Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 38: Nhu cầu về đồ ăn vặt tăng cao

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:39:14 | Lượt xem: 8

Bình minh ở Vực Thẳm Cấm Địa không bao giờ bắt đầu bằng ánh mặt trời. Nó bắt đầu bằng việc những dải sương mù màu tím sẫm dày đặc nhất dần loãng ra, nhường chỗ cho một thứ ánh sáng lờ mờ, xám xịt như màu tro tàn.

Giữa không gian đầy rẫy tử khí và những tiếng rít gào thê lương của lũ yêu ma lẩn khuất trong bóng tối, tiệm tạp hóa của Diệp Phi hiện lên như một dấu chấm hỏi lạc tông của tạo hóa. Tấm biển neon chữ “MỞ CỬA” bằng tiếng Trung và tiếng bản địa xen kẽ nhau vẫn nhấp nháy bền bỉ, tỏa ra ánh sáng hồng nhạt ấm áp một cách kỳ quặc.

“Ngáp…”

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế xích đu bằng mây sau quầy thu ngân, lười biếng đẩy chiếc quạt nan. Anh vẫn mặc bộ đồ lụa rộng rãi màu xanh nhạt, bên ngoài khoác chiếc tạp dề xám có in hình một con mèo thần tài đang vẫy tay. Đôi mắt anh lờ đờ, trông giống như một thanh niên thức đêm cày game hơn là một vị đại năng đang trấn thủ vùng đất nguy hiểm nhất tu chân giới.

“Y Y, hôm nay có hàng mới về không?” Diệp Phi uể oải hỏi.

Liễu Y Y lúc này đang bận rộn dùng một chiếc khăn lụa tẩm linh dịch để lau sạch lớp bụi mịn (thực chất là tàn tro của một con ma đầu cấp cao vừa tan biến gần đó) bám trên kệ hàng. Cô xoay người lại, tà váy sườn xám xẻ cao để lộ đôi chân dài trắng nõn nà, bảng tên “Nhân viên xuất sắc” trên ngực áo lấp lánh.

“Thưa tiệm trưởng, trong kho vừa xuất hiện một kiện hàng mới từ Hệ thống. Theo danh sách ghi chú, đó là ‘Snack Khoai Tây Thất Sắc – Vị Linh Hồn Cháy Bỏng’.”

Diệp Phi nhướn mày, tinh thần có chút khởi sắc: “Đồ ăn vặt sao? Đã lâu rồi Hệ thống mới cấp lại loại này. Lấy ra một gói ta thử xem.”

Liễu Y Y cung kính đi vào kho sau, lát sau cầm ra một gói bao bì bằng loại chất liệu không rõ tên, nhưng màu sắc thì rực rỡ đến mức khiến người ta lóa mắt. Trên bao bì vẽ hình một củ khoai tây đang mặc áo bào đạo sĩ, tay cầm kiếm gỗ, phía sau là hào quang rực rỡ.

*Rộp!*

Diệp Phi xé vỏ bao. Một mùi thơm nồng nàn, vừa có vị mặn của muối biển, vừa có vị cay nồng của ớt thiên giới, lại có chút thanh mát của cỏ linh lăng tỏa ra khắp gian phòng.

Vượng Tài đang nằm bò dưới chân Diệp Phi, cái mũi đen nháy của nó khịt khịt liên tục, cái đuôi gầy gò đập xuống đất *bộp bộp* như trống điểm. Con Ma Long diệt thế đội lốt chó đen này nhìn chằm chằm vào miếng khoai tây mỏng tang, vàng rộm trong tay Diệp Phi với ánh mắt thèm thuồng tột độ.

Diệp Phi thản nhiên bỏ miếng khoai tây vào miệng.

*Rắc!*

Tiếng khoai tây giòn tan vang lên đầy sảng khoái. Ngay giây tiếp theo, đồng tử của Diệp Phi hơi co rụt lại. Anh cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy thẳng từ vị giác lên đại não, sau đó tràn vào Linh Hải. Linh thức (ý thức lực) vốn đã mạnh mẽ của anh đột ngột rung động, mở rộng ra bên ngoài tiệm với tốc độ kinh hoàng.

