Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 77: Tiên pháp dùng để… nhóm bếp**
**Chương 77: Tiên pháp dùng để… nhóm bếp**
Nắng sớm ở Linh Điền Phong luôn mang theo một chút hơi ẩm của sương mù và hương vị thanh tân của cỏ dại mới nhú.
Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên "răng rắc" giòn tan. Hắn ngáp ngắn ngáp dài bước ra khỏi căn lều cỏ, đôi dép rơm lẹt xẹt trên nền đất ẩm. Đối với hắn, tu tiên chính là để hưởng thụ cuộc sống, mà đỉnh cao của hưởng thụ chính là ngủ đến khi tự tỉnh và ăn đến khi no nê.
"Nhị Hắc, dậy đi. Đừng có nằm đó giả chết nữa."
Hắn tiện chân khều nhẹ vào cái bụng mỡ của con chó đen đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây đại thụ. Nhị Hắc lười biếng hé mở một con mắt, nhìn vị chủ nhân "chuẩn Thánh" của mình bằng ánh mắt đầy khinh bỉ, sau đó lại hừ một tiếng, xoay người tiếp tục giấc nồng. Trong tâm thức của nó, nếu không phải vì đống linh cốt và những bữa cơm linh gạo thơm nức kia, một con Hắc Kỳ Lân viễn cổ như nó làm sao có thể cam chịu làm kẻ giữ nhà cho một gã nông dân "lười chảy thây" này được?
Diệp Trường An không chấp nhặt con chó ngáo này. Hắn xách một cái giỏ mây, lững thững đi về phía sau núi, nơi có một khoảnh đất nhỏ hắn mới khai khẩn tháng trước. Ở đó, hắn có trồng một ít khoai tây.
Hệ thống từng bảo hắn, loại khoai tây này tên là "Thánh Vân Linh Thự", hạt giống được tặng kèm khi hắn đạt cấp độ "Gieo hạt vạn dặm". Đối với Diệp Trường An, dù có tên là gì đi nữa, khoai tây thì vẫn cứ là khoai tây, tốt nhất là đem nướng hoặc hầm xương.
"Soạt!"
Cái liềm rỉ sét tra bên hông hắn khẽ động. Diệp Trường An thuận tay cuốc một nhát xuống đất. Chỉ thấy mặt đất nhẹ nhàng nứt ra, lộ ra những củ khoai tròn trịa, vỏ ngoài lấp lánh như dát vàng, thoang thoảng tỏa ra một thứ linh khí thuần khiết đến mức làm cho chim chóc xung quanh cũng phải ngưng hót để tận hưởng.
"Củ to phết, đủ cho bữa sáng rồi."
Hắn gật gù hài lòng, nhặt vài củ khoai bỏ vào giỏ, sau đó lẹt xẹt đi ngược trở lại bếp lò dựng bằng gạch thô ở phía sau gian nhà.
Lúc này, Liễu Nhược Băng vừa kết thúc buổi tập kiếm sáng sớm. Cô đứng từ xa, nhìn thấy Diệp Trường An đang loay hoay với mớ củi khô, đôi mắt lạnh lùng thường ngày bỗng hiện lên một vẻ khó hiểu. Cô đã ở Linh Điền Phong này được một thời gian, vết thương trong kinh mạch đã lành hẳn nhờ những món ăn của Trường An, thậm chí kiếm ý của cô còn tiến vào một cảnh giới mà trước đây cô không bao giờ dám mơ tới.
Trong mắt Liễu Nhược Băng, mỗi hành động của Diệp Trường An đều ẩn chứa "Đại Đạo chí giản". Ví dụ như lúc này, cách hắn nhặt củi cũng có vẻ rất… nhịp nhàng?
"Đại sư tỷ, đứng đó làm gì? Qua đây giúp ta một tay." Diệp Trường An gọi với lên.
Liễu Nhược Băng thu kiếm, nhẹ nhàng bước tới. Giọng cô thanh lãnh như tiếng băng tan: "Diệp sư đệ, cần ta làm gì?"
