Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 7: Một cây xúc xích đổi lấy sự trung thành
Tiếng lớp vỏ nilon bị xé ra khô khốc, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của Vực Thẳm Cấm Địa như một thanh âm phá vỡ sự u ám ngàn năm.
Diệp Phi lười biếng dùng hai ngón tay kẹp lấy một đoạn xúc xích bò đỏ au, bóng loáng, mặt ngoài lấm tấm vài giọt nước đọng – loại thực phẩm rẻ tiền mà bất kỳ tiệm tạp hóa nhỏ lẻ nào ở Trái Đất cũng có thể tìm thấy. Nhưng ở nơi này, giữa tâm điểm của vùng đất chết, nơi mà linh khí bị thay thế bởi Ma Sát độc địa, mùi thơm của thịt bò nướng sực nức lan tỏa ra lại giống như một loại ma dược tối thượng.
Vượng Tài — lúc này vẫn đang trong hình hài một con chó đen gầy nhom, xương sườn nhô ra dưới lớp da cháy xém — không tự chủ được mà lùi lại một bước. Đôi đồng tử rực đỏ của nó co rút mãnh liệt.
Nó là ai? Nó là Ma Long diệt thế, kẻ đã từng nuốt chửng hàng vạn tu sĩ, kẻ từng lấy tinh hoa của Phượng Hoàng làm món khai vị, lấy tủy của Cổ Thần làm thức nhắm rượu. Trong ký ức viễn cổ hào hùng của nó, trần gian chẳng có món mỹ vị nào mà nó chưa nếm trải qua. Thế nhưng, tại sao khi mùi hương từ mẩu thịt kỳ lạ trên tay thanh niên trước mặt bay tới, toàn bộ tế bào trong cơ thể Ma Long vốn đã kiệt quệ của nó lại run rẩy?
Dịch vị trong miệng Vượng Tài điên cuồng tiết ra. Nó cảm nhận được bên trong mẩu thịt ấy chứa đựng một loại quy tắc sinh mệnh tinh thuần đến đáng sợ, thứ mà ngay cả Tiên Đan cửu phẩm cũng không thể so sánh được.
“Nhìn cái gì? Có ăn hay không thì bảo?” Diệp Phi nhướn mày, giọng điệu thiếu kiên nhẫn. “Linh thạch để nhập hàng đắt lắm đấy, nếu không phải vì mày trông có vẻ sắp chết đói, tao đã tự ăn rồi.”
Liễu Y Y đứng bên cạnh, hô hấp gần như đình trệ. Nàng nhìn thấy con quái vật đáng sợ vốn vừa định san phẳng nơi này giờ đây đang… chảy nước miếng. Đôi mắt đỏ ngầu vốn đầy rẫy sát ý, giờ đây lại mang một vẻ đấu tranh tư tưởng dữ dội, giống như một vị cao nhân đang đứng trước ngưỡng cửa chọn lựa giữa tôn nghiêm và bản năng.
Cuối cùng, bản năng chiến thắng.
Vượng Tài nhào tới, động tác nhanh như một tia chớp đen, nhưng khi tới gần tay Diệp Phi, nó bỗng khựng lại, dường như sợ rằng mình sẽ lỡ làm xước da của vị “thần” đang ban phát sự sống này. Nó rụt rè há miệng, đón lấy miếng xúc xích bằng một sự trân trọng đến lạ lùng.
Ngay khi răng nanh chạm vào lớp vỏ xúc xích giòn rụm, một luồng năng lượng bùng nổ!
*Ầm!*
Trong tâm trí của Vượng Tài, nó thấy mình không còn đứng ở Vực Thẳm rách nát nữa, mà đang trôi bồng bềnh giữa một đồng cỏ xanh rì, bao quanh là hàng vạn linh thú viễn cổ đang thần phục. Vị của thịt bò không chỉ là vị giác thông thường, nó là sự tổng hòa của hàng ngàn loại linh dược được nén lại bởi quy tắc của Hệ Thống.
Miếng xúc xích trôi xuống cuống họng. Ngay lập tức, những vết thương do Thiên Kiếp để lại trên vảy rồng vốn đang rỉ máu không ngừng bỗng nhiên ngứa ran. Một luồng nhiệt lượng như nham thạch nhưng lại ấm áp vô ngần cuộn trào trong kinh mạch nát bấy của nó.
Vảy rồng mới bắt đầu mọc lên dưới lớp lông chó đen nhẻm. Khí huyết cạn kiệt trong phút chốc được lấp đầy.
“Trời ạ… Đây là… Quy tắc khởi nguyên?” Vượng Tài rống lên trong lòng.
