Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 62: Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:54:47 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 62: TIẾNG GÕ CỬA LÚC NỬA ĐÊM**

Đêm ở Vực Thẳm Cấm Địa không giống với đêm ở thế gian bên ngoài. Ở đây, bóng tối không phải là sự vắng bóng của ánh sáng, mà là một thực thể sống động, đặc quánh và mang theo hơi thở của những tà niệm cổ xưa.

Màn sương đen từ những kẽ nứt không gian bắt đầu trườn bò, quấn quýt lấy hàng rào gỗ của tiệm tạp hóa. Tuy nhiên, khi chúng chạm vào phạm vi ánh sáng phát ra từ chiếc đèn lồng đỏ treo dưới hiên, những sợi khói đen ấy liền tan biến như băng tuyết gặp nắng gắt.

Bên trong tiệm, không gian lại mang một vẻ đối lập đến kỳ lạ. Tiếng nhạc Lofi du dương phát ra từ một chiếc đài radio kiểu cũ đặt trên quầy thu ngân, hòa cùng hương thơm thoang thoảng của trà nhài.

Diệp Phi lười biếng vươn vai một cái, xương cốt trên người phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc. Anh nhìn đồng hồ, đã gần nửa đêm. Liễu Y Y đang tỉ mỉ dùng khăn mềm lau sạch những hũ kẹo thủy tinh trên kệ, gương mặt nàng dưới ánh đèn trông nhu hòa và tĩnh lặng như một bức họa. Phía góc tiệm, Độc Cô Vong vẫn ngồi im lìm như một pho tượng, ôm lấy thanh kiếm gỉ sét, thi thoảng mới nhấp một ngụm rượu nhỏ.

“Nghỉ tay thôi, Y Y. Đêm nay chắc cũng chẳng có ai đâu.” Diệp Phi ngáp dài, đưa tay định tắt chiếc radio.

Nhưng đúng lúc ngón tay anh vừa chạm vào nút bấm, Vượng Tài – con chó đen nhỏ đang cuộn tròn dưới chân anh – bỗng nhiên bật dậy. Đôi tai nó dựng đứng, chiếc đuôi vốn đang vẫy cụt ngủn bỗng chốc cứng đờ, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm về phía cửa gỗ.

Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong cũng mở choàng mắt, một luồng kiếm ý vô hình thoáng qua rồi lặn mất tăm, nhưng bàn tay cụt của lão đã vô thức siết chặt lấy vỏ kiếm.

“Cộc… Cộc… Cộc…”

Tiếng gõ cửa vang lên.

Âm thanh không hề dồn dập, mà đều đặn một cách máy móc, trầm đục và khô khốc như có kẻ đang dùng một khúc xương khô gõ lên mặt gỗ già. Điều lạ lùng là, tiếng gõ này không vang lên ở phía cửa chính trước mặt, mà dường như nó truyền tới từ tứ phương tám hướng, len lỏi qua khe cửa, dội xuống từ mái nhà, và rung động lên từ dưới mặt sàn.

Liễu Y Y khẽ biến sắc, bàn tay giữ chiếc khăn lau hơi run lên: “Tiệm trưởng… cảm giác này…”

Diệp Phi thu lại vẻ mặt ngái ngủ, ánh mắt lờ đờ của anh bỗng trở nên sâu thẳm. Trong nhãn quan của anh, thông qua “Lĩnh vực tuyệt đối”, anh nhìn thấy một luồng khí tức cực kỳ hỗn loạn đang bao phủ bên ngoài cánh cửa. Luồng khí ấy không thuộc về thế giới hiện tại, cũng không thuộc về Ma Sát của Vực Thẳm ngoại vi. Nó mang theo sự vặn xoẹo của quy tắc – một dấu hiệu đặc trưng của kẻ đến từ Tầng Thứ Năm: Tầng Đảo Ngược.

“Khách đến rồi.” Diệp Phi bình thản nói, giọng anh như một gáo nước lạnh trấn an sự căng thẳng trong phòng. “Y Y, ra mở cửa. Nhớ quy tắc của chúng ta, cười tươi lên chút.”

Liễu Y Y hít một hơi thật sâu, gật đầu, sau đó bước từng bước về phía cánh cửa gỗ. Khi nàng chạm tay vào tay nắm cửa, một cái lạnh thấu xương lan tỏa, nhưng sợi dây chuyền bảo mệnh do Diệp Phi tặng lập tức tỏa ra hơi ấm, hóa giải mọi sự xâm nhập tà ác.

Cánh cửa từ từ mở ra.

Bên ngoài là một vùng hư vô xám xịt. Không có cây cối, không có mảnh vườn nhỏ, chỉ có màn sương mù vặn xoắn như những vòng xoáy ốc.

