái liềm rỉ sắt, đi dép rơm, đang cắm cúi nhặt sâu cho cải bắp, bèn nghiêm trang nói: “Vị đó tính tình cổ quái, yêu thích sự thanh tịnh, hóa thân làm nông phu, trải nghiệm hồng trần. Người nói rằng: Tu tiên là nhất thời, trồng rau mới là vạn thế.”
Đại điện lại một lần nữa chìm vào im lặng.
“Tu tiên là nhất thời, trồng rau mới là vạn thế…” Lạc Thiên Thu lẩm bẩm câu nói đó, đột nhiên tâm đắc đến mức nước mắt giàn dụa: “Cao nhân! Đúng là lời của bậc Chí Thánh! Chúng ta tranh quyền đoạt lợi, đánh đánh giết giết suốt đời, cuối cùng lại chẳng bằng một người thản nhiên làm ruộng. Đây chính là đạo!”
Vân Thái Nhất trợn mắt nhìn. Lão chỉ tiện miệng nói lại lời than vãn của Diệp Trường An khi bị bắt đi luyện công, vậy mà lão già này lại “ngộ đạo” luôn rồi?
Trận đấu giá ngay sau đó biến thành một cuộc chiến vung tiền kinh hoàng. Củ cải trắng – thứ vốn dĩ chỉ đáng giá vài đồng bạc ở phàm thế – cuối cùng được bán với giá năm mươi vạn linh thạch trung phẩm cùng hàng loạt cam kết hỗ trợ tông môn từ phía Kiếm Tông và Dược Vương Cốc.
Sau khi tiễn đám khách quý đi với ánh mắt vẫn còn thèm thuồng nhìn về hướng Linh Điền Phong, Vân Thái Nhất ngồi phịch xuống ghế, tay ôm lấy túi linh thạch nặng trĩu mà cảm thấy như đang nằm mơ.
“Chưởng môn, chúng ta giàu rồi sao?” Một vị trưởng lão của Thanh Vân Môn lắp bắp hỏi.
Vân Thái Nhất lườm lão một cái: “Giàu cái gì mà giàu? Ngươi có thấy ánh mắt của mấy lão già đó không? Họ chắc chắn sẽ tìm cách lên Linh Điền Phong để dòm ngó. Truyền lệnh xuống, phong tỏa Linh Điền Phong, cấm bất cứ ai không có phận sự bước vào đó! Nếu làm phiền đến giấc ngủ trưa của vị ‘đại lão’ kia, Thanh Vân Môn chúng ta có mười cái mạng cũng không đền nổi!”
—
Tại Linh Điền Phong.
Ánh nắng chiều vàng óng ả đổ xuống hiên nhà tranh. Diệp Trường An đang ngồi trên một chiếc ghế tre do hắn tự đóng, tay cầm một bát nước chè xanh, chân gác lên cái đôn gỗ, bộ dạng thong dong tự tại vô cùng.
Bên cạnh hắn, Nhị Hắc – con chó đen gầy gò – đang gặm một khúc xương trắng hếu. Nếu các vị đại lão lúc nãy ở đây, họ sẽ kinh hoàng nhận ra khúc xương đó chính là xương đùi của một đầu Yêu Vương cấp cao, chứa đựng năng lượng khủng khiếp đủ để phá hủy cả một thành trì. Vậy mà ở đây, nó chỉ là một món đồ chơi cho chó.
“Hắt xì!”
Diệp Trường An xoa xoa mũi, lầm bầm: “Lại nữa. Chắc chắn là lão sư phụ với ông Chưởng môn đang bày mưu tính kế gì rồi. Đã bảo rồi, tu tiên chi cho cực, cứ làm nông dân như mình, mỗi ngày hít thở không khí trong lành, ăn rau sạch tự trồng, chẳng phải là thành tiên sớm rồi sao?”
Hắn nhìn ra phía vườn rau, nơi những ngọn rau cải đang rung rinh trong gió. Hệ thống trong đầu hắn vang lên tiếng thông báo đều đặn:
*[Tinh! Ký chủ trồng thành công mười luống Cải Thảo. Phần thưởng: 500 năm tu vi, thần thông ‘Vạn Vật Hồi Xuân’.]*
*[Tinh! Ký chủ tưới nước cho cây ngô. Phần thưởng: Tinh thông ‘Khai Thiên Phủ Pháp’ (mức độ thượng thừa).]*
Diệp Trường An ngáp dài một cái, vẻ mặt chán chường: “Lại là tu vi? Lại là thần thông? Hệ thống ơi là hệ thống, ta đã bảo ta không muốn làm Thánh nhân mà. Ngươi cho ta mấy cái này làm gì? Cho ta thêm phân bón hóa học loại mạnh có phải tốt hơn không?”
