Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 44: Nhổ cỏ cũng là tu luyện**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:27:46 | Lượt xem: 8

**Chương 44: Nhổ cỏ cũng là tu luyện**

Ánh dương ban mai còn chưa kịp xua tan lớp sương mù dày đặc đang lượn lờ quanh đỉnh Linh Điền Phong, không khí thanh tân mang theo mùi bùn đất và hương thảo mộc nhàn nhạt đặc trưng của chốn đồng quê. Trên con đường mòn nhỏ dẫn vào khu linh điền, một bóng dáng trẻ tuổi với bộ đồ vải thô, vai vác chiếc cuốc rỉ sét, miệng ngáp ngắn ngáp dài đang chậm rãi bước đi.

Diệp Trường An uể oải dụi mắt. Đối với một người luôn tôn thờ chủ nghĩa “nằm muối cá” như hắn, việc phải rời khỏi chiếc giường êm ái trước khi mặt trời lên tới đỉnh đầu quả thực là một cực hình. Nhưng nghĩ đến đám khoai tây Cửu Phẩm đang bước vào giai đoạn tích lũy linh khí cuối cùng, hắn đành gạt bỏ ham muốn lười biếng.

“Dậy sớm để thành thánh… À không, dậy sớm để có khoai tây nướng.” Diệp Trường An tự lẩm bẩm an ủi mình, rồi ánh mắt hắn bỗng khựng lại khi nhìn thấy một bóng dáng đang đứng bất động giữa ruộng rau cải.

Đó là Mặc Vô Địch.

Vị thiên tài kiêu ngạo của Thiên Sát Tông, người từng thề sẽ san phẳng Thanh Vân Môn, giờ đây đang mặc một bộ đồ đệ tử tạp dịch rách nát, tay cầm một chiếc liềm nhỏ cũ kỹ. Hắn đứng đó, mắt trừng trừng nhìn một ngọn cỏ xanh rì đang lung lay trước gió, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng thành vệt.

Diệp Trường An bước tới, đưa tay che miệng ngáp thêm cái nữa rồi hỏi bằng giọng ngái ngủ:
– Này, Mặc huynh, huynh đứng đó nhìn ngắm nhân sinh à? Cỏ thì phải nhổ đi chứ, nhìn nó thì nó cũng chẳng tự biến mất được đâu.

Mặc Vô Địch không trả lời ngay. Hắn chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhưng lại sáng quắc một cách đáng sợ. Giọng hắn khản đặc:
– Diệp huynh… Huynh có chắc… đây chỉ là cỏ bình thường không?

Diệp Trường An nhướn mày, nhìn xuống gốc Thiên Tinh Thảo (mà hắn hay gọi là cỏ dại):
– Thì không là cỏ thì là gì? Chẳng lẽ huynh định bảo nó là Thần kiếm vạn năm chắc? Mau làm việc đi, sư tỷ của huynh mà thấy huynh đứng chơi là tối nay không có cơm cà chua xào trứng đâu.

Mặc Vô Địch run rẩy chỉ tay vào ngọn cỏ dại dài chừng nửa gang tay:
– Huynh nhìn xem! Ta vừa mới định thò tay ra nhổ, nhưng ngay giây phút ngón tay ta chạm vào nó, một luồng kiếm ý sắc lẹm, cương mãnh nhưng lại vô hình đã chém đứt đi một tầng bảo hộ hộ thân của ta. Đây không phải cỏ, đây là Kiếm! Là vạn vạn thanh thần kiếm được trồng xuống đất!

Diệp Trường An nghe vậy thì trong lòng thầm thở dài: *“Lại một người nữa bị điên rồi. Chắc là do áp lực tu luyện của thế giới này lớn quá, đến mức nhìn đâu cũng thấy thần thông.”*

Hắn thản nhiên bước tới, cúi người xuống, dùng hai ngón tay nhéo một cái, nhẹ nhàng nhổ phăng ngọn Thiên Tinh Thảo lên trước sự kinh hãi tột độ của Mặc Vô Địch.

– Đấy, thấy chưa? Cỏ là cỏ, nhổ là lên. Huynh cứ làm quá lên làm gì.

Nói đoạn, Diệp Trường An tiện tay ném ngọn cỏ sang một bên rồi phủi phủi tay áo, thong dong đi về phía rãnh nước. Hắn không hề hay biết rằng, trong mắt Mặc Vô Địch, hành động “nhéo một cái” vừa rồi của hắn không khác gì một vị đại năng dùng hai ngón tay bẻ gãy một đạo Kiếm Quang Thiên Diệp, phong thái thong dong tới mức đáng sợ, hóa giải đại đạo trong sự vô hình.

