Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 8: Kẻ tìm đường chết đầu tiên

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:19:37 | Lượt xem: 9

Chương 8: Kẻ tìm đường chết đầu tiên

Vực Thẳm Cấm Địa không bao giờ có ban ngày. Bầu trời nơi đây luôn bị che phủ bởi những đám mây chì đặc quánh, thi thoảng lại rạch qua bởi những tia chớp màu tím ngắt, mang theo hơi thở của sự hủy diệt. Ma sát nồng nặc đến mức ngay cả không khí cũng trở nên sền sệt, mỗi nhịp thở của tu sĩ bình thường đều giống như đang nuốt phải thủy ngân nóng chảy.

Thế nhưng, giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy, một quầng sáng màu vàng nhạt vẫn tỏa ra đều đặn từ bảng hiệu bằng nhựa mica.

“Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi – Chào mừng quý khách.”

Tiếng neon “xè xè” đặc trưng của một thiết bị điện tử lỗi thời vang lên nhè nhẹ giữa tiếng gào rú của gió lạnh.

Lúc này, một đạo bóng đen lướt nhanh qua những tảng đá xám ngoét. Đó là một gã đàn ông trung niên với một vết sẹo dài chạy dọc mắt trái, trên người khoác một bộ y phục bằng da yêu thú rách nát, mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ thanh đại đao đeo sau lưng.

Gã chính là Độc Nhãn Ma Ưng – một vị tán tu lừng danh tại biên giới Nam vực, tu vi đã đạt tới Hóa Thần cảnh trung kỳ. Ở bên ngoài, gã là một cường giả đủ sức khai tông lập phái, một tay che trời. Nhưng tại Vực Thẳm Cấm Địa này, Độc Nhãn Ma Ưng chỉ là một kẻ đang tháo chạy trối chết. Cách đây vài canh giờ, gã vô tình chạm mặt một con Hủ Cốt Linh Điệp cấp sáu, suýt chút nữa đã bị độc vụ làm tan chảy cả nguyên anh.

“Chết tiệt! Ma sát nơi này quá nặng, linh lực trong người ta đã cạn kiệt đến 8 phần…”

Gã khàn giọng chửi thề, bàn tay run rẩy chạm vào cái túi trữ vật rỗng tuếch. Đan dược đã hết, nếu không tìm được nơi trú ẩn, gã sẽ trở thành đống xương trắng tiếp theo bị gió hóa thành bụi mịn trong vòng nửa canh giờ nữa.

Đúng lúc đó, Độc Nhãn Ma Ưng dừng bước.

Lớp sương mù xám tro phía trước đột ngột giãn ra, tiết lộ một khung cảnh mà có lẽ gã nằm mơ cũng không dám tưởng tượng đến.

Giữa một vùng đất sụp đổ, hiện ra một căn nhà gỗ nhỏ nhắn, kiến trúc kỳ quái nhưng vô cùng vững chãi. Trước hiên nhà, một chiếc chuông gió bằng vỏ ốc leng keng reo vang. Một luồng mùi hương nhàn nhạt, ấm áp như mùi trà quế pha lẫn hương bánh mì nướng lan tỏa ra xung quanh, đẩy lùi mọi khí tức tử vong của Vực Thẳm.

Độc Nhãn Ma Ưng sững sờ, con mắt duy nhất của gã mở to hết cỡ:

“Tiệm tạp hóa? Giỡn chơi sao? Nơi này là lõi của Cấm địa, ngay cả tông chủ Thái Huyền Môn cũng chẳng dám bước chân vào quá một dặm, làm sao có thể có một cửa tiệm ở đây?”

Gã thận trọng bước tới gần, linh lực hộ thể rung lên bần bật. Càng tiến lại gần quầng sáng màu vàng, gã càng cảm thấy ma sát nhức nhối bên ngoài biến mất, thay vào đó là một cảm giác khoan khoái dịu kỳ. Cứ như thể căn nhà gỗ này nằm ở một thế giới khác, một nơi mà quy tắc của thiên đạo không thể chạm tới.

“Leng keng!”

Cửa kính tự động trượt mở. Độc Nhãn Ma Ưng cảnh giác tay cầm chuôi đao, chậm rãi bước vào.

Bên trong tiệm không rộng lắm, nhưng bài trí cực kỳ gọn gàng. Những kệ hàng bằng sắt được sắp xếp thẳng tắp, phía trên đặt đủ loại chai lọ, túi giấy rực rỡ sắc màu. Một chiếc tủ kính lớn chứa đầy những chai nước trong suốt lấp lánh dưới ánh đèn LED.

