Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 46: Trồng dưa chuột mài kiếm**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:29:03 | Lượt xem: 8

Sương sớm trên Linh Điền Phong chưa kịp tan, tiếng "hừ hộc" nặng nề đã vang lên đều đặn từ con đường mòn dẫn lên đỉnh núi.

Mặc Vô Địch, thiên tài Kiếm đạo từng hô phong hoán vũ, giờ đây đang trần trụi thân trên, mồ hôi chảy ròng ròng trên những khối cơ bắp rắn chắc như bàn thạch. Trên vai hắn là hai thùng nước khổng lồ, mỗi thùng chứa thứ "nước suối bình thường" mà Diệp Trường An dặn là phải gánh đủ chín chín tám mốt chuyến mỗi ngày.

Mỗi bước chân của Mặc Vô Địch đều lún sâu xuống mặt đất, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực lên một cách kỳ dị. Hắn phát hiện ra, khi hắn vác nặng và bước đi theo một nhịp điệu nhất định, chân khí trong cơ thể vốn dĩ xao động vì quá khứ cuồng chiến bỗng trở nên trầm ổn đến lạ lùng.

"Đây chính là tu luyện! Đây chính là phản phác quy chân!" Mặc Vô Địch nghiến răng, trong lòng đầy rẫy sự sùng bái với vị "đại lão" đang ngủ nướng trong căn nhà tranh kia.

Cùng lúc đó, trong căn nhà tranh, Diệp Trường An ngáp một cái thật dài, gãi gãi cái bụng phẳng lỳ rồi lồm cồm bò dậy. Tiếng hệ thống máy móc bỗng vang lên trong đầu hắn, phá tan sự yên tĩnh của buổi sáng.

【Đinh! Chúc mừng ký chủ đã tích lũy đủ điểm "Cần cù bù thông minh" thông qua việc sai bảo đệ tử làm thuê.】
【Phận thưởng: Hạt giống "Hàn Thiết Linh Thoa" (biến chủng của dưa chuột).】
【Đặc tính: Vỏ cứng hơn tinh kim, ruột chứa kiếm khí lạnh lẽo. Công dụng: Dùng để mài kiếm, đánh bóng đạo tâm. Lưu ý: Không khuyến khích ăn trực tiếp trừ khi ký chủ có hàm răng cấp Thần khí.】

Diệp Trường An xoa xoa cằm, nhìn hạt giống màu xanh đậm như ngọc thạch vừa hiện ra trong lòng bàn tay, lẩm bẩm: "Dưa chuột để mài kiếm? Cái hệ thống này lại bắt đầu không làm việc chính sự rồi. Ta chỉ muốn trồng thứ gì đó giòn ngọt để giải nhiệt mùa hè thôi mà."

Hắn thở dài, xỏ đôi dép rơm "lẹt xẹt" bước ra khỏi cửa. Nhìn thấy Mặc Vô Địch đang gánh nước, Diệp Trường An vẫy vẫy tay:
– Này tiểu Mặc, nghỉ tay chút đi. Lại đây, chúng ta khai khẩn mảnh đất mới bên cạnh ao cá. Hôm nay đổi vị, trồng dưa chuột.

Mặc Vô Địch nghe vậy, lập tức buông thùng nước, lao tới với tốc độ của một đạo ánh sáng, quỳ sụp xuống:
– Diệp sư huynh! Ngài cuối cùng cũng muốn truyền thụ tuyệt học trồng trọt mới cho ta sao? Ta nhất định sẽ dốc hết sức mình, không làm nhục danh tiếng của Linh Điền Phong!

Diệp Trường An nhìn bộ dạng nhiệt tình thái quá của đối phương, khóe miệng giật giật:
– Chỉ là trồng dưa thôi, có gì mà tuyệt học với không tuyệt học. Cầm lấy cái cuốc này, xới đất lên, độ sâu chừng hai thốn, không được thừa cũng không được thiếu.