"Nhóm bếp." Diệp Trường An thở dài, đưa cho cô cái bật lửa bằng đá đánh lửa cũ kỹ. "Sương sớm nặng quá, đống rơm này ẩm sạch rồi, ta đánh nãy giờ không lên lửa."
Liễu Nhược Băng nhìn cái đống "rơm" mà Trường An nói. Khóe mắt cô khẽ giật. Đó chẳng phải là "Linh Linh Thảo" quý hiếm sao? Một ngọn thôi cũng đủ khiến đám đệ tử nội môn tranh nhau vỡ đầu, vậy mà sư đệ lại dùng nó để… nhóm bếp? Mà lại còn vì rơm ẩm mà nhóm không cháy?
"Để ta dùng chân hỏa giúp huynh." Liễu Nhược Băng đưa tay định thi triển một đạo hỏa thuật của tông môn.
Diệp Trường An xua tay: "Thôi thôi, lửa đó ám khói lắm, nướng khoai sẽ mất ngon. À, hôm qua ta có lượm được cái này trong lúc dọn bếp, nghe bảo là một loại 'Hỏa Tiên Pháp' gì đó của tiền nhân để lại. Cô xem có dùng được không?"
Nói đoạn, hắn rút từ trong đống củi ra một miếng ngọc giản cũ kỹ, đen sì như bị ám khói lâu năm.
Liễu Nhược Băng bán tín bán nghi đón lấy miếng ngọc. Ngay khi thần thức cô vừa chạm vào, một luồng uy áp khủng khiếp từ thời thái cổ ập đến, khiến linh hồn cô run rẩy. Trong đầu cô hiện lên bốn chữ vàng chói lọi: **"Cửu Dương Chân Hỏa"**.
Đây là loại hỏa diễm chí dương chí cương, có thể thiêu cháy vạn vật, luyện hóa càn khôn. Theo truyền thuyết, vị đại năng sáng tạo ra nó đã dùng ngọn lửa này để đốt rụi cả một đại giới ma tộc.
"Sư… sư đệ… cái này…" Giọng Liễu Nhược Băng lạc đi.
Diệp Trường An vẫn thản nhiên rửa khoai: "Sao? Không dùng được à? Ta thấy mấy dòng chữ hướng dẫn bên trong bảo phải vận khí theo đường vòng gì đó để gọi ra 'chút lửa nhỏ'. Cô thử xem, ta lười đọc quá."
"Chút lửa nhỏ…" Liễu Nhược Băng cảm thấy thế giới quan của mình sắp sụp đổ hoàn toàn. Tuyệt học chấn cổ thư kim mà sư đệ lại bảo là hướng dẫn gọi "chút lửa nhỏ" để nhóm bếp?
Nhưng nhìn ánh mắt đầy vẻ kỳ vọng (thực ra là đói bụng) của Trường An, Liễu Nhược Băng cắn răng, làm theo những gì ngọc giản chỉ dẫn. Dù sao ở Linh Điền Phong, mọi điều vô lý đều trở nên có lý.
Cô vận chuyển linh khí, theo một quỹ đạo vô cùng phức tạp và huyền ảo. Đột nhiên, giữa không trung phát ra một tiếng nổ trầm đục, một ngọn lửa nhỏ màu vàng sậm, trông có vẻ yếu ớt nhưng lại mang theo một nhiệt lượng có thể làm không gian méo mó hiện ra trên đầu ngón tay cô.
"Đúng rồi! Lửa này được đấy, màu đẹp, không khói." Diệp Trường An reo lên. "Nào, châm vào chỗ rơm kia đi."
Liễu Nhược Băng run rẩy đưa ngọn Cửu Dương Chân Hỏa vào đống Linh Linh Thảo. "Vù" một tiếng, ngọn lửa bùng lên nhưng lại lạ kỳ thay, nó không cháy rừng rực mà cứ âm ỉ, dịu nhẹ bên dưới lớp củi, tỏa ra một loại hơi ấm cực kỳ thoải mái.
Diệp Trường An gật đầu hài lòng, ném mấy củ khoai tây lấp lánh kia vào đống tro nóng.
