Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 173: Hệ thống đạt cấp độ tối đa

Cập nhật lúc: 2026-05-24 16:00:22 | Lượt xem: 9

**Chương 173: Vạn Vật Gieo Mầm, Nhất Niệm Thành Hoa**

Nắng chiều ở Linh Điền Phong luôn mang một sắc vàng mật ong đặc quánh, trải dài trên những luống rau xanh mướt và nhảy nhót trên mái hiên tranh đơn sơ. Sau "trận chiến quả dứa" chấn động cả giới tu tiên ấy, ngọn núi này lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường nhật, nếu như người ta có thể lờ đi cảnh tượng mười mấy vị trưởng lão râu tóc bạc phơ của Thanh Vân Môn đang ngồi bệt dưới đất, mồ hôi nhễ nhại, vừa run rẩy dùng bảo kiếm linh khí để… gọt vỏ dứa.

Diệp Trường An nằm trên chiếc ghế tựa bằng tre, chiếc nón lá úp lên mặt, đôi chân trần gác chéo vào nhau, thỉnh thoảng lại rung rung theo một nhịp điệu lười biếng nào đó.

"Trưởng lão Hình Phạt, miếng dứa kia ngài gọt hơi phạm vào thịt rồi. Phải biết là hạt dứa này được bón bằng nước rửa chân của Nhị Hắc đấy, cực kỳ quý giá, không được lãng phí."

Trường An lầu bầu từ dưới vành nón.

Hình Thiết Diện – vị trưởng lão nổi tiếng là mặt sắt đen sì, lạnh lùng nhất tông môn – bỗng khựng tay lại. Lão nhìn miếng dứa vàng mọng, tỏa ra linh khí đậm đặc tới mức hóa thành sương mù trên đầu ngón tay, rồi lại nhìn con chó đen đang nằm ngáp dài bên cạnh. Lão nuốt nước miếng, đau khổ nhận ra rằng dù là nước rửa chân của chó, lão cũng chẳng nỡ vứt đi miếng thịt dứa kia.

Bỗng nhiên, trong thức hải của Diệp Trường An, một tiếng chuông trong vắt vang lên, nhẹ nhàng như tiếng giọt nước rơi vào mặt hồ phẳng lặng, nhưng lại đủ để khiến linh hồn hắn rùng mình.

*【Đinh! Chúc mừng ký chủ tích lũy đủ 10 tỷ điểm Nông Phu từ vụ thu hoạch "Dứa Thiên Ma".】*

*【Tiến hành nâng cấp Hệ thống Thần Cấp Nông Phu…】*

Diệp Trường An mở bừng mắt. Chiếc nón lá rơi khỏi mặt.

Không giống như những lần nâng cấp trước đây thường đi kèm với những luồng sáng hào nhoáng hay thông báo dài dặc, lần này, thế giới trong mắt hắn bỗng nhiên đổi khác. Hắn thấy được dòng chảy của thời gian trong những hạt sương, thấy được ký ức của đất đá dưới sâu hàng vạn trượng, và quan trọng nhất, hắn thấy một thanh trạng thái màu kim cương rực rỡ đang hiện lên trước mặt:

*【Thần Cấp Nông Phu: Cấp độ tối đa (Max Level).】*

*【Mở khóa quyền năng cuối cùng: Tâm Ý Chi Chủng – Vạn Vật Khả Chủng (Tâm niệm là hạt giống – Mọi thứ đều có thể trồng).】*

Diệp Trường An ngẩn ngơ. Cấp độ tối đa? Hắn làm nông dân mười năm, mỗi ngày chỉ mong trồng được thêm vài củ cải ngon để dưỡng già, bỗng nhiên hôm nay hệ thống nói hắn đã chạm tới đỉnh cao nhất của nghề nông?

*【Thông tin chi tiết: Ở cấp độ tối đa, ký chủ không còn bị giới hạn bởi các loại hạt giống vật chất. Chỉ cần trong lòng ký chủ có niệm, đất sẽ thành ruộng, mây sẽ thành phân, ý niệm sẽ kết quả. Ngài có thể trồng trọt cả những khái niệm hư vô nhất.】*

Trường An ngồi bật dậy, hơi thở hơi dồn dập. Hắn nhìn quanh. Liễu Nhược Băng đang đứng đằng xa, lặng lẽ tập kiếm dưới bóng cây đại thụ. Mỗi đường kiếm của nàng đều lạnh lùng, dứt khoát nhưng dường như vẫn còn một chút vướng bận ở điểm tận cùng, giống như một đóa hoa chưa thể nở rộ vì thiếu đi một chút xuân ý.

