Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 171: Thu hoạch dứa (thơm)

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:59:04 | Lượt xem: 9

**Chương 171: Tuyệt kỹ ném dứa, gai góc rợn người**

Sương sớm trên Linh Điền Phong bao giờ cũng mang theo một chút vị ngọt thanh khiết của thảo mộc và một chút khí tức lười biếng đặc trưng của chủ nhân ngọn núi này.

Diệp Trường An vươn vai một cái, xương cốt toàn thân kêu lên răng rắc như đậu rang. Hắn bước ra khỏi căn nhà gỗ nhỏ, chân trần dẫm lên lớp cỏ mềm mại còn đọng hơi sương. Bên cạnh hiên nhà, con chó đen Nhị Hắc đang nằm cuộn tròn, một cái tai vểnh lên, cái đuôi khẽ ngoáy ngoáy đuổi ruồi trong cơn mơ màng. Con gà trống Lão Kê thì đang đứng trên bờ rào, ngực ưỡn cao, chuẩn bị cất tiếng gáy oai hùng để đánh thức vạn vật, nhưng vừa thấy Trường An đi ra, nó liền im bặt, khúm núm cúi đầu, ra vẻ một con gà nhà ngoan ngoãn.

“Nhị Hắc, dậy đi. Hôm nay đến kỳ thu hoạch rồi.” Trường An dùng mũi chân khều khều cái bụng tròn lẳn của con hắc cẩu.

Nhị Hắc hé một bên mắt, rên hừ hừ đầy vẻ bất mãn, nhưng khi nghe thấy hai chữ “thu hoạch”, đôi mắt nó lập tức sáng quắc như hai bóng đèn pha. Nó biết rõ, mỗi lần chủ nhân thu hoạch, dù là thứ gì đi nữa, nó cũng sẽ được chia một chút “phế phẩm”. Mà phế phẩm của Linh Điền Phong, đối với yêu thú bên ngoài kia mà nói, chính là thánh vật tổ tiên mấy đời không cầu được.

Trường An dắt theo Nhị Hắc, vác cái cuốc rỉ sét ngang vai, thong thả đi về phía sườn núi phía Đông. Nơi đó, một mảnh ruộng nhỏ khoảng nửa mẫu đang tỏa ra ánh hào quang vàng nhạt, bao phủ trong một tầng sương mù đỏ rực như lửa.

Đây là loại linh thực mà Trường An đã dành tâm huyết chăm sóc suốt ba tháng qua. Trong mắt hắn, đây chỉ là một giống dứa (thơm) có lớp vỏ hơi cứng một chút. Nhưng trong hệ thống của hắn, tên gọi của nó là: **“Cửu Dương Kim Giáp Phượng Quả”**.

Tiến lại gần mảnh ruộng, những chiếc lá dứa dài và nhọn hoắt như những thanh đoản kiếm đâm thẳng lên trời. Rìa lá khía răng cưa sắc lẹm, mỗi khi gió thổi qua, chúng va chạm vào nhau phát ra những tiếng “keng keng” của kim loại, ẩn hiện những tia lửa nhỏ.

Trường An lẩm bẩm: “Hệ thống đúng là không gạt mình, giống dứa này da dày thịt béo, nhưng mà cái lá này hơi phiền phức, lần sau phải tỉa bớt đi mới được, quẹt vào áo là rách như chơi.”

Hắn vừa dứt lời, trong đầu vang lên tiếng báo hiệu khô khốc:
[Ting! Cửu Dương Kim Giáp Phượng Quả đã chín muồi. Thuộc tính: Cực hạn hỏa độc, kim khí sát phạt. Ghi chú: Vỏ quả có tác dụng phản chấn đạo pháp, gai dứa có thể xuyên thấu hộ thân linh lực. Đề nghị ký chủ thu hoạch nhẹ tay, tránh gây nổ diện rộng.]

Trường An chép miệng: “Lại là nổ diện rộng. Ta là nông dân, chứ có phải chuyên gia chất nổ đâu?”

Hắn đeo đôi găng tay bện bằng rơm (thực chất là gân của Thiên Long vạn năm được hắn tùy tiện bện lại), rồi bắt đầu cúi xuống thu hoạch. Mỗi quả dứa chín vàng rực rực, to bằng cái vò rượu nhỏ, bao quanh bởi những cái mắt dứa sâu và sắc lẹm như những con mắt của ác quỷ bằng vàng. Khí tức từ chúng tỏa ra nóng hừng hực, khiến không gian xung quanh hơi méo mó.

Đúng lúc Trường An đang mồ hôi nhễ nhại vật lộn với những quả dứa bướng bỉnh, thì từ phía dưới chân núi Thanh Vân, mấy luồng độn quang mạnh mẽ đang xé tan mây mù, lao thẳng về phía Linh Điền Phong.

