Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 34: Bí mật dưới tầng hầm của tiệm

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:36:22 | Lượt xem: 8

Tiếng chuông gió leng keng treo dưới mái hiên của Tiệm Tạp Hóa khẽ rung lên, mang theo hơi thở lạnh lẽo và đặc quánh của sương mù từ Vực Thẳm Cấm Địa.

Buổi sáng ở đây không có ánh bình minh, chỉ có những tia sáng xanh lét lập lòe từ những đầm lầy lân tinh phía xa xa hắt lại. Diệp Phi ngáp một cái dài, vươn vai đứng dậy khỏi chiếc ghế tựa bọc da gấu. Anh uể oải gãi đầu, mái tóc bù xù như tổ quạ che khuất đôi mắt vẫn còn ngái ngủ.

“Y Y, bữa sáng xong chưa?”

Liễu Y Y từ phía sau quầy hàng bước ra, nàng mặc chiếc sườn xám cách tân màu xanh nhạt, đôi tay vốn dùng để cầm kiếm diệt ma giờ đây lại khéo léo bưng một khay cháo trắng cùng mấy đĩa dưa muối. Nàng mỉm cười nhẹ nhàng:

“Tiệm trưởng, cháo đã nấu xong. Hôm nay em có bỏ thêm một chút Linh Thạch phấn để tăng hương vị.”

Diệp Phi gật đầu, ngồi xuống chiếc bàn gỗ mộc mạc cạnh cửa sổ. Anh cầm thìa lên, chưa kịp đưa vào miệng thì đột nhiên dưới chân truyền đến một rung cảm rất nhẹ. Nó không giống như động đất, mà giống như một tiếng đập của con tim khổng lồ từ sâu trong lòng đất, khiến nước trong bát cháo gợn lên những vòng tròn đồng tâm.

Vượng Tài, con chó đen nhỏ đang nằm ngủ dưới chân Diệp Phi, đột ngột dựng đứng đôi tai, đôi mắt lim dim thường ngày bỗng lóe lên một tia hắc quang sắc lạnh. Nó nhìn trừng trừng xuống mặt sàn gỗ vốn đã cũ kỹ của tiệm.

“Hệ thống, lại có chuyện gì nữa?” Diệp Phi lẩm bẩm trong đầu.

*【Ting! Chúc mừng ký chủ đã đạt doanh số bán hàng giai đoạn 1. Hệ thống mở khóa tính năng: Tàng Thư Các bên dưới tiệm. Lối vào tầng hầm đã được kích hoạt.】*

Tiếng cơ khí khô khốc của hệ thống vang lên khiến Diệp Phi khựng lại. Anh đặt bát cháo xuống, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại. Tầng hầm? Mở cửa cái tiệm này hơn một năm, anh chưa bao giờ nghe hệ thống nhắc đến chuyện có tầng hầm. Với một kẻ lười biếng như Diệp Phi, thêm một cái tầng hầm chỉ đồng nghĩa với việc có thêm diện tích cần phải quét dọn.

“Tìm thấy gì sao, tiệm trưởng?” Liễu Y Y nhận ra sự khác thường, nàng khẽ hỏi, tay đã vô thức đặt lên đốc thanh kiếm mảnh mai bên hông.

“Hệ thống bảo có cái hầm ở đâu đây. Cô phụ tôi dọn cái giá để thuốc lá bên kia ra đi.”

Hai người bắt tay vào việc. Sau khi dời đi cái giá gỗ đựng đầy những bao thuốc lá mang tên “Linh Hồn”, một tấm thảm da dê cũ kỹ lộ ra. Diệp Phi đá nhẹ tấm thảm, để lộ một cánh cửa sập làm bằng một loại kim loại đen xì, xù xì và nằng nặng hơi thở cổ đại.

Trên mặt cánh cửa không có tay cầm, chỉ có một lỗ hõm hình thoi vừa vặn với chiếc thẻ chủ tiệm của Diệp Phi.

“Oẳng!” Vượng Tài sủa một tiếng, vẻ mặt nó bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng, cơ bắp dưới lớp lông đen gầy gò rung lên bần bật, dường như nó đang nhớ lại một ký ức kinh hoàng nào đó liên quan đến cái cửa sập này.

“Đừng sợ, có ta ở đây.” Diệp Phi xoa đầu con chó, rồi bình thản lấy chiếc thẻ đen tuyền ra, nhấn vào lỗ hõm.

*Rắc!*

Một tiếng cơ quan khô khốc vang lên. Cánh cửa sập từ từ trượt sang hai bên, lộ ra một cầu thang xoắn ốc sâu hun hút, tối tăm không thấy đáy. Một luồng không khí mang theo mùi của giấy cũ, mùi của bụi bặm hàng vạn năm và cả một loại áp lực tâm linh khủng khiếp tràn lên, khiến Liễu Y Y lùi lại mấy bước, gương mặt xinh đẹp trở nên trắng bệch.