Trường An thầm nghĩ trong lòng: "Nếu ta muốn trồng 'Kiếm Ý' thì sao?"

Ngay lập tức, bàn tay hắn cảm thấy một sức nóng nhẹ. Không có túi hạt giống nào xuất hiện, nhưng trong lòng bàn tay hắn, không gian vặn xoắn lại thành một hạt mầm trong suốt, lấp lánh như sương muối nhưng lại sắc lẹm như tiên binh.

Hắn tiến lại gần một bãi đất trống cạnh nơi đại sư tỷ đang luyện tập, dùng cái liềm rỉ sét nhẹ nhàng bới một cái hố nhỏ, đặt "ý niệm" đó xuống, rồi tiện tay vẩy một gáo nước giếng.

"Trường An sư đệ, đệ lại định trồng loại củ cải mới sao?" Liễu Nhược Băng thu kiếm, mồ hôi rịn trên trán khiến nàng trông bớt đi vẻ băng lãnh, thêm vài phần nhu mì.

Trường An cười cười: "Không, lần này trồng chút thứ khác lạ."

Mười hơi thở trôi qua.

Bình thường, dù có dùng linh dịch thần kỳ đến mấy, cây cối cũng phải mất một thời gian mới mọc lên. Nhưng hiện tại, ngay khi Trường An vừa dứt lời, mặt đất bỗng nhiên nứt ra. Một nhành mầm màu xanh biếc nhưng tỏa ra khí thế lạnh lẽo của kim loại vươn lên. Nó không ra lá, mà ra những cánh hoa có hình dạng như những lưỡi kiếm nhỏ xíu.

*Ong!*

Một tiếng kiếm minh trầm hùng vang vọng khắp Linh Điền Phong. Liễu Nhược Băng tái mặt, nàng cảm thấy thanh linh kiếm trong tay mình đang run rẩy, giống như đang gặp phải vị quân vương của chúng.

Đóa hoa ấy chỉ nở trong tích tắc rồi tan biến, hóa thành một đạo ánh sáng mờ ảo bay thẳng vào giữa lông mày của Liễu Nhược Băng.

Nàng đứng sững người, đôi mắt nhắm nghiền. Xung quanh thân thể nàng, kiếm khí vô hình bắt đầu bộc phát, cắt nát mặt đất thành những vết chém sâu hoắm. Chưởng môn và các trưởng lão kinh hãi buông dứa xuống, vội vàng vận công chống đỡ.

"Trời ạ… đó là Kiếm Ý Đại Viên Mãn? Nhược Băng vừa mới đột phá Kiếm Thánh?" Tiêu Dao Tử vừa uống một ngụm rượu đã sặc đến tận mũi. Lão trợn mắt nhìn đống tro tàn của đóa hoa vừa tan biến bên chân Trường An. "Nghịch thiên rồi! Thằng ranh này… nó vừa mới gieo hạt xuống đất rồi thu hoạch được Kiếm Ý?"

Diệp Trường An thì lại gãi đầu, trông có vẻ chưa hài lòng lắm: "Hơi sớm quá, hoa chưa kịp kết quả đã bị hái rồi. Xem ra trình độ chăm sóc 'Kiếm Ý' của mình cần phải cải thiện."

Hắn đứng dậy, bước từng bước nhẹ tênh quanh vườn. Với hệ thống ở cấp độ tối đa, mọi thứ quanh hắn giờ đây trông giống như một bảng màu khổng lồ.

Hắn đi tới cạnh ao cá "Vô Danh", nơi mấy con cá chép đang lười biếng quẫy đuôi.

"Gần đây Nhị Hắc có vẻ hơi lười, cho nó chút áp lực đi."

Hắn nghĩ về khái niệm "Long Uy". Trong nháy mắt, một hạt giống mang sắc thái uy nghiêm của thái cổ hiện ra. Hắn ném nó xuống nước.

