Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 58: Thái tử cũng phải đi bón phân**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:38:17 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 58: THÁI TỬ CŨNG PHẢI ĐI BÓN PHÂN**

Gió chiều trên Linh Điền Phong vốn dĩ rất nhẹ nhàng, mang theo hương thơm thanh khiết của cỏ linh chi và vị ngọt lịm của sương sớm còn đọng lại trên lá củ cải. Thế nhưng, bầu không khí ấy đối với Thái tử Hạ Quân lúc này lại chẳng khác gì một dải lụa thắt cổ.

Hạ Quân vừa dẫn đoàn hộ vệ rút chạy xuống đến lưng chừng núi, hơi thở còn chưa kịp ổn định, tim đập như đánh trống trận trong lồng ngực. Hắn vừa chạy vừa thầm rủa cái vận rủi của mình. Vốn định đến Thanh Vân Môn để thu nạp cao thủ, ai ngờ lại đụng phải một "lão quái vật" ẩn cư dưới hình hài thiếu niên trồng rau.

"Nhanh! Đi nhanh nữa lên!" Hạ Quân hối thúc, mặt cắt không còn giọt máu.

Thế nhưng, ngay khi chân hắn vừa định chạm vào ranh giới cuối cùng của Linh Điền Phong để bước ra ngoài, một bóng đen nhỏ bé, gầy gò đột ngột chắn ngang đường.

Đó là Nhị Hắc.

Con chó đen gầy giơ xương, cái đuôi cụt lủn vẫn đang ngoáy tít một cách "ngây thơ", nhưng đôi mắt nó lại nheo lại, nhìn chằm chằm vào ống quần bằng tơ tằm thiên thạch của Hạ Quân. Nó gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, một luồng uy áp từ thời hồng hoang vô tình tiết ra, khiến toàn bộ binh khí của đám hộ vệ đi cùng đồng loạt phát ra tiếng "răng rắc" rồi gãy làm đôi.

"Bịch!"

Hạ Quân quỳ sụp xuống đất, hai đầu gối run rẩy không sao đứng vững nổi. Hắn cảm giác như trước mặt mình không phải là một con chó đen, mà là một ngọn thái sơn vạn trượng đang đổ ập xuống đầu.

Đúng lúc đó, từ trên đỉnh núi, một giọng nói uể oải, mang theo vài phần ngái ngủ truyền xuống:

"Nhị Hắc, đừng có làm loạn. Người ta là Thái tử, quý giá lắm, cắn hỏng quần người ta lấy gì mà đền? Mau dắt bọn họ quay lại đây."

Hạ Quân nghe xong, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Quay lại? Hắn thà về cung chịu phạt còn hơn là phải đối mặt với "vị thần cuốc đất" kia một lần nữa. Nhưng cái nhìn của Nhị Hắc nói cho hắn biết: Nếu hắn không quay lại, thứ "hỏng" tiếp theo sẽ không phải là cái quần, mà là cái cổ của hắn.

Nửa canh giờ sau, tại khoảnh sân nhỏ cạnh vườn dưa hấu.

Diệp Trường An đang ngồi trên chiếc ghế mây tự chế, tay cầm một trái dưa chuột mới hái, nhai giòn tan "rôm rốp". Bên cạnh hắn là Liễu Nhược Băng — đại sư tỷ Băng Sơn Kiếm Tiên danh trấn một phương, giờ đây lại đang cầm một chiếc quạt nan, lặng lẽ đứng quạt cho hắn như một thị nữ ngoan ngoãn.

Cảnh tượng này rơi vào mắt Hạ Quân, khiến hắn một lần nữa cảm nhận được cái thế giới này dường như đã sụp đổ. Liễu Nhược Băng, người từng một kiếm chém tan mây trắng, giờ lại đi quạt cho một kẻ mặc áo vải thô?

"Thái tử điện hạ, vừa rồi đi vội quá, có món nợ chúng ta chưa tính xong." Diệp Trường An phủi phủi vụn dưa trên áo, giọng điệu rất đỗi bình thản.

Hạ Quân đổ mồ hôi hột, lúng búng nói: "Tiền… tiền bối, ngài nói mười vạn linh thạch một bước chân… ta… ta sẽ sai người mang tới ngay."

