Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 146: Trồng khoai môn

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:42:15 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 146: TRỒNG KHOAI MÔN**

Buổi sớm ở Linh Điền Phong, sương mù phủ kín lối đi như những dải lụa mềm mại vắt ngang qua sườn núi. Nếu là ở các đỉnh núi khác của Thanh Vân Môn, giờ này chắc chắn là tiếng kiếm khí xé gió, tiếng đọc chân ngôn vang vọng hoặc tiếng nổ đùng đoàng của mấy cái lò luyện đan bị quá nhiệt. Nhưng ở Linh Điền Phong, âm thanh duy nhất phá tan sự tĩnh lặng là tiếng “oáp” rõ dài của một thanh niên đang vươn vai trước hiên nhà lá.

Diệp Trường An mở mắt, cảm thấy sảng khoái lạ thường. Vụ “bắt sâu” đêm qua – mà trong mắt các đại lão là một trận diệt sát Chuẩn Đế kinh thiên động địa – đối với hắn chỉ là một buổi lao động thêm giờ đầy mệt mỏi.

Hắn bước ra khỏi giường, xỏ đôi dép rơm mòn vẹt gót, nhìn ra phía sân. Con chó đen Nhị Hắc vẫn nằm cuộn tròn dưới gốc cây tùng già, một cái tai vểnh lên, một cái cụp xuống, đuôi thỉnh thoảng ngoáy nhẹ như đang đuổi ruồi trong giấc mơ. Thân là Hắc Kỳ Lân viễn cổ, giờ đây nó chẳng khác gì một con chó cỏ trung thành, chỉ thiếu nước thè lưỡi liếm chân chủ nhân để xin miếng ăn.

“Nhị Hắc, dậy đi, không được lười biếng. Sáng sớm không rèn luyện thì làm sao bảo vệ được vườn rau?”

Trường An đá nhẹ vào mông Nhị Hắc. Con chó mở mắt ra, nhìn hắn với ánh mắt đầy vẻ “u oán”. Nó thầm nghĩ: *“Chủ nhân ơi là chủ nhân, ngài vừa mới tiện tay băm nhỏ một vị Chuẩn Đế làm phân bón, cả cái Thanh Lam Giới này ai dám bén mảng đến đây mà cần tôi bảo vệ?”* Nhưng nghĩ thì nghĩ thế, nó vẫn lạch bạch đứng dậy, vẩy vẩy bộ lông đen mượt, sủa lên một tiếng lấy lệ.

Trường An không để ý đến suy nghĩ của thú cưng, hắn đang mải kiểm tra bảng điều khiển của hệ thống trong đầu.

【 Đinh! Nhiệm vụ hằng ngày: Cải thiện khẩu phần ăn. 】
【 Yêu cầu: Gieo trồng và thu hoạch "Khoai Môn Cửu Trọng Thiên" (Phiên bản giản lược). 】
【 Giống cây: Hạt giống Thất Tinh Địa Ma Môn (Hệ thống đã chuẩn bị sẵn trong kho đồ). 】
【 Phần thưởng dự kiến: Tùy thuộc vào phẩm chất thu hoạch. 】

“Khoai môn à? Cũng tốt.” Trường An xoa cằm lẩm bẩm. “Dạo này ăn cải chíp với củ cải nhiều quá cũng hơi nhạt mồm nhạt miệng. Làm tí khoai môn hầm xương, hoặc khoai môn lệ phố bọc đường cũng không tệ.”

Nói là làm, Trường An dắt chiếc liềm rỉ sét bên hông, vai vác chiếc cuốc gỗ trông có vẻ mục nát, lững thững đi ra phía bãi đất trống phía sau hàng rào gỗ.

Nơi này, ngày thường hắn hay để trống vì đất có vẻ hơi cứng. Nhưng sau khi được tưới bằng “nước bắt sâu” (máu Chuẩn Đế) và rải một ít “xác sâu băm nhỏ”, mảnh đất này giờ đây đen nháy, mỡ màng, tỏa ra một mùi hương đất nồng nàn mà thanh khiết. Nếu có một vị Luyện Đan Sư cấp tông sư ở đây, chắc chắn sẽ phát điên mà hét lên rằng đây là “Vạn Thú Hỗn Độn Thổ” quý hiếm bậc nhất. Nhưng với Trường An, đây đơn giản là đất tốt dễ trồng khoai.