Một dáng người nhỏ nhắn đứng đó. Đó là một đứa trẻ, hoặc nhìn giống như một đứa trẻ. Nó mặc một bộ đồ rộng thùng xình, đầu đội một chiếc mũ vải sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt.

Nhưng điều khiến Liễu Y Y sững sờ chính là cách vị khách này di chuyển. Khi nàng mời khách vào, đứa trẻ ấy không bước tới, mà nó… đi lùi. Gót chân của nó chạm xuống sàn nhà trước, rồi mới đến mũi chân. Động tác cực kỳ trái tự nhiên, như thể một đoạn phim đang được quay ngược.

Vị khách nhỏ bé đi lùi vào giữa tiệm, sau đó chầm chậm quay lưng lại. Lúc này, mọi người mới nhìn thấy rõ khuôn mặt của nó. Đó là một khuôn mặt trẻ thơ, nhưng lại mang đôi mắt già nua vô tận. Điều rợn người hơn cả là miệng của nó lại nằm trên trán, còn đôi mắt lại nằm ở vị trí gò má – một sự đảo lộn hoàn toàn về nhân dạng sinh học.

Vượng Tài khẽ gầm gừ trong cổ họng, nhưng Diệp Phi đã vỗ nhẹ lên đầu nó, ra hiệu im lặng.

Vị khách ấy không lên tiếng, nhưng trong đầu mọi người bỗng vang lên một giọng nói rù rì như tiếng cát chảy ngược: “… cửa tìm Tôi… đồ mua… tôi muốn…”

Mọi lời nói của nó đều bị đảo ngược thứ tự từ dưới lên trên, khiến người nghe vô cùng khó chịu và nhức đầu.

Diệp Phi mỉm cười, đẩy một chén trà về phía chiếc ghế trống trước quầy: “Hoan nghênh đến với Tiệm tạp hóa Diệp Phi. Quý khách từ Tầng Đảo Ngược chắc hẳn đã đi một quãng đường xa? Xin lỗi, ngôn ngữ của chúng ta có chút khác biệt, để tôi ‘điều chỉnh’ lại một chút.”

Diệp Phi khẽ búng tay một cái. Trong phạm vi tiệm tạp hóa, quy tắc là do anh đặt ra. Ngay lập tức, một vòng xoáy linh lực nhẹ nhàng bao bọc lấy vị khách, khiến trật tự không gian xung quanh nó trở lại bình thường.

“Thoải mái hơn rồi chứ?” Diệp Phi hỏi.

Đứa trẻ (với khuôn mặt lúc này đã tạm thời trở về bình thường nhờ hiệu ứng của cửa hàng) chớp chớp mắt. Nó nhìn chén trà đang bốc khói, rồi nhìn sang Diệp Phi. Giọng nói lần này đã xuôi tai hơn:

“Ngươi… là người đầu tiên không nôn mửa khi thấy ta. Họ gọi ta là ‘Nghịch Tử’. Ta đến từ nơi mà ngày mai là quá khứ, và hôm qua là tương lai.”

Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong nhíu mày: “Tầng thứ năm của Vực Thẳm – Tầng Đảo Ngược. Những kẻ ở đó đều bị Thiên Đạo bỏ rơi và bị nguyền rủa bởi quy tắc ‘Hồi Quy’. Sao ngươi có thể thoát ra khỏi lớp ranh giới vặn xoẹo đó để đến đây?”

Nghịch Tử nhìn lão Kiếm Quỷ, đôi mắt xám không chút cảm xúc: “Ta không thoát ra. Ta chỉ đi lùi đủ xa cho đến khi gặp lại khởi đầu. Và tiệm tạp hóa này… chính là điểm khởi đầu của mọi kết thúc.”

Diệp Phi chống cằm, dùng “Giám định nhãn” quét qua một lượt.

*【Đối tượng: Thực thể quy tắc của Tầng Đảo Ngược – Nghịch Tử.】*
*【Trạng thái: Đang tan biến (Thời gian cá nhân đang chạy lùi về điểm không).】*
*【Thọ nguyên: -500 năm (Mỗi giây trôi qua, hắn càng trở nên trẻ hơn cho đến khi biến mất vào hư vô).】*
*【Tội lỗi: Không xác định (Sinh vật này tồn tại ngoài nhân quả bình thường).】*
*【Nhu cầu: Tìm kiếm sự ngưng trệ.】*

“Tôi hiểu rồi.” Diệp Phi khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn gỗ. “Cậu đang tan biến vì quy tắc của Tầng 5. Cậu càng tồn tại lâu, thời gian của cậu càng chạy ngược về phía trước, cho đến khi cậu trở thành một phôi thai và rồi biến mất hoàn toàn vào tử cung của hư không. Cậu muốn mua một thứ gì đó có thể dừng đồng hồ cát của cậu lại, có đúng không?”