Đó là sứ đoàn của Thiên Ma Động – một thế lực ma đạo khét tiếng đang muốn tìm hiểu thực hư về “vị ẩn thế đại lão” ở Thanh Vân Môn. Dẫn đầu là Ma Lão Tam, một tu sĩ Nguyên Anh kỳ sơ tầng, tính tình nóng nảy và cuồng vọng.

“Hừ, Chưởng môn Thanh Vân Môn cứ nói Linh Điền Phong là cấm địa, ta thấy đây chỉ là một ngọn núi rác rưởi đầy mùi phân bón.” Ma Lão Tam đáp xuống trước rào dậu của vườn rau, nhìn thấy một thanh niên đang lom khom dưới ruộng dứa, bèn cười lạnh: “Tiểu tử kia! Thanh Vân Môn của ngươi thật sự túng quẫn đến mức để đệ tử Luyện Khí tầng 3 đi khai hoang ở đây sao?”

Trường An ngừng tay, đứng thẳng người dậy, dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán. Hắn nhìn đám người mặc đồ đen hầm hố trước mặt, khẽ cau mày: “Các vị, chỗ này là đất canh tác, không có sự cho phép không được vào. Nhìn kìa, các ngươi đang dẫm lên luống rau muống của ta rồi đấy.”

Ma Lão Tam liếc nhìn dưới chân, quả thực có mấy ngọn rau muống đang bị hắn dẫm nát. Hắn cười ha hả, cố tình dùng chân di di thêm mấy cái: “Rau muống? Ta còn tưởng là cỏ dại. Hôm nay lão phu đến đây là để tìm kẻ được gọi là ‘Thánh Nhân’. Bảo lão ta ra đây, nếu không ta sẽ san bằng cái ngọn đồi rách này!”

Nhị Hắc đang nằm gần đó, đôi mắt nó chợt lạnh lẽo vô hồn, nhưng vừa định đứng dậy thì thấy Trường An phất tay.

Trường An thở dài: “Người bây giờ sao ai cũng nóng tính vậy nhỉ? Chỗ ta không có Thánh Nhân, chỉ có dứa mới hái thôi. Các ngươi muốn ăn thì ta bán cho, đừng làm loạn ở đây, ảnh hưởng đến vụ mùa tới.”

“Ăn dứa? Ngươi dám sỉ nhục ta?” Ma Lão Tam cảm thấy mình bị xem thường. Hắn đưa tay ra, một bàn tay khổng lồ bằng ma khí đen kịt ngưng tụ giữa không trung, định chộp lấy Trường An.

Trường An thấy vậy, lòng tự nhủ: *Phiền phức thật sự. Lại phải dùng đến bạo lực.*

Hắn cúi xuống, nhặt một quả dứa vừa mới hái lên. Quả dứa này nặng trịch, lớp vỏ gai góc đâm vào lớp găng tay rơm nghe “xoèn xoẹt”. Trường An thầm nghĩ: *Lớp vỏ này dày thế này, chắc ném một cái cũng đau lắm đây.*

“Cầm lấy mà ăn cho hạ hỏa này!”

Trường An vặn mình, động tác giống như một vận động viên ném bóng chày, vung tay một cái.

*Vút!*

Quả dứa không hề mang theo chút linh lực hào nhoáng nào, nó chỉ đơn thuần là lao đi với một tốc độ kinh hoàng. Nhưng khi nó lướt qua không trung, ma khí đen kịt của Ma Lão Tam bỗng chốc như gặp phải thiên địch, bị quả dứa đâm thủng một lỗ lớn rồi tiêu tan ngay lập tức.

Ma Lão Tam trợn mắt nhìn vật thể lạ đang bay tới. “Cái gì đây? Một trái cây?”

Hắn đưa tay định gạt ra, nhưng ngay khi quả dứa chạm vào lòng bàn tay hắn, những cái gai sắc lẹm trên vỏ dứa đột nhiên dựng đứng lên như những lưỡi dao áp điện.

*ẦM!*

Một tiếng nổ chấn động cả Thanh Vân Môn vang lên. Không phải là vụ nổ của hỏa dược, mà là sự bùng nổ của kim khí và hỏa độc cực hạn. Hàng ngàn cái gai dứa li ti, mỗi cái chứa đựng một tia kim sắc sát khí, bắn ra bốn phương tám hướng.

“Aaaa!” Ma Lão Tam hét lên thảm thiết.