Hắn ném cho Mặc Vô Địch một chiếc cuốc rỉ sét. Mặc Vô Địch đón lấy, cảm giác tay mình trĩu xuống. Hắn kinh hãi phát hiện chiếc cuốc này nặng nề như cả một ngọn núi nhỏ, lại còn không ngừng hấp thu chân khí của hắn.

"Quả nhiên là khảo nghiệm!" Mặc Vô Địch âm thầm gào thét trong lòng. Hắn bắt đầu vận công, mỗi một nhát cuốc xuống đất đều ẩn chứa kiếm ý tinh thuần nhất, nhưng khi chạm vào mặt đất của Linh Điền Phong, kiếm ý ấy lại bị bùn đất hấp thụ hoàn toàn, biến thành chất dinh dưỡng.

Diệp Trường An ngồi bên cạnh, nhai một ngọn cỏ dại, thản nhiên quan sát. Hắn gieo hạt giống "Hàn Thiết Linh Thoa" xuống.

Khác với các loại linh thực khác thường tỏa ra ánh sáng rực rỡ khi mọc, hạt dưa chuột này vừa xuống đất liền khiến không khí xung quanh đột ngột giảm xuống. Một làn sương lạnh lẽo bao phủ lấy mảnh đất, và chỉ trong vài hơi thở, những mầm xanh cứng cáp như mũi kiếm đâm xuyên qua lớp đất đen, vươn cao với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Mặc Vô Địch nhìn đến ngây người. Hắn cảm thấy mình không phải đang đứng trước một ruộng rau, mà là đang đứng trước một rừng kiếm đang thành hình. Mỗi chiếc lá dưa chuột đều sắc lẹm, khẽ rung động phát ra tiếng kêu "ong ong" của kim loại va chạm.

Đúng lúc này, từ trên không trung, một đạo kiếm quang màu bạc rạch phá mây mù, hạ xuống ngay cổng Linh Điền Phong.

Liễu Nhược Băng — đại sư tỷ với khí chất lạnh lùng như tuyết đầu mùa bước ra. Trên lưng nàng là thanh "Băng Phách Kiếm", nhưng hôm nay sắc mặt nàng có chút ưu phiền.

– Diệp sư đệ… – Liễu Nhược Băng khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy sự áy náy.

Diệp Trường An ngẩng đầu lên: – À, Đại sư tỷ. Sáng sớm nàng đã ghé thăm, là thèm món canh củ cải sao? Tiếc quá, hôm nay ta chưa kịp nấu.

Liễu Nhược Băng lắc đầu, rút từ sau lưng ra thanh Băng Phách Kiếm. Diệp Trường An nhìn lại, thấy trên lưỡi kiếm có một vết mẻ nhỏ xíu, nhưng chính vết mẻ đó đã khiến linh tính của thanh kiếm giảm đi đáng kể.

– Hôm qua ta bế quan đột phá, không cẩn thận để kiếm khí phản phệ, làm hỏng bản mệnh linh kiếm. – Nàng thở dài – Ta đã tìm đến Trưởng lão đúc kiếm, nhưng lão nói vết thương này thuộc về đạo tâm kiếm ý, lò luyện thông thường không thể chữa lành, trừ khi tìm được Hàn Thiết Chi Tinh để mài lại. Mà thứ đó… vạn năm khó tìm.

Mặc Vô Địch đang đứng bên cạnh bèn liếc nhìn ruộng dưa vừa mới nhú, đột nhiên hét lên:
– Đại sư tỷ! Ngài tới thật đúng lúc! Diệp sư huynh vừa mới hạ chủng… Dưa mài kiếm!

Liễu Nhược Băng ngẩn ra: – Dưa… mài kiếm? Ngươi đang nói sảng cái gì vậy?

Diệp Trường An liếc nhìn đám mầm xanh đã bắt đầu ra hoa màu tím nhạt, hoa của chúng trông như những bông tuyết bằng thép. Hắn lười giải thích, chỉ nhún vai:
– Nàng chờ một chút, loại dưa này chín nhanh lắm. Đợi nó kết trái rồi lấy mà dùng thử xem sao.