Nghịch Tử run lên nhẹ, đôi mắt trẻ thơ nhìn Diệp Phi đầy hy vọng: “Đúng… ta đã thử mọi cách. Ta đã giết hàng vạn sinh linh để cướp thọ nguyên, nhưng thọ nguyên vào tay ta cũng sẽ bị đảo ngược thành tử khí. Chủ tiệm, ngươi có món đồ nào có thể ngăn cản việc này không?”

Diệp Phi trầm ngâm. Hệ thống trong đầu anh bắt đầu nhảy số liên tục.

*【Đang tìm kiếm vật phẩm phù hợp…】*
*【Phát hiện vật phẩm: “Kẹo Mút Vĩnh Hằng – Hương Vị Ngưng Đọng”.】*
*【Công năng: Khóa chặt trạng thái hiện tại của thực thể trong vòng 1000 năm. Bất chấp quy tắc thời gian ngoại cảnh.】*
*【Giá bán: 3 giọt máu cốt tủy của sinh vật Tầng 5 + Toàn bộ ký ức về Tầng Đảo Ngược.】*

Diệp Phi nhướn mày. Hệ thống lần này thu phí lạ lùng thật. Không cần thọ nguyên, mà lại cần ký ức và máu cốt tủy. Có vẻ như hệ thống đang muốn thu thập thông tin về các tầng sâu hơn của Vực Thẳm.

“Món đồ cậu cần, tôi có.” Diệp Phi thong thả đứng dậy, bước về phía kệ hàng phía sau, lách qua mấy bao mì tôm và chai nước khoáng. Anh thọc tay vào một chiếc hộp cũ kỹ dưới góc kệ và rút ra một chiếc kẹo mút hình tròn, vỏ bọc giấy lấp lánh như chứa cả một bầu trời sao bên trong.

Anh đặt chiếc kẹo lên quầy. Nghịch Tử nhìn chiếc kẹo mút rẻ tiền ấy với ánh mắt như thể nhìn thấy một thần vật tối cao. Nó cảm nhận được, chỉ riêng sự tồn tại của chiếc kẹo ấy thôi cũng đã khiến không gian xung quanh mặt bàn cứng đờ lại, thoát khỏi sự chi phối của quy tắc vặn xoẹo.

“Cái giá không rẻ.” Diệp Phi nói lạnh lùng. “Ba giọt máu cốt tủy của cậu, cộng với toàn bộ ký ức của cậu về những gì xảy ra ở Tầng Thứ Năm. Đồng ý thì giao dịch, không thì mời cậu đi lùi ra khỏi đây.”

Nghịch Tử không chút do dự. Nó đưa tay lên, móng tay sắc lẹm đâm sâu vào lồng ngực mình. Một tiếng rắc rắc vang lên, nó bẻ gãy một mẩu xương sườn, ép ra ba giọt chất lỏng màu bạc óng ánh, tỏa ra khí tức đáng sợ khiến không gian xung quanh vỡ vụn. Liễu Y Y phải lùi lại mấy bước vì áp lực kinh người này.

Sau đó, đứa trẻ đặt tay lên trán. Một luồng sáng trắng đục bị rút ra, chứa đựng hàng vạn hình ảnh nhòe nhoẹt về một thế giới mà núi non lơ lửng, nước sông chảy ngược lên trời và con người sinh ra từ mộ phần, già đi rồi chết trong nôi.

Diệp Phi đưa tay thu lại hai món đồ ấy, ném vào túi không gian của hệ thống. Đồng thời, anh đẩy chiếc kẹo mút về phía trước.

“Nó là của cậu.”

Nghịch Tử run rẩy bóc vỏ kẹo, đưa vào miệng. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng vàng kim bao phủ lấy nó. Cơ thể vốn đang mờ nhạt dần bỗng chốc đặc quánh lại, khuôn mặt vặn vẹo trở nên ổn định, khí tức đảo ngược hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Nó thở phào một hơi, ánh mắt nhìn Diệp Phi giờ đây không chỉ là nhìn một chủ tiệm, mà là nhìn một vị thần.

“Cảm ơn… Tiệm trưởng Phi.” Nó cúi đầu thật sâu. “Nhưng trước khi đi, ta có một điều muốn nói. Ta tìm được điểm ‘hồi quy’ này không chỉ vì ngẫu nhiên.”

Diệp Phi nheo mắt: “Ý cậu là sao?”

