Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 163: Trường An trồng \”Cây Thời Gian\”

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:53:37 | Lượt xem: 8

**Chương 163: Trường An trồng "Cây Thời Gian"**

Thanh Vân Môn, đỉnh Linh Điền Phong.

Nắng vàng sóng sánh như mật ong rưới xuống những luống rau xanh mướt, nhưng không khí trong môn phái vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi dư âm của trận "đại nạn" vừa qua. Dù con sâu khổng lồ đã bị Diệp Trường An tóm gọn, biến thành một đống phân bón hữu cơ giàu dinh dưỡng, nhưng vết thương mà nó để lại cho Thanh Lam Giới là vô cùng rõ rệt.

Linh khí loãng đi trông thấy, và quan trọng nhất là "khoảng trống" thọ nguyên.

Đám đệ tử Thanh Vân Môn đứng trong sân, đứa nào đứa nấy nhìn nhau với mái tóc còn lốm đốm bạc, mặt mũi hốc hác như vừa thức đêm cày cuốc cả trăm năm. Ngay cả Vân Thái Nhất chưởng môn, dù đã được Diệp Trường An cho "hôi" chút khí lành, thì nếp nhăn nơi khóe mắt vẫn hằn sâu thêm mấy đường.

Diệp Trường An ngồi trên bệ đá, tay cầm cái liềm rỉ sét, ánh mắt ưu tư nhìn đống tro tàn của "Sâu Thời Gian" đã được trộn đều với đất và trấu. Hắn thở dài:

– "Haizz, trồng rau mà để khách hàng suy nhược thế này thì ai mua nữa? Sư phụ cũng già thêm mấy tuổi, nếu lão chết sớm, ai sẽ là người trông chừng vườn lúc ta ngủ nướng đây?"

Tiêu Dao Tử đứng cạnh đó, nghe thấy đệ tử nói vậy, suýt chút nữa là sặc hụi rượu vừa mới xin được. Lão vuốt râu, mắng yêu:

– "Xú tiểu tử, ngươi là lo vi sư chết hay là lo không có người gác vườn? Ta nói cho ngươi hay, cái đám đệ tử dưới kia đang khóc ròng vì mất đi mấy chục năm thanh xuân kìa."

Trường An không đáp, hắn đang bận giao tiếp với hệ thống trong đầu.

*“Ting! Phát hiện môi trường thọ nguyên thiếu hụt trầm trọng, độ ẩm thời gian chỉ còn 12%. Kích hoạt nhiệm vụ ẩn: Trồng lại thanh xuân.”*
*“Phần thưởng: Hạt giống Tuế Nguyệt Trường Sinh. Yêu cầu: Sử dụng phân bón Thực Thời đặc chủng.”*

Trong lòng bàn tay Trường An bỗng nhiên xuất hiện một hạt giống nhỏ xíu, màu xám xịt như một hạt sỏi vô danh, nhưng nếu nhìn kỹ, bên trong hạt giống dường như có những vòng xoáy hư ảo đang luân chuyển, lúc nhanh lúc chậm.

Trường An đứng dậy, phủi phủi lớp bùn trên bộ quần áo vải thô, lẩm bẩm:

– "Thôi thì, dù sao phân cũng đã ủ xong, trồng cái cây lấy bóng mát vậy."

Hắn bước ra giữa khoảnh đất trống nằm ngay cạnh ao cá Vô Danh. Nhị Hắc – con hắc cẩu trông có vẻ "ngáo ngơ" nhưng thực chất là Hắc Kỳ Lân viễn cổ – vừa thấy chủ nhân cầm hạt giống ra, nó liền lập tức đứng phắt dậy, cái đuôi ngoáy tít, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào hạt giống đó với vẻ thèm thuồng.

– "Tránh ra, cái này không ăn được, ăn vào là ngươi mọc ngược lại thành chó con đấy!" – Trường An gõ nhẹ vào đầu Nhị Hắc một cái.

Hắn bắt đầu đào hố. Mỗi động tác của hắn đều chậm rãi, nhịp nhàng. Trong mắt người thường, đây là một nông dân đang cuốc đất. Nhưng trong mắt Vân Thái Nhất và đám trưởng lão đang đứng xa xa quan sát, mỗi phát cuốc của Trường An đều như đang bổ đôi quy tắc của trời đất.

*Phập!*

Đầu cuốc chạm xuống đất, một vòng gợn sóng vô hình lan tỏa. Hình Thiết Diện đứng gần đó chợt cảm thấy nhịp tim mình chậm lại một nhịp, dường như thời gian xung quanh Linh Điền Phong bỗng nhiên đông cứng.

– "Chưởng môn… ngài có thấy không?" – Hình Thiết Diện run giọng. – "Cái cuốc kia… nó không phải là cuốc đất, nó là đang xé rách không gian thời gian!"

Vân Thái Nhất gật đầu lia lịa, mồ hôi hột chảy dài:

– "Suỵt! Im lặng, Diệp sư điệt đang ‘thi pháp’. Đừng dùng cái từ tầm thường là trồng cây để nhục mạ đại đạo của hắn."

Trường An nào có hay biết tâm tư của đám người này. Hắn cẩn thận rải lớp phân bón làm từ xác con Sâu Thời Gian xuống đáy hố. Một mùi hương kỳ quái tỏa ra, không hôi thối mà thơm dịu nhẹ như mùi hương của những trang sách cũ, lại phảng phất vị đắng cay của đời người.

Hắn đặt hạt giống vào, lấp đất, rồi tiện tay vớ lấy gáo nước trong ao cá.

– "Lên đi, cây non. Mong là ngươi lớn nhanh một chút để che cái nắng quái ác này."