Trước đây, linh thức của anh có thể bao phủ toàn bộ Vực Thẳm, nhưng giờ đây nó như được gia trì thêm một lớp kính hiển vi thần thánh, có thể nhìn thấu từng hạt bụi linh khí đang dao động, nhìn thấu cả cấu trúc quy luật của Thiên Đạo đang vận hành yếu ớt ở rìa cấm địa.

“Ồ… công dụng tăng cường linh thức sao? Lại còn giúp nhìn thấu hư ảo?” Diệp Phi lẩm bẩm, cầm gói snack xem giá. “Tám trăm linh thạch cực phẩm một gói, hoặc… ba mươi năm thọ nguyên. Chát đấy, nhưng đáng đồng tiền bát gạo.”

Anh ném một miếng cho Vượng Tài. Con chó đen nhảy dựng lên không trung, đớp gọn miếng snack rồi tiếp đất với một cú xoay người đầy điệu nghệ. Ngay lập tức, luồng ma khí đen kịt trên người nó hóa thành những sợi tơ rực rỡ, đôi mắt chó vốn láo liên bỗng trở nên sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không. Nó rên lên một tiếng mãn nguyện, cảm thấy những vết thương linh hồn từ trận chiến vạn năm trước dường như dịu đi một chút.

“Ghi bảng thông báo đi Y Y,” Diệp Phi ngáp thêm một cái, dựa lưng vào ghế. “Sản phẩm mới: Snack Khoai Tây Thất Sắc. Công dụng: Bạo kích Linh Thức, Phá giải Ảo ảnh, Trị liệu tâm ma nhẹ. Lưu ý: Không ăn quá 3 gói một ngày kẻo đầu óc hưng phấn quá mà phát điên.”

Cùng lúc đó, cách tiệm tạp hóa khoảng năm mươi dặm về phía Đông, trong vùng Sương Mù Mê Cung của Vực Thẳm.

Một nhóm tu sĩ khoảng bảy người đang lâm vào tình cảnh tuyệt vọng. Họ là thành viên của Thiên Kiếm Môn, một tông môn hạng trung đang cố gắng tìm kiếm “Thất Tinh Thảo” để chữa trị cho môn chủ. Dẫn đầu là Đại sư tỷ Tuyết Loan, một nữ tử mặc chiến y bạc, gương mặt thanh tú giờ đây tái nhợt vì kiệt sức.

“Sư tỷ, chúng ta lạc trong cái ảo trận này ba ngày rồi! Linh lực sắp cạn, mà đám quái vật linh thức cứ liên tục tấn công vào thức hải!” Một đệ tử trẻ tuổi run rẩy nói, tay cầm kiếm mà không ngừng run rẩy.

Xung quanh họ, màn sương mù không còn là màu tím nữa mà biến thành một màu hồng phấn ma mị. Đó là vùng lãnh địa của “Mộng Yểm Yêu Hoa”. Loài yêu hoa này không giết người bằng vuốt sắc, chúng tạo ra những ảo cảnh cực kỳ chân thực, khiến tu sĩ tự sát trong vô thức hoặc điên cuồng giết chối lẫn nhau cho đến chết.

“Bình tĩnh! Giữ vững tâm cốt!” Tuyết Loan quát khẽ, nhưng chính cô cũng cảm thấy đầu óc choáng váng. Trước mắt cô, hình ảnh người cha đã khuất đang vẫy gọi, mùi hương của hoa cỏ quê nhà cứ thoang thoảng quấy nhiễu.

Đúng lúc này, một mùi hương lạ lùng đột ngột xé tan mùi hoa ma mị.

Mùi hương đó… thật khó tả. Nó không thơm kiểu thanh cao thoát tục của tiên dược, mà nó thơm một cách “xôi thịt”, kích thích bản năng thèm ăn nguyên thủy nhất của con người. Vị mặn, vị cay, mùi dầu mỡ tinh khiết quện vào nhau tạo thành một mũi tên xuyên thủng ảo trận.

