Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 101: Cuộc chiến chống sâu bệnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:10:50 | Lượt xem: 8

**Chương 101: Cuộc chiến chống sâu bệnh**

Ánh mặt trời buổi sớm nhẹ nhàng lách qua những kẽ lá của cây Ngô Đồng cổ thụ, nhảy múa trên gương mặt đang ngủ say sưa của Diệp Trường An. Hắn lười biếng trở mình trên chiếc ghế mây, miệng lầm bầm vài câu mê sảng về việc "giá cà chua hôm nay hơi thấp", rồi mới chịu hé mắt nhìn thiên hạ.

Hôm nay là một ngày đẹp trời, theo lý thường là thế.

Linh Điền Phong vẫn bao phủ bởi một tầng sương mù linh khí nhàn nhạt, mùi hương thanh khiết của đất ẩm quyện với hương thơm của dược thảo tạo nên một bầu không khí khiến bất kỳ tu sĩ nào bước vào cũng muốn vứt bỏ kiếm đạo để về làm nông.

Thế nhưng, đôi lông mày của Diệp Trường An bỗng nhíu lại. Hắn vươn vai một cái, xương cốt kêu "răng rắc", nhưng ánh mắt lại dán chặt vào đám Ngũ Sắc Linh Đậu ở phía xa.

"Nhị Hắc, lại đây." Diệp Trường An uể oải gọi.

Con chó đen gầy gò đang nằm giả chết dưới gốc cây mận lập tức vểnh tai, bốn chân nhanh thoăn thoắt chạy đến, đuôi ngoáy tít, lưỡi thè ra tỏ vẻ trung thành hết mức. Ai mà tin được con "hắc cẩu" này vốn là một Hắc Kỳ Lân viễn cổ từng gieo rắc kinh hoàng cho đại lục. Lúc này, Nhị Hắc nhìn chủ nhân với ánh mắt đầy hy vọng: "Chủ nhân, lại có xương rồng để gặm sao?"

"Xương cái đầu ngươi ấy." Diệp Trường An dùng cái quạt nan gõ nhẹ vào đầu nó, chỉ tay về phía ruộng đậu. "Ngươi nhìn kìa, khóm đậu kia có vẻ không ổn. Ngươi không cảm thấy linh khí ở đó bị dao động một cách kỳ quái sao?"

Nhị Hắc hếch mũi ngửi ngửi, rồi đôi mắt nó đột nhiên trợn tròn, lông tơ dựng ngược. Là một hung thú thượng cổ, cảm giác về nguy hiểm của nó cực kỳ nhạy bén. Trong không gian vốn dĩ bình lặng kia, dường như có thứ gì đó đang "gặm nhấm" vào bản thể của thế giới.

"Ách… Chủ nhân, hình như không phải là sâu thường." Nhị Hắc sủa khẽ, lùi lại một bước phía sau chân Diệp Trường An.

Diệp Trường An đứng dậy, xỏ đôi dép rơm mòn vẹt vào chân, lững thững đi về phía ruộng đậu. Khi hắn tiến lại gần, hệ thống trong đầu vốn im hơi lặng tiếng bỗng phát ra tiếng "ting" chói tai.

[Cảnh báo: Phát hiện sinh vật ký sinh không gian cấp độ 'Tai Họa'.]
[Tên: Toàn Không Trùng (Sâu Thấu Không)]
[Đặc điểm: Ký sinh vào các kẽ hở không gian, hút lấy linh căn của linh thực và tinh hoa của vị diện. Có khả năng miễn nhiễm với mọi công kích vật lý và pháp thuật thông thường.]
[Trạng thái: Đang trong kỳ nở rộ. Nếu không tiêu trừ, Linh Điền Phong sẽ sụp đổ vào hư không sau 48 giờ.]

Diệp Trường An dừng bước, sắc mặt trở nên cổ quái.

"Hệ thống, ngươi nói cái đám sâu này… là ký sinh trùng không gian?"

Hắn cúi xuống, nheo mắt nhìn vào một lá đậu Ngũ Sắc. Quả nhiên, trên mặt lá xanh mướt, thỉnh thoảng lại xuất hiện những lỗ nhỏ li ti, nhưng xung quanh lỗ đó không hề có vết cắn, mà là một màn sương đen mờ ảo đang run rẩy. Mỗi lần sương đen rung lên, một phần nhỏ của lá đậu liền biến mất một cách bí ẩn, giống như bị ai đó dùng cục tẩy xóa đi khỏi thế giới này.