Trên chiếc ghế mây ở góc quầy thu ngân, một thanh niên đang nằm ngửa, lấy cuốn tạp chí che mặt, chân gác lên bàn, dáng vẻ cực kỳ nhàn tản. Bên cạnh chân anh ta, một con chó đen nhỏ gầy gò đang nằm cuộn tròn, thỉnh thoảng lại vẫy đuôi xua ruồi.

“Nhân viên đâu? Có khách…”

Diệp Phi lười biếng lên tiếng, âm thanh uể oải như thể việc mở miệng là một gánh nặng nghìn cân đối với anh.

“Chủ tiệm, tôi đây.”

Từ phía sau dãy kệ hàng, một thiếu nữ bước ra. Cô mặc một bộ sườn xám cách tân màu xanh nhạt, mái tóc dài búi cao gọn gàng, khuôn mặt thanh tú thoát tục, trên ngực đeo một bảng tên nhỏ: “Nhân viên xuất sắc – Liễu Y Y”.

Độc Nhãn Ma Ưng nhìn thấy Liễu Y Y, trong lòng không khỏi kinh hãi. Gã nhận ra người này! Cách đây vài tháng, cả Nam vực chấn động vì vụ diệt môn của Tuyết Lan Tông, Thánh nữ của họ – Liễu Y Y – nghe đồn đã chạy trốn vào Vực Thẳm để tự vẫn.

Nhưng nhìn cô ta lúc này xem? Hồng quang đầy mặt, khí tức thâm trầm, dường như cái loại thể chất Cửu Âm Tuyệt Diệt khiến người ta run sợ kia đã bị chế ngự hoàn toàn. Quan trọng hơn, cô ta đang làm nhân viên phục vụ ở cái nơi quái quỷ này sao?

“Chào mừng quý khách.” Liễu Y Y khom người, giọng nói lành lạnh nhưng lịch sự: “Ở tiệm chúng tôi, mọi vật phẩm đều được niêm yết giá công khai. Nếu muốn phục hồi trạng thái, tôi gợi ý ông nên dùng một chai nước khoáng Tịnh Hóa, giá là 500 linh thạch thượng phẩm hoặc 20 năm thọ nguyên.”

Độc Nhãn Ma Ưng nghe xong, đồng tử co rút lại: “500 linh thạch thượng phẩm cho một chai nước? Cô điên rồi sao? Ở ngoài kia, bấy nhiêu đó đủ để mua một thanh pháp bảo linh cấp trung phẩm đấy!”

Liễu Y Y không đổi sắc mặt, chỉ vào kệ hàng: “Hàng của chủ tiệm tôi không thể so với những thứ rác rưởi bên ngoài. Uống một ngụm nước này, ma sát trong người ông sẽ bị thanh tẩy hoàn toàn, tu vi sẽ lập tức trở lại đỉnh phong.”

Ánh mắt Độc Nhãn Ma Ưng bắt đầu thay đổi. Gã nhìn quanh tiệm một lượt, sau đó lại nhìn sang Diệp Phi vẫn đang đắp tạp chí ngủ gật.

Lòng tham vốn có của một gã tán tu giết người cướp của bắt đầu trỗi dậy. Trong mắt gã, Diệp Phi hoàn toàn không có một chút ba động linh lực nào, chẳng khác gì một phàm nhân lười biếng. Có lẽ gã thanh niên này chỉ là một kẻ may mắn nhặt được một món bảo vật có không gian phòng ngự tuyệt đối, rồi dùng nó để lòe bịp người khác.

Nếu gã chiếm được nơi này, chẳng phải gã sẽ trở thành chủ nhân của Vực Thẳm? Nguồn tài nguyên vô tận ở đây, những loại thần dược biến dị vạn năm… tất cả sẽ thuộc về gã!

Độc Nhãn Ma Ưng cười lạnh một tiếng, khí thế Hóa Thần cảnh đột nhiên bùng nổ. Sức mạnh cấp cao tạo thành một luồng gió mạnh thổi quét khắp gian tiệm, khiến những chai lọ trên kệ kêu lạch cạch.

“Linh thạch? Thọ nguyên? Ha ha ha! Lão tử bình sinh chưa bao giờ mua đồ mà phải trả tiền!”

Gã rút thanh đại đao ra, lưỡi đao rung lên phát ra tiếng kêu oong oong đầy sát khí. Gã chỉ mũi đao vào Liễu Y Y: “Nể tình cô là Thánh nữ một thời, nếu biết điều thì qua đây hầu hạ lão tử, ta sẽ tha mạng. Còn thằng ranh con kia…”

Gã liếc nhìn Diệp Phi: “Cút khỏi cái ghế đó trước khi tao chẻ mày làm hai.”