Nó đã từng ăn qua thịt Rồng Thần, nhưng thịt rồng chỉ mang lại linh lực khô khan. Còn mẩu xúc xích này, nó mang lại *Sự Sống*. Nó giống như được tôi luyện lại toàn bộ gốc rễ linh hồn. Tinh hoa thịt bò hệ thống nồng đậm khiến tâm ma ngàn năm của nó trong phút chốc bị quét sạch sành sanh.
Vượng Tài nuốt chửng miếng cuối cùng, sau đó im lặng. Nó ngồi xổm xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tay Diệp Phi, cái đuôi cụt ngủn bỗng nhiên quẫy mạnh một cái, rồi hai cái.
Nó nhận ra một sự thật phũ phàng nhưng ngọt ngào: Những gì nó đã ăn trong vài vạn năm qua đều là rác rưởi! So với cây xúc xích này, thịt rồng chẳng khác gì cỏ rác, gan phượng hoàng cũng chỉ như bùn nhão.
“Đúng là đồ ham ăn.” Diệp Phi cười nhạt, xoa xoa đầu nó. “Ngon không?”
Vượng Tài khẽ gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, cái đầu chó cọ cọ vào lòng bàn tay Diệp Phi một cách đầy nịnh nọt. Nếu lúc này những thuộc hạ Ma tộc của nó nhìn thấy, chắc chắn chúng sẽ chọn cách tự sát ngay tại chỗ vì quá nhục nhã. Đại Ma Long kiêu hùng, một thời chỉ cần một hơi thở là dìm cả châu lục trong biển máu, giờ đây đang cúi đầu cầu xin một mẩu thịt rẻ tiền.
Nhưng Vượng Tài không quan tâm. Nó cảm thấy mỗi một tế bào trên cơ thể mình đang gào thét: *Ở lại đây! Ở lại đây mày sẽ có cơ hội đạt đến cảnh giới cao hơn cả Tiên Đế! Ở lại đây để được ăn xúc xích!*
Diệp Phi quay sang nhìn Liễu Y Y đang đứng thẫn thờ như một pho tượng đá: “Y Y, đi vào kho lấy cho tao cái bát nhựa, đổ thêm tí nước khoáng \’Tịnh Hóa\’ vào đó cho nó. Dù sao cũng là chó bảo vệ của tiệm, không thể để nó trông nhếch nhác quá được.”
Liễu Y Y bừng tỉnh, lắp bắp: “Chủ… chủ tiệm… Ngài thật sự dùng nước khoáng Tịnh Hóa để… để cho chó uống sao? Một chai đó ở ngoài kia có thể khiến một đại tông môn đánh nhau sứt đầu mẻ trán đấy!”
Nàng nhớ không nhầm, mỗi chai nước khoáng đó có giá tương đương 20 năm thọ nguyên hoặc 5 vạn linh thạch phẩm cấp cao. Nó có thể tẩy tủy phạt cốt, giúp tu sĩ hóa giải hoàn toàn chướng ngại tâm ma khi đột phá cảnh giới. Vậy mà chủ nhân của nàng lại định dùng nó để dâng lên cho… một con chó vừa được nhặt về?
Diệp Phi ngáp một cái dài, xua xua tay: “Nước nhà mình trồng được mà, có gì mà tiếc. Mau đi đi, đừng đứng đó mà tính toán, ảnh hưởng đến giấc ngủ của tao.”
Liễu Y Y run rẩy bước vào trong. Nàng bắt đầu cảm thấy mình thật may mắn khi được làm nhân viên chạy bàn ở đây. Nếu Ma Long còn phải quỵt nợ để xin ăn, thì một Thánh nữ bị diệt môn như nàng được ở lại đây quét dọn chẳng phải là phúc đức ba đời hay sao?
Một lát sau, chiếc bát nhựa màu xanh nhạt được đặt xuống trước mặt Vượng Tài. Bên trong là thứ chất lỏng trong vắt như pha lê, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ khiến bóng tối của Vực Thẳm lùi xa vài thước.
Vượng Tài nhìn bát nước, rồi nhìn Diệp Phi. Lần này, trong đôi mắt nó không còn là sự tham lam, mà là một sự trung thành tuyệt đối. Nó cúi đầu thật thấp, thực hiện một nghi thức thần phục cổ xưa nhất của Long tộc nhắm vào Diệp Phi, sau đó mới chậm rãi liếm từng giọt nước thần kỳ kia.
Nước vừa vào miệng, một luồng khí mát lạnh xông thẳng lên đại não. Toàn bộ cơ thể đen nhẻm của nó phát ra những tiếng nổ “lách tách” giòn giã. Kích thước cơ thể không tăng lên, nhưng mật độ cơ bắp và độ cứng của xương cốt đã đạt tới một mức độ phi lý. Những tạp chất của Ma tộc tích tụ triệu năm bị đẩy sạch ra ngoài qua lỗ chân lông dưới dạng khói đen.