Diệp Trường An xua tay, chậc lưỡi: "Linh thạch? Ngươi nhìn chỗ ta giống chỗ thiếu tiền lắm sao? Thứ ta thiếu là nhân lực. Ngươi xem, mấy mẫu linh điền kia vì các ngươi chạy loạn mà đất đai nén chặt, khí mạch bất thông. Nhị Hắc nói, nó rất không vui."

Nhị Hắc đứng bên cạnh lập tức nhe nanh, sủa một tiếng "Gâu!" rúng động cả mây trời.

"Vậy… tiền bối muốn vãn bối làm gì?" Hạ Quân run cầm cập hỏi.

Diệp Trường An chỉ tay về phía góc vườn, nơi có hai chiếc thùng gỗ lớn tỏa ra một mùi hương "nồng nàn" và kỳ lạ. Đó là phân bón ủ từ cỏ linh chi dại và chất thải của linh thú trong môn phái, được hệ thống tăng cường độ "nguyên chất".

"Kia là phân bón thượng hạng ta mới ủ xong. Hôm nay nắng đẹp, rất thích hợp để tưới cho vạt cải đằng kia. Thái tử điện hạ là người có đại khí vận, ta nghĩ, nếu ngươi tự tay bón, đám cải kia chắc chắn sẽ hóa linh rất nhanh."

Toàn bộ hộ vệ phía sau Hạ Quân đồng loạt hóa đá. Để một Thái tử đại Hạ đi… đi bón phân? Đây không phải là làm nhục hoàng gia, đây là đang muốn nghiền nát thể diện của cả vương triều dưới bùn đất!

"Lão to gan! Ngươi dám để Thái tử làm việc hạ đẳng…" Một hộ vệ trung thành định xông ra trung nghĩa.

Diệp Trường An còn chưa kịp liếc mắt, Liễu Nhược Băng đã lạnh lùng rút kiếm. Kiếm quang lạnh lẽo sượt qua chỏm tóc của gã hộ vệ, đóng đinh gã xuống đất không thể nhúc nhích.

"Ở Linh Điền Phong, lời của Trường An sư đệ là thiên chỉ. Kẻ nào ý kiến, ta chém." Giọng nàng lạnh lùng như băng vạn năm, khiến không khí xung quanh giảm xuống độ không tuyệt đối.

Hạ Quân nhìn cái thùng gỗ đang bốc khói nhẹ, rồi lại nhìn cái liềm rỉ sét giắt bên hông Diệp Trường An. Hắn nuốt nước bọt, hàm răng va vào nhau lập bập: "Vãn bối… vãn bối nguyện ý."

Thế là, một cảnh tượng "vô tiền khoáng hậu" trong lịch sử tu tiên giới diễn ra.

Thái tử Hạ Quân — người nắm trong tay quyền sinh quyền sát của hàng triệu dân chúng, đầu đội kim quan, mặc long bào tơ tằm, giờ đây lại đang cởi bỏ hài thêu, chân trần bước xuống bùn lầy. Hắn hai tay xách hai xô phân bón, khuôn mặt nhăn nhúm vì mùi hương đặc quánh, nhưng đôi mắt thì đầy vẻ kinh hãi không dám phản kháng.

"Múc từng gáo một, tưới vào gốc, không được để dính lên lá, nếu không cải sẽ bị xót." Diệp Trường An vừa nhắc nhở vừa nằm xuống ghế, nhắm mắt hưởng thụ ánh nắng chiều.

Hạ Quân ban đầu làm một cách miễn cưỡng, kinh tởm vô cùng. Thế nhưng, khi hắn vừa múc gáo phân bón đầu tiên tưới xuống gốc một cây cải thảo linh khí, một sự việc kinh động tâm hồn đã xảy ra.

"Oanh!"

Ngay khi nước phân vừa chạm đất, một luồng linh khí tinh thuần đến mức hóa lỏng đột nhiên phun trào từ lòng đất, chạy dọc theo cánh tay của Hạ Quân rồi chui thẳng vào kinh mạch của hắn.

Cái cảm giác ấy… nó không phải là sự hôi thối. Đó là sức mạnh của đại đạo! Đó là hơi thở của vạn vật sinh trưởng!

Hạ Quân trợn tròn mắt. Cảnh giới Luyện Khí tầng 9 của hắn vốn dĩ đã kẹt lại hai năm nay, vậy mà chỉ sau một gáo phân, màng ngăn cảnh giới bỗng nhiên có dấu hiệu rạn nứt.

