Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 79: Đào ao sen**
Chương 79: Đào ao sen
Nắng sớm ở Thanh Vân Môn luôn mang theo một tầng sương mỏng lãng đãng, phủ lên những ngọn núi nhấp nhô như một bức tranh thủy mặc. Nhưng ở Linh Điền Phong, cái vẻ thanh tao thoát tục đó thường bị phá vỡ bởi tiếng "phập phập" đều đặn của lưỡi cuốc va vào lòng đất.
Diệp Trường An mặc một chiếc áo vải thô màu xám, ống quần xắn cao quá gối, để lộ bắp chân rắn rỏi bám đầy bùn đất. Hắn đứng giữa một khoảng đất trống phía sau gian nhà tranh, đưa tay lên che nắng, nhìn ngắm "công trình" của mình với vẻ mặt đăm chiêu.
"Sư đệ, đệ lại định trồng thêm gì sao?"
Một giọng nói lạnh lùng nhưng thanh tao vang lên. Liễu Nhược Băng không biết từ lúc nào đã đứng tựa vào gốc cây tùng già cách đó không xa. Nàng mặc bộ trường bào trắng muốt, thanh kiếm trường kiếm đặt ngang hông, khí chất băng lãnh như đóa tuyết liên trên đỉnh núi cao. Nhưng nếu nhìn kỹ, trong tay nàng lại đang cầm một quả cà chua đỏ mọng, thỉnh thoảng lại đưa lên cắn một miếng nhỏ, động tác cực kỳ mâu thuẫn với phong thái tiên tử.
Diệp Trường An không quay đầu lại, vừa dùng chân đo đạc khoảng cách vừa đáp: "Hôm qua đột nhiên nằm mơ thấy món canh sườn hầm ngó sen, lại nhớ đến hạt sen sấy khô nấu chè đường phèn. Đời người tu hành dài đằng đẵng, nếu chỉ ăn cải thảo với khoai tây thì đúng là cô phụ tâm hồn ăn uống của chính mình."
Liễu Nhược Băng hơi khựng lại, quả cà chua trong tay bỗng cảm thấy bớt ngọt đi một chút. Nàng đi theo Trường An một thời gian đủ lâu để hiểu rằng, những gì hắn nói thường rất giản dị, nhưng kết quả hắn làm ra luôn khiến người ta phải nghi ngờ nhân sinh.
"Ngó sen… là một loại linh dược sao?" Nàng tò mò hỏi.
"Không, nó là một loại thức ăn." Diệp Trường An khẳng định chắc nịch, sau đó vỗ vỗ vào chiếc cuốc rỉ sét dắt bên hông: "Để trồng được nó, ta cần một cái ao sen. Không cần quá lớn, nhưng phải sâu một chút."
Nói xong, Diệp Trường An bắt đầu ra tay.
Hắn cầm chiếc cuốc gỗ cũ kỹ kia lên. Trong mắt người thường, đây chỉ là một công cụ lao động thô sơ, thậm chí trên cán còn có vài vết nứt. Nhưng trong mắt những đại năng tu tiên nếu đứng ở đây, họ sẽ thấy mỗi khi Diệp Trường An nâng cuốc, không gian xung quanh dường như bị bóp nghẹt, thiên địa quy luật vận hành theo một quỹ đạo vô hình nhưng cực kỳ cường liệt.
"Phập!"
Nhát cuốc đầu tiên bổ xuống.
Một tiếng động trầm đục vang lên, nhưng không phải tiếng đất đá vỡ vụn. Liễu Nhược Băng cảm thấy mặt đất dưới chân mình khẽ rung động. Ở chỗ lưỡi cuốc chạm vào, một luồng khí tức nguyên sơ, mang theo hơi thở của đại địa đột nhiên bộc phát.
Diệp Trường An không hề dùng một chút linh lực nào, ít nhất là hắn nghĩ thế. Hắn chỉ đơn giản là dùng sức lực của một "nông dân" để khai khẩn. Thế nhưng, cứ mỗi nhát cuốc vung lên, những mảng đất đá cứng đầu nhất của Thanh Vân Môn bỗng trở nên mềm mại như đậu phụ.
