Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 103: Mùa thu hoạch lê**
Tiết trời vào thu, không khí trên Linh Điền Phong đã bắt đầu mang theo cái se lạnh của sương sớm. Những rặng mây mù lười biếng ôm lấy sườn núi, bị những tia nắng ban mai đầu tiên đâm xuyên qua, tan thành những hạt bụi vàng óng ánh.
Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, khớp xương toàn thân kêu lên những tiếng "răng rắc" giòn tan. Hắn ngáp dài một tiếng, đôi mắt vẫn còn vương chút ngái ngủ nhìn ra phía vườn cây sau chái nhà tranh.
Ở đó, mười cây lê cao lớn, cành lá sum suê đang rung rinh trong gió. Những quả lê to tròn, da căng mọng màu vàng nhạt, lớp vỏ hơi lấm tấm những hạt li ti như cát vàng. Điều kỳ lạ là, chung quanh mỗi quả lê đều có một tầng sương trắng mờ ảo bao phủ, thoang thoảng mùi thơm thanh khiết đến mức chỉ cần hít một hơi, toàn bộ tạp chất trong phổi dường như bị gột rửa sạch sành sanh.
"Tên gọi: Tâm Ma Tịnh Lê."
"Phẩm cấp: Chuẩn Thánh Cấp (Trưởng thành trong môi trường linh dịch loãng)."
"Công dụng: Thanh lọc thần hồn, trảm đứt tâm ma, tăng cường ngộ tính. Đối với người bình thường: Trị ho, nhuận phổi, sống thọ trăm tuổi."
Trong đầu Diệp Trường An, thanh âm điện tử khô khốc của hệ thống vang lên. Hắn bĩu môi, lẩm bẩm: "Trị ho với nhuận phổi nghe còn có lý, chứ trảm tâm ma cái gì? Chỉ là mấy quả lê thôi mà, có cần thần thánh hóa thế không?"
Hắn cúi xuống, xỏ đôi dép rơm cũ kỹ, tiện tay nhặt cái giỏ mây đã sờn vành, lững thững tiến về phía vườn lê. Bước chân hắn chậm rãi, mỗi bước đi dường như đều hòa làm một với nhịp thở của đại địa, nhưng trong mắt Diệp Trường An, đó chỉ đơn giản là… vì hắn lười đi nhanh.
Nhị Hắc từ đâu chui ra, cái đuôi đen sì ngoáy tít mù như quạt điện. Nó thè lưỡi, chạy quanh chân Trường An, ánh mắt "ngáo ngơ" thường ngày giờ đây dán chặt vào những quả lê trên cành, nước miếng không tự chủ được mà chảy ròng ròng.
"Nhị Hắc, tránh ra. Ngươi đã ăn sạch nửa ruộng khoai lang rồi, giờ còn muốn nhòm ngó đám lê này sao?" Diệp Trường An vỗ vỗ lên đầu nó.
Nhị Hắc "ẳng" lên một tiếng đầy uất ức. Nó thầm nghĩ: *Ông chủ, ngài có biết đây là Tâm Ma Tịnh Lê không? Một quả này ném xuống giới hạ, đủ để các lão quái vật Nguyên Anh đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu, thậm chí các cường giả Hóa Thần cũng phải đỏ mắt. Ngài lại bảo tôi đi ăn khoai lang? Khoai lang của ngài dù có tốt, cũng không giúp tôi luyện hóa được mảnh xương rồng cổ trong bụng nhanh bằng loại lê này đâu!*
Tất nhiên, Nhị Hắc không dám nói ra lời. Nó chỉ biết tiếp tục giả bộ đáng thương, dùng cái đầu xù xì cọ cọ vào ống quần vải thô của hắn.
Diệp Trường An thở dài: "Thôi được rồi, lát nữa có quả nào sâu hay rụng thì phần ngươi."
Hắn nhấc chân leo lên thang gỗ — một cái thang trông vô cùng bình thường, nhưng thực chất được làm từ gỗ Ngô Đồng vạn năm đã bị hắn chẻ nhỏ vì "thừa". Trường An nhẹ nhàng đưa tay hái quả lê đầu tiên. Khi tay hắn chạm vào quả lê, tầng sương trắng bao quanh bỗng chốc hóa thành một dải lụa linh khí mượt mà, quấn lấy cổ tay hắn như thể đang bày tỏ lòng thành kính với vị chủ nhân của nó.
*Rắc.*
Một tiếng thanh thúy vang lên. Quả lê rơi vào lòng bàn tay Trường An. Ngay lập tức, một cảm giác mát lạnh như dòng nước suối mùa xuân chảy từ lòng bàn tay len lỏi qua các kinh mạch, lan tỏa ra toàn thân. Diệp Trường An chỉ thấy tinh thần sảng khoái, bao nhiêu cái lười biếng, uể oải sau khi ngủ dậy dường như biến mất sạch.