Mặc Vô Địch đứng ngây người. Đầu óc hắn như muốn nổ tung. *“Nhổ là lên? Đơn giản vậy sao? Không thể nào, Kiếm ý trên ngọn cỏ kia chân thực như vậy, sát khí ngút trời như vậy, làm sao Diệp huynh có thể coi nó như hư không? Phải rồi… là cảnh giới! Hắn đã đạt tới cảnh giới Vạn Vật Quy Nguyên, còn mình vẫn còn kẹt trong tầng lớp hình sắc bên ngoài!”*

Hít một hơi thật sâu, Mặc Vô Địch ngồi xổm xuống trước một ngọn cỏ dại khác. Hắn không dám dùng liềm nữa. Hắn muốn học theo Diệp Trường An, dùng chính tay mình để cảm nhận cái gọi là “Vạn Vật Quy Nguyên”.

Khi ngón tay hắn vừa cách ngọn cỏ ba tấc, một luồng áp lực vô hình từ mặt đất cuộn trào lên. Trong thức hải của Mặc Vô Địch, ngọn cỏ kia bỗng chốc biến hóa, trở thành một kiếm khách vạm vỡ, cầm trong tay trọng kiếm, lạnh lùng chém xuống một nhát chí mạng.

– Khốn kiếp! Ta không tin! Ta là Mặc Vô Địch, kiếm đạo của ta không lẽ lại thua một ngọn cỏ?

Mặc Vô Địch gầm khẽ, vận chuyển toàn bộ chân nguyên vào lòng bàn tay. Một cuộc chiến không cân sức bắt đầu nổ ra ngay giữa… ruộng rau. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một gã điên đang múa may quay cuồng trước một đám cỏ xanh, nhưng trong cảm nhận của các cao thủ, linh khí xung quanh Linh Điền Phong đang cuồng loạn tụ tập lại.

Cách đó không xa, dưới bóng cây cổ thụ, Nhị Hắc – con chó đen gầy gò – đang nằm bò ra đất, một mắt lim dim, mắt kia khinh bỉ nhìn về phía Mặc Vô Địch. Nó hừ một tiếng trong mũi, đuôi đập nhẹ lên mặt đất: *“Lại thêm một thằng đần. Đám cỏ đó được chủ nhân tưới bằng nước pha từ Ngộ Đạo Trà, hằng ngày lại nghe tiếng cuốc của ngài ấy đánh vào không gian tạo ra nhịp điệu đạo vận. Chúng nó không hóa linh thành kiếm mới là lạ. Muốn nhổ cỏ của chủ nhân mà không biết kính sợ? Cho ngươi ăn hành cả ngày!”*

Vân Thái Nhất – Chưởng môn Thanh Vân Môn – từ trên cao quan sát xuống, râu rung rinh vì xúc động. Ông đứng cạnh Liễu Nhược Băng, người đang chăm chú nhìn từng động tác của Mặc Vô Địch.

– Nhược Băng, con thấy không? Linh Điền Phong quả thực là đất lành. Mặc Vô Địch trước khi tới đây, tâm tính nóng nảy, kiếm chiêu tuy mạnh nhưng thiếu đi sự trầm ổn. Giờ xem kìa, hắn đứng nhổ cỏ mà như đang đấu kiếm với mười vạn quân địch. Mỗi một ngón tay đưa ra là một sự tính toán, mỗi bước chân di chuyển là một bộ pháp ảo diệu. Đây đâu phải là làm ruộng, đây là truyền thừa đại đạo!

Liễu Nhược Băng khẽ gật đầu, trong đôi mắt vốn băng lãnh giờ hiện lên sự ngưỡng mộ sâu sắc:
– Sư tôn, Trường An sư đệ thật sự là dụng tâm lương khổ. Ngài ấy sợ Mặc Vô Địch không chịu nổi sự nhục nhã của việc làm tạp dịch nên đã cố tình biến đám cỏ thành những đạo sư kiếm pháp. Để có thể nhổ được một ngọn cỏ, Mặc Vô Địch phải hoàn thiện kiếm ý của mình từng chút một. Cứ đà này, không quá ba tháng, Mặc Vô Địch chắc chắn sẽ đột phá cảnh giới hiện tại.