Hắn đào rất nhanh, động tác nhuần nhuyễn như một vũ công đang thực hiện một nghi lễ cổ xưa. Mồ hôi lấm tấm trên trán, hắn vừa làm vừa lẩm bẩm: "Đất ở đây hơi khô, chút nữa phải trộn thêm ít bùn linh từ ao cá cũ sang. Ngó sen thích nhất là loại bùn sền sệt, mát mẻ."
Nhị Hắc, con chó đen gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới bóng râm, đột nhiên mở mắt. Nó nhìn chằm chằm vào cái hố đang dần hình thành dưới chân Diệp Trường An, đôi mắt vốn dĩ uể oải bỗng lóe lên tia sáng kinh dị.
Trong cảm nhận của nó, thứ mà Diệp Trường An đang đào không phải là ao sen, mà là đang trực tiếp đục thủng một thông đạo dẫn đến địa mạch của cả vùng núi Thanh Vân này. Từng nhát cuốc đều như đang sửa lại gân cốt cho đại địa, khiến linh khí vốn dĩ tản mác bắt đầu điên cuồng tụ hội về phía này.
"Chủ nhân lại bắt đầu… phá hoại sự cân bằng của thế giới rồi." Nhị Hắc ngáp một cái, xoay người nằm tiếp, thầm nghĩ trong lòng: "Thôi kệ, dù sao sau này có sen ăn là được. Nghe nói hạt sen của chủ nhân trồng, ăn vào một viên có thể tăng một ngàn năm đạo hạnh, ta cũng nên chuẩn bị cái bụng một chút."
Chưa đầy nửa canh giờ, một cái ao rộng khoảng mười trượng, sâu hơn hai mét đã thành hình. Mặt trong của ao phẳng lỳ như được mài bằng đá tảng, không có một chút dấu vết sần sùi nào.
Diệp Trường An nhảy ra khỏi ao, phủi bụi trên tay, gật đầu hài lòng: "Xong bước đầu. Giờ đến công đoạn dẫn nước."
Hắn đi tới cạnh cái ao cá "Vô Danh" của mình. Con cá chép vàng to tướng trong ao vừa thấy hắn đến liền quẫy đuôi kịch liệt, nhảy lên khỏi mặt nước như muốn lấy lòng.
"Tránh ra, ta chỉ mượn ít nước thôi, không làm thịt ngươi đâu mà cuống quýt." Diệp Trường An gõ đầu con cá một cái rồi dùng một chiếc gàu gỗ múc nước.
Điều kỳ lạ là, chiếc gàu gỗ kia chỉ múc được một ít nước, nhưng khi Diệp Trường An đổ vào cái ao mới đào, nước trong ao lại dâng lên vô cùng nhanh chóng. Chỉ sau vài gàu, cái ao sen mới đã đầy ắp nước trong vắt, mang theo một làn hơi nước mát lạnh, khiến cả Linh Điền Phong bỗng nhiên bớt đi cái oi nồng của mùa hè.
Lúc này, Diệp Trường An mới thò tay vào túi vải bên hông, lôi ra mấy hạt giống đen xì, to bằng đầu ngón tay cái.
[Đinh! Ký chủ đang thực hiện gieo trồng 'Thánh Điền Hỗn Độn', độ thành thục của nghề nông +100. Vật phẩm gieo trồng: Hạt giống 'Thanh Liên Hỗn Độn' (Đã ngụy trang thành sen bình thường).]
Hệ thống thông báo vang lên trong đầu, nhưng Diệp Trường An trực tiếp lờ đi. Hắn nhìn mấy hạt đen thui trong tay, lầm bẩm: "Hệ thống này cho hạt giống gì mà trông như phân dê thế này, không biết có nảy mầm nổi không. Thôi thì cứ thử xem."