“Cày thôi.”

Trường An nhổ một ngụm nước bọt vào lòng bàn tay, xoa xoa rồi giơ cao chiếc cuốc.

*Bầm!*

Mỗi lần chiếc cuốc bổ xuống, mặt đất lại khẽ rung lên một nhịp. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ ở không gian sâu thẳm dưới lòng đất, mỗi phát cuốc của Trường An đang trực tiếp điều chỉnh lại địa mạch của cả khu vực Đông Vực. Những sợi gân rồng của đại địa vốn đang hỗn loạn, sau vài cú cuốc của hắn bỗng nhiên xếp hàng ngay ngắn, ngoan ngoãn như những chú giun nhỏ.

“Mảnh đất này hơi bị cứng quá rồi, chắc là do hôm qua con sâu kia rơi xuống nén chặt đây mà.” Trường An lầu bầu, tăng thêm một chút lực tay.

Phía xa, trên đỉnh mây, Chưởng môn Vân Thái Nhất và một vài vị trưởng lão đang lén lút dùng kính viễn vọng để quan sát. Khi thấy Trường An cuốc đất, Vân Thái Nhất suýt nữa rơi mất cả hàm râu.

“Mỗi một phát cuốc… đều ẩn chứa quy tắc ‘Thái Sơn Áp Đỉnh’. Các ngươi có thấy không? Địa mạch xung quanh Thanh Vân Môn chúng ta đang không ngừng thăng hoa. Linh khí dày đặc đến mức sắp hóa lỏng rồi!”

“Đại lão không hổ là đại lão, ngay cả cách trồng khoai môn cũng mang theo phong thái trấn áp vạn cổ!” Một vị trưởng lão vừa lau mồ hôi vừa run rẩy ghi chép vào cuốn “Đại Lão Hành Vi Lục”.

Trong khi đó, ở Linh Điền Phong, Trường An đã đào xong bảy cái hố theo hình Thất Tinh. Hắn lấy từ trong túi vải thô ra mấy củ giống trông sần sùi, đen xì, to bằng nắm tay trẻ con. Đây chính là hạt giống “Khoai Môn Cửu Trọng Thiên”.

“Phải chôn sâu một chút, giống này nghe tên có vẻ nặng nề.”

Trường An cẩn thận đặt củ giống xuống, lấp đất, rồi lại dẫm lên mấy cái cho chắc chắn. Hắn dẫm một phát, hư không xung quanh khẽ rạn nứt như gương vỡ, nhưng vì lực đạo khống chế quá tốt nên mặt đất bên ngoài vẫn trông như bình thường.

Vừa xong xuôi việc gieo hạt, một bóng người thanh lệ từ trên đỉnh núi lướt xuống. Liễu Nhược Băng mặc một bộ đạo bào trắng như tuyết, lưng đeo trường kiếm, nhưng đôi mắt vốn lạnh lùng giờ đây lại tràn đầy vẻ tò mò.

“Trường An sư đệ, hôm nay đệ lại trồng thứ gì mới vậy?” Cô nhẹ nhàng hỏi, mùi hương hoa nhài thoang thoảng theo gió bay đến.

Trường An quệt mồ hôi trán, cười hiền lành: “À, chào Đại sư tỷ. Chỉ là ít khoai môn thôi. Nghe nói ăn loại này bổ tì vị, chắc xương cốt. Sư tỷ dạo này luyện kiếm vất vả, lúc nào khoai chín đệ nấu canh cho sư tỷ tẩm bổ.”

Liễu Nhược Băng nhìn mấy cái hố đất, trong lòng thầm kinh hãi. Cô cảm nhận được một sức nặng khủng khiếp đang tụ tập bên dưới lớp đất kia. Cứ như thể dưới đó không phải là củ khoai môn, mà là bảy ngọn núi thần cổ đại đang chực chờ đội đất mọc lên.

“Khoai môn… mà lại có uy lực thế này sao?” Cô lẩm bẩm.

“Hì hì, chỉ là giống đặc biệt một chút thôi.” Trường An vừa nói vừa nhấc gáo nước lên.