“Áp lực này… còn mạnh hơn cả sư phụ khi Ngài đạt đến Đại Thừa kỳ…” Nàng run rẩy nói.

Diệp Phi vẫn giữ gương mặt ngái ngủ thường ngày, anh cầm lấy chiếc đèn bão treo trên tường, bật lên một ngọn lửa nhỏ rồi thản nhiên bước xuống. “Đi xem chút thôi, nếu có gì không ổn thì lên luôn. Đừng lo quá.”

Từng bậc thang đá nhám vang lên tiếng bước chân đều đặn của ba người — một chủ tiệm lười biếng, một thánh nữ run rẩy và một con Ma Long trong lốt chó đen đang cụp đuôi.

Càng xuống sâu, vách đá hai bên không còn là đá tự nhiên nữa mà bắt đầu xuất hiện những khối kim loại kỳ lạ được chạm khắc vô số phù văn lấp lánh ánh vàng. Những phù văn này không giống với bất kỳ loại bùa chú nào hiện hành trong tu chân giới. Chúng cuộn xoáy, nhấp nháy như thể có nhịp thở riêng.

Đi được khoảng chừng vài trăm bậc thang, không gian đột ngột mở rộng ra. Diệp Phi nâng cao ngọn đèn bão, và cả ba người đều chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.

Dưới tầng hầm của một tiệm tạp hóa nhỏ bé, rách nát giữa Vực Thẳm Cấm Địa, lại là một không gian siêu thực rộng lớn bằng cả một kinh thành. Trần hầm cao ngất ngưởng, nơi đó không phải là đá mà là một bầu trời đêm nhân tạo với hàng vạn tinh cầu lấp lánh được treo bằng những sợi xích ánh sáng bạc.

Dưới bầu trời sao ấy là những dãy kệ sách bằng đá cao hàng chục trượng, kéo dài đến vô tận. Những cuốn sách ở đây không được làm từ giấy, mà là những phiến ngọc, những miếng xương thú cổ đại, thậm chí là những khối tinh thể chứa đựng những ký ức sống động.

“Đây là…” Liễu Y Y run giọng, nàng với tay định chạm vào một cuộn giấy vàng ố nằm gần lối đi nhất.

“Đừng động vào!”

Tiếng của Diệp Phi vang lên kịp thời, nhưng không phải là giọng uể oải thường ngày, mà là một sự cảnh cáo đanh thép. Ngay giây phút đó, một sợi quy luật mỏng như tơ nhện quét qua nơi ngón tay của Y Y vừa định đặt tới. Không gian nơi đó nứt toác ra một vệt đen ngòm, nghiền nát tất cả những gì vô tình lọt vào.

“Mấy món đồ ở đây không phải để bán.” Diệp Phi bước tới, đôi mắt anh bây giờ hoàn toàn tỉnh táo. Trong đồng tử của anh, những dòng mật mã của hệ thống chảy qua nhanh như thác đổ. “Chúng là những mẩu rác của Thiên Đạo.”

“Rác của Thiên Đạo?” Liễu Y Y bàng hoàng.

“Mỗi lần Thiên Đạo sụp đổ hoặc được viết lại, những quy luật lỗi, những công pháp bị cấm, hay những linh hồn của những thần ma mạnh nhất sẽ được quét sạch. Và có vẻ như… chúng đều được gom về cái tầng hầm này.”

Diệp Phi bước chậm rãi giữa những hàng kệ đá. Anh đi ngang qua một hũ thủy tinh khổng lồ, bên trong ngâm một bộ não vẫn còn đập thình thịch, xung quanh nó là nhãn dán: *【Ký ức của Đệ nhất Nhân Hoàng – Tình trạng: Bị nhiễm độc】*. Anh đi ngang qua một thanh kiếm gãy nhưng vẫn phát ra tiếng gào thét của vạn linh hồn, trên đó ghi: *【Tru Tiên Kiếm (Hàng lỗi) – Lý do: Sát khí quá nặng, không thể thuần hóa】*.

Càng đi sâu vào trung tâm của không gian này, áp lực càng trở nên nặng nề. Vượng Tài bắt đầu gầm gừ nhỏ trong cổ họng, nó nhìn về phía một vùng ánh sáng chói lòa ở phía cuối con đường sách.

Ở đó, có một chiếc lồng bằng những sợi xích đen tuyền khổng lồ, treo lơ lửng trên một vực thẳm linh lực màu tím đậm. Bên trong lồng không phải là quái vật, mà là một thực thể trông giống như một đứa trẻ, toàn thân trong suốt, ngồi co rúm lại.