*Rào…*

Khi làn nước mát lạnh tưới xuống, mặt đất bỗng nhiên rung chuyển nhẹ. Một mầm non màu xanh tím đâm chồi từ lòng đất, với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, nó vươn cao, phân nhánh. Những chiếc lá đầu tiên không phải là màu xanh, mà là màu vàng kim rực rỡ, mỗi chiếc lá đều có hình dạng như một cái đồng hồ cát nhỏ.

*Ầm!*

Một cột sáng ngũ sắc từ trên cao của Linh Điền Phong đâm thẳng lên trời xanh, xuyên thủng những tầng mây, đánh tan tất cả sương mù xám xịt còn sót lại của tai ương.

Trên không trung, những dị tượng bắt đầu xuất hiện. Mọi người mơ hồ nghe thấy tiếng chuông gõ nhịp của thời gian, tiếng suối chảy của vận mệnh. Linh khí trong phạm vi mười vạn dặm đột nhiên giống như bị một thỏi nam châm khổng lồ hút lấy, điên cuồng đổ về hướng Thanh Vân Môn.

Lúc này, trên ngọn cây "Tuế Nguyệt Trường Sinh" vừa mới mọc, những đóa hoa trắng li ti bắt đầu nở rộ. Mỗi khi gió thổi qua, phấn hoa bay tán loạn trong không trung.

Liễu Nhược Băng đang đứng bế kiếm phía xa, một hạt phấn hoa vô tình đậu trên mu bàn tay cô. Trong nháy mắt, vết sẹo cũ từ buổi tập luyện kiếm pháp mười năm trước bỗng dưng biến mất, làn da mịn màng hơn cả lúc thanh xuân nhất. Cô ngẩn ngơ:

– "Đây là… đảo ngược thời gian sao?"

Ở phía dưới núi, đám đệ tử đang nhặt cà chua cũng cảm nhận được điều kỳ diệu. Những sợi tóc bạc của họ bắt đầu sẫm lại, những cơ thể rã rời vì bị hút thọ nguyên bỗng chốc tràn trề sinh khí. Một đệ tử trẻ tuổi kinh hỉ hét lên:

– "Thọ nguyên của ta… tăng lại rồi! Không, nó còn tăng nhiều hơn trước nữa!"

– "Đa tạ Thánh nhân! Diệp sư huynh thật là thần tiên hạ phàm!"

Tiếng hô vang dội cả một góc trời. Nhưng "Thánh nhân" Diệp Trường An lúc này đang nhăn mặt, đưa tay che mũi:

– "Bọn này hét to thế làm gì không biết? Hỏng hết cả bầu không khí yên tĩnh để ngủ."

Hắn nhìn cái cây vừa mọc cao quá đầu người, che được một góc nắng nhỏ, hài lòng vỗ vỗ vào thân cây. Kỳ lạ thay, cái cây như có linh tính, cành lá rung rinh hớn hở, khẽ cọ vào vai hắn như một đứa trẻ.

*“Ting! Chúc mừng ký chủ trồng thành công Cây Tuế Nguyệt (Giai đoạn mầm non). Nhận được phần thưởng: ‘Bình tưới nước Vĩnh Hằng’ (Có tác dụng tăng nhanh 100 năm tốc độ sinh trưởng trong 1 lần tưới).”*

Trường An mắt sáng lên:

– "Ồ, đồ tốt! Vậy là ngày mai có thể có quả ăn rồi nhỉ? Không biết quả này hầm với chân giò thì vị thế nào."

Lời vừa thốt ra, không gian dường như ngưng đọng lại trong giây lát. Những vị đại lão đang nín thở chứng kiến thần vật xuất thế, nghe thấy câu "hầm chân giò" thì suýt nữa thì ngã ngửa ra đất.

Vân Thái Nhất ôm lấy lồng ngực đang phập phồng:

– "Lão Hình à… ta nghĩ chúng ta nên đề nghị tôn sư điệt lên làm Thái Thượng Đại Trưởng Lão càng sớm càng tốt. Không thì một ngày nào đó hắn tiện tay nấu luôn cả tông môn chúng ta thành canh mất."

Hình Thiết Diện đờ đẫn gật đầu:

– "Ta thấy… khả năng cao là hắn sẽ chê chúng ta dai quá, không ngon bằng cà cải hắn trồng đâu."

Lúc này, trên đỉnh Linh Điền Phong, dưới tán cây lấp lánh ánh kim, Diệp Trường An đã tìm được một tư thế nằm thoải mái nhất. Nhị Hắc phủ phục bên cạnh, lim dim mắt. Liễu Nhược Băng lẳng lặng đứng cách đó không xa, thanh kiếm trong tay bỗng dưng run nhẹ như thể cũng muốn được thấm nhuần khí tức của "thánh địa" mới này.

Thanh Lam Giới vẫn là cái thế giới tu tiên tàn khốc kia, nhưng tại mẫu ruộng của Diệp Trường An, thời gian dường như chỉ là một khái niệm dùng để… đợi rau chín.

Bầu trời trong vắt trở lại, thọ nguyên bị mất đã được lấp đầy, và một loại linh mộc nghịch thiên nhất thế gian đã lặng lẽ bén rễ tại đây, chỉ vì chủ nhân của nó… sợ nắng và thương sư phụ già.

Trường An chép miệng, trước khi chìm vào giấc ngủ còn lẩm bẩm:

– "Phân bón từ sâu đúng là xịn thật… lần sau có con nào to hơn thế này đến phá vườn thì tốt quá…"

Cả Thanh Lam Giới rùng mình một cái, tựa như Thiên đạo cũng đang run rẩy trước cái sở thích "bắt sâu ủ phân" của vị đại lão áo vải này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8