Ao cá bỗng chốc sôi sục. Một cây sen màu vàng óng mọc lên cao tới ba trượng, đóa hoa sen nở ra tỏa ra khí tức rồng thần lồng lộng. Mấy con cá chép vô tình hớp phải nhụy hoa rơi xuống, vảy cá bắt đầu biến thành màu vàng rực, trên đầu mọc ra gạc nhỏ, cơ thể dài ra hàng trượng, gầm lên một tiếng rúng động trời xanh.

Cá hóa Long! Chẳng cần nhảy qua Vũ Môn, chỉ cần ăn một nhụy hoa Trường An vừa trồng.

Nhị Hắc đang ngủ bù bỗng nhiên giật nảy mình, bốn chân run rẩy, nhìn mấy con cá đang bay lượn trên trời mà trong lòng oán hận: "Chủ nhân lại bắt đầu hack game rồi! Thế này thì làm sao con chó già này sống nổi?"

Lúc này, trên bầu trời Thanh Vân Môn bỗng nhiên mây đen ùn ùn kéo đến. Không phải là Thiên Kiếp bình thường, mà là "Vạn Pháp Tịch Diệt Kiếp". Dường như hành động "trồng" ra những khái niệm phi vật lý của Trường An đã bắt đầu làm đảo lộn quy luật của thiên địa.

Từ trong tầng mây, một giọng nói trầm đục, vô cảm vang lên, chấn động tới tận tâm can của mỗi sinh linh trong vùng:

"Kẻ nghịch thiên đạo, dám gieo mầm vào hư không, phá hoại trật tự vạn vật. Tuyệt diệt!"

Hàng vạn đạo lôi điện màu tím sẫm, to như cột đình, cuồn cuộn đổ xuống hướng thẳng về phía Linh Điền Phong. Đám trưởng lão mặt cắt không còn giọt máu, bọn họ cảm thấy trong luồng uy áp kia, ngay cả linh hồn cũng bị đóng băng.

Chưởng môn Vân Thái Nhất hét lớn: "Trường An! Mau chạy đi! Đây là thiên phạt!"

Diệp Trường An ngước nhìn bầu trời xám xịt kia. Ánh mắt hắn vốn điềm đạm, bỗng hiện lên một chút không kiên nhẫn. Hắn chỉ muốn làm một nông dân yên tĩnh, sao thiên hạ cứ thích làm loạn khu vườn của hắn thế nhỉ?

"Thích đánh sét đúng không? Được thôi."

Trong đầu Trường An lóe lên một ý tưởng: "Trồng… Bình Yên."

Hạt giống lần này không mang màu sắc, nó giống như một khoảng không vô tận. Trường An không dùng liềm nữa, hắn chỉ cần khẽ gảy tay, hạt giống "Bình Yên" liền tan vào không khí, phủ kín toàn bộ Linh Điền Phong.

Cảnh tượng kỳ dị xuất hiện. Những tia sét hung dữ kia ngay khi chạm vào bầu không khí của ngọn núi, bỗng nhiên chậm lại. Chúng mất đi vẻ bạo liệt, ánh sáng tím sẫm chuyển thành sắc màu ráng chiều dịu nhẹ. Âm thanh sấm sét vang lừng biến thành tiếng chim hót líu lo.

Những đạo thiên lôi vĩ đại kia hạ xuống đất, không hề gây ra một tiếng nổ nào, ngược lại, chúng thấm sâu vào trong đất, hóa thành một loại phân bón cao cấp mang theo lôi tính thuần khiết. Những luống rau cải dưới đất được tưới tắm bởi "lôi phân", lớp lá xanh thẫm bỗng lóe lên những tia điện li ti, trông vô cùng đẹp mắt.

Mây đen trên trời dường như cũng bị "khuất phục". Nó không tan đi ngay, mà tụ lại thành một đám mây hình thù một con lợn mập, trông rất hài hước, rồi nhẹ nhàng rơi xuống một cơn mưa linh khí tươi mát cho cả ngọn núi.

Giọng nói vô cảm từ hư không kia bỗng khựng lại, rồi biến mất tăm hơi, dường như cũng chẳng biết phải phản ứng thế nào với cái kẻ vừa biến thiên phạt thành phân bón hữu cơ này.