"Chậc chậc, nuôi một khóm đậu mất bao nhiêu phân bón, bao nhiêu công tưới nước, vậy mà đám ranh con này định đến ăn chực à?" Diệp Trường An gãi gãi đầu, vẻ mặt không hề có sự kinh hoàng của một kẻ đối mặt với "Tai Họa", mà chỉ có sự bực bội của một lão nông bị mất mùa.

Lúc này, từ phía sau, một luồng kiếm ý lạnh lẽo như băng tuyết phủ xuống. Liễu Nhược Băng khoác trường bào trắng muốt, tay cầm Băng Phách kiếm, vẻ mặt nghiêm trọng đáp xuống cạnh hắn.

"Diệp sư đệ, đừng tiến lại gần!" Nàng lớn tiếng cảnh báo, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào những lỗ hổng không gian trên lá đậu. "Ta cảm nhận được hơi thở của Thái Không Ma Tộc. Đây là 'Vô Ảnh Trùng', thứ sinh vật mà ngay cả tông môn hạng nhất cũng phải đau đầu. Nếu chạm vào chúng, tu vi của huynh sẽ bị không gian cắt vụn ngay lập tức!"

Diệp Trường An quay đầu nhìn nàng, thấy nàng đầy vẻ phòng bị liền mỉm cười: "Đại sư tỷ, chỉ là mấy con sâu róm thôi mà, có cần làm quá vậy không?"

"Huynh không hiểu đâu!" Liễu Nhược Băng lo lắng nói, nàng vung kiếm, một đạo kiếm khí sắc lạnh như muốn đóng băng cả không trung lao về phía lá đậu.

Thế nhưng, điều kinh dị đã xảy ra. Đạo kiếm khí có thể dễ dàng chém đứt sắt thép khi chạm vào đám sương đen kia liền bị nuốt chửng hoàn toàn, không để lại một chút gợn sóng. Đám "sâu" dường như càng hăng hái hơn, tiếng rung không gian càng lúc càng lớn, lan rộng ra cả những khóm đậu xung quanh.

Sắc mặt Liễu Nhược Băng tái nhợt: "Vô dụng… Pháp lực thông thường là thức ăn của chúng. Chúng ta phải báo cáo Chưởng môn, phong tỏa toàn bộ Linh Điền Phong, nếu không toàn bộ tông môn sẽ bị nuốt chửng!"

Nói rồi, nàng định túm lấy tay Diệp Trường An kéo đi. Thế nhưng, hắn vẫn đứng im như phỗng, tay vẫn đang gãi mông một cách vô tư.

"Phong tỏa gì chứ, mẫu đậu này ta định dùng để nấu chè vào tuần sau đấy." Diệp Trường An thở dài. "Sư tỷ đứng lùi ra một chút, kẻo văng nước bẩn vào áo."

Dưới con mắt kinh ngạc của Liễu Nhược Băng, Diệp Trường An quay về phía chòi gỗ, lấy ra một cái bình tưới nước bằng thiếc đã cũ rỉ, lại lôi thêm từ trong một cái lu gốm một xô chất lỏng màu xám đục, mùi vị có chút nồng nặc và khó ngửi.

"Sư đệ, huynh định làm gì?" Liễu Nhược Băng ngơ ngác.

"Trị sâu bệnh chứ làm gì." Diệp Trường An thản nhiên đáp. "Loại sâu này cứng đầu thật, nhưng chỉ cần dùng đúng thuốc là được. Đây là loại 'Pesticide hữu cơ' đặc chế của ta, bao gồm lá Ngưu Bàng nghiền nhỏ, trộn với nước đái của Nhị Hắc vào đêm trăng tròn, thêm một chút bùn ở đáy ao cá…"

Nhị Hắc ở gần đó nghe đến đoạn "nước đái" liền cụp tai lại, rúc đầu vào giữa hai chân, vẻ mặt đầy thẹn thùng.

Liễu Nhược Băng sững sờ: "Huynh… huynh định dùng thứ nước thải này để đối phó với sinh vật không gian sao?" Nàng cảm thấy thế giới quan của mình sắp đổ vỡ. Những thứ mà sư đệ liệt kê, toàn là những thứ phàm trần tục tĩu nhất, làm sao có thể tác động đến tầng không gian sâu thẳm được?

Thế nhưng, thực tế luôn tạt gáo nước lạnh vào những "kiến thức thường thức".