Hắn lấy nước từ cái giếng nhỏ cạnh nhà. Nước giếng này trông bình thường, nhưng đó là “Hỗn Độn Linh Tuyền” đã được hệ thống thanh lọc vạn lần. Khi dòng nước vừa chạm vào mặt đất, mấy củ khoai môn bên dưới bỗng chốc phát ra tiếng “ầm ầm” như sấm sét nổ sâu trong lòng đất.

Chỉ trong nháy mắt, từ mặt đất trồi lên những mầm non màu tím sẫm, cứng cáp như rèn bằng tinh thiết. Những cái lá khoai nhanh chóng vươn ra, to như cái ô che nắng, mặt lá không phải màu xanh lá cây bình thường mà là màu đen tuyền ánh lên sắc tím đại đạo, gân lá chảy xuôi linh dịch óng ánh.

“Lớn nhanh thật đấy!” Trường An vỗ tay tán thưởng. “Nào, Nhị Hắc, ra đây bón phân!”

Nhị Hắc đang nằm chơi bỗng run lên một cái. Nó hiểu ý chủ nhân. Nó chạy đến bên cạnh gốc khoai, “tiện tay” nhấc chân sau lên…

Nếu ai biết rằng một bãi nước tiểu của Hắc Kỳ Lân có giá trị bằng mười viên thánh đan cửu phẩm, chắc chắn họ sẽ lao vào tranh giành với mấy gốc khoai môn kia. Nhưng mấy cây khoai môn dường như rất hưởng thụ, lá của chúng rung rinh, tỏa ra một làn hơi nước nặng nề.

Vào đúng lúc này, bên ngoài hàng rào gỗ của Linh Điền Phong bỗng nhiên xuất hiện một đám người không mời mà đến.

Dẫn đầu là một nam tử lực lưỡng, ngực trần, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá hoa cương xếp chồng lên nhau. Hắn bước đi mỗi bước khiến đất đá dưới chân nổ tung. Đây là Trần Bất Động, thiên tài thể tu số một của Thần Lực Tông ở cực Tây, biệt danh “Tiểu Thái Sơn”. Theo sau hắn là một vài đệ tử cùng môn phái, bộ dạng đầy kiêu ngạo.

Trần Bất Động nghe đồn Thanh Vân Môn có một ẩn thế cao nhân có thể dời non lấp bể, hắn không tin, nhất định phải đến khiêu chiến để chứng minh “Thể thuật mới là vương đạo”.

Hắn dừng lại trước cổng hàng rào, nhìn vào trong vườn, thấy một thanh niên gầy gò (Trường An) và một cô gái xinh đẹp lạnh lùng (Liễu Nhược Băng). Ánh mắt hắn dừng lại trên những cây khoai môn kỳ dị.

“Đây là Linh Điền Phong? Nghe bảo ở đây có cao nhân, sao ta chỉ thấy một kẻ làm nông và một nữ nhân đẹp mã?” Trần Bất Động lên tiếng, giọng nói như sấm rền làm lá cây rung rinh.

Liễu Nhược Băng cau mày, định rút kiếm nhưng Trường An ngăn lại. Hắn tươi cười bước tới: “Vị đạo hữu này, nơi đây là ruộng rau tư nhân, không tiếp khách tham quan. Nếu đạo hữu muốn tìm cao nhân, mời sang mấy đỉnh núi phía trước, chưởng môn chúng ta đang đợi khách đấy.”

Trần Bất Động cười khẩy: “Ta không tìm Chưởng môn già nua kia. Ta tìm kẻ đã đánh bại Chuẩn Đế đêm qua. Ngươi có biết hắn ở đâu không?”

Trường An ngẩn người, sau đó chỉ tay lên trời: “Chắc là đi mây về gió ở phương nào rồi, tôi chỉ là người trồng khoai môn, làm sao biết được.”

Ánh mắt Trần Bất Động bỗng quét qua đám khoai môn Thất Tinh kia. Hắn nhận ra sự bất thường. Mỗi phiến lá của những cây khoai môn này dường như chứa đựng trọng lượng ngàn cân, khí thế bức người.

“Cây khoai này của ngươi… trông có vẻ nặng?” Trần Bất Động tò mò bước tới, định đưa tay hái một cái lá.