Nói xong, Diệp Trường An vẫy tay gọi Nhị Hắc. Con chó đen "ngáo ngơ" đang nằm ngủ gật trong góc tường lập tức tỉnh dậy, chạy tới bên ruộng dưa. Diệp Trường An xoa đầu nó, bảo:
– Nhị Hắc, bón phân đi.

Nhị Hắc gầm gừ một tiếng trong cổ họng (vốn là tiếng gầm của Kỳ Lân nhưng bị nó giả dạng thành tiếng chó sủa), rồi nâng chân sau lên…

Liễu Nhược Băng đỏ mặt quay đi, còn Mặc Vô Địch thì trợn tròn mắt. Chỉ thấy sau khi Nhị Hắc "tưới nước", những cây dưa chuột kia như được ăn thuốc kích thích, cuống phổi điên cuồng vươn dài, những trái dưa dài, thon, có màu xanh đen lạnh lẽo bắt đầu treo lủng lẳng trên giàn.

Mỗi trái dưa dài khoảng một gang tay, bên ngoài phủ một lớp phấn trắng mờ, nhưng nhìn kỹ lại, lớp phấn đó thực chất là vô số kiếm khí li ti được nén chặt.

Diệp Trường An tiến lại gần, cầm một trái dưa lên. Lòng bàn tay hắn có một lớp màng mỏng của hệ thống bảo vệ nên không sao, nhưng Mặc Vô Địch đứng gần đó cảm thấy da mặt mình bị kiếm khí thổi đến đau rát.

– Đây, Đại sư tỷ. Nàng cầm lấy mà mài kiếm. – Diệp Trường An tùy tiện ném trái dưa về phía Liễu Nhược Băng.

Liễu Nhược Băng theo bản năng bắt lấy, vừa chạm vào, tay nàng đã tê dại đi vì cái lạnh thấu xương. Nàng kinh hãi nhận ra, trong trái dưa chuột này chứa đựng một loại kim loại chi lực tinh thuần hơn bất kỳ loại khoáng thạch nào nàng từng thấy.

– Mài… mài thật sao? – Nàng nghi hoặc hỏi.

– Cứ mài đi, không hỏng kiếm được đâu. – Diệp Trường An khẳng định.

Liễu Nhược Băng hít một hơi sâu, nàng ngồi xuống một tảng đá, đặt thanh Băng Phách Kiếm lên đùi, rồi cầm trái dưa chuột lên, nhẹ nhàng đưa qua lưỡi kiếm.

"Keng! Xoẹt… xoẹt…"

Một cảnh tượng thần kỳ hiện ra. Mỗi khi trái dưa chạm vào lưỡi kiếm, những đốm lửa màu xanh lam bắn tung tóe. Trái dưa không hề bị đứt, ngược lại, nước dưa màu bạc chảy ra đến đâu, vết mẻ trên linh kiếm liền được lấp đầy và trở nên sáng loáng đến đó. Kiếm khí vốn dĩ đang hỗn loạn của Liễu Nhược Băng bắt đầu được thanh lọc, theo nhịp mài mà dung nhập vào bên trong thân kiếm.

Mặc Vô Địch nhìn mà thèm thuồng, không kìm được cũng chạy lại hái một trái. Hắn chưa kịp mài kiếm đã lỡ tay… cắn một miếng.

"Răng… rắc!"

– Á! – Mặc Vô Địch ôm miệng hét thảm. Hai chiếc răng cửa của hắn vừa chạm vào lớp vỏ dưa đã nứt ra, kiếm khí từ trong ruột dưa phun thẳng vào họng, khiến hắn bắt đầu… nấc cụt ra kiếm quang.