Hắn là Nguyên Anh cao thủ, thân thể được rèn luyện sắt đá, nhưng lúc này toàn thân hắn bị găm đầy những cái gai nhỏ màu vàng. Đáng sợ nhất là những cái gai này dường như có ý thức, chúng tự động khoan sâu vào kinh mạch, khóa chặt linh lực của hắn lại. Hơn nữa, chất hỏa độc từ mắt dứa thấm vào da thịt, khiến hắn cảm thấy như đang bị nướng trên lửa than Cửu U.

Hai tên thuộc hạ đi cùng thậm chí còn thảm hơn. Một quả dứa nổ tung khiến chúng bị hất văng xa mấy trăm trượng, dính chặt vào vách đá phía đối diện, toàn thân xưng vù như củ khoai tây bị ong châm.

Trường An đứng trên ruộng dứa, lắc đầu tặc lưỡi: “Đã bảo là cầm lấy mà ăn, không cầm thì thôi lại còn dùng tay đẩy. Dứa này nhiều gai lắm, không biết à?”

Ma Lão Tam quỳ thụp xuống đất, miệng sùi bọt mép, mắt trợn trừng nhìn Trường An. Hắn muốn nói gì đó, nhưng chỉ có thể thốt ra những tiếng ứ ừ. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ: *Đây là nông dân sao? Nông dân nhà ai dùng trái cây đánh bại Nguyên Anh kỳ hả trời?*

Lúc này, từ trên cao, một luồng ánh sáng trắng lướt xuống. Đại sư tỷ Liễu Nhược Băng khoác trường bào màu tuyết, kiếm khí quanh người còn chưa kịp thu liễm, đáp xuống cạnh Trường An. Cô nhìn cảnh tượng hoang tàn, rồi nhìn quả dứa lăn lóc dưới đất, khẽ cau mày:

“Trường An, lại có kẻ đến phá ruộng à?”

Trường An cười khổ: “Đúng thế đại sư tỷ. Mấy người này có lẽ là khách qua đường, thấy em hái dứa nên muốn thử một chút. Nhưng có vẻ họ không hợp với loại trái cây này lắm.”

Liễu Nhược Băng liếc nhìn Ma Lão Tam đang co giật, cảm nhận được khí tức của kẻ đó, cô giật mình kinh ngạc: “Kẻ này là Ma Lão Tam của Thiên Ma Động? Hắn là Nguyên Anh kỳ mà…” Cô nhìn sang Trường An, ánh mắt phức tạp vô cùng. Trong lòng cô thầm nhủ: *Trường An đệ đệ lại thăng tiến rồi. Chỉ dùng một quả dứa mà hạ gục một Nguyên Anh sơ tầng, e là Kiếm Ý của mình cũng chưa chắc làm được ngọt sớt như vậy.*

“Để ta giải quyết chỗ này cho, đệ cứ tiếp tục công việc đi.” Liễu Nhược Băng lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn về phía đám người ma đạo bỗng trở nên sắc lẹm như kiếm phong.

Trường An xua tay: “Thôi thôi, tỷ đừng chém giết ở đây, máu dây ra đất làm chua ruộng của em mất. Nhị Hắc, lôi mấy cái bao tải này xuống chân núi cho sư tỷ, nhớ nhẹ tay thôi đấy.”

Nhị Hắc sủa một tiếng “Gâu!”, chạy đến ngoạm lấy cổ áo Ma Lão Tam, kéo xềnh xệch đi như kéo một con lợn chết. Những cái gai dứa vẫn còn găm trên người Ma Lão Tam mỗi khi quẹt xuống đất lại phát ra những tiếng kêu rên đau đớn khiến người nghe nổi da gà.

Khi mảnh ruộng đã yên tĩnh trở lại, Trường An lại ngồi xổm xuống, nâng niu một quả dứa khác. Lần này hắn rất cẩn thận, dùng dao tre nhỏ gọt đi lớp vỏ đầy gai.

Mùi thơm ngào ngạt đột ngột bùng nổ. Không giống với mùi dứa thông thường, nó mang theo một chút hơi thở của lửa ấm và vị ngọt ngào của mật ong vạn năm. Ngay cả Liễu Nhược Băng đứng gần đó cũng cảm thấy máu trong người lưu thông nhanh hơn, linh lực trong cơ thể tự động vận chuyển nhanh gấp ba lần.

“Sư tỷ, lại đây nếm thử đi. Loại dứa này hỗ trợ tu luyện hỏa hệ và kim hệ cực tốt đấy.” Trường An đưa cho cô một miếng dứa vàng óng ánh như ngọc.

Liễu Nhược Băng đón lấy, nhẹ nhàng đưa vào miệng. Miếng dứa vừa chạm vào đầu lưỡi đã tan chảy thành một dòng linh dịch ấm nóng, xông thẳng vào kinh mạch, xoa dịu những vết sẹo cũ trong linh hồn cô. Cô khẽ rên lên một tiếng nhỏ vì sảng khoái, đôi má trắng nõn hiện lên một chút ửng hồng hiếm thấy.