Vân Thái Nhất vuốt râu thở dài:
– Chỉ có Trường An mới có khí độ ấy. Coi kẻ thù như đệ tử, dùng rác rưởi để dạy chân lý. Thế nhân đều nghĩ ngài ấy là kẻ lười, nhưng ai biết được trong sự lười biếng ấy là một sự bao dung vô bờ bến.

Trong khi đó, “nhân vật bao dung vô bờ bến” Diệp Trường An đang ngồi bên bờ suối, vốc một ngụm nước rửa mặt. Hắn cảm thấy sống lưng hơi lành lạnh, chẳng lẽ ai đó đang nói xấu sau lưng mình?

– Hắt xì! Chắc là do buổi sáng lạnh quá. Sương mù ở cái tông môn này cũng thật là, hôm nay dày đặc đến mức che hết cả lúa.

Hắn lẩm bẩm rồi rút trong người ra một quả dưa chuột mọng nước, vừa gặm một miếng thật lớn giòn rụm, vừa quay lại nhìn Mặc Vô Địch. Thấy Mặc Vô Địch vừa mới thành công nhổ được một ngọn cỏ rồi nhảy cẫng lên ăn mừng như trẻ con được quà, Diệp Trường An không khỏi lắc đầu ngán ngẩm:

– Có ngọn cỏ dại thôi mà nhổ xong cũng vui mừng đến thế sao? Tuổi trẻ bây giờ đúng là dễ thỏa mãn. À mà khoan, cái tên này sao lại vừa nhổ cỏ vừa khóc?

Mặc Vô Địch thực sự đã khóc. Giây phút hắn rút được ngọn cỏ lên, một dòng kiếm ý thuần khiết chảy ngược từ gốc cỏ vào trong kinh mạch hắn, xua tan đi những tạp niệm bao năm qua. Hắn cảm thấy mình như được tái sinh. Kiếm đạo của hắn, vốn dĩ đầy rẫy sát khí và tăm tối, nay lại mang theo sự sống mãnh liệt của đất trời.

– Đạo! Đây chính là Đạo! Diệp huynh, ta hiểu rồi! Ta hoàn toàn hiểu rồi! – Mặc Vô Địch quay hướng về phía Diệp Trường An, quỳ sụp xuống, dập đầu một cái thật mạnh. – Cảm tạ Diệp huynh đã chỉ điểm! Cả đời này của Mặc mưu, nguyện vì Linh Điền Phong nhổ sạch cỏ dại!

Diệp Trường An suýt chút nữa sặc miếng dưa chuột. Hắn vội vàng xua tay:
– Thôi thôi, đừng dập đầu với ta, hỏng hết ruộng rau của ta bây giờ. Huynh cứ nhổ cỏ cho tử tế là ta mừng lắm rồi. À, đừng có hét lớn quá, lát nữa mấy con gà ở vườn sau không đẻ trứng là ta bắt huynh ra đẻ thay đấy.

Mặc Vô Địch nghiêm túc gật đầu:
– Vâng! Huynh yên tâm, ta sẽ dùng kiếm khí bao bọc âm thanh, tuyệt đối không làm phiền đến sự tĩnh lặng của các vị tiên gà!

Diệp Trường An câm nín. Hắn cảm thấy mình và những người ở đây không cùng chung một hệ ngôn ngữ. "Tiên gà"? Đó chỉ là mấy con gà mái mà hắn nhặt được ở chân núi để lấy trứng ăn sáng thôi mà.

Hắn quyết định không quan tâm đến tên hâm này nữa, bèn đi tới luống khoai tây Cửu Phẩm. Ánh mắt hắn sáng lên khi nhìn thấy mặt đất hơi nứt ra, một luồng tử khí nhàn nhạt bốc lên từ khe đất.

“Sắp thu hoạch được rồi!”

Diệp Trường An xoa tay hăm hở. Hắn cầm lấy chiếc cuốc rỉ sét, bắt đầu khơi đất một cách nhẹ nhàng. Mỗi một động tác của hắn đều nhịp nhàng đến kỳ lạ, trông thì như đang đào đất, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy chiếc cuốc dường như không hề chạm vào đất mà là đang nhẹ nhàng lướt trên quy tắc của không gian.

“Cộp.”

Lưỡi cuốc chạm vào một vật gì đó cứng cáp. Một luồng hào quang tím lịm bỗng nhiên bùng nổ, xuyên qua lớp sương mù, chiếu thẳng lên tận chín tầng mây. Khắp Thanh Vân Môn, các đệ tử đều giật mình nhìn về phía Linh Điền Phong, tưởng chừng như có bảo vật viễn cổ xuất thế.