Hắn đứng bên bờ ao, nhẹ nhàng tung nắm hạt giống xuống nước.
"Bõm! Bõm! Bõm!"
Từng hạt giống chìm xuống đáy bùn. Diệp Trường An đứng đợi một chút, thấy chẳng có gì xảy ra, liền quay sang nói với Liễu Nhược Băng: "Đại sư tỷ, loại sen này chắc phải chờ vài tháng. Khi nào có hoa, tỷ nhớ ra xem, nghe nói trà hoa sen cũng rất thanh tâm."
Liễu Nhược Băng gật đầu, ánh mắt nàng lại không rời khỏi mặt nước. Nàng cảm nhận được, ngay khi những hạt giống kia chạm vào bùn đất, một luồng sinh mệnh lực kinh hồn bạt vía bắt đầu lan tỏa.
Chỉ trong nháy mắt, dưới mặt nước trong vắt, những mầm xanh nhỏ bé bắt đầu vươn lên. Chúng lớn nhanh như thổi, chỉ vài nhịp thở đã vươn lên mặt nước, xòe ra những phiến lá tròn, to như cái nong, màu xanh bích ngọc.
"Ơ… mọc nhanh thế?" Diệp Trường An cũng ngạc nhiên. Hắn dụi dụi mắt: "Chắc do nước ao cá của ta giàu dinh dưỡng quá."
Trong khi hắn đang tự tìm lý do cho mình, thì trên bầu trời Thanh Vân Môn đã bắt đầu xuất hiện biến dị.
Mây đen vốn dĩ không có, nhưng từ bốn phương tám hướng, những vầng hào quang tím (tử khí) bắt đầu kéo về, hội tụ ngay trên đỉnh Linh Điền Phong. Những đạo thanh âm như tiếng chuông đại đạo vang lên giữa hư không, khiến tất cả các đệ tử và trưởng lão của Thanh Vân Môn đồng loạt ngẩng đầu.
Tại chính điện, Chưởng môn Vân Thái Nhất đang bàn việc với mấy vị trưởng lão Hình Phạt. Cả đám giật mình, lập tức biến mất tại chỗ, khi hiện thân lại đã là trên một đám mây bay về phía Linh Điền Phong.
"Lại là Linh Điền Phong! Diệp Trường An tên tiểu tử kia rốt cuộc đang làm cái quái gì nữa?" Trưởng lão Hình Phạt – Hình Thiết Diện vừa bay vừa kêu lên.
"Hào quang tím vạn trượng, thiên địa cộng hưởng… Đây là dấu hiệu của Thánh nhân xuất thế, hoặc là… Thánh vật hiện hình!" Vân Thái Nhất sắc mặt nghiêm trọng nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ cuồng nhiệt. "Linh Điền Phong của chúng ta quả thực là nơi được ông trời ưu ái."
Khi họ tới nơi, hào quang trên trời bắt đầu nhạt dần, chỉ còn lại một mùi hương thanh khiết, thoát tục bao trùm cả ngọn núi.
Vân Thái Nhất và các trưởng lão đáp xuống bờ ao. Họ nhìn thấy gì?
Một hồ sen xanh mướt mắt, những giọt nước đọng trên lá sen lấp lánh như kim cương. Giữa những phiến lá bích ngọc là những nụ hoa sen màu hồng nhạt đang chớm nở, toát ra hơi thở khiến người ta chỉ cần hít vào một hơi là cảm thấy kinh mạch sướng run lên, tu vi nghẽn lâu ngày bỗng chốc buông lỏng.
"Đây là… Vạn Năm Linh Sen?" Một vị trưởng lão run rẩy hỏi.
"Không… Linh Sen bình thường làm sao có khí tức này?" Vân Thái Nhất nghẹn họng. Lão nhìn xuống mặt nước, thấy Diệp Trường An đang cầm một cái gậy gỗ, cố gắng đẩy một lá sen sang một bên để nhìn cho rõ bên dưới.