Xung quanh đứa trẻ đó là vô số những màn hình ánh sáng xanh lơ, hiển thị những thông tin liên tục biến đổi về Thương Mang Đại Lục.

“Đó là…” Liễu Y Y nghẹt thở, nàng cảm thấy linh căn trong cơ thể mình đang quỳ xuống tôn thờ trước hình bóng ấy.

“Cốt lõi của thế giới hiện tại.” Diệp Phi trầm ngâm, anh dừng lại trước chiếc lồng. “Hóa ra là vậy. Hệ thống bắt ta mở tiệm ở trên đầu nó, để trấn giữ không cho nó ‘chạy’ đi đâu mất.”

Bỗng nhiên, thực thể trong suốt kia ngẩng đầu lên. Nó không có gương mặt rõ rệt, chỉ có hai đốm sáng trắng lạnh lùng thay cho đôi mắt. Một giọng nói vang vọng trực tiếp vào linh hồn của cả ba người:

“Kẻ thu gom… ngươi lại mang theo kẻ phàm trần xuống đây. Ngươi có biết, chỉ một cái nhìn của ta cũng đủ khiến nàng ta hóa thành tro bụi không?”

Diệp Phi nhún vai, thọc hai tay vào túi tạp dề, lấy ra một chiếc kẹo mút vị dâu mà anh thường bán cho đám trẻ con hay quanh quẩn ngoài cấm địa. Anh bóc vỏ kẹo, đưa tay xuyên qua hàng rào bảo vệ dày đặc quy luật, ném vào trong lồng cho đứa trẻ.

“Bớt lảm nhảm đi. Ngươi bị nhốt ở đây hàng triệu năm rồi, uống chút nước ngọt cho thông cổ mát họng.”

Liễu Y Y suýt ngất xỉu khi thấy hành động đó. Đứa trẻ kia sững sờ. Nó nhìn viên kẹo tròn màu hồng lấp lánh đang rơi xuống chân mình, rồi nhìn Diệp Phi với vẻ mặt không thể tin nổi. Sự uy nghiêm của một vị “Chủ nhân Thiên Đạo” bị giam cầm dường như sụp đổ hoàn toàn trước cái vị kẹo rẻ tiền này.

Đứa trẻ cúi xuống nhặt viên kẹo lên, đưa vào miệng. Vẻ mặt nó giãn ra một chút. “Vị chua chua ngọt ngọt… Quy luật này thật kỳ lạ. Đây là công pháp gì?”

“Nó được gọi là đường hóa học.” Diệp Phi thản nhiên đáp. “Nghe này, ta mới phát hiện ra tầng hầm này và thực sự nó quá rộng để ta có thể quét dọn một mình. Ta không quan tâm ngươi là Thiên Đạo cũ hay mới, chỉ cần ngươi giữ im lặng và không gây ra tiếng động khi ta ngủ trưa, ta sẽ mang thêm cho ngươi nhiều món mới.”

“Ngươi dám giao dịch với Thiên Đạo?” Giọng nói của thực thể kia run lên, không rõ là vì tức giận hay kinh ngạc.

“Tiệm tạp hóa của ta vốn mở ra là để giao dịch mà.” Diệp Phi cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi hiện lên trên gương mặt lờ đờ của anh. “Ngươi có nhiều kiến thức đúng không? Ngươi biết tất cả những gì đang xảy ra bên ngoài?”

Đứa trẻ gật đầu. “Mọi thứ.”

“Tốt. Hệ thống của ta thi thoảng bị chậm cập nhật giá cả thị trường. Từ giờ ngươi sẽ là ‘Báo cáo viên’ cho tiệm. Mỗi sáng ta sẽ gửi người xuống lấy báo cáo về các tông môn, về giá cả linh thạch, và cả xem đứa nào đang có ý định tấn công tiệm của ta. Tiền công của ngươi chính là những món hàng độc quyền từ hệ thống của ta.”

Thực thể trong lồng im lặng hồi lâu. Ở Thượng Giới, các Tiên Đế quỳ lạy, dâng hiến vạn năm thọ nguyên chỉ để nghe một câu sấm truyền từ Thiên Đạo. Còn ở đây, Thiên Đạo bị coi như một nhân viên cung cấp tin tức đổi lấy kẹo mút.

“Ta chấp nhận.” Đứa trẻ nói, thanh âm bớt đi vẻ thần thánh mà thêm phần nhân tính. “Nhưng ngươi phải bảo vệ ta khỏi kẻ đang tìm kiếm ta.”

“Kẻ nào?” Diệp Phi hỏi.

