Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 90: Gặp phải con chó đen**
**CHƯƠNG 90: CÁI NGÁP CỦA NHỊ HẮC**
Ánh hoàng hôn tại Linh Điền Phong luôn mang một sắc thái khác biệt so với bất kỳ nơi nào trong Thanh Vân Môn. Nó không chỉ đơn thuần là sự chuyển giao giữa ngày và đêm, mà là một tấm màn linh khí mỏng manh như lụa, dệt từ những sợi tơ nắng cuối ngày, bao phủ lên những luống rau xanh mướt. Gió thổi qua, hương thơm của đất ẩm hòa quyện với mùi thanh khiết của thảo mộc, tạo nên một bầu không khí khiến bất kỳ tu sĩ nào bước vào cũng cảm thấy lỗ chân lông giãn nở, tâm thần thư thái.
Nhưng đối với Cố Vô Nhai – giáo chủ của Vạn Ma Giáo, kẻ vừa mới nhận chức "công nhân trộn phân chuyên nghiệp" cách đây chưa đầy hai canh giờ – thì cái bầu không khí này chẳng khác gì một loại hành hạ tinh thần cực hạn.
Lão đang khom lưng, hai tay bấu chặt vào một cái bao tải làm bằng vải bố thô sơ. Bên trong bao tải là thứ mà Diệp Trường An gọi là "linh thổ tự nhiên", nhưng với tu vi chuẩn bị bước vào cảnh giới đỉnh cao của Cố Vô Nhai, lão cảm nhận được mỗi hạt đất bên trong nặng nề như một tòa đại sơn. Mỗi bước đi của lão đều khiến mặt đất dưới chân hơi rung nhẹ, mồ hôi chảy ròng ròng từ trán xuống cằm, ướt đẫm bộ cẩm bào ma giáo vốn dĩ cực kỳ oai phong.
"Nhanh tay lên một chút, lão Cố. Chỗ đất đó phải được rải đều trước khi sương xuống, nếu không củ cải sẽ bị ngộp đấy."
Tiếng nói của Diệp Trường An vang lên từ phía xích đu dưới gốc cây cổ thụ. Hắn đang nằm vắt vẻo, một tay cầm cuốn sách rách nát, một tay cầm củ khoai tây nướng, dáng vẻ hưởng thụ đến mức khiến người ta nhìn vào chỉ muốn… đánh một trận.
Cố Vô Nhai nghiến răng, cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc: "Dạ… dạ, tiền bối. Vãn bối sẽ làm ngay, vãn bối nhất định rải thật đều."
Trong lòng Cố Vô Nhai là một bầu trời dậy sóng. Lão là ai? Lão là kẻ thống lĩnh hàng vạn ma đồ, một tay có thể khuấy đảo phong vân, một lời có thể khiến cả một đế quốc sụp đổ. Vậy mà giờ đây, lão lại ở cái xó xỉnh này đi rải phân cho củ cải!
"Hừ, đợi khi lão phu khôi phục được một chút linh lực từ mảnh Huyết Long Thần Tinh này, lão phu sẽ…"
Cố Vô Nhai âm thầm sờ vào lồng ngực. Ở đó, có một luồng khí tức nóng bỏng đang cuộn trào. Đó là "Huyết Long Nghịch Lân" – thánh vật trấn giáo của Ma Giáo, ẩn chứa một tia hồn phách của Thái Cổ Huyết Long. Đây là quân bài tẩy cuối cùng của lão. Chỉ cần một tia huyết khí từ đây phát ra, lão có thể phá tan mọi cấm chế, khôi phục lại tu vi đỉnh phong trong thoáng chốc.
Lão liếc mắt nhìn Diệp Trường An. Vị "ẩn thế thánh nhân" này có vẻ đang say sưa với cuốn sách, hoàn toàn không chú ý đến phía bên này. Cố Vô Nhai hít một hơi sâu, thừa lúc đang khom người đổ đất, lão lặng lẽ kích hoạt một bí pháp trong lòng bàn tay.