"Nướng khoai thì không được vội. Lửa phải đều, hơi phải ấm thì bên trong mới bở, bên ngoài mới giòn." Hắn lẩm bẩm như một lão nông thực thụ, rồi thản nhiên lấy cái quạt nan rách ra quạt quạt.
Nhị Hắc từ đằng xa ngửi thấy mùi, tai nó dựng đứng lên. Nó không quan tâm Cửu Dương Chân Hỏa là cái thá gì, nhưng nó biết rõ mùi của Thánh Vân Linh Thự một khi được nướng bằng lửa thượng hạng. Nó vội vàng bật dậy, lết cái xác to béo của mình lại gần bếp lò, đuôi ngoáy tít mù.
Liễu Nhược Băng ngồi bên cạnh, nhìn cảnh tượng này mà lặng người. Một vị chuẩn Thánh ngồi quạt bếp lò, một con thần thú đứng xin ăn, và ngọn lửa có thể thiêu đốt trời đất đang ngoan ngoãn phục vụ việc… nướng khoai tây.
Một lúc sau, mùi thơm bắt đầu tỏa ra. Đó không phải là mùi thức ăn bình thường. Mùi thơm ấy ngọt ngào, đậm đà, len lỏi vào từng lỗ chân lông, khiến linh lực trong cơ thể Liễu Nhược Băng bắt đầu tự vận chuyển một cách điên cuồng. Cô cảm thấy mỗi lần hít thở mùi hương này, những tạp chất còn sót lại trong cơ thể mình đang bị thanh lọc dần.
"Được rồi đấy."
Diệp Trường An dùng cái cời lò bằng sắt rỉ gạt đống tro ra, lấy ra mấy củ khoai đen thui nhưng bên trong nứt ra để lộ lớp thịt vàng ươm, tỏa hơi nóng nghi ngút.
Hắn thổi phù phù, bóc lớp vỏ bên ngoài rồi đưa cho Liễu Nhược Băng một củ: "Ăn đi đại sư tỷ, đừng có thẫn thờ mãi thế. Tu tiên mà không ăn ngon thì tu làm gì cho mệt người."
Liễu Nhược Băng nhận lấy củ khoai. Sức nóng từ nó truyền vào lòng bàn tay khiến cô giật mình. Đây không chỉ là thức ăn, đây là tinh hoa của đất trời đã được tôi luyện qua tiên hỏa. Cô khẽ cắn một miếng nhỏ.
Trong khoảnh khắc, vị ngọt bùi tràn ngập khoang miệng. Cảm giác mềm mịn như lụa, nóng hổi và đầy năng lượng lan tỏa khắp cơ thể. Liễu Nhược Băng trợn tròn mắt. Cô cảm thấy một luồng đạo vận mãnh liệt bùng phát ngay trong bụng, trực tiếp đánh thẳng vào bình cảnh mà cô đã kẹt lại bấy lâu nay.
"Răng rắc!"
Tiếng vỡ vụn của xiềng xích trong tâm thức vang lên. Khí tức của Liễu Nhược Băng đột ngột tăng vọt, kiếm ý xung quanh cô sắc lẹm đến mức làm những ngọn cỏ gần đó bị chém đứt ngọt xớt.
"Đột phá rồi?" Diệp Trường An cau mày nhìn cô, vẻ mặt có chút bất mãn. "Ăn thì ăn cho đàng hoàng, đừng có vừa ăn vừa bộc phát khí thế, cát bụi bay hết vào bếp của ta bây giờ."
Liễu Nhược Băng vội vàng thu liễm khí tức, mặt đỏ bừng vì xấu hổ: "Sư… sư đệ, món khoai này…"
"Thì khoai tây thôi mà, ta tự trồng đấy, không hóa chất, cực kỳ an toàn." Hắn nhai nhồm nhoàm miếng khoai, tiện tay ném cho Nhị Hắc một củ to nhất.
Nhị Hắc lập tức ngoạm lấy, vẻ mặt hưởng thụ như vừa ăn được tiên đan chín phẩm.