Liễu Y Y thở dài, trong ánh mắt nhìn Độc Nhãn Ma Ưng không hề có sợ hãi, trái lại chỉ có sự thương hại sâu sắc: “Thành thật khuyên ông một câu, bây giờ bỏ đao xuống, mua một gói mì tôm để chuộc lỗi, may ra chủ tiệm sẽ chỉ vứt ông ra ngoài vườn làm phân bón.”

“Chết đi!”

Độc Nhãn Ma Ưng tức giận quát lớn, thanh đại đao mang theo ánh sáng màu máu hung bạo chém thẳng về phía quầy thu ngân. Nhát chém này chứa đựng toàn bộ uy lực của một tu sĩ Hóa Thần cảnh, không gian xung quanh dường như bị bóp méo, sức ép khiến mặt đất dưới chân gã nứt toác.

Thế nhưng, một điều kỳ quái đã xảy ra.

Lưỡi đao khi chỉ còn cách quầy thu ngân khoảng mười phân bỗng dừng phắt lại. Không phải bị chặn bởi một lá chắn ánh sáng nào, mà là đột ngột mất đi toàn bộ lực quán tính, giống như một sợi bún thiu rơi xuống đĩa.

“Xào xạc…”

Diệp Phi từ từ kéo cuốn tạp chí ra khỏi mặt, để lộ đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ. Anh liếc nhìn thanh đao đang gác trên quầy của mình, rồi lại nhìn sang gương mặt đang tái mét vì kinh hãi của Độc Nhãn Ma Ưng.

“Này…” Diệp Phi cất giọng đều đều, nhưng mỗi lời thốt ra đều giống như tiếng sấm nổ vang trong thức hải của Độc Nhãn Ma Ưng: “Hôm qua Y Y vừa mới lau cái bàn này bằng khăn mới đấy. Ông biết khăn lau của hệ thống đắt thế nào không?”

Độc Nhãn Ma Ưng muốn thét lên, nhưng gã phát hiện mình không thể cử động nổi một ngón tay. Toàn bộ linh lực trong cơ thể gã, thứ sức mạnh Hóa Thần cuồn cuộn như đại dương, lúc này bỗng hóa thành tro tàn, không thể cảm nhận được chút gì. Gã kinh hoàng nhận ra, trong căn tiệm này, gã thật sự đã biến thành một phàm nhân yếu ớt nhất, còn người thanh niên trước mặt chính là vị thần tối cao nắm giữ vận mệnh của gã.

“Tiền… tiền bối! Vãn bối có mắt không tròng! Xin tha mạng!” Độc Nhãn Ma Ưng lắp bắp, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.

Diệp Phi không đáp lời, anh quay sang nhìn con chó đen nhỏ vẫn đang nằm ngủ: “Vượng Tài, có khách quấy rối giấc ngủ của ta. Xử lý theo quy trình cũ đi.”

Con chó đen nhỏ – kẻ mà nãy giờ Độc Nhãn Ma Ưng coi là sinh vật hạ đẳng – chậm rãi mở mắt.

Một khoảnh khắc ấy, Độc Nhãn Ma Ưng tưởng như mình đang nhìn thấy hai luồng hỏa ngục vô tận. Hình ảnh con chó nhỏ mờ đi, thay vào đó là cái bóng của một sinh vật khổng lồ có đôi cánh che lấp cả bầu trời, mỗi chiếc vảy đều mang hơi thở của thời đại hồng hoang.

“Gừ…”

Vượng Tài khẽ gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Một làn sóng xung kích vô hình bắn ra, trực tiếp đập thẳng vào ngực Độc Nhãn Ma Ưng.

“Rắc! Rắc!”

Xương ngực của vị cao thủ Hóa Thần cảnh vỡ vụn như đồ gốm. Gã văng ngược ra khỏi cửa tiệm như một bao tải rác, bay qua bãi cỏ nhỏ phía trước, rồi đập mạnh vào ranh giới sương mù của Vực Thẳm.

Chưa dừng lại ở đó, từ dưới mảnh vườn của Diệp Phi, những dây leo màu tím sẫm đột ngột vươn lên từ lòng đất. Chúng giống như những con rắn độc nhanh nhẹn quấn lấy chân, tay và cổ của Độc Nhãn Ma Ưng, kéo gã ngược trở lại phía mảnh vườn rau phía sau tiệm.

“KHÔNG! TIỀN BỐI! THA CHO TÔI!!!”

Tiếng gào thét của gã bị dập tắt khi những dây leo quấn chặt lấy miệng gã.