Diệp Phi chống cằm nhìn con chó nhỏ đang sung sướng tận hưởng, lẩm bẩm: “Tốt rồi, từ giờ Vực Thẳm này xem như có cái cổng bảo vệ chắc chắn. Vượng Tài này, lát nữa có ai đến tìm, nếu họ không mang theo linh thạch hoặc thọ nguyên mà dám to tiếng, mày cứ việc sủa một tiếng cho tao. Nhớ nhé, đừng có giết người bừa bãi trong khuôn viên tiệm, bẩn sàn lắm, Y Y lau mệt.”
Vượng Tài sủa một tiếng đĩnh đạc như thể đáp lời.
Lúc này, từ phía xa trong màn sương dày đặc, những tiếng bước chân hỗn loạn vang lên. Đó là một nhóm tu sĩ từ các tông môn lớn, dẫn đầu là những Trưởng lão Nguyên Anh kỳ, đang hớt hải chạy trốn khỏi sự truy đuổi của một đàn yêu quái biến dị.
Họ chạy trối chết, máu thấm đẫm y phục, sự tuyệt vọng bao trùm lấy tâm trí. Nhưng khi họ bước qua một vách đá và nhìn thấy ánh đèn vàng ấm áp của Tiệm Tạp Hóa, cùng bóng dáng một thanh niên đang nằm thong thả trên ghế tựa và một con chó đen nhỏ đang ngồi canh cửa, tất cả đều khựng lại.
Họ nhìn thấy tấm bảng hiệu bằng gỗ treo lủng lẳng: **”TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7. MUỐN SỐNG THÌ TRẢ TIỀN”**.
Một vị Trưởng lão của Kiếm Tông run rẩy kêu lên: “Cấm địa… nơi này sao lại có người ở? Là ảo giác hay là vị tiền bối ẩn thế nào?”
Diệp Phi nghe tiếng động, hé nửa con mắt lờ đờ ra nhìn đám người đang đứng chôn chân tại chỗ, hờ hững nói:
“Vào thì mua đồ, không mua thì biến. Đừng đứng trước cửa làm hỏa hoạn, ý tao là… che mất ánh sáng của tiệm. Vượng Tài, ra chào khách đi.”
Vượng Tài đứng bật dậy. Chỉ là một con chó nhỏ cao chưa quá đầu gối, nhưng khi nó bước tới một bước, một luồng uy áp long trời lở đất bùng nổ, khiến sương mù của Vực Thẳm quanh đó trong phút chốc bị tan biến sạch sành sanh. Những con yêu quái biến dị đang đuổi theo đám tu sĩ, vừa cảm nhận được hơi thở của Vượng Tài liền lập tức rú lên những tiếng thê lương, quay đầu chạy bán sống bán chết, ngay cả dũng khí để nhìn lại một lần cũng không có.
Đám tu sĩ đồng loạt quỳ sụp xuống, không phải vì muốn quỳ, mà vì áp lực nặng nghìn cân từ con chó nhỏ kia khiến xương cốt họ sắp gãy vụn.
“Chủ tiệm… tiền bối… cứu chúng ta với!”
Diệp Phi lại ngáp một cái, vỗ vỗ cái bàn gỗ: “Cứu người là dịch vụ phụ thêm. Phí lánh nạn: một vạn linh thạch một giờ. Có tiền thì vào, không tiền thì tự lo liệu. Y Y, mang menu ra cho các vị khách quý xem, hôm nay chúng ta có chương trình khuyến mãi mua mười cái xúc xích tặng một chai nước lọc đấy.”
Liễu Y Y mỉm cười chuyên nghiệp, cầm xấp thực phẩm hệ thống bước ra. Nàng biết rằng, bắt đầu từ giây phút này, trật tự của toàn bộ giới tu chân sẽ bị đảo lộn hoàn toàn bởi một cây xúc xích bò.
Vượng Tài lại ngồi xuống, lim dim đôi mắt như thể đang tiêu hóa hết tinh hoa của mẩu thịt vừa rồi. Nó chợt nhận ra, làm chó bảo vệ cho một vị thần dường như oai phong hơn nhiều so với làm một con rồng bị đánh cho thừa sống thiếu chết ngoài kia. Chỉ cần phục vụ tốt chủ nhân này, biết đâu ngày mai nó lại được thưởng thêm một miếng “Xúc xích cay nồng”?
Nghĩ đến đó, cái đuôi của Ma Long diệt thế lại vô thức ngoáy tít mù.
Giữa bóng tối vô tận của Vực Thẳm Cấm Địa, ánh đèn của tiệm tạp hóa vẫn cháy sáng, yên bình và đầy nghịch lý. Một kỷ nguyên mới chính thức bắt đầu, một kỷ nguyên mà ngay cả Thiên Đạo cũng không ngờ tới, chỉ vì một chủ tiệm lười biếng và một con rồng mê xúc xích.