“Thật kỳ diệu… Trường An, mỗi miếng dứa này nếu đem ra ngoài kia bán đấu giá, e rằng có thể đổi lấy cả một hòn mỏ linh thạch.”

Trường An cười hiền lành: “Bán làm gì cho mệt, để ăn lấy sức mà cuốc đất chẳng tốt hơn sao?”

Đúng lúc đó, từ xa lại vọng lại tiếng nói lảo đảo của lão sư phụ Tiêu Dao Tử: “Thơm quá! Thơm quá! Thằng ranh con, thu hoạch dứa mà không gọi vi sư một tiếng, định ăn mảnh à?”

Tiêu Dao Tử từ trên trời rơi xuống như một bao tải gạo, mũi chun chun đánh hơi rồi lao thẳng vào đống dứa vừa hái. Chẳng mấy chốc, Chưởng môn Vân Thái Nhất và mấy vị trưởng lão cũng “vô tình” đi ngang qua Linh Điền Phong, ai nấy đều mang theo ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào những quả quả vàng rực.

Vân Thái Nhất vuốt râu, nghiêm nghị nói: “Trường An à, gần đây tông môn kinh phí eo hẹp, đồ đệ luyện tập vất vả. Số dứa này… hay là chúng ta tổ chức một bữa tiệc trà, cho các đệ tử ưu tú được thưởng thức?”

Hình Thiết Diện – Trưởng lão Hình Phạt, vốn nổi tiếng là kẻ mặt sắt đen sì, lúc này lại cười hì hì: “Tiệc trà gì chứ? Tráng sĩ phải ăn cả quả mới xứng. Trường An, nể tình lão phu ngày xưa hay… trông vườn hộ ngươi, cho ta xin một quả về ngâm rượu nhé?”

Trường An nhìn đám lão già “đức cao vọng trọng” đang vây quanh mình, thở dài một tiếng thật dài. Hắn cầm quả dứa cuối cùng lên, tung nhẹ trên tay: “Các vị tiền bối, dứa này vỏ dày gai nhiều, ăn không cẩn thận là hỏng hết hàm răng đấy.”

Dứt lời, hắn búng tay một cái. Quả dứa bay lên không trung rồi tự động tách ra thành hàng trăm miếng nhỏ đều tăm tắp, rơi vào bát của từng người.

Khắp Linh Điền Phong tràn ngập tiếng nhai dứa “sừn sựt” và những tiếng thở dài mãn nguyện. Giữa không gian yên bình ấy, không ai để ý rằng phía xa dưới chân núi, đoàn người Thiên Ma Động đang khóc lóc thảm thiết chạy trốn, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Đừng ném dứa nữa… Chúng ta xin chừa rồi…”

Trường An nhìn mặt trời lên cao, vỗ vỗ cái bụng mình, hài lòng nói với Nhị Hắc: “Lao động đúng là vinh quang thật. Ăn xong rồi, chuẩn bị đi nhổ cỏ thôi!”

Hệ thống âm thầm hiện ra một dòng thông báo nhỏ:
[Ký chủ đã thu hoạch Cửu Dương Kim Giáp Phượng Quả. Điểm kinh nghiệm nông phu +5000. Nhận được kỹ năng: ‘Thiên Hoa Loạn Trình – Ném gì nổ nấy’. Chúc mừng ký chủ tiến gần thêm một bước tới vị trí Nông Thánh.]

Trường An lờ tịt cái thông báo. Nông Thánh cái gì chứ? Hắn chỉ muốn trồng thêm vài loại hoa quả mùa hè để làm nộm ăn cho mát mà thôi. Tu tiên ấy à? Đợi dứa chín vụ sau rồi tính tiếp!

Sáng hôm đó, cả Thanh Vân Môn chìm trong một mùi hương thơm mát đến lạ kỳ. Đám đệ tử hít vào một hơi liền thấy tinh thần phấn chấn, tu vi có dấu hiệu tăng vọt. Mọi người đều biết, đại lão của Linh Điền Phong lại vừa mới xuống đồng.

Trên đỉnh núi hẻo lánh, Diệp Trường An vẫn mặc bộ đồ vải thô rách rưới, dắt cái liềm rỉ sét bên hông, ngồi xổm trên bờ ruộng nhổ một ngọn cỏ dại, gương mặt hiện lên một nụ cười thỏa mãn của người nông dân thực thụ. Thế gian ngoài kia dù có phong ba bão táp, dù ma thần có tái thế, e rằng cũng chẳng bằng một miếng dứa mật của hắn.

Rốt cuộc thì, tu tiên là nhất thời, nhưng ăn ngon là chuyện của cả đời người.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8