[Thu hoạch Tâm Ma Tịnh Lê x1. Nhận được: 500 năm tu vi, kỹ năng bị động: Linh Đài Thanh Minh.]
Hắn không thèm để ý đến phần thưởng tu vi đã sớm biến thành những con số khô khan trong bảng thuộc tính, chỉ cầm quả lê lên, chùi nhẹ vào áo rồi cắn một miếng thật lớn.
*Rộp!*
Vị ngọt lịm chảy tràn trong khoang miệng. Thịt lê trắng muốt, giòn tan, không hề có một chút xơ nào, vừa vào miệng đã tan chảy thành một dòng linh dịch tinh khiết. Cái vị ngọt này không hề gắt, mà thanh tao, dịu nhẹ, dư vị còn đọng lại trên đầu lưỡi mang theo một chút hơi lạnh tinh anh.
Cùng lúc đó, trong thức hải của Diệp Trường An, một vòng sáng bạc hiện ra, bao phủ lấy tâm hồn hắn. Nếu lúc này có một vị đại năng nhìn vào, sẽ thấy tâm thần của Diệp Trường An như một tấm gương kim cương không chút bụi trần, soi thấu vạn vật. Nhưng đối với bản thân hắn, cảm nhận duy nhất chính là: "Ngon! Ngọt hơn năm ngoái nhiều. Chắc tại đống tro bếp lần trước bón vào có hiệu quả."
Vừa ăn được nửa quả, từ xa bỗng có một đạo kiếm quang xanh thẫm phá vỡ màn sương thu, hạ xuống đầu hẻm núi.
Người đến diện một bộ trường bào màu trắng sương, tay cầm thanh bảo kiếm lạnh lẽo, khí chất như hoa sen tuyết trên đỉnh núi cao — không ai khác chính là "Băng Sơn Kiếm Tiên" Liễu Nhược Băng. Tuy nhiên, hôm nay trên gương mặt vốn bình thản của nàng lại phảng phất một chút u sầu, giữa đôi mày thanh tú có một luồng hắc khí nhàn nhạt, luẩn quẩn không tan.
"Diệp sư đệ…" Liễu Nhược Băng khẽ lên tiếng, giọng nói có chút khàn.
Diệp Trường An đang ngồi trên thang, miệng vẫn còn nhai lê, quay lại nhìn nàng: "Ồ, đại sư tỷ? Hôm nay gió nào thổi tỷ đến cái gò đất khô cằn này của ta vậy? Vào lúc này thường tỷ đang bế quan luyện \'Băng Tâm Tuyệt\' cơ mà?"
Liễu Nhược Băng thở dài, bước đến dưới gốc cây lê, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào những quả lê lung linh: "Ta gặp phải nút thắt. Mỗi khi vận công đến vòng tuần hoàn thứ tám mươi mốt, tâm trí lại hiện lên những cảnh tượng hỗn loạn. Sư phụ nói tâm đạo của ta có vết nứt, nếu cố chấp đột phá, e rằng sẽ bị tâm ma cắn trả, vạn kiếp bất phục."
Nàng ngước lên nhìn Trường An, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi: "Ta nghe mùi hương từ Linh Điền Phong bay qua cả chính điện, cảm thấy tâm thần dịu lại đôi chút nên tìm tới đây."
Diệp Trường An gật đầu, hiểu ra vấn đề. Hắn cầm một quả lê to nhất vừa hái, thuận tay ném xuống cho nàng: "Tâm ma gì chứ, chắc tại tỷ tập luyện quá sức thôi. Đàn bà con gái suốt ngày múa kiếm chỉ làm tay chân to ra, lại còn hay cáu bẳn. Nè, ăn quả lê đi cho mát ruột. Lê vườn nhà, sạch sẽ, không thuốc trừ sâu."
Liễu Nhược Băng đón lấy quả lê. Nàng vốn không có tâm trạng ăn uống, nhưng mùi hương quyến rũ ấy cứ thôi thúc bản năng. Nàng cắn nhẹ một miếng nhỏ.
Ngay giây phút đó, con ngươi của nàng co rụt lại.
Dòng linh dịch từ quả lê chảy vào người, đến đâu, hắc khí nhàn nhạt giữa lông mày nàng bị xua tan đến đó. Những tiếng gào thét của tâm ma vốn đang vang vọng trong đầu nàng bỗng chốc im bặt, như gặp phải thiên địch thượng cổ. Cả người nàng bỗng chốc rơi vào một trạng thái kỳ lạ, giống như đang ngồi giữa một đầm sen thanh tịnh, nghe tiếng gió thổi, tiếng hoa nở, mọi lo âu, chấp niệm về tu vi và danh vọng biến mất không còn dấu vết.