"Ra đi, Huyết Long! Mang theo oai nghiêm của ngươi, giúp ta phá tan cái bao tải quỷ quái này!" Cố Vô Nhai gào thét trong lòng.
Một tiếng rồng ngâm u trầm, vô cùng nhỏ nhưng lại chứa đựng uy áp kinh thiên động địa bỗng nhiên vang lên trong thần thức của Cố Vô Nhai. Từ ngực áo lão, một luồng ánh sáng màu đỏ sẫm như máu đặc quánh bắt đầu rò rỉ ra ngoài. Không khí xung quanh bắt đầu vặn vẹo, cỏ cây dường như cũng run rẩy trước hơi thở tàn bạo của viễn cổ hung thú.
Một cái đầu rồng nhỏ xíu bằng ngón tay, được tạo thành từ huyết khí tinh thuần nhất, chầm chậm thò ra từ cổ áo của Cố Vô Nhai. Đôi mắt nó đỏ rực, tỏa ra sát khí nồng đậm. Tuy chỉ là một tia tàn hồn, nhưng phẩm cấp của nó vượt xa mọi loại yêu thú ở thế giới này. Nó là vua, là thần của các loại bò sát huyết tộc.
Huyết Long con vươn cổ, đang định há miệng phun ra một luồng Long Tức để chứng minh uy quyền của mình…
Đúng lúc đó, một âm thanh lạ kỳ vang lên ngay sát bên cạnh Cố Vô Nhai.
"Hô… á… ồ… măm!"
Đó là tiếng một cái ngáp dài. Một cái ngáp cực kỳ lười biếng, kéo dài và đầy vẻ buồn ngủ.
Cố Vô Nhai giật mình, cứng đờ người quay đầu nhìn lại.
Ở góc luống rau ngay sát chân lão, từ bao giờ đã có một con chó đen gầy gò đang nằm cuộn tròn. Nó đen đến mức giống như một hố đen có thể nuốt chửng ánh sáng. Bộ lông của nó xơ xác, trông giống như một con chó hoang lâu ngày không được ăn no. Hai tai nó rủ xuống, đôi mắt lim dim như không bao giờ tỉnh táo.
Chính là Nhị Hắc – con chó "ngáo" mà Diệp Trường An nuôi để trông vườn.
Lúc này, Nhị Hắc vừa mới tỉnh giấc sau một giấc ngủ trưa dài. Nó há to cái miệng đen ngòm của mình ra để ngáp một cái thật sảng khoái. Cái miệng nó mở ra rộng đến mức không tưởng, lộ ra hàm răng trắng hếu, nhìn qua thì thấy bình thường nhưng trong mắt Cố Vô Nhai, cái miệng ấy dường như đang chứa đựng cả một vực thẳm vô tận.
Đúng lúc Nhị Hắc ngáp đến đoạn cuối cùng, cái đầu rồng huyết sắc bé nhỏ của Cố Vô Nhai cũng vô tình… lọt thẳng vào tầm ngắm.
Huyết Long con vốn đang hung hăng, bỗng nhiên nhìn thấy cái miệng chó ấy. Trong giây phút đó, đôi mắt rồng rực lửa chợt co rụt lại thành hai sợi chỉ nhỏ. Bản năng của một hung thú thái cổ hét lên trong linh hồn nó: *Chạy! Chạy ngay lập tức!*
Nhưng đã quá muộn.
Nhị Hắc dường như cảm thấy có một cái "mồi nhắm" hơi thơm thơm vừa bay qua trước mũi. Chẳng cần suy nghĩ nhiều, cái miệng đang ngáp của nó thuận thế… khép lại một cái "phập".
Mọi thứ im bặt.
Luồng huyết quang đỏ sẫm biến mất tăm. Tiếng rồng ngâm biến mất. Uy áp kinh thiên động địa của Huyết Long Nghịch Lân… cũng theo đó mà bốc hơi như chưa từng tồn tại.