Nghĩ đến việc tu vi của mình lại tăng thêm một mảng lớn, hắn thở dài đầy não nề. Hắn chỉ muốn làm một “con cá mặn” (salted fish) lười biếng, tận hưởng cuộc sống chủng điền bình yên, sao cái thế giới này cứ thích ép hắn mạnh lên vậy?
Hắn đứng dậy, dắt cái liềm rỉ sét vào thắt lưng vải, lẹp bẹp đi dép rơm ra phía hàng rào.
“Nhị Hắc, đi, ra phía cổng sau coi mấy luống khoai tây thế nào. Nghe nói mấy bữa nay có mấy tên ‘trộm rau’ mặt mũi sáng sủa, tay cầm kiếm linh khí hay lởn vởn quanh đây lắm.”
Nhị Hắc sủa một tiếng “Gâu!”, đôi mắt đen láy bỗng nhiên xẹt qua một tia sáng đỏ lạnh lẽo của loài thượng cổ thần thú. Nó nhe răng ra cười (theo kiểu của chó), ra vẻ như đang nói: *“Chủ nhân yên tâm, kẻ nào dám bén mảng tới gần khoai tây của người, ta sẽ khiến tụi nó biết thế nào là lễ hội!”*
—
Đêm đó, ba bóng đen lặng lẽ xâm nhập vào biên giới của Linh Điền Phong.
Đây là ba gã đệ tử tinh anh của Ngự Thú Tông, kẻ nào cũng có tu vi Trúc Cơ kỳ, vốn định lén vào để xem vị “đại sư ẩn thế” mà thiên hạ đồn thổi rốt cuộc là thần thánh phương nào.
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi.” Gã cầm đầu thì thầm: “Cẩn thận linh trận hộ sơn. Ta cảm nhận được nơi này linh khí nồng đậm đến mức đáng sợ, chắc chắn có đại trận thượng cổ.”
Cả ba thận trọng tiến tới, lòng đầy lo âu. Nhưng khi họ bước qua hàng rào gỗ sơ sài của Diệp Trường An, không có thiên lôi, không có sát trận, chỉ có một luồng khí tức ấm áp như gió xuân lướt qua.
“Ơ? Không có trận pháp sao?”
Bỗng nhiên, một bóng đen khổng lồ lù lù hiện ra từ bóng tối của luống khoai tây.
Một con chó đen gầy gò, trông rất ngáo, đang ngồi nhìn họ, đuôi ngoe nguẩy nhẹ nhàng.
“Chỉ là một con chó đen bình thường?” Một gã thở phào, định vung tay đánh đuổi: “Xéo đi, đồ chó hoang.”
Thế nhưng, ngay khi gã vừa giơ tay lên, con chó đen kia bỗng nhiên ngáp một cái.
Hư không xung quanh cả ba người ngay lập tức đóng băng. Một áp lực nặng tựa thái sơn đè sập xuống, khiến cả ba gã đệ tử Trúc Cơ kỳ “phạch” một tiếng, úp mặt xuống đống phân hữu cơ vừa mới bón xong của Diệp Trường An.
Nhị Hắc tiến lại gần, dùng mũi hít hít một chút, rồi lộ ra vẻ mặt cực kỳ ghét bỏ. Nó nhấc chân sau lên, thong thả… tưới một bãi lên lưng gã cầm đầu, sau đó sủa nhẹ một tiếng.
Cả ba gã đó bỗng nhiên thấy trời đất quay cuồng, bị một lực đạo vô hình hất bay xa hàng vạn dặm, trực tiếp rơi trở về sân tập luyện của Ngự Thú Tông.
Sáng hôm sau, giới tu tiên lại chấn động thêm lần nữa.
Tin đồn rằng Linh Điền Phong của Thanh Vân Môn có một con thần thú hộ sơn dưới dạng một con chó đen “ác độc”, chuyên môn ném người đi vạn dặm và dùng nước tiểu để phong ấn tu vi, đã lan truyền với tốc độ ánh sáng.
Diệp Trường An thức dậy sau một giấc ngủ ngon, vươn vai nhìn luống rau sạch sẽ của mình, gật gù khen ngợi: “Nhị Hắc giỏi lắm, hôm qua hình như có chuột bò vào, ngươi đuổi đi hết rồi đúng không?”
Nhị Hắc nịnh nọt chạy lại liếm tay hắn, đuôi vẫy tít mù.
Diệp Trường An xoa đầu nó: “Tốt, lát nữa thưởng cho ngươi thêm một củ khoai lang nướng.”
Hắn đâu biết rằng, bên ngoài cánh rừng kia, cả một đoàn đại biểu các tông môn đang xếp hàng dài cả mười dặm, mỗi người cầm trên tay một món lễ vật quý giá, chỉ để xin được vào… phụ giúp hắn nhổ cỏ, mong được nếm một mẩu củ cải của “vị thánh nhân” ẩn dật kia.
Cuộc sống điền viên của hắn, xem ra muốn yên tĩnh cũng thật khó.
**[HẾT CHƯƠNG 40]**