“Ấy, đừng!” Trường An ngăn lại không kịp. “Nó vẫn còn non, chưa ăn được đâu.”

Trần Bất Động không nghe, hắn dùng một tay nắm lấy cuống lá khoai môn, định giật đứt để xem thử. Hắn nghĩ mình là Thể Tu Nguyên Anh đỉnh phong, một tay có thể nâng được vạn cân, một cái lá cây thì đáng gì?

Thế nhưng, khi hắn vừa gồng lực, sắc mặt hắn bỗng thay đổi từ hồng sang đỏ, rồi từ đỏ chuyển sang tím ngắt.

“Hừ?”

Cái cuống lá khoai môn không hề suy suyển, ngược lại, Trần Bất Động cảm thấy như mình đang cố gắng nhổ cả một dãy núi hùng vĩ lên khỏi mặt đất. Gân xanh trên trán hắn nổi lên như những con giun bò, hai chân hắn lún sâu xuống bùn đất hơn nửa thước, mà cái lá vẫn cứ trơ trơ ra đó, bình thản đu đưa trước gió.

“Vô lý! Ta không tin!”

Trần Bất Động gầm lên một tiếng, vận hành “Thần Lực Quyết”, toàn thân tỏa ra ánh sáng đồng cổ. Hắn dùng cả hai tay ôm chặt lấy thân cây khoai môn, dùng hết sức bình sinh để nhổ.

“Lên cho ta!!!”

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Tiếng nổ vang lên không ngớt, mặt đất xung quanh Trần Bất Động bị áp lực đè ép mà sụp xuống thành một cái hố sâu, nhưng cây khoai môn của Trường An vẫn đứng vững như bàn thạch. Đáng sợ hơn, dường như vì bị “làm phiền”, rễ của cây khoai môn bỗng khẽ nhúc nhích.

*Rắc!*

Một luồng trọng lực khổng lồ phản chấn lại. Trần Bất Động như bị một quả núi lớn đâm trực diện vào ngực, máu trong người đảo lộn, hắn “phụt” một tiếng phun ra một ngụm máu lớn, bay ngược ra xa mười trượng, va sầm vào hàng rào gỗ.

May mà hàng rào gỗ này được Trường An gia cố bằng “dây mây vạn năm”, nếu không nó đã nát bét.

Đám đệ tử đi cùng Trần Bất Động sợ đến mức nhũn chân, vội chạy lại đỡ đại ca mình dậy.

Trường An gãi đầu, vẻ mặt đầy hối lỗi chạy lại: “Đạo hữu, tôi đã bảo rồi, nó nặng lắm. Giống khoai này tên là ‘Khoai Môn Cửu Trọng Thiên’, trồng trên đất nén chặt nên tính khí nó hơi khó chịu. Anh không sao chứ?”

Trần Bất Động vừa lau máu ở khóe miệng, vừa nhìn Trường An với ánh mắt kinh hoàng. Hắn nhận ra, thanh niên mặc đồ vải thô trước mắt này, hoặc là một kẻ vô cùng đen đủi có vận khí kỳ lạ, hoặc là… chính là vị cao nhân mà hắn đang tìm kiếm.

“Ngươi… ngươi vừa rồi nói giống khoai này tên gì?”

“À, Khoai Môn Cửu Trọng Thiên.” Trường An cười nói, đưa tay hái thử một chiếc lá (chiếc lá bỗng nhẹ tênh như sợi lông vũ trong tay hắn). “Nó giúp tăng cường sự vững chãi cho cơ thể. Sư phụ tôi già rồi, hay bị đau lưng mỏi gối, tôi trồng cho ông ấy ăn để đứng cho vững ấy mà.”

Liễu Nhược Băng đứng bên cạnh che miệng cười khẽ. Cô biết, mỗi lời “thật thà” của Trường An đều là đòn chí mạng vào tâm hồn kẻ khác.

Lúc này, hệ thống lại vang lên:

【 Đinh! Khoai môn đã hấp thụ đủ sức mạnh ‘khai phá’ từ Trần Bất Động, đạt đến độ chín muồi tuyệt đối. 】
【 Ký chủ có thể thu hoạch. 】

Trường An hào hứng hẳn lên. Hắn quay sang Trần Bất Động: “Cảm ơn đạo hữu đã giúp tôi… ừm… giúp cái cây kích hoạt năng lượng. Để đền đáp, mời anh ở lại ăn bát canh khoai.”