Vân Thái Nhất suýt chút nữa ngã khỏi đám mây:
– Cái gì thế kia? Khí tức đó… Chẳng lẽ Trường An sư điệt vừa đào trúng một cái mộ của Thánh nhân nào sao?

Liễu Nhược Băng cũng tái mặt, tay nắm chặt thanh kiếm:
– Không, đó là từ dưới ruộng khoai tây bốc lên! Sư tôn, chẳng lẽ khoai tây cũng có thể kết đan?

Diệp Trường An ở dưới đồng, bị ánh sáng chiếu vào mắt thì khó chịu chửi thề:
– Cái hệ thống chết tiệt này, thu hoạch củ khoai tây thôi mà làm gì màu mè thế không biết? Lỡ thiên hạ kéo đến đây đòi ăn khoai tây nướng của mình thì sao?

Hắn vội vàng cúi xuống, ôm lấy một củ khoai tây to bằng bắp đùi, vỏ màu tím sậm, trên mặt da nổi lên những đường vân giống như bản đồ các chòm sao.

【Đinh! Chúc mừng ký chủ thu hoạch thành công Khoai Tây Thái Cổ lần đầu tiên. Thưởng: Một vạn năm tu vi tích lũy. Thần thông: Thổ Độn Chân Pháp (Bản đại thành).】
【Đặc tính khoai tây: Ăn vào có thể tăng cường 500 năm thọ nguyên, tái tạo cốt cách, có xác suất 5% lĩnh hội Thổ Hệ Đại Đạo.】

Cảm nhận một luồng ấm áp cuồn cuộn chảy vào tứ chi bách hài, Diệp Trường An thỏa mãn thở hắt ra một hơi. Cảnh giới của hắn bề ngoài vẫn là Luyện Khí tầng 3, nhưng sâu trong cơ thể, một thế giới mênh mông đã hình thành.

Hắn nhìn củ khoai tây khổng lồ trong tay, rồi liếc nhìn Mặc Vô Địch vẫn đang hì hục nhổ cỏ phía xa, tốt bụng gọi một tiếng:
– Này, Mặc huynh! Nghỉ tay chút đi. Tối nay nấu khoai tây hầm xương, ta mời huynh một bát để bồi bổ sức khỏe nhé?

Mặc Vô Địch vừa nhổ xong một ngọn cỏ khó nhằn nhất, nghe thấy vậy thì toàn thân chấn động. Hắn nhìn củ khoai tây phát ra ánh tím trong tay Diệp Trường An, đồng tử co rút lại.

*“Đó… đó chẳng lẽ là Thái Cổ Thần Linh Quả trong truyền thuyết? Một miếng có thể giúp người ta phi thăng ngay lập tức? Diệp huynh… ngài ấy lại muốn mang một bảo vật vô giá như thế này để mời mình ăn?”*

Mặc Vô Địch lại quỳ xuống lần nữa, giọng nghẹn ngào:
– Diệp huynh… ân đức này, Mặc mưu vĩnh viễn không quên! Ta thề, cỏ trên Linh Điền Phong này, dù chỉ một mầm xanh lạ cũng đừng hòng tồn tại trước mắt ta!

Diệp Trường An xoa xoa thái dương, lầm bẩm:
– Lại quỳ rồi. Sao người tu tiên ở đây cái gì cũng giỏi, chỉ trừ việc nói chuyện bình thường nhỉ? Thôi kệ, nhổ sạch cỏ là tốt, ngày mai mình sẽ trồng thêm một đống củ cải trắng nữa, xem hắn còn khóc lóc đến bao giờ.

Nắng vàng bắt đầu rải nhẹ xuống cánh đồng xanh mướt. Một vị thánh nhân dắt liềm rỉ sét lững thững đi về phía bếp lò, theo sau là một vị thiên tài kiếm đạo đang vác một bao tải cỏ dại với khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc, và một con chó đen gầy gò đang đi theo liếm mép vì mùi khoai tây nướng quá thơm.

Tại Thanh Vân Môn hôm ấy, người ta đồn rằng Linh Điền Phong lại có thần tích xuất hiện, nhưng chỉ có những người bên trong hàng rào gỗ ấy mới biết, sự thật đơn giản hơn nhiều: Chỉ là khoai tây chín, và có một gã ngốc đang bắt đầu tìm thấy niềm vui trong việc… làm nông.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8