Diệp Trường An múc một gáo "thuốc đặc chế" đổ vào bình tưới, sau đó hắn bắt đầu dạo bước quanh ruộng đậu. Động tác của hắn rất thong dong, vừa tưới vừa lẩm bẩm: "Tưới này, cho các ngươi ăn này, ăn đi rồi biết tay ta…"

Mỗi một tia nước phun ra từ vòi thiếc, trong mắt Liễu Nhược Băng, nó chỉ là nước thải bẩn thỉu. Nhưng nếu có một vị Đại Thánh hay Tiên Nhân nào đứng đây, họ sẽ nhìn thấy một cảnh tượng rùng rợn.

Mỗi giọt nước kia thực chất là một "Hằng Hà Sa Số" những đạo tắc nhỏ nhất, mang theo quy luật của sự sinh sôi và phân rã. Nơi nước tưới đi qua, những kẽ hở không gian vốn đang mở rộng bỗng chốc bị "vỗ về", sau đó co lại như gặp phải khắc tinh.

"Xèo… xèo…"

Một tiếng động chói tai vang lên từ trong không gian. Đám sương đen đang gặm nhấm lá đậu bỗng nhiên co rụt lại, dường như gặp phải một loại acid cực mạnh. Chúng cố gắng lặn sâu vào tầng không gian thứ ba để lẩn trốn, nhưng luồng "nước thải" kia của Diệp Trường An lại bám dai như đỉa, xuyên thấu qua cả vách ngăn hư không.

Những con Toàn Không Trùng vốn là nỗi kinh hoàng của vạn giới, giờ đây như những con kiến gặp lửa, quằn quại trong đám dung dịch màu xám. Chúng không chết ngay, mà bị dung dịch kia "thuần hóa", biến đổi cấu trúc từ kẻ hủy diệt không gian thành những hạt bụi lấp lánh chứa đầy năng lượng tinh thuần nhất.

"Chủ nhân tưới giỏi lắm! Phải tưới mạnh lên!" Nhị Hắc nhảy cẫng lên sủa váng cả đầu. Nó nhận ra linh khí trong vườn bỗng chốc tăng vọt. Đám sâu sau khi bị Diệp Trường An "xử lý" đã biến thành loại phân bón cao cấp nhất thế gian.

Liễu Nhược Băng đứng im như tượng đá. Nàng thấy những con sâu biến mất, thay vào đó là những khóm đậu Ngũ Sắc vốn đang héo úa, bỗng chốc vươn mình, lớn nhanh như thổi, những đóa hoa đậu bắt đầu nở rộ, tỏa ra hào quang rực rỡ đến mức nàng không dám nhìn thẳng.

"Xong rồi." Diệp Trường An vỗ vỗ cái bình tưới đã cạn, lấy vạt áo lau mồ hôi trên trán. "Cũng mệt thật đấy, đám sâu này đúng là loại dai nhất ta từng gặp. Nhị Hắc, lát nữa nhớ bù cho ta thêm ít 'nguyên liệu' vào cái lu nhé."

Nhị Hắc sủa một tiếng "Gâu" đầy khẳng khái, dường như việc cống hiến nguyên liệu làm thuốc trừ sâu cho chủ nhân là một vinh dự tối cao.

Liễu Nhược Băng lúc này mới lắp bắp lên tiếng: "Diệp… sư đệ… chuyện này… rốt cuộc là sao?"

Diệp Trường An quay lại, cười hì hì: "Sư tỷ, muội quá lo rồi. Chẳng qua là kiến thức sinh học cơ bản thôi mà. Vạn vật tương khắc, sâu dù mạnh đến đâu cũng sợ người nông dân có tâm. À mà tỷ thấy khóm đậu này thế nào? Đẹp không?"

Liễu Nhược Băng nhìn ruộng đậu rực rỡ linh quang, lại nhìn vị sư đệ mặc áo vải thô, dép rơm, đứng giữa đồng ruộng như một người bình thường không thể bình thường hơn. Nàng bỗng cảm thấy, có lẽ cả Thanh Vân Môn, hay cả cái thế giới tu tiên đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán ngoài kia, đều chỉ là một trò đùa trong mắt hắn.

Nàng lẳng lặng thu kiếm vào bao, khẽ thở dài một tiếng: "Ta đột nhiên thấy mình luyện kiếm bao nhiêu năm qua, dường như vẫn không bằng một bình tưới nước của huynh."