Nghịch Tử hạ giọng, âm thanh lúc này trở nên nghiêm trọng: “Ở Tầng Đảo Ngược, ta nhìn thấy một ‘bản thể’ của chính ngươi đang đi lùi từ Tầng Thứ Bảy về phía này. Hắn không có mặt, tay cầm một chiếc quạt nan rách nát, và mỗi bước hắn đi, Thiên Đạo đều rạn nứt. Hắn bảo ta, nếu gặp người chủ tiệm hiện tại, hãy nhắn rằng: ‘Thời gian đã sắp chảy hết vào chén trà rồi, đừng để trà nguội quá nhanh’.”

Cả căn phòng rơi vào im lặng cực độ. Độc Cô Vong đứng bật dậy, thanh kiếm gỉ trong tay rên rỉ những tiếng oanh鳴 sắc lạnh.

Diệp Phi vẫn ngồi đó, tay cầm quạt nan im bặt giữa không trung. Một tia lạnh lẽo thoáng qua đôi mắt vốn luôn lờ đờ của anh. Một bản thể khác? Đang đi lùi từ Tầng 7?

“Chỉ vậy thôi sao?” Diệp Phi bình thản hỏi, dù sâu trong lòng, hệ thống đang cảnh báo một chuỗi âm thanh đỏ lòm: *【Cảnh báo: Nghịch lý thời gian! Phát hiện thực thể lạ đang tiếp cận vùng ảnh hưởng của hệ thống!】*

Nghịch Tử gật đầu, sau đó nó quay người, bắt đầu đi… tiến ra phía cửa. Đúng vậy, lần này nó đã có thể đi tiến theo cách bình thường.

Khi bóng dáng nhỏ bé ấy tan biến vào màn sương xám của Vực Thẳm, cánh cửa gỗ tự động khép lại một cách nặng nề.

Liễu Y Y run run nói: “Tiệm trưởng… lời của hắn… có nghĩa là gì? Bản thể khác của người?”

Diệp Phi lặng lẽ nhấp một ngụm trà đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi. Anh cười nhạt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định:

“Ai mà biết được. Có lẽ là một phiên bản lười biếng hơn cả ta, hoặc là kẻ đang nợ ta tiền trà chưa trả từ kỷ nguyên trước. Y Y, đi ngủ đi. Chuyện ngày mai để ngày mai tính… à không, khách vừa nãy nói ngày mai là quá khứ mà nhỉ? Vậy thì coi như chuyện này đã qua rồi.”

Dù nói vậy, nhưng bàn tay Diệp Phi lại siết chặt lấy chiếc quạt nan. Anh đứng dậy, bước về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài màn sương đặc quánh.

Ở sâu trong Vực Thẳm, một tiếng gầm gừ vang lên, không phải từ một con quái vật, mà là tiếng kêu rên của chính các quy luật thế giới đang bị ai đó dẫm đạp.

“Thời gian chảy vào chén trà sao?” Diệp Phi lẩm bẩm, rồi đột ngột ném chén trà xuống sàn.

Choảng!

Mảnh sành vỡ tan. Nhưng điều kỳ lạ là, những mảnh vỡ không nằm yên, chúng bắt đầu rung động, rồi tự động bay ngược trở lại, gắn kết thành một chén trà nguyên vẹn trên tay anh. Nước trà vốn đã đổ cũng tự động bay ngược vào chén, tỏa khói nghi ngút.

Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong chứng kiến cảnh này, đồng tử co rút lại: “Tiệm trưởng… ngài cũng bị ảnh hưởng bởi quy tắc đảo ngược?”

Diệp Phi đặt chén trà nóng hổi lên bàn, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong: “Không. Là ta đang đảo ngược sự đảo ngược đó. Tầng thứ năm sao? Xem ra ta sớm muộn cũng phải đích thân tới đó một chuyến để xem kẻ không mặt kia là ai rồi.”

Ngoài hiên tiệm, đèn lồng đỏ khẽ lắc lư trong cơn gió lạnh. Một chương mới đầy u ám của Vực Thẳm Cấm Địa vừa được mở ra bằng ba tiếng gõ cửa lúc nửa đêm.


**Gợi ý nội dung tiếp theo (Chương 63):**
Sau khi tiếp vị khách từ Tầng Đảo Ngược, Diệp Phi phát hiện ra hệ thống bị “nhiễm virus quy tắc” khiến giá hàng hóa bắt đầu thay đổi thất thường (Mì tôm trở nên cực đắt nhưng nước rửa chén lại tăng vạn năm tu vi). Đồng thời, đại diện của Thiên Đạo Ý Chí lần đầu tiên hiện thân dưới hình dáng một thiên sứ bị mù, tìm đến tiệm để đưa ra một tối hậu thư.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8