"Đây… đây không phải là phân… đây là thánh dịch!" Hạ Quân trong lòng gào thét.

Hắn không còn cảm thấy kinh tởm nữa. Hắn vội vã chạy đi múc thêm gáo thứ hai, rồi thứ ba. Tư thế bón phân của hắn ban đầu còn ngượng nghịu, giờ đây lại trở nên thành thục, thậm chí là có chút… cuồng nhiệt.

Đám hộ vệ nhìn thấy Thái tử của mình vừa tưới phân vừa cười một cách điên dại, ai nấy đều đau lòng khôn xiết: "Xong rồi, Thái tử bị bức đến phát điên rồi!"

Diệp Trường An hé mắt nhìn một cái, thấy Hạ Quân đang hì hục làm việc, hắn thầm gật đầu: "Tên nhóc này cũng có khiếu làm nông đấy chứ. Hệ thống, thế này đã tính là lao động cải tạo chưa?"

*[Ting! Ký chủ thành công giáo hóa một vị hoàng thất tôn quý biết quý trọng giá trị của lao động. Thưởng: Hạt giống 'Khoai Tây Kim Cương' x10, Tu vi bón phân tăng thêm 500 năm (Hiện tại tích lũy đã đủ để phá vỡ giới hạn Thánh nhân, nhưng vì ký chủ sợ đau nên hệ thống tự động nén vào cái cuốc).]*

Trường An tặc lưỡi: "Nén vào cuốc là đúng. Thành Thánh thì mệt lắm, đứng cao lạnh lẽo, thà cứ ở đây cuốc đất cho nó lành."

Trong khi đó, Tiêu Dao Tử từ trong căn chòi nát ló đầu ra, tay cầm bầu rượu, mắt trợn tròn nhìn Hạ Quân:

"Trường An à, vi sư biết con giỏi lừa người, nhưng lừa cả Thái tử đi hót phân cho mình thế này… con không sợ phụ vương hắn đem quân san bằng ngọn núi này sao?"

Trường An ngáp một cái dài: "Sư phụ đừng lo. Nhìn cái bộ dạng kia đi, hắn bây giờ có đuổi cũng không chịu đi đâu."

Đúng như lời Trường An nói. Hạ Quân lúc này đang hoàn toàn chìm đắm trong một loại trạng thái huyền diệu gọi là "Thiên Địa Cộng Sinh". Mỗi lần cúi người xuống bón phân, hắn lại cảm thấy mình đang giao tiếp với đất mẹ. Hắn cảm nhận được từng thớ đất đang thở, từng cái rễ cây đang khát khao sức sống.

Hắn chợt nhận ra, những tranh quyền đoạt lợi chốn triều đình, những âm mưu hèn hạ mà hắn hằng ngày phải đối mặt, so với việc chăm sóc một cây cải thảo này thì chẳng đáng một xu.

"Phù…"

Hạ Quân thở hắt ra một hơi, toàn thân chấn động. Một luồng khí thế màu vàng kim đột ngột bộc phát từ đỉnh đầu hắn.

Đột phá! Trúc Cơ cảnh!

Đám hộ vệ rớt cằm tại chỗ. Thái tử đột phá? Trong lúc… bón phân?

Nếu tin này truyền ra ngoài, toàn bộ thiên hạ chắc chắn sẽ phát điên. Những thiên tài ngoài kia khổ tu mười mấy năm không bằng một gáo phân của Diệp Trường An?

Khi ánh hoàng hôn hoàn toàn tắt lịm, Hạ Quân cuối cùng cũng hoàn thành công việc bón phân cho toàn bộ ruộng cải. Hắn đứng dậy, đôi tay lấm lem bùn đất và phân bón, nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ, thần thái thong dong thoát tục như vừa mới trải qua một cuộc thanh tẩy linh hồn.

Hắn đi tới trước mặt Diệp Trường An, không phải là với thái độ của một Thái tử gặp tiền bối, mà là thái độ của một học trò gặp bậc đại đạo tông sư.

Hắn quỳ xuống, dập đầu thật sâu vào lớp bùn: "Vãn bối Hạ Quân, tạ ơn giáo huấn của tiền bối. Ngày hôm nay vãn bối mới biết, thế nào là đạo, thế nào là tu hành chân chính."