"Nấc! (Một đạo kiếm khí bắn ra chặt đứt cành cây gần đó)… Nấc! (Thêm một đạo nữa làm lủng một lỗ trên tảng đá)…"

Diệp Trường An lắc đầu ngán ngẩm:
– Ta đã bảo là đừng có ăn trực tiếp mà. Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời.

Vừa lúc đó, một nhóm đệ tử từ Hình Phạt Phong đang đi tuần ngang qua. Dẫn đầu là một vị chấp sự trẻ tuổi tên là Hình Bá, kẻ vốn luôn ghen tị với vị thế "an nhàn" của Diệp Trường An ở Linh Điền Phong.

– Diệp Trường An! Ngươi lại tụ tập làm gì ở đây? Linh Điền Phong không lo nộp linh thạch, suốt ngày chỉ biết bày trò… – Hình Bá vừa đi tới vừa quát tháo.

Tuy nhiên, hắn chưa kịp nói hết câu thì "xoẹt" một tiếng, một đạo kiếm khí từ miệng Mặc Vô Địch (đang nấc) bay sạt qua vành tai hắn, cắt đứt một chỏm tóc.

– To gan! Ngươi dám hành hung chấp sự? – Hình Bá rút kiếm ra định uy hiếp.

Liễu Nhược Băng lúc này cũng vừa mài xong kiếm. Nàng đứng dậy, thanh Băng Phách Kiếm trong tay bỗng dưng rung động mãnh liệt, phát ra tiếng kiếm minh vang tận mây xanh. Một luồng uy áp lạnh lẽo đột nhiên bùng phát, khiến Hình Bá và đám đệ tử đi cùng lảo đảo, quỳ rạp xuống đất vì không chịu nổi áp lực.

– Cút! – Liễu Nhược Băng lạnh lùng thốt ra một chữ.

Hình Bá nhìn thấy Liễu Nhược Băng, lại nhìn thấy thanh linh kiếm đã hoàn toàn đổi khác — nó không còn là một thanh kiếm hạng sang nữa, mà dường như đã chạm tới ngưỡng cửa của Thông Thiên Thần Khí.

Hắn sợ hãi đến mức không dám nói một lời, vắt chân lên cổ mà chạy.

Linh Điền Phong trở lại vẻ yên bình vốn có. Liễu Nhược Băng vuốt ve lưỡi kiếm sáng bóng như gương, rồi nhìn Diệp Trường An với ánh mắt không thể tả bằng lời:
– Sư đệ… loại dưa này, nếu đưa ra ngoài, chắc chắn các đại môn phái về Kiếm đạo sẽ đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu chỉ để mua một trái.

Diệp Trường An thì đang bận nhìn vào ruộng dưa chuột sai trĩu quả, thở dài:
– Thật sao? Ta lại đang nghĩ, nhiều dưa thế này mà không ăn được, lại chiếm diện tích. Hay là chiều nay… ta thử lấy nó ra làm món dưa chuột muối xem, biết đâu ngâm muối vài năm nó sẽ mềm đi một chút.

Mặc Vô Địch vẫn đang đứng đó, mỗi lần nấc ra một đạo kiếm khí là một lần gương mặt hắn lại bừng sáng vẻ ngộ đạo:
– Nấc! … Đệ tử… nấc… hiểu rồi! Đây không phải là dưa chuột… nấc… đây là Đạo!

Diệp Trường An nhìn hai kẻ đang ở trong trạng thái cuồng nhiệt trước mắt, chỉ biết lặng lẽ xách cái liềm rỉ sét đi về phía chuồng gà, lẩm bẩm:
– Điên hết rồi, đúng là tu tiên đến lú lẫn cả rồi. Chiều nay làm món gà hầm là thực tế nhất.

Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, những trái dưa chuột mài kiếm màu xanh đen vẫn lặng lẽ tỏa ra ánh kim khí sắc lẹm, minh chứng cho một chân lý đơn giản của Linh Điền Phong: Ở nơi này, một củ cải cũng có thể thành thần, và một trái dưa chuột cũng đủ để làm kinh động cả giới tu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8