Diệp Trường An thở phào, quay sang nhìn sư phụ Tiêu Dao Tử đang đứng ngây người như phỗng.

"Sư phụ, cơn mưa này tốt lắm, chắc là vụ lúa năm nay sẽ bội thu. Hay là tối nay chúng ta làm một bữa lẩu rau cải điện cao thế?"

Tiêu Dao Tử run rẩy cầm bình rượu, nhìn những cây cải đang nổ "tách tách" đầy sức mạnh lôi đình, rồi nhìn sang đứa đồ đệ vẫn mặc bộ đồ vải thô, chân đi dép rơm của mình. Lão bỗng cảm thấy, có lẽ cả cuộc đời tu tiên nghìn năm qua của lão là một sự nhầm lẫn tai hại.

"Trường An à…" Tiêu Dao Tử nghẹn ngào. "Con cho ta hỏi một câu chân thành. Bây giờ con rốt cuộc là cái thứ gì rồi?"

Diệp Trường An cười hì hì, xoa xoa bàn tay vẫn còn dính chút đất: "Con thì là cái gì được? Con vẫn là nông dân nghèo ở Linh Điền Phong thôi. Chỉ là… nông dân ở đây kỹ thuật hơi cao một chút."

Trong thâm tâm, Trường An lướt qua bảng thông tin hệ thống một lần nữa. Cấp độ tối đa không chỉ cho hắn khả năng "trồng" ra vạn vật, mà còn hé lộ một bí mật cuối cùng.

Phía sau cùng của kho hạt giống ảo, có một hạt mầm mang tên: "Bản Nguyên Của Thế Giới".

Trường An biết, chỉ cần hắn gieo hạt mầm này xuống, toàn bộ Thanh Lam Giới đã khô héo này sẽ ngay lập tức hồi sinh, linh khí sẽ dồi dào hơn cả thời Thái Cổ. Nhưng đi kèm với đó, hắn sẽ thực sự trở thành "Thánh Nhân" không thể thoái lui, phải gánh vác vận mệnh của cả đại lục này trên vai.

Hắn nhìn lại gian nhà tranh, nhìn Đại sư tỷ đang ngồi thiền đột phá, nhìn lão sư phụ già nua ham rượu, nhìn con chó Nhị Hắc đang rình mò ăn vụng dứa của các trưởng lão.

Hắn khẽ mỉm cười, không chọn gieo hạt mầm to tát kia ngay lập tức.

Hắn lách người vào góc vườn, lôi ra một túi khoai tây loại thường mà hắn thích nhất, đào một cái hố, cẩn thận đặt xuống.

*【Đinh! Gieo trồng khoai tây bình thường. Phần thưởng: Tăng thêm 0.01% cảm giác hạnh phúc cho người ăn.】*

Dưới hoàng hôn huy hoàng của Linh Điền Phong, vị Nông Phu vừa đạt cấp độ tối đa, người có thể bóp nát thiên đạo trong tay, đang lúi húi vun đất cho những củ khoai tây tầm thường. Với hắn, thành Thánh là việc của tương lai, còn tối nay khoai có chín đều hay không, đó mới là việc đại sự.

Các vị trưởng lão gọt dứa xong, thấy hắn đang vất vả, vội vàng chạy lại: "Diệp đại lão! Để chúng tôi! Để chúng tôi làm! Ngài cứ nghỉ ngơi đi!"

"Này, nhẹ tay thôi! Khoai tây của tôi mà bị xước vỏ là các người không xong với tôi đâu đấy!"

Tiếng cãi vã, tiếng cười đùa hòa cùng mùi thơm của linh thực vang vọng khắp núi rừng. Có lẽ, đây chính là "Đạo" cao nhất mà Diệp Trường An hằng theo đuổi – trồng rau nuôi cá, chờ đợi ngày rụng hạt thành hoa, trong sự bình dị mà uy chấn cửu thiên.

Dòng trạng thái của hệ thống vẫn nhấp nháy dòng chữ cuối cùng:

*【Ký chủ đã thực sự thấu hiểu chân lý nông gia: Trời đất là mẫu ruộng, lòng người là hạt mầm. Chúc mừng Thánh Nhân làm ruộng.】*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8