Trần Bất Động mặt trắng bệch, lắc đầu như trống bỏi: “Không dám, không dám! Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, mạo phạm cao nhân, mong ngài lượng thứ!”

Nói xong, hắn cùng đám đệ tử cuống cuồng chạy trốn như bị ma đuổi, đến đôi giày rách cũng không buồn nhặt lại.

Trường An ngẩn ngơ: “Gì mà chạy nhanh thế? Khoai ngon lắm mà…”

Hắn quay lại vườn, bắt đầu công cuộc thu hoạch. Trường An không dùng máy móc, hắn cúi xuống, hai tay ôm lấy gốc khoai lớn nhất.

“Lên nào!”

Hắn nhấc nhẹ một cái.

Ngay khi củ khoai môn đầu tiên rời khỏi lòng đất, toàn bộ Thanh Vân Môn bỗng chốc rúng động. Một cột sáng màu tím từ lòng đất phun trào thẳng lên chín tầng mây.

Từ trong hư không, những âm thanh của đại đạo ngân vang. Các vị đại lão đang ẩn cư trong các hang sâu của Thanh Lam Giới đồng loạt mở mắt, kinh hãi nhìn về hướng Thanh Vân Môn.

“Đây là… đạo vận ‘Trấn Thế’! Có bảo vật chấn hưng khí vận xuất thế sao?”

Nhưng họ không bao giờ ngờ được, bảo vật đó chính là một củ khoai môn to như cái thúng, sần sùi và đầy bùn đất đang nằm trong tay Diệp Trường An.

Trường An lau bùn trên củ khoai, hài lòng nhìn thành quả.

【 Đinh! Thu hoạch thành công ‘Khoai Môn Cửu Trọng Thiên’ phẩm chất Hoàn Mỹ. 】
【 Chúc mừng ký chủ nhận được thần thông thụ động: ‘Trấn Hải Thần Thể’. 】
【 Hiệu ứng: Khi ký chủ đứng trên mặt đất, trọng lượng của ký chủ tương đương với một giới vực. Không ai có thể di chuyển, đẩy ngã hoặc làm lung lay ký chủ trừ khi kẻ đó có khả năng nhấc bổng cả thế giới này lên. 】
【 Trạng thái: Đã tự động dung nhập. 】

“Ơ?” Trường An cảm thấy cơ thể mình chẳng có gì thay đổi, vẫn nhẹ nhàng như thường. “Hệ thống, sao ta không thấy nặng nề gì nhỉ?”

【 Hệ thống: Hiệu ứng chỉ kích hoạt khi có lực tác động từ bên ngoài. Bình thường ký chủ vẫn sinh hoạt như một phàm nhân. 】

“Vậy là tốt, nếu không đi đứng mà nát hết sàn nhà thì phiền lắm.”

Đúng lúc này, Tiêu Dao Tử từ trong bếp lò chạy ra, mũi hếch hếch lên như mũi chó: “Trường An! Mùi gì mà thơm thế? Ngươi lại giấu vi sư trồng món gì lạ đúng không?”

Lão sư phụ tóc tai bù xù, trên tay vẫn cầm cái môi múc canh, lao thẳng tới chỗ Trường An định vồ lấy củ khoai. Theo quán tính, lão đâm sầm vào người đồ đệ.

Bình thường, Tiêu Dao Tử dù có già cũng là một đại cao thủ, cú đâm này của lão dù vô tình cũng có thể khiến một hòn đá lớn nát vụn. Nhưng khi lão chạm vào người Trường An…

*Keng!*

Một tiếng va chạm kim loại trầm đục vang lên. Tiêu Dao Tử có cảm giác mình vừa lao đầu vào một bức tường thành làm bằng tinh kim đúc từ tâm địa cầu.

Lão bị bật ngược trở lại, ngã ngồi bệt xuống đất, xoa cái mũi đỏ ửng, miệng kêu oai oái: “Ối giời ơi! Trường An, ngươi làm bằng cái gì thế? Ngươi dấu tảng đá thần nào trong áo à? Cứng quá, gãy mũi ta rồi!”