“Mùi gì thế này? Giống như… khoai nướng?” Một đệ tử hít hà, ánh mắt đột nhiên trở nên tỉnh táo hơn.

Tuyết Loan cũng giật mình. Cô phát hiện ra nơi mùi hương phát ra lại là phía sâu nhất của Vực Thẳm – hướng về phía Tâm Vực vốn là tử địa. Tuy nhiên, trong cơn tuyệt vọng, mùi hương này giống như một ngọn hải đăng cứu mạng.

“Đi theo mùi hương này! Mau!”

Nhóm người lảo đảo bước đi. Lạ kỳ thay, khi họ tiến gần về phía mùi hương, những tiếng gào rít của quái vật dường như nhỏ dần, áp lực lên não bộ cũng giảm đi rõ rệt. Sau hai giờ vật lộn, khi bước qua một bụi gai xương đen kịt, cảnh tượng trước mắt khiến họ chết lặng.

Một bãi cỏ xanh mướt hiện ra giữa vùng đất khô cằn. Một ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn với hàng rào sơn trắng xinh xắn. Một chú chó đen gầy gò đang nằm phơi mình dưới ánh đèn neon hồng.

Và trên bậc thềm gỗ, một thanh niên đang ngồi xổm, tay cầm một gói giấy màu mè, miệng nhai rộp rộp.

“Tiệm… tiệm tạp hóa?” Tuyết Loan dụi mắt, tưởng mình lại rơi vào một ảo cảnh cấp cao hơn.

“Này, có mua đồ không? Đứng đó chắn hết cả gió.” Diệp Phi nhìn nhóm người rách rưới bằng nửa con mắt, tay vẫn không ngừng bốc snack.

Tuyết Loan lảo đảo tiến lại gần, mùi vị cay nồng tỏa ra từ gói snack trên tay Diệp Phi khiến cô vô thức nuốt nước bọt. Cô nhận ra, chỉ cần đứng gần gói snack đó, linh thức vốn đang rạn nứt của cô bỗng dưng cảm thấy một sự mát lạnh dễ chịu, giống như người đi sa mạc gặp được nước nguồn.

“Tiền bối… ngài đang ăn thứ gì vậy? Tại sao… tại sao linh thức của vãn bối lại cảm thấy ổn hơn khi ở gần nó?”

Diệp Phi giơ gói snack lên: “À, món mới. Khoai Tây Thất Sắc. Tám trăm linh thạch cực phẩm một gói. Muốn thử không?”

“Tám trăm linh thạch cực phẩm?” Một đệ tử thốt lên. “Đó là gia sản của cả một trưởng lão ngoại môn rồi!”

Diệp Phi nhún vai: “Tiền nào của nấy. Không mua thì đi chỗ khác, đừng đứng đây ám quẻ.”

Tuyết Loan nghiến răng. Cô cảm nhận được màn sương hồng ở phía sau đang rục rịch tiến lại gần. Nếu không có thứ gì đó phá vỡ ảo trận, họ chắc chắn sẽ chết trước khi trời sáng. Cô lấy ra một chiếc túi càn khôn, đổ toàn bộ linh thạch có được lên quầy: “Tôi mua một gói!”

Diệp Phi liếc mắt qua đống linh thạch, khẽ búng tay một cái. Đống linh thạch biến mất, thay vào đó là một gói snack khoai tây sặc sỡ bay vào tay Tuyết Loan.

“Ăn ngay đi, lúc khoai còn giòn là lúc linh lực dồi dào nhất,” Diệp Phi nhắc nhở.

Tuyết Loan run rẩy xé vỏ bao. Một luồng linh khí dạng sương khói lập tức phun ra. Cô lấy một miếng, bỏ vào miệng.