Đứa trẻ chỉ tay lên phía trên, xuyên qua lớp đá dày đặc của tầng hầm và mặt đất. “Thiên Đạo hiện tại. Nó đã trở nên tham lam. Nó muốn nuốt chửng ta để trở thành thực thể duy nhất vĩnh hằng. Nó đã phát hiện ra Vực Thẳm này có vấn đề.”

Diệp Phi khẽ thở dài, tay xoa xoa gáy. “Lại rắc rối rồi. Ta ghét nhất là phải bảo vệ cái gì đó miễn phí.”

Anh quay sang Liễu Y Y đang vẫn còn trong trạng thái ngây người: “Y Y, sau này mỗi buổi sáng cô mang một phần cháo xuống đây cho cậu nhóc này. Tiện thể hỏi xem hôm nay thị trường linh dược có biến động gì không nhé.”

Liễu Y Y máy móc gật đầu, nàng cảm thấy nhân sinh quan của mình đang nát vụn thành từng mảnh.

Diệp Phi quay lưng đi về phía cầu thang. Anh cảm thấy mệt mỏi sau khi phát hiện ra cái bí mật động trời này. Với anh, Thiên Đạo hay Thần Ma cũng chỉ là khách hàng, hoặc cùng lắm là nhân viên mà thôi.

Khi đã bước lên những bậc thang đầu tiên, anh dừng lại, nhìn xuống đống sách đá vô tận và đứa trẻ trong lồng ánh sáng.

“Này, gọi là Thiên Đạo thì nghe dài dòng quá. Từ giờ ta sẽ gọi ngươi là Tiểu Thiên. Nếu có chuyện gì gấp, cứ giật cái sợi xích đó ba cái, chuông ở trên quầy sẽ kêu.”

“Ta không phải thú cưng của ngươi!” Đứa trẻ hét lên, nhưng đôi tay nó đã nắm chặt lấy que kẹo mút dâu, như thể sợ bị lấy mất.

Diệp Phi không đáp, chỉ xua tay rồi cùng Vượng Tài leo lên trên. Khi cánh cửa sập bằng kim loại nặng nề đóng lại và chiếc giá đựng thuốc lá được đẩy về vị trí cũ, cái Tiệm Tạp Hóa lại trở lại vẻ bình thường vốn có của nó.

Liễu Y Y nhìn vị tiệm trưởng đang thản nhiên ngồi xuống húp tiếp bát cháo đã nguội, nàng không kìm được mà hỏi:

“Tiệm trưởng, chúng ta đang nuôi giữ… Thiên Đạo ở dưới gầm giường sao?”

Diệp Phi ngẩng đầu lên, nhai mẩu dưa muối giòn tan trong miệng: “Không phải nuôi giữ, là hợp tác đôi bên cùng có lợi. Cô thấy đấy, tiệm tạp hóa của chúng ta không có bản tin buổi sáng, từ nay về sau chuyện đó sẽ được giải quyết.”

Anh dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài sương mù bao phủ. Vụ việc Huyết Ma tông có lẽ chỉ là khởi đầu. Nếu Thiên Đạo hiện tại thực sự muốn tìm kiếm cái thứ dưới tầng hầm này, thì sự bình yên của anh chắc chắn sẽ bị quấy rầy liên tục.

“Y Y.”

“Vâng, tiệm trưởng?”

“Gỡ cái biển ‘Bán Mì Tôm’ ở trước cửa ra đi.”

Liễu Y Y ngạc nhiên: “Sao thế ạ?”

Diệp Phi lim dim đôi mắt, giọng anh trầm xuống: “Viết thêm một dòng mới ở dưới cùng của bảng giá: ‘Cung cấp thông tin Thiên Cơ – Giá thỏa thuận’. Chúng ta sắp có những khách hàng ‘máu mặt’ hơn nhiều đấy.”

Vượng Tài nghe thấy thế, khẽ gầm gừ một tiếng hưởng ứng rồi lại cuộn tròn nằm ngủ. Nó biết, sự im lặng của Vực Thẳm sắp bị phá vỡ, nhưng chừng nào gã thanh niên này còn ngáp dài trên ghế tựa kia, thì cả thế giới này có sụp đổ cũng không thể lọt vào được ngưỡng cửa của cái tiệm nhỏ này.

Ánh đèn dầu trong tiệm lung linh tỏa ra, xuyên qua màn sương mù vĩnh cửu. Dưới sâu trong lòng đất, một vị thần cũ kỹ đang mút kẹo, và phía trên mặt đất, một kẻ lười biếng đang mơ về giấc ngủ trưa yên ả.

Cuộc hành trình kỳ lạ của Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa, giờ đây mới chính thức lộ ra phần chìm của tảng băng trôi đáng sợ nhất kỷ nguyên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8