Lúc này, từ trong bụi rậm, một cô bé tí hon bằng bàn tay, trên đầu cài một chiếc lá xanh mướt bay ra. Đó chính là Linh Nhi, tiểu yêu tinh tộc Linh Dược. Cô bé cầm một chiếc xẻng nhỏ xíu, nhìn Độc Nhãn Ma Ưng với vẻ mặt hớn hở.

“Ô, chủ tiệm lại gửi phân bón mới tới này! Yêu cầu là loại cây ăn quả năm nay cần nhiều linh lực hóa thần lắm đây!”

Linh Nhi vung chiếc xẻng nhỏ. Độc Nhãn Ma Ưng nhìn trân trân xuống mặt đất, nơi gã thấy xác của vài vị tu sĩ khác đang dần bị đồng hóa thành đất đỏ màu mỡ. Đôi mắt gã trợn trừng, tràn đầy tuyệt vọng khi những rễ cây bắt đầu đâm xuyên qua da thịt gã, từ từ rút cạn linh lực và tinh huyết còn sót lại để nuôi dưỡng những cây cải bắp trông có vẻ rất tươi ngon của Diệp Phi.

Bên trong tiệm tạp hóa, bầu không khí lại trở nên yên tĩnh lạ thường.

Diệp Phi phủi phủi bụi trên áo, quay sang bảo Liễu Y Y: “Lần sau khách nào cầm dao đao kiếm kiếm thì nhớ nhắc họ gửi ở quầy bảo vệ nhé. Để họ mang vào làm bẩn nền nhà hết cả.”

“Vâng, thưa chủ tiệm.” Liễu Y Y cung kính gật đầu, trong lòng thầm thắp một nén hương cho Độc Nhãn Ma Ưng.

Ngu xuẩn.

Cô đã tận mắt thấy một vị Ma tôn cấp bậc Hợp Thể kỳ vì lỡ tay làm vỡ một cái bóng đèn trong tiệm mà bị Diệp Phi bắt đi quét dọn hố xí suốt ba năm trời. Một gã Hóa Thần cảnh như Độc Nhãn Ma Ưng mà đòi làm loạn, đúng là tìm đường chết không có lối về.

Diệp Phi uể oải ngồi xuống lại chiếc ghế mây, lấy cuốn tạp chí ban nãy – vốn là một bộ công pháp tuyệt học cấp thần bị anh dùng để che nắng – đắp lên mặt lần nữa.

“Y Y này, hình như ngoài kia lại có tiếng chuông gió.”

Liễu Y Y nhìn ra cửa. Giữa màn sương mù u tối, lại có thêm vài bóng người đang thất điên bát đảo chạy tới. Họ là những thiên kiêu của một tông môn lớn đang bị lũ quái vật Vực Thẳm truy đuổi. Gương mặt họ tràn đầy sự tuyệt vọng cho đến khi nhìn thấy ánh đèn neon rực rỡ và mùi thơm của xúc xích bò lan tỏa trong không gian.

“Hoan nghênh quý khách.” Liễu Y Y nở nụ cười mẫu mực, hai tay đan lại trước bụng: “Hàng mới về, mì tôm Vạn Cổ hôm nay có thêm vị tôm chua cay, giá cả cực kỳ phải chăng.”

Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay vẫn vậy, nguy hiểm và đầy chết chóc. Nhưng bên trong tiệm tạp hóa Diệp Phi, mọi thứ vẫn cứ bình yên một cách lạ lùng. Chỉ là trên kệ hàng, chỗ vị trí của những hộp “xúc xích linh hồn”, dường như linh quang lại đậm đà thêm một chút sau khi có một vị Hóa Thần cảnh vừa… tan biến vào hư không.

Diệp Phi ngáp một cái thật dài, thầm nghĩ trong đầu: “Hệ thống, hôm nay doanh số đạt mốc chưa? Ta muốn nâng cấp cái ghế này, nằm hơi đau lưng rồi đấy.”

Hệ thống vô cảm vang lên trong đầu anh: “Tiến độ nhiệm vụ: 99/100 khách hàng tiềm năng. Còn thiếu một đơn hàng lớn để nâng cấp. Gợi ý chủ tiệm: Đừng có đuổi khách đi quá nhanh như gã vừa rồi.”

Diệp Phi lầu bầu: “Ai biểu lão ta định chém ta? Ta là người làm ăn chân chính mà lị.”

Tiếng chuông gió lại leng keng. Những vị khách mới đã đặt chân vào cửa tiệm. Một chương mới lại bắt đầu, mang theo linh thạch và những câu chuyện dở khóc dở cười giữa vùng đất cấm kỵ nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8