"Ấy, sư tỷ đừng nói vậy." Diệp Trường An xua tay. "Mỗi người một nghề chứ. Muội bảo vệ hòa bình thế giới, ta bảo vệ nồi chè đậu xanh, ai cũng quan trọng cả mà."

Đúng lúc này, không gian phía trên Linh Điền Phong bỗng rung động dữ dội. Một lão già với chòm râu dài bạc trắng, mặc áo bào thêu hình đám mây tím, cuống cuồng đáp xuống. Đó chính là Chưởng môn Vân Thái Nhất.

"Trường An! Nhược Băng! Các ngươi không sao chứ? Ta vừa cảm nhận được chấn động không gian của Toàn Không Trùng, đó là báo hiệu của diệt thế…"

Vân Thái Nhất nói đến đây thì giọng nghẹn lại. Lão dụi mắt, nhìn ruộng đậu đang tỏa sáng rực rỡ, nhìn Liễu Nhược Băng đang đứng ngẩn ngơ, rồi nhìn Diệp Trường An đang thong thả xách cái bình rỗng về chòi.

"Chưởng môn, ngài đến hơi muộn." Diệp Trường An nói vọng lại. "Sâu chết hết rồi, bây giờ chỉ còn lại đậu thôi. Hay là ngài ở lại, tối nay ta mời ăn món Đậu Rồng Xào Tỏi? Rất bổ dưỡng đấy."

Vân Thái Nhất ngửi mùi linh khí tinh thuần đặc quánh trong không gian, rồi nhìn xuống cái xô chứa thứ dung dịch màu xám đục còn sót lại dưới chân Diệp Trường An. Là một bậc đại lão, lão chỉ cần liếc qua liền nhận ra trong cái xô "nước thải" kia chứa đựng sức mạnh kinh thiên động địa thế nào.

Lão nuốt nước miếng cái ực, râu run bần bật, run rẩy nói: "Trường… Trường An… thứ nước này… là…"

"À, là nước rửa phân thôi mà." Diệp Trường An xua tay, biến mất sau cánh cửa chòi gỗ.

Vân Thái Nhất đứng sững giữa trời nắng, cảm thấy mình sống mấy trăm năm qua quả thực là uổng phí. Lão nhìn về phía ruộng đậu, rồi lại nhìn về phía Nhị Hắc đang hớn hở nằm sưởi nắng, thầm nghĩ trong đầu: "Thanh Vân Môn có vị tổ tông này… rốt cuộc là phúc hay là họa đây?"

Nhưng rất nhanh, lão ném nỗi lo ra sau đầu. Mùi thơm của những khóm đậu đang chín dần kia quả thực là quyến rũ đến mức không thể cưỡng lại. Lão vuốt râu, ho một tiếng lấy lại uy nghiêm rồi nói với Liễu Nhược Băng:

"Nhược Băng này, hôm nay ta thấy linh cảm dạt dào, quyết định ở lại đây luận đạo với Diệp sư đệ của ngươi một đêm. Ngươi… cũng ở lại giúp một tay, xem xem có tỏi không thì bóc đi nhé."

Liễu Nhược Băng: "…"

Bên trong chòi gỗ, Diệp Trường An đang nằm ườn trên giường, bật hệ thống lên kiểm tra thành quả.

[Nhiệm vụ ẩn: Cuộc chiến chống sâu bệnh – Hoàn thành.]
[Phần thưởng: 50.000 điểm tu vi, hạt giống 'Hỗn Độn Dưa Hấu', và kỹ năng 'Hàng Long Thập Bát Cuốc' (nâng cấp).]
[Thông báo: Chủ nhân đã đạt đủ điều kiện để đột phá Thánh Nhân tầng 5 (ẩn tàng). Vui lòng tiếp tục trồng trọt để duy trì trạng thái salt fish.]

Diệp Trường An ngáp một cái thật dài, tắt hệ thống đi.

"Thành Thánh gì chứ, mệt chết đi được. Ngày mai nhất định phải ngủ bù."

Dưới ánh hoàng hôn, Linh Điền Phong hiện lên bình yên như một bức tranh thủy mặc. Một vị Chưởng môn lừng danh đang lom khom bóc tỏi, một vị Kiếm Tiên lạnh lùng đang nhặt rau, và một con chó đen đang gặm một mẩu "xương rồng" vừa được chủ nhân tiện tay ném ra.

Cuộc chiến chống sâu bệnh vĩ đại nhất lịch sử tu tiên thế giới, cứ như vậy mà kết thúc trong một bát đậu xào tỏi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8