Trường An vội vàng đỡ sư phụ dậy: “Sư phụ, con đã bảo rồi, đứng cho vững vào. Chắc do con vừa mới tập thể dục xong nên cơ bắp hơi săn chắc một chút.”

Liễu Nhược Băng đứng cạnh đó, chứng kiến cảnh này, khóe mắt khẽ giật giật. Cô vừa nhìn thấy một điều kinh hoàng: Khi Tiêu Dao Tử chạm vào Trường An, dưới chân Trường An không hề có lấy một vết nứt, nhưng không gian quanh hắn lại bất động một cách tuyệt đối. Cứ như thể vị sư đệ này chính là cái neo giữ cho toàn bộ thực tại không bị trôi dạt.

“Sư phụ, đừng cáu nữa. Con đi nấu canh khoai môn cho người ăn nhé.” Trường An cười hiền lành, vác củ khoai khổng lồ đi về phía bếp.

Nhị Hắc cũng nhanh nhảu đi theo, đuôi ngoáy tít. Nó biết, ăn vỏ khoai môn này vào cũng đủ để nó mọc thêm một cái sừng nữa.

Chiều hôm đó, trên đỉnh Linh Điền Phong khói bếp mù mịt, lan tỏa một mùi thơm bùi bùi, ngầy ngậy, ấm áp lạ thường.

Tiêu Dao Tử ngồi bên bàn gỗ, múc một bát canh khoai môn hầm xương trắng hếu, tặc lưỡi: “Ngon! Khoai này ăn vào thấy cả người nặng trịch, dường như gió thổi không bay, sét đánh không nhúc nhích. Trường An à, sau này ai mà đấu với ngươi, chắc bọn họ tức chết mất.”

Trường An vừa gặm một miếng khoai mềm mịn, vừa nhồm nhoàm trả lời: “Sư phụ cứ đùa, con là nông dân, đấu với ai làm gì. Con chỉ muốn trồng thêm ít khoai để trữ đông, mùa đông làm lẩu khoai môn là nhất đấy.”

Liễu Nhược Băng cũng ngồi đó, ăn một miếng nhỏ, chỉ cảm thấy kinh mạch mình trở nên bền bỉ lạ thường, như thể mỗi một thớ thịt đều được gia cố bởi hàng vạn trận pháp phòng ngự. Cô nhìn sang sư đệ, người đang loay hoay lau bớt nước canh dính trên cằm Nhị Hắc, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bình yên đến lạ kỳ.

Ngoài kia, giới tu tiên vẫn đang chém giết, tranh giành từng viên linh thạch, từng mảnh công pháp. Nhưng ở đây, đỉnh cao nhất của tu đạo dường như chỉ gói gọn trong một bát canh khoai môn nóng hổi.

Đêm đó, Diệp Trường An nằm trên giường, hệ thống lại vang lên một thông báo nhỏ mà hắn suýt nữa bỏ lỡ:

【 Đinh! Do sức nặng của “Khoai Môn Cửu Trọng Thiên”, Linh Điền Phong hiện nay đã trở thành khu vực ổn định nhất không gian của toàn bộ vị diện. 】
【 Độ bền vững: Vĩnh cửu. 】
【 Dự kiến: Dù thế giới có sụp đổ, Linh Điền Phong vẫn sẽ lơ lửng trong hư không như một hòn đảo bất diệt. 】

Trường An xoay người, kéo chăn che kín đầu, lầm bẩm: “Hệ thống à, bớt quảng cáo đi, để ta ngủ. Mai còn phải xem mấy hạt đỗ đen mình gieo tuần trước đã nảy mầm chưa…”

Hắn chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở đều đặn.

Trên bầu trời, những ngôi sao vẫn nhấp nháy như đang canh chừng cho một vị “Thánh nhân trồng rau” đang chuẩn bị cho một vụ mùa mới – vụ mùa mà mỗi một mầm xanh nhú lên, đều có thể làm chấn động cả thiên hà.

Chương này khép lại với hình ảnh bếp lửa hồng bập bùng và hương vị ấm áp của khoai môn, báo hiệu cho những ngày “nằm muối cá” nhưng vẫn vô địch thiên hạ của Diệp Trường An còn kéo dài mãi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8