*Rộp!*

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong tai Tuyết Loan. Cô cảm thấy một ngọn lửa bùng cháy trong cổ họng, sau đó ngọn lửa đó biến thành những tia sét trắng li ti, lao thẳng vào thần thức của cô. Những mảng bám của ảo giác, những hình bóng của người cha đã khuất lập tức tan biến như bọt xà phòng.

Đôi mắt cô vốn mờ đục bỗng chốc trở nên sáng quắc như đèn pha. Cô nhìn ra ngoài hàng rào, nơi màn sương hồng đang che phủ. Trong mắt cô lúc này, màn sương đó không còn là bí ẩn nữa, cô có thể nhìn thấy lõi của Mộng Yểm Yêu Hoa đang ẩn giấu dưới một tảng đá cách đó trăm mét.

“Tôi… tôi nhìn thấy rồi! Tôi nhìn thấy đường ra rồi!” Tuyết Loan hét lên vui sướng.

“Trời ơi, Linh Hải của ta đang mở rộng! Linh thức của ta vốn là Trúc Cơ kỳ, giờ đã có dấu hiệu chạm tới Kim Đan!” Một đệ tử được Tuyết Loan chia cho một miếng cũng rú lên kinh ngạc.

Cả nhóm người Thiên Kiếm Môn cuồng nhiệt lao vào gói khoai tây. Họ chưa bao giờ nghĩ rằng thứ giúp mình vượt qua cấm địa lại là những miếng khoai chiên mỏng tang.

Chỉ trong mười phút, gói snack đã sạch bách. Thậm chí một đệ tử còn tiếc rẻ liếm sạch đống bột gia vị dính trên vỏ bao.

“Tiền bối! Cho tôi thêm ba gói nữa!” Tuyết Loan mắt đỏ ngầu, không còn chút khí chất đại sư tỷ lạnh lùng nào.

Diệp Phi nhếch mép: “Mỗi người mỗi ngày tối đa ba gói. Hết vốn rồi à? Có thể dùng thọ nguyên để đổi.”

Tuyết Loan thoáng khựng lại. Dùng tuổi thọ để mua đồ ăn vặt? Nghe thì có vẻ điên rồ, nhưng nếu thứ đồ ăn vặt này có thể giúp tu sĩ tăng cường linh thức – thứ vốn dĩ cực khó tu luyện – thì ba mươi năm thọ nguyên cho một gói là cái giá quá hời. Ở tu chân giới, đôi khi tu hành trăm năm linh thức cũng không tiến triển nổi một li.

“Tôi đổi! Hai trăm năm thọ nguyên, lấy sáu gói!” Tuyết Loan dứt khoát.

Diệp Phi liếc qua, thấy thọ nguyên của cô gái này còn rất dài, hẳn là thiên tài của môn phái. Anh búng tay một cái, một sợi tơ ánh sáng màu xám bay ra từ trán Tuyết Loan, tan biến vào hư không (thực tế là đi vào kho lưu trữ của Hệ thống).

Liễu Y Y chuyên nghiệp lấy ra sáu gói snack, xếp ngay ngắn trên quầy: “Quý khách vui lòng kiểm hàng. Hàng mua rồi miễn đổi trả.”

Tin đồn về “Snack Thần Kỳ” lan đi với tốc độ ánh sáng giữa các toán thợ săn và tu sĩ lảng vảng quanh Vực Thẳm.

Nếu như lúc đầu người ta tìm đến tiệm của Diệp Phi vì mì tôm cứu mạng hay nước khoáng tịnh hóa, thì giờ đây, lý do đã trở nên “nghiện ngập” hơn nhiều. Khoai tây chiên thất sắc đã tạo nên một cơn sốt thực sự.

Vài ngày sau, trước cửa tiệm tạp hóa xuất hiện một hàng dài kỳ quái. Có những vị ma tu mặc bào đen kín mít, có những lão già râu tóc bạc phơ của chính đạo, thậm chí có cả những đại diện từ các tộc yêu quái xa xôi. Họ đứng xếp hàng một cách trật tự một cách khó tin.