"Cái này…" Liễu Nhược Băng bàng hoàng. Đây không phải là lê, đây là thần vật trị liệu tâm hồn!
Nàng nhìn Diệp Trường An vẫn đang ngồi vắt vẻo trên thang, miệng lầm bầm phàn nàn về việc "năm nay lê ra trái sai quá làm mỏi lưng", trong lòng nàng lại một lần nữa dậy sóng. Vị sư đệ này, mỗi một động tác tưởng chừng vô tri, thực chất lại ẩn chứa đại từ bi, đại cơ duyên.
"Đa tạ sư đệ thành toàn." Nàng cung kính cúi người hành lễ.
Diệp Trường An phẩy tay: "Ăn miếng lê thôi làm gì mà khách khí thế. Tỷ mà hắt hơi sổ mũi ở đây là chưởng môn lại tìm ta tính sổ, phiền phức lắm."
Chưa kịp dứt lời, một giọng nói sang sảng, nồng nặc mùi rượu từ phía cổng hàng rào gỗ vang lên: "Trường An! Có đồ ngon sao không gọi vi sư? Ngươi tính ăn mảnh một mình à?"
Tiêu Dao Tử, lão già tóc tai bù xù, áo bào rách rưới, cầm theo hồ lô rượu to đùng bước vào. Theo sau lão là một bóng người cao lớn, vẻ mặt nghiêm nghị — Hình Thiết Diện, trưởng lão Hình Phạt của Thanh Vân Môn.
"Ái chà, sư phụ, ngài mũi thính hơn cả Nhị Hắc nữa đấy." Diệp Trường An từ trên thang trèo xuống, mỉm cười.
Tiêu Dao Tử không thèm để ý lời mỉa mai, lão xông tới chộp lấy hai quả lê, một quả đưa cho mình, một quả tiện tay nhét vào tay Hình Thiết Diện đang đứng ngẩn ngơ bên cạnh.
"Hình lão đầu, đừng có giữ cái mặt như đưa đám đó nữa. Nếm thử xem, đây là lê \'nhà trồng\' của đồ đệ ta, ăn xong bảo đảm ngươi muốn đi tu tại gia luôn, không thèm đi phạt đệ tử nữa đâu."
Hình Thiết Diện vốn dĩ định đến để nhắc nhở Diệp Trường An về việc tu luyện trễ nải (lại là lý do cũ), nhưng khi quả lê chạm vào tay, vị trưởng lão nổi tiếng sắt đá này bỗng biến sắc.
Lão cắn một miếng.
Mắt lão trợn ngược lên, đôi vai vốn luôn gồng cứng bỗng chùng xuống. Bao nhiêu năm chấp pháp, sát khí tích tụ trong lòng bỗng chốc được thanh lọc sạch sẽ. Hình Thiết Diện bỗng cảm thấy hổ thẹn, lão nhớ lại những lúc mình quá khắc nghiệt với đệ tử, nhớ lại những lần mình vì danh tiếng mà đánh mất đi sự công tâm.
"Hảo lê… Thật là hảo lê…" Hình Thiết Diện lẩm bẩm, một giọt nước mắt già nua vô thức lăn dài. Lão bỗng thấy thế giới này thật đẹp, vì sao lão lại phải suốt ngày cau mày gắt gỏng làm gì?
Cả bốn người, kẻ đứng, người ngồi, im lặng thưởng thức lê giữa vườn thu. Nhị Hắc rốt cuộc cũng được Diệp Trường An quăng cho một quả bị sứt một miếng nhỏ ở vỏ, nó ăn mà đuôi ngoáy tít, linh khí trên người không ngừng dao động, thấp thoáng hiện ra hình bóng của một con Kỳ Lân khổng lồ phía sau, nhưng chỉ trong chớp mắt lại biến về hình dạng con chó ngáo đen sì.
Buổi thu hoạch cứ thế diễn ra trong sự thanh bình đến kỳ lạ. Những quả lê trong giỏ cứ đầy lên, và mỗi quả lê được hái xuống là một chút lo âu của thế giới tu tiên ngoài kia bị xóa bỏ khỏi tâm trí của những người có mặt.
Diệp Trường An nhìn giỏ lê đầy ắp, lòng thầm nghĩ: *Gia đình có bốn người ăn, chắc cũng được cả tuần. Hy vọng ăn xong cái đám này, bọn họ sẽ bớt đến đây làm phiền mình để mình còn ngủ nướng.*
Dưới ánh nắng vàng rực của mùa thu, Linh Điền Phong hiện lên như một mảnh tịnh thổ cuối cùng của thế gian, nơi mà một quả lê ngọt có thể thay đổi cả thiên đạo, và một người lười biếng lại đang gánh vác cả vận mệnh của chúng sinh bằng một chiếc giỏ mây cũ kỹ.