"Trường An à… con đang làm gì vậy?" Vân Thái Nhất nhẹ giọng hỏi, thái độ cung kính đến lạ thường.
Diệp Trường An ngẩng đầu lên, lau mồ hôi, cười hì hì: "Chào Chưởng môn. Con vừa đào cái ao trồng ít sen lấy ngó. Không ngờ sen này lớn nhanh quá, mới gieo hạt xong đã thấy mọc lá rồi. Chắc là do giống tốt."
Cả đám trưởng lão nghe xong suýt chút nữa ngã lộn cổ xuống ao.
"Gieo hạt xong… là mọc luôn?" Hình Thiết Diện lẩm bẩm, mắt trợn trừng: "Ngươi có biết hạt sen này giá trị thế nào không? Một cánh hoa này nếu đưa ra ngoài, e rằng các tông môn thượng cấp sẽ đánh nhau vỡ đầu để tranh giành đấy!"
Diệp Trường An vẻ mặt mờ mịt: "Giá trị lắm ạ? Con thấy nó cũng thường mà. Đợi khi nào nó ra bát sen, con mời mọi người đến ăn chè hạt sen nhé. Nghe nói hạt sen chữa mất ngủ tốt lắm, Chưởng môn dạo này mắt thâm quầng, chắc là thiếu ngủ."
Vân Thái Nhất cảm thấy tim mình hơi đau. Lão nhìn đống "Thánh vật" trong mắt Diệp Trường An chỉ là nguyên liệu nấu chè, cảm giác như mình đang đứng trước một kẻ phá gia chi tử nhưng lại là một đại phú ông vạn giới vậy.
"À phải rồi," Diệp Trường An đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay sang Nhị Hắc: "Nhị Hắc, sau này mày có nhiệm vụ mới. Ngoài việc trông vườn rau, thỉnh thoảng nhớ trông chừng cái ao này cho tao. Đừng có để con cá vàng kia nhảy vào phá hỏng ngó sen bên dưới. Nếu lá sen bị rách, tối nay tao cho mày nhịn cơm."
Nhị Hắc nghe vậy, tai cụp xuống, sủa một tiếng buồn bã "Gâu", nhưng đôi mắt nó lại liếc sang đám người Vân Thái Nhất với vẻ đầy đe dọa. Ý tứ rõ ràng: *Mấy ông già kia nghe rõ chưa? Chủ nhân bảo tôi trông ao, ai dám bén mảng tới hái lá sen là tôi cắn mất xác.*
Vân Thái Nhất ho khan một tiếng, không dám nhìn con chó đen gầy gò kia quá lâu. Lão cảm nhận được hơi thở của một vị thần thú cổ đại ẩn giấu trong hình hài con chó ngáo đó.
"Được rồi, được rồi, Trường An thích trồng thì cứ trồng đi." Vân Thái Nhất quay sang các trưởng lão: "Lệnh cho toàn tông môn, từ nay Linh Điền Phong là khu vực cấm địa tuyệt đối. Ngoại trừ việc được Trường An mời, bất kỳ ai cũng không được lại gần đây trong vòng trăm trượng. Nếu ai dám làm hỏng một ngọn cỏ ở đây… trục xuất khỏi tông môn!"
Đám trưởng lão gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Họ biết, đây không phải là để bảo vệ Diệp Trường An, mà là bảo vệ cái tính mạng nhỏ bé của đám đệ tử Thanh Vân Môn. Lỡ ai đó ngứa tay xuống hái trộm đóa sen kia, không khéo bị con chó kia cắn một cái là hồn phi phách tán ngay.
Sau khi đám người Chưởng môn rời đi với tâm trạng đầy phức tạp, Linh Điền Phong lại trở về vẻ tĩnh lặng thường ngày.
Diệp Trường An ngồi bệt xuống bờ ao, đôi chân trần ngâm trong làn nước mát lạnh. Hắn cảm nhận được những cái chạm nhẹ nhàng của những chú cá nhỏ dưới nước (thực chất là linh linh ngư mới được sinh ra nhờ khí tức của sen).