Nguyên nhân của sự trật tự này nằm ở xác một vị cường giả Hợp Thể Kỳ đang bị treo lủng lẳng trên cành cây khô bên cạnh tiệm, với tấm biển treo cổ ghi: “Kẻ chen lấn và không trả tiền”. Đó là một lão tổ của một tông môn nào đó đã định cậy mạnh cướp hàng, nhưng bị Vượng Tài chỉ dùng một cái hắt hơi đã thổi bay nguyên anh.

“Tiếp theo!” Liễu Y Y giọng đều đều vang lên.

Một vị trưởng lão của Minh Sát Tông tiến tới, rụt rè đặt lên bàn mười vạn linh thạch cực phẩm: “Tiệm trưởng, ta muốn mua đủ hạn ngạch hôm nay. Ba gói khoai tây vị cay bùng nổ.”

Diệp Phi đang nằm thiu thiu ngủ, đầu gối lên một chồng tạp chí cũ, chỉ khẽ gật đầu.

Vị trưởng lão nhận hàng xong, không kịp chờ đợi mà xé ngay một gói. Vừa ăn vừa xuýt xoa: “Cay… cay quá! Nhưng thật đã! Linh thức của lão phu cuối cùng cũng đột phá tầng thứ năm rồi! Ha ha ha!”

Cảnh tượng này diễn ra lặp đi lặp lại. Những vị tu sĩ cao ngạo bình thường chỉ ăn sương uống gió, nay tụ tập lại một chỗ, mỗi người cầm một túi khoai tây nhai rồm rộp, tạo nên một bản nhạc “Rộp… rộp…” đồng ca vang dội cả một góc Vực Thẳm.

Bỗng nhiên, một luồng uy áp cực mạnh từ trên trời giáng xuống. Sương mù xung quanh tiệm bị xé toạc, lộ ra một vệt máu dài đỏ sậm trên không trung.

Huyết Ma Lão Tổ – người từng bị Diệp Phi lột sạch tài sản ở hồi trước – đã quay lại. Nhưng lần này, lão không đi một mình. Phía sau lão là hàng nghìn ma tu huyết sắc, khí thế ngút trời. Tuy nhiên, điều lạ lùng là lão không có vẻ gì là đến để trả thù.

Huyết Ma Lão Tổ hạ cánh xuống đất, thu lại huyết quang, lúng túng nhìn Diệp Phi rồi nhìn đám tu sĩ đang ăn snack. Lão hắng giọng:

“Khụ… Tiệm trưởng Phi, nghe nói tiệm có loại snack giúp nhìn thấu quy luật Thiên Đạo để dễ dàng vượt thiên kiếp?”

Diệp Phi mở một mắt, liếc nhìn lão: “Ồ, lại là ông già bần hàn à? Snack này giúp tăng linh thức, còn việc vượt thiên kiếp hay không là do nhân phẩm của ông.”

Huyết Ma Lão Tổ đổ mồ hôi hột, lão đang đứng trước cửa ngưỡng đột phá, nhưng tâm ma quá nặng. Nghe đồn snack khoai tây ở đây có thể dùng linh thức cực mạnh để trấn áp tâm ma, lão không nhịn được mà đánh liều quay lại.

“Ta… ta muốn mua một trăm gói cho đệ tử của ta!” Huyết Ma Lão Tổ lớn giọng để giữ thể diện.

“Xếp hàng đi.” Diệp Phi chỉ tay về phía sau. “Và mỗi người chỉ được ba gói. Muốn mua một trăm gói thì bảo một trăm đệ tử của ông vào đây mà xếp hàng.”

Đám tu sĩ chính đạo đang đứng hàng trước bắt đầu xì xào, có kẻ còn cười thầm. Huyết Ma Lão Tổ tím tái mặt mày, nhưng nhìn con chó đen đang gặm xương đùi của một con quái vật cấp chín đằng kia, lão lập tức ngoan ngoãn đi ra cuối hàng đứng.

Một lúc sau, nhu cầu tăng cao đến mức Hệ thống phải phát ra tiếng cảnh báo trong đầu Diệp Phi.

[Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: Nhu cầu tiêu thụ vượt quá mức cung ứng. Tiệm trưởng cần mở rộng dây chuyền sản xuất tại chỗ để kiếm thêm tích điểm. Vật liệu cần thiết: Một ngàn củ Địa Linh Củ (loại củ mọc ở vùng địa hỏa dưới đáy Vực Thẳm).]

Diệp Phi thở dài, đứng dậy phủi phủi bụi trên tạp dề.

“Y Y, giữ tiệm nhé. Ta phải đi lấy nguyên liệu làm khoai tây chiên.”

Anh vừa bước ra khỏi cửa tiệm, hàng ngàn cặp mắt của các tu sĩ lập tức đổ dồn vào anh. Họ tò mò, vị Tiệm trưởng bí ẩn này sẽ làm gì để sản xuất thêm thần dược dưới dạng đồ ăn vặt?

Diệp Phi không bay lên không trung, anh chỉ bước từng bước thong dong về phía vực sâu thẳm nhất. Nơi đó, dòng dung nham màu đỏ rực đang cuồn cuộn cháy, nơi mà ngay cả một hạt bụi cũng sẽ bị thiêu rụi trong nháy mắt.

“Trời ơi, ngài ấy định đi xuống Địa Hỏa sao? Nơi đó là lãnh địa của Viêm Ma cổ đại đấy!” Một vị tu sĩ hét lên.

Diệp Phi chẳng mảy may quan tâm. Anh đi đến mép vực, nhìn xuống dưới rồi lẩm bẩm: “Sản xuất tại chỗ cho nó tươi.”

Anh búng tay một cái.

Một luồng quyền năng tuyệt đối lan tỏa. Dòng dung nham đang sôi trào đột ngột bị đóng băng lại thành một loại khoáng thạch đỏ rực, bằng phẳng như một cái mặt bàn khổng lồ. Diệp Phi nhảy xuống đó, tay vung quạt nan một vòng.

Mặt đất nứt toác, hàng ngàn củ Địa Linh Củ – thứ mà các luyện đan sư thèm khát để luyện chế bậc tiên đan – thi nhau chui ra khỏi mặt đất như thể bị thôi miên, sau đó tự giác bay về phía anh.

Nhưng Diệp Phi không dùng chúng để luyện đan.

Anh triệu hồi từ Hệ thống một cái chảo khổng lồ bằng hắc kim. Dung nham bên dưới đột nhiên được cấp nhiệt, trở thành ngọn lửa bếp tự nhiên. Anh lấy ra một vò “Dầu Ăn Vạn Niên” rót vào.

Tiếng dầu sôi *èo èo* vang lên giữa vực thẳm vắng lặng.

Diệp Phi vung tay, hàng ngàn củ Địa Linh Củ tự động bị thái mỏng như cánh ve bằng một loại kiếm ý vô hình, sau đó rơi rào rào vào chảo dầu.

Mùi thơm ngay lập tức bùng nổ, gấp hàng trăm lần so với lúc ở trong tiệm.

Trên bờ vực, hàng ngàn tu sĩ đang chứng kiến cảnh tượng này. Họ chết lặng. Một vị đại năng thần bí, đứng giữa cấm địa tử thần, dùng địa hỏa làm bếp, dùng thần binh làm dao, chỉ để… chiên khoai tây?

“Đây không phải là chiên khoai tây nữa… đây là… đây là đang luyện quy luật!” Độc Cô Vong (Lão Kiếm Quỷ) không biết từ lúc nào đã xuất hiện, tay cầm vò rượu, mắt sáng rực nhìn vào những lát khoai tây đang xoay tròn trong chảo dầu.

Mỗi một miếng khoai tây khi chiên xong đều có một đạo phù văn li ti chớp lóe rồi lặn mất vào bên trong lớp vỏ vàng giòn.