Diệp Trường An lúc này đang bận đuổi Nhị Hắc vì nó cứ định gặm đôi dép rơm của hắn. Nghe Hạ Quân nói vậy, hắn ngẩn người ra:

"Cái gì? Giáo huấn gì? Ta chỉ bảo ngươi đi tưới phân vì ta lười thôi mà? Ngươi… ngươi đừng có hiểu lầm nhé."

Hạ Quân mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ "ta đã thấu hiểu tâm ý của đại nhân": "Vãn bối hiểu. Tiền bối dùng khổ hạnh để rèn tâm, dùng hôi thối để thử lòng, dùng lao động để phá vỡ tâm ma. Những lời này của ngài chính là muốn vãn bối giữ vững bản tâm, không được kiêu ngạo."

Diệp Trường An mặt đầy vạch đen. Cái bọn tu tiên này, đầu óc có vấn đề hết rồi sao? Tại sao cái gì bọn họ cũng có thể suy diễn ra thành đại đạo vậy? Ta thực sự chỉ muốn nằm muối cá thôi mà!

"Thôi thôi, ngươi hiểu thế nào cũng được. Giờ thì đi rửa ráy đi, đừng có mang cái mùi này đi khắp núi, Nhị Hắc nó sẽ tưởng ngươi là miếng phân lớn mà đuổi theo cắn đấy." Trường An xua tay chán nản.

"Vâng! Vãn bối xin phép xuống núi. Nhưng xin tiền bối cho phép, mỗi tháng vãn bối có thể đến đây… xin được bón phân một lần không?" Hạ Quân ánh mắt đầy mong đợi.

Toàn bộ hộ vệ đồng loạt quỳ xuống: "Thái tử xin hãy bình tĩnh!"

Trường An day day trán: "Tùy ngươi. Thích thì cứ đến, nhưng mang theo cơm hộp nhé, chỗ ta không nuôi báo cô đâu."

"Tạ ơn tiền bối thành toàn!" Hạ Quân mừng rỡ như nhặt được vàng, dẫn theo đám hộ vệ vừa kinh ngạc vừa hoang mang rút lui xuống núi.

Lúc đi, bước chân hắn nhẹ tênh, cảm giác như có thể cưỡi gió mà bay. Hắn đã quyết định rồi, về cung sẽ hạ lệnh… xây một vườn rau ngay giữa chính điện.

Sau khi đám người rời đi, Linh Điền Phong lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có.

Liễu Nhược Băng cất quạt, nhìn về phía vạt cải thảo xanh mướt, khẽ hỏi: "Trường An sư đệ, hạt giống Khoai Tây Kim Cương kia… thực sự có thể trồng ra sao?"

Trường An đang lủi thủi thu dọn cái cuốc, bĩu môi đáp: "Trồng được chứ, nhưng thứ đó cứng lắm, để ném chết người thì được chứ ăn chắc mẻ hết răng. Thôi, đại sư tỷ, tỷ giúp ta nhóm lửa đi, tối nay chúng ta ăn canh củ cải với cá nướng."

"Được."

Kiếm Tiên băng giá gật đầu, động tác nhóm lửa cũng điêu luyện chẳng kém gì múa kiếm.

Trên bầu trời, ngôi sao đầu tiên bắt đầu hiện rõ. Một "Vị Thánh" tương lai đang lụi cụi rửa gáo phân, mồm không ngừng lẩm bẩm về việc tại sao thế giới này lại có nhiều kẻ thích suy diễn đại đạo đến thế.

Hắn không biết rằng, sau ngày hôm nay, danh hiệu "Thần Nông ẩn thế" của mình sẽ không chỉ gói gọn trong tông môn nữa, mà bắt đầu khuấy động cả một vương triều rộng lớn.

Và trong hệ thống, nhiệm vụ tiếp theo đã hiện ra với dòng chữ đỏ rực:
*[Nhiệm vụ chính tuyến: "Phổ cập kỹ năng cuốc đất cho quần hùng". Phần thưởng: Thần thông 'Một cuốc khai thiên' và bí kíp làm kim chi vạn năm.]*

Diệp Trường An nhìn dòng chữ, chỉ muốn quẳng luôn cái hệ thống vào thùng phân bón.


**Hết chương 58.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8