Cùng lúc đó, tại Thanh Vân Phong – ngọn núi chính của Thanh Vân Môn.
Chưởng môn Vân Thái Nhất đang cùng vài vị trưởng lão ngồi luận đạo, bỗng nhiên tất cả đều sững người lại. Họ đồng loạt nhìn về phía Linh Điền Phong.
"Hỏa khí chí dương? Lẽ nào có bảo vật gì xuất thế?" Một vị trưởng lão râu trắng run rẩy nói.
Vân Thái Nhất nheo mắt nhìn về làn khói mỏng manh đang bay lên từ phía ngọn núi hẻo lánh kia. Làn khói đó mang theo một mùi hương nhàn nhạt mà khi hít vào, cả căn phòng luận đạo bỗng dưng yên tĩnh lạ thường, tâm cảnh của mọi người bỗng trở nên minh tuệ.
"Mùi này… hình như là mùi thức ăn?" Vân Thái Nhất lẩm bẩm, mặt đầy vẻ hoài nghi.
"Chẳng lẽ cao nhân ở Linh Điền Phong lại đang luyện đan thượng phẩm?"
Vân Thái Nhất trầm ngâm một hồi, rồi thở dài: "Đi thôi, đi xem một chút. Nếu thực sự có bảo vật, chúng ta cũng phải chúc mừng vị tiền bối ẩn thế kia một tiếng."
Nói xong, mấy lão già vốn là những bậc lão quái trong mắt đệ tử, lúc này lại dẫm lên mây trời, vội vàng lao về phía Linh Điền Phong.
Tại Linh Điền Phong, Diệp Trường An đang nằm tựa lưng vào gốc cây, tay cầm một củ khoai nướng, miệng lầm bầm: "Sao cái lửa Cửu Dương này giữ nhiệt tốt thế nhỉ? Khoai nướng xong lâu rồi mà vẫn nóng hổi. Để lần sau ta bảo Băng Nhi dùng nó để đun nước tắm, chắc là sướng lắm."
Nhị Hắc nằm bên cạnh ợ lên một cái rõ to, khí tức của một con Hắc Kỳ Lân viễn cổ thoáng hiện rồi biến mất, đôi mắt nó nheo lại nhìn về phía chân trời, nơi có mấy đạo hào quang đang bay tới.
Nó thầm nghĩ trong đầu: *"Lại một đám ngu ngốc tới làm phiền bữa sáng của chủ nhân. Có nên hù chúng một chút không nhỉ?"*
Liễu Nhược Băng lúc này vẫn đang đắm chìm trong trạng thái ngộ đạo sau khi ăn củ khoai nướng. Cô thấy mình như đứng giữa một biển lửa thái cổ, mỗi một tàn lửa đều là một thức kiếm tuyệt học. Cô nhận ra rằng, dù là tiên pháp nghịch thiên như Cửu Dương Chân Hỏa, hay một củ khoai tây tầm thường, một khi đạt đến cảnh giới "chân thực", thì chẳng có gì khác biệt cả.
Lao xuống trước cửa hàng rào Linh Điền Phong, Vân Thái Nhất cùng đám trưởng lão vội vàng chỉnh đốn trang phục, vẻ mặt vô cùng cung kính. Nhưng khi họ bước qua hàng rào gỗ sơ sài, tất cả đều hóa đá tại chỗ.
Trước mắt họ không có đại năng luyện đan, cũng chẳng có bảo vật thần kỳ phát sáng.
Chỉ có một thiếu niên mặc đồ vải thô đang lười biếng quạt một cái bếp lò bẩn bẩn, một đại sư tỷ nổi tiếng lạnh lùng đang ngồi trên đất bóc khoai, và một con chó đen đang nằm liếm móng chân.
"Chưởng… chưởng môn?" Liễu Nhược Băng sực tỉnh, vội đứng dậy chào.
Diệp Trường An nghe tiếng, liếc nhìn đám người lạ mặt, cau mày hỏi: "Mấy ông chú này là ai? Cũng tới đòi ăn khoai nướng à?"