Diệp Phi làm việc một cách chuyên nghiệp và lạnh lùng. Anh rắc thêm một mướt muối tiêu do hệ thống cung cấp, sau đó dùng một cái vợt khổng lồ vớt sạch chỗ khoai ra, thổi một cái cho chúng nguội đi, rồi đóng gói ngay tại chỗ.

Lát sau, anh xách một bao tải khổng lồ chứa hàng nghìn gói snack quay trở lại tiệm, mặt không đỏ, khí không gấp.

“Xếp hàng lại từ đầu đi. Đợt hàng mới này có thêm vị ‘Địa Hỏa Cay Nồng’, công hiệu tăng thêm 20%. Giá cũ không đổi.”

“U oàng!” Đám đông vỡ òa. Sự cuồng nhiệt đẩy lên đỉnh điểm.

Đêm đó, cả Vực Thẳm Cấm Địa vang vọng tiếng “rộp rộp”. Những người qua đường từ xa nhìn lại, thấy Tâm Vực sáng rực linh quang, linh thức của hàng nghìn tu sĩ cộng hưởng lại tạo thành một vòm ánh sáng khổng lồ che phủ cả bầu trời đen tối.

Lần đầu tiên trong lịch sử, các thế lực vốn thù ghét nhau lại có thể cùng nhau ngồi bệt xuống đất, tay cầm bịch khoai tây, bàn luận về kinh nghiệm tu hành một cách hòa bình.

Huyết Ma Lão Tổ sau khi ăn xong ba gói vị Địa Hỏa, cảm thấy tâm ma trong lòng mình đã bị linh thức cực mạnh nghiền nát như rác rưởi. Lão cảm kích đến phát khóc, hướng về phía tiệm cúi đầu thật sâu:

“Tiệm trưởng Phi không chỉ bán đồ ăn, ngài ấy là đang cứu vãn nền văn minh tu chân! Snack này chính là con đường dẫn đến đạo quả!”

Bên trong tiệm, Diệp Phi đã thấm mệt vì việc chiên khoai tây. Anh đang đếm tích điểm trong hệ thống với tâm trạng khá tốt.

“Y Y, tối nay nấu cái gì thanh đạm một chút nhé. Ăn khoai tây nhiều quá, ta thấy hơi nhiệt trong người.”

Liễu Y Y mỉm cười nhạt, đôi mắt lấp lánh ánh nhìn sùng bái: “Rõ, thưa tiệm trưởng. Tôi sẽ làm món cháo hạt sen từ sen trắng vạn năm mà Linh Nhi vừa hái được trong vườn sau.”

Bên cạnh chân anh, Vượng Tài đang cố gắng dùng móng vuốt để cào nát vỏ bao snack còn sót lại, cố tìm thêm một vụn nhỏ nào đó. Cuộc sống ở Vực Thẳm, dường như cũng không đến nỗi tệ như người ta vẫn tưởng.

Nhưng trong bóng tối ngoài kia, xa hơn cả nơi mà linh thức của các tu sĩ có thể vươn tới, một ý chí vĩ đại và lạnh lẽo đang dần tỉnh thức. Thiên Đạo Ý Chí dường như đã chú ý đến việc có quá nhiều người đột ngột trở nên “thông thái” và mạnh mẽ hơn nhờ những gói đồ ăn vặt kỳ lạ kia.

Những tia sét tím nhạt bắt đầu hội tụ trên bầu trời. Một cuộc thanh trừng có lẽ sắp bắt đầu.

Nhưng đó là chuyện của chương sau. Còn bây giờ, Diệp Phi chỉ muốn tận hưởng bát cháo hạt sen và một giấc ngủ trưa không ai quấy rầy.

“Y Y, đóng cửa tiệm đi. Hôm nay bán thế là đủ rồi. Bảo cái ông già đang xếp hàng cuối cùng kia ngày mai quay lại, hoặc mua tạm gói kẹo mút cũng được.”

Diệp Phi ngáp dài, tiếng chuông gió lại leng keng, khép lại một ngày nhu cầu về đồ ăn vặt bùng nổ kinh thiên động địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8