"Nước mát thật." Hắn thở hắt ra một hơi đầy sảng khoái.
Liễu Nhược Băng tiến lại gần, ngồi xuống cạnh hắn. Nàng nhìn mặt ao gợn sóng, hỏi nhỏ: "Sư đệ, đệ thực sự không biết mình đã tạo ra thứ gì sao?"
Diệp Trường An quay sang, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của đại sư tỷ dưới ánh nắng rực rỡ, cười một cách chân thành: "Đệ biết chứ. Đệ đã tạo ra một món hứa hẹn rất ngon miệng. Đại sư tỷ, tỷ có biết không? Đời người tu tiên, ai cũng muốn thành thần thành thánh, bay lên thượng giới. Nhưng đệ lại nghĩ, nếu ở đây có ao sen, có vườn rau, có chó canh nhà, thỉnh thoảng có người ngồi trò chuyện như tỷ… thì thượng giới kia chắc cũng chỉ đến thế là cùng."
Liễu Nhược Băng hơi lặng đi. Nàng nhìn vào đôi mắt trong veo của Trường An, cảm thấy bao nhiêu băng giá trong lòng dường như tan chảy. Nàng vốn dĩ chỉ quan tâm đến kiếm, coi tu hành là mục đích duy nhất. Nhưng kể từ khi đến cái đỉnh núi "nghèo nàn" này, nàng bỗng nhận ra, cuộc sống có những phong vị mà trước đây nàng chưa từng để mắt tới.
"Trường An, đôi khi ta nghĩ đệ mới thực sự là kẻ đã đắc đạo." Nàng khẽ nói.
"Hả? Đắc đạo gì cơ?" Diệp Trường An ngơ ngác, sau đó vỗ đùi một cái: "Chết rồi! Quên chưa làm bù nhìn cho ao sen. Lũ chim trời mà thấy mầm sen mới mọc này là chúng đến mổ nát mất. Đợi đấy, để đệ đi lấy ít rơm rạ."
Nói xong, hắn lạch bạch chạy về phía đống rơm khô sau nhà, để lại một mình Liễu Nhược Băng ngồi đó, dở khóc dở cười.
"Đúng là… đần độn." Nàng lẩm bẩm, nhưng môi lại khẽ mỉm cười.
Nhìn cái ao sen vừa mới hình thành kia, Liễu Nhược Băng đột nhiên có một cảm giác kỳ lạ. Nàng nhắm mắt lại, vận chuyển công pháp. Bình thường nàng tu luyện Băng Hệ công pháp, luôn có cảm giác khô khốc, sắc lạnh. Nhưng giờ đây, trong dòng linh lực của nàng bỗng nhiên pha thêm một chút hơi ấm và sinh cơ mạnh mẽ của Thanh Liên.
Kinh mạch bị tổn thương của nàng, dưới sự ảnh hưởng thầm lặng của hương sen, bắt đầu được chữa lành với tốc độ kinh người. Thậm chí, kiếm ý trong đầu nàng vốn dĩ đã ngưng trệ, giờ đây bỗng hóa thành một đóa hoa sen thanh tao.
"Gieo hạt sen vào bùn, nhúng tâm mình vào nước trong. Đời tu hành chẳng phải cũng giống như đóa sen này sao? Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn…"
Liễu Nhược Băng lâm vào một loại trạng thái ngộ đạo cực sâu. Xung quanh nàng, một lớp màn ánh sáng hồng nhạt bao phủ, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Diệp Trường An ôm một đống rơm rạ chạy ra, thấy đại sư tỷ lại ngồi bất động, hắn liền chép miệng: "Tỷ ấy lại ngủ gật nữa rồi. Tu luyện kiểu gì mà hở ra là thiền định, đúng là lười hơn cả mình."
Hắn không muốn làm phiền nàng, bèn lặng lẽ ngồi xuống cách đó một quãng, bắt đầu hì hục cuốn rơm để làm bù nhìn.
Hắn quấn rất tỉ mỉ. Cái bù nhìn rơm lần này hắn đặc biệt làm cho nó một cái nón lá rách, rồi dắt lên người nó một mảnh vải cũ của mình.
"Được rồi, tạm thời thế này nhé." Diệp Trường An cắm cái bù nhìn xuống bờ ao sen.
Ngay khi cái bù nhìn được cắm xuống đất, một sự thay đổi kinh dị đã xảy ra. Một luồng uy áp đáng sợ thình lình bùng nổ, nhưng chỉ trong chớp mắt rồi biến mất hoàn toàn vào bên trong cơ thể rơm rạ kia. Cái bù nhìn vốn dĩ vô tri vô giác, giờ đây trong bóng tối dưới nón lá dường như có hai đốm sáng màu vàng kim lấp lóe.
Bất kỳ con chim hay con quái thú nào nếu định xâm phạm vùng trời này, chỉ cần nhìn thấy cái bù nhìn rơm kia, sẽ lập tức cảm thấy như bị một vị thần cổ đại nhìn chằm chằm vào linh hồn, sợ đến mức gan mật đứt đoạn mà chết.
Diệp Trường An đứng lại ngắm nghía "tác phẩm" của mình, vuốt cằm đắc ý: "Trông cũng uy nghiêm đấy chứ. Có nó ở đây, chắc lũ chim sẻ không dám đến ăn trộm mầm sen của mình đâu."
Hắn phủi sạch vụn rơm trên áo, nhìn về phía chân trời đang dần ngả sang màu hoàng hôn. Ánh chiều tà nhuộm đỏ cả mặt ao sen, khiến không gian đẹp đến nao lòng.
"Chiều rồi, làm gì ăn cho ngon nhỉ?" Diệp Trường An gãi đầu: "A, đúng rồi. Đại sư tỷ thích ăn món gì đó thanh đạm. Tối nay mình sẽ làm món nộm rau muống với đậu phụ rán, cộng thêm một chút trà linh quả."
Hắn đứng dậy, dắt chiếc cuốc rỉ sét sau hông, huýt sáo gọi Nhị Hắc: "Nhị Hắc! Đi, về nhóm lửa giúp tao. Tối nay cho mày thêm một cục xương to."
Nhị Hắc nghe đến xương, lập tức quên béng vẻ oai phong vừa nãy, chạy theo đuôi Diệp Trường An, cái đuôi ngoáy tít thò lò như cánh quạt điện.
Dưới gốc cây bên hồ sen, một người nằm trong ngộ đạo, một bù nhìn canh giữ vĩnh hằng, và một người thanh niên dắt chó trở về gian nhà gỗ đơn sơ. Cảnh tượng này nếu truyền ra ngoài, e rằng những bậc tiên đế cũng phải ghen tị đỏ mắt.
Thế nhưng, với Diệp Trường An, hôm nay chỉ là một ngày lao động bình thường như bao ngày khác. Chỉ có điều, trong thực đơn tương lai của hắn, đã có thêm một món "Canh sườn hầm ngó sen" đáng để chờ đợi mà thôi.
Bóng lưng hắn khuất dần sau rặng trúc xanh. Trên mặt ao, một đóa hoa sen hồng bỗng nhiên bung nở, rực rỡ và thanh khiết đến cực điểm, làm bừng sáng cả một vùng Linh Điền Phong vốn dĩ tĩnh lặng.
Đó là đóa sen đầu tiên nở rộ sau vạn năm biến mất khỏi thế gian, mang theo vận mệnh mới của một thời đại sắp bắt đầu. Nhưng chủ nhân của nó lúc này chỉ đang bận loay hoay thổi lửa, và phàn nàn vì củi hôm nay có chút hơi ẩm.
Tu tiên là nhất thời, còn việc no bụng và sống một cuộc đời bình an… đối với Diệp Trường An, đó mới là chân lý vạn đời.