Vân Thái Nhất nhìn chằm chằm vào cái bếp lò còn đỏ lửa. Đôi mắt già nua của ông suýt rơi khỏi hốc mắt. Đó… đó đúng là Cửu Dương Chân Hỏa! Thần hỏa cấp cao nhất mà người tu hành hằng mơ ước!
Vậy mà người ta lại dùng nó để nướng khoai tây? Lại còn là loại khoai tây tỏa ra linh khí đậm đặc như vạn năm linh sâm?
"Lão hủ… Vân Thái Nhất, bái kiến tiền bối." Vân Thái Nhất không chút do dự, gập người hành lễ. Với ông, kẻ có thể tùy ý sai sử tiên pháp để nhóm bếp chỉ có thể là hạng đại lão vượt xa tầm hiểu biết của thế gian này.
Diệp Trường An gãi đầu, vẻ mặt vô cùng khó hiểu: "Tiền bối cái gì? Chẳng phải ta là đệ tử Linh Điền Phong sao? Ông chú này có phải nhầm lẫn gì không? Ăn khoai không? Còn dư hai củ đấy, đừng khách sáo."
Hắn cầm hai củ khoai đen thui, vẫn còn ám khói, chìa ra trước mặt vị chưởng môn uy trấn một phương.
Vân Thái Nhất nhìn củ khoai, cảm nhận được đạo vận vô biên bên trong, hai tay ông run rẩy đón lấy như đón nhận một vương miện của đế vương.
"Đa… đa tạ tiền bối ban thưởng!"
Đám trưởng lão đứng sau nuốt nước bọt ừng ực, ánh mắt đầy vẻ thèm thuồng lẫn kinh hãi.
Diệp Trường An quay sang Liễu Nhược Băng, nói nhỏ: "Mấy ông lão này lạ thật đấy đại sư tỷ. Chỉ là khoai nướng thôi mà, có cần làm quá vậy không? Đúng là người giàu hay suy nghĩ phức tạp."
Liễu Nhược Băng chỉ biết cười khổ trong lòng. *Sư đệ ơi sư đệ, người mới là người làm quá đấy. Dùng tuyệt học diệt thế để nhóm bếp, dùng thánh dược nướng đãi khách, thiên hạ này ngoài người ra, chắc không còn ai 'giản dị' đến mức điên rồ như thế đâu.*
Trời nắng lên cao, Linh Điền Phong lại tràn ngập tiếng cười và mùi thơm của khoai nướng. Một cảnh tượng vô cùng nghịch lý: Những kẻ đứng đầu một môn phái lớn lại đang ngồi bệt dưới đất, tranh nhau từng miếng khoai tây nhỏ, trong khi "đại tiền bối" thì đang bận cằn nhằn về việc lửa to quá làm cháy mất cái rổ tre.
Hệ thống trong đầu Diệp Trường An lại khẽ kêu lên một tiếng:
【 Nhiệm vụ ẩn: 'Tiếp khách phương xa' hoàn thành.
Thưởng: Bộ kỹ năng 'Cầm Kỳ Thi Họa – Cấp độ Thánh'.
Ghi chú: Lần tới nếu nướng khoai, ký chủ nên thử vừa nướng vừa gảy đàn, hương vị sẽ thanh tao hơn. 】
Diệp Trường An tặc lưỡi: "Lại là mấy cái trò vô bổ này. Có thời gian gảy đàn, thà ta đi trồng thêm vài luống rau muống còn thực tế hơn."
Hắn lắc đầu, mặc kệ đám người Vân Thái Nhất đang khóc lóc vì đột phá sau khi ăn khoai, lặng lẽ xách cuốc đi về phía mảnh vườn.
Đối với hắn, tu tiên chính là làm ruộng. Mà làm ruộng, thì phải chăm chỉ, không thể vì mấy cái tiên pháp nhóm bếp này mà lơ là được. Thế gian tranh đoạt mặc kệ thế gian, lão nông Diệp Trường An này chỉ quan tâm ngày mai khoai tây có xuống giá hay không thôi.