Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 63: Bán thuốc giảm đau cho một vị thần
Cơn mưa ma sát ngoài cửa tiệm không có dấu hiệu ngừng lại, nó quất vào lớp màng bảo vệ của tiệm tạp hóa những tiếng “xèo xèo” ghê rợn, như thể muốn ăn mòn cả chút ánh sáng leo lắt cuối cùng trong đêm tối.
Diệp Phi ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bập bênh, tay vẫn cầm chiếc quạt nan, đôi mắt lờ đờ nhìn lên bảng hiệu đèn neon vừa mới được hệ thống tự động sửa chữa. Ánh đèn màu hồng tím nhấp nháy: “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – KHÔNG TIẾP KHÁCH CÙI BẮP”.
“Y Y, lấy cho ta bao thuốc lá ‘Trần Ai’, loại 10 năm thọ nguyên một điếu ấy.” Diệp Phi uể oải lên tiếng.
Liễu Y Y từ sau quầy thu ngân bước ra, đôi chân thon dài ẩn hiện dưới tà sườn xám cách tân bước đi nhẹ nhàng không một tiếng động. Cô đặt bao thuốc lên bàn, cung kính nói: “Tiệm trưởng, hệ thống vừa báo cáo… do ảnh hưởng của quy tắc đảo ngược từ vị khách trước, giá của ‘Mì tôm Vạn Cổ’ đã tăng vọt lên 5000 năm thọ nguyên một gói. Trong khi đó, thuốc trừ sâu loại thường lại đang được định giá ngang một thanh Tiên kiếm cực phẩm. Chúng ta có nên đóng cửa điều chỉnh không?”
Diệp Phi phẩy tay, miệng ngậm điếu thuốc, chưa cần châm lửa thì đầu thuốc đã tự cháy lên một ngọn lửa xanh biếc: “Kệ nó đi. Kinh doanh phải có lúc thăng lúc trầm. Đứa nào đen đủi mua mì tôm lúc này thì coi như hiến dâng cả đời cho ta, còn đứa nào thông minh đi mua thuốc trừ sâu… thì ta lỗ chút đỉnh.”
Vượng Tài, con chó đen nhỏ đang nằm cuộn tròn dưới chân Diệp Phi, đột nhiên đứng phắt dậy. Đôi tai nó dựng đứng, chiếc đuôi vốn dĩ hay vẫy vẫy nay cứng đờ như sắt nguội. Một tiếng gầm gừ cực thấp từ cổ họng nó phát ra, không phải tiếng chó sủa, mà là tiếng rồng ngâm từ tận đáy u minh.
“Gâu!” (Chủ nhân, thứ đó… đến rồi.)
Diệp Phi ngừng lắc lư ghế. Điếu thuốc trên môi anh rụng xuống một mẩu tàn xám ngoét.
Không gian xung quanh tiệm tạp hóa bỗng nhiên đặc quánh lại. Mùi sương muối biến mất, thay vào đó là một mùi hương cổ xưa, mục nát, giống như mùi của một ngôi mộ cổ vừa được khai quật sau hàng triệu năm. Tiếng mưa ma sát biến mất hoàn toàn, vạn vật rơi vào một sự im lặng tuyệt đối – sự im lặng của cái chết.
“Răng… rắc…”
Tiếng nứt vỡ không phát ra từ vật chất, mà phát ra từ tâm linh. Liễu Y Y cảm thấy ngực mình thắt lại, huyết mạch Cửu Âm trong người nàng như gặp phải thiên địch, run rẩy kịch liệt đến mức nàng phải bám chặt vào mép bàn để không ngã khuỵu.
Ngoài cửa tiệm, sương mù đen kịt cuộn xoáy lại thành một hình thù không thể xác định. Một bàn tay – nếu có thể gọi đó là bàn tay – khổng lồ, sần sùi với những vảy đá màu xám chì chậm rạp chạm vào cánh cửa gỗ đơn sơ của tiệm.
“Cộp. Cộp. Cộp.”
Tiếng gõ cửa vang lên, trầm đục như tiếng trống trận dội vào linh hồn.
“Mở cửa… ta… cần… thứ gì đó…” một giọng nói khàn đặc, mỗi âm tiết đều mang theo sức nặng của vạn tòa đại sơn, khiến không gian xung quanh nứt toác như gương vỡ.
Diệp Phi thở hắt ra một hơi, gãi gãi mái đầu bù xù: “Đã quá giờ hành chính rồi. Nhưng nhìn cái khí thế này, nếu không tiếp chắc hắn sẽ dỡ luôn cái tiệm của ta mất. Y Y, mở cửa đi, nhớ dùng tấm chắn linh lực, kẻo hơi thở của lão này làm cô tan thành mây khói đấy.”
Liễu Y Y run rẩy bước tới, tay chạm vào nắm đấm cửa. Khi cánh cửa mở ra, một luồng áp lực kinh hồn bạt vía tràn vào. Vượng Tài lập tức lao ra đứng trước mặt nàng, bóng đen của nó phình đại, che chắn toàn bộ luồng khí tức đó.
Một bóng người khổng lồ bước vào. Hắn cao tới ba mét, khiến trần nhà của tiệm tạp hóa tự động dãn nở ra để chứa đựng. Toàn thân vị khách này quấn trong những tấm vải rách rưới có khắc đầy những ký hiệu của thời Thái Cổ. Những nơi lộ ra da thịt đều chằng chịt những vết sẹo đỏ tươi như dung nham đang chảy. Đặc