Nhị Hắc nhai nhai vài cái, rồi lại chép miệng một tiếng "tạch tạch". Có vẻ như cái "hương vị" này không được ngon cho lắm, hơi chát và có mùi rỉ sét. Nó nhìn Cố Vô Nhai một cái bằng đôi mắt ngái ngủ, hắt hơi một cái "hắt xì", văng ra một chút khói màu hồng nhạt rồi lại gục đầu xuống chân, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Cố Vô Nhai đứng hình tại chỗ. Lão hóa đá hoàn toàn. Cái thúng đất trên tay rơi xuống, đổ tung tóe lên đôi giày của lão nhưng lão chẳng hề hay biết.
Trong cơ thể lão, khối Huyết Long Nghịch Lân – thánh vật của Ma Giáo – lúc này đã hoàn toàn nứt vỡ thành trăm mảnh. Một tia tàn hồn rồng quý giá nhất, thứ mà lão coi là niềm hy vọng cuối cùng để lật kèo… vừa mới bị một con chó hoang… nuốt mất?
Mà quan trọng hơn, con chó đó còn chép miệng tỏ vẻ… không ngon?
"Vừa… vừa rồi… nó vừa nuốt Huyết Long?" Cố Vô Nhai lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đến mức không thành tiếng. "Đó là Thái Cổ Huyết Long… dù chỉ là tàn hồn, nhưng ngay cả Hóa Thần đại năng cũng không dám nuốt chửng như vậy… nó sẽ bị nổ tung mất!"
Lão trố mắt nhìn Nhị Hắc. Lão đợi. Lão đợi một tiếng nổ lớn từ bụng con chó. Lão đợi Nhị Hắc sẽ bị luồng huyết khí cuồng bạo kia xé xác.
Nhưng một hơi thở, hai hơi thở… mười hơi thở trôi qua.
Nhị Hắc không những không nổ tung, mà cái bụng của nó dường như còn… xẹp đi một chút vì nó vừa đánh một cái rắm nhỏ. Cái rắm ấy mang theo một luồng hỏa khí nhàn nhạt, bắn ra sau khiến cho một ngọn cỏ gần đó bỗng chốc lớn thêm vài phân, xanh mướt đến lạ thường.
"Sát!"
Cố Vô Nhai thiếu chút nữa là thổ huyết. Tia tàn hồn Long tộc cao quý có thể khiến cường giả đột phá cảnh giới, vậy mà qua bụng con chó này lại biến thành… phân bón cỏ?
"Này lão Cố, đứng ngây ra đó làm gì? Tiếc phân hả?" Tiếng của Diệp Trường An lại vang lên.
Diệp Trường An đã gấp cuốn sách lại, thong thả đi tới. Hắn nhìn thấy đất đổ tung tóe, cau mày trách móc: "Ta đã nói rồi, làm ruộng là phải có tâm. Ngươi nhìn xem, đổ thế này làm sao củ cải thấm được dưỡng chất? Thật là… tay chân lóng ngóng."
Hắn bước đến cạnh Nhị Hắc, tiện tay đá nhẹ vào mông con chó một cái: "Nhị Hắc, dậy đi. Đi ra chỗ khác nằm cho lão Cố làm việc. Ngươi đúng là, ngoài việc ăn với ngủ ra thì chẳng được tích sự gì. Suốt ngày chỉ biết nuốt mấy con ruồi bay lung tung, cũng không sợ đau bụng à?"
"Gâu!" Nhị Hắc bị đánh thức, uể oải đứng dậy, sủa một tiếng nhỏ nhẹ rồi lủi thủi đi về phía góc sân khác, trước khi đi còn không quên liếc Cố Vô Nhai một cái với vẻ khinh bỉ cực độ. Cái ánh mắt ấy rõ ràng đang nói rằng: *Thứ đồ ăn gì mà dở tệ, lần sau mang thứ gì ngon hơn tới đây!*
Cố Vô Nhai đứng chết trân trong gió chiều.
Lúc này, lão đã hiểu. Lão hiểu một cách sâu sắc và đau đớn. Ở cái Linh Điền Phong này, không chỉ có tên chủ nhân là một quái vật ẩn thế, mà ngay cả con chó canh cổng, ngay cả đất đá dưới chân, thậm chí có lẽ là cả con giun đang bò dưới đất… cũng đều là những tồn tại vượt xa sự hiểu biết của lão.
Con rồng đỏ rực kiêu ngạo của Ma Giáo, trong mắt tên thanh niên mặc áo vải kia, chỉ là "một con ruồi bay lung tung".
Lão bỗng thấy tim mình đau thắt. Những năm tháng tranh quyền đoạt lợi, những tham vọng thống trị thiên hạ trước kia bỗng nhiên trở nên thật nực cười. Lão mang theo thánh vật cấp Thiên đến để chiếm tông môn, cuối cùng thánh vật lại trở thành món tráng miệng tệ hại cho một con chó đen.
"Tiền bối…" Cố Vô Nhai nghẹn ngào gọi một tiếng.
"Sao? Lại muốn xin nghỉ sớm à?" Diệp Trường An hỏi, mắt vẫn đang kiểm tra mấy cái lá rau.
Cố Vô Nhai lắc đầu quầy quậy, lão vội vàng cúi xuống bốc nắm đất bị đổ lên, động tác lần này cực kỳ nâng niu, cung kính: "Không, vãn bối chợt nhận ra… tay nghề của mình còn quá kém cỏi. Vãn bối nguyện ý từ nay về sau, chuyên tâm nghiên cứu đạo làm ruộng, tuyệt đối không có hai lòng!"
Diệp Trường An nghe vậy thì hơi ngẩn người, rồi vỗ vai lão cười ha hả: "Tốt! Khá lắm! Lão Cố ạ, ngươi rốt cuộc cũng đã ngộ ra rồi đấy. Tu hành chính là trồng trọt, lòng người chính là mảnh đất. Đất không sạch thì cây không tươi. Thôi, làm tiếp đi, tối nay ta thưởng cho ngươi một bát canh rau cải."
"Tạ tiền bối ban ơn!" Cố Vô Nhai dập đầu một cái thật mạnh.
Lúc này, chưởng môn Vân Thái Nhất đang nấp sau một tảng đá cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ sự việc qua một chiếc kính viễn vọng pháp bảo. Lão nhìn thấy cảnh giáo chủ ma giáo khóc lóc vì được ban cho bát canh rau, liền lau mồ hôi hột trên trán.
"Kinh khủng… thật sự quá kinh khủng. Huyết Long tàn hồn mà cũng bị con chó của Trường An sư điệt xơi tái như nhai kẹo. May mà mình trước đây luôn gửi trà ngon qua biếu, nếu không chắc giờ này mình cũng đang đứng đó trộn phân cùng lão Cố rồi."
Vân Thái Nhất rùng mình, lén lút rút lui, trong lòng thầm thề: Nhất định phải dặn dò đệ tử, tuyệt đối, tuyệt đối không được chọc vào con chó đen của Linh Điền Phong! Nó không phải là chó, nó là một cái mồ chôn các loại thần thông đấy!
Mà phía bên kia sân vườn, Diệp Trường An đang thầm nghĩ trong lòng: *Lão già Ma Giáo này xem ra bị mình dọa cho sợ quá rồi, tâm lý không ổn định lắm. Thôi thì cứ để lão làm việc nhẹ trước, mai cho lão đi nhổ cỏ, chắc lão sẽ vui hơn.*
Hắn không biết rằng, quyết định "nhổ cỏ" của hắn vào ngày mai, sẽ lại một lần nữa khiến thế giới quan của Cố Vô Nhai vỡ nát, vì những "cọng cỏ" trên Linh Điền Phong vốn dĩ đều là… Kiếm Thảo vạn năm.
Bóng tối dần buông xuống. Trong sự tĩnh lặng của màn đêm, thỉnh thoảng chỉ còn nghe tiếng ngáy o o của Nhị Hắc và tiếng cái cuốc chạm vào đất đều đặn. Một cảnh tượng yên bình đến kỳ lạ giữa trung tâm của một tông môn tu tiên hàng đầu.
Cuộc sống thành thánh của Diệp Trường An, có vẻ như chỉ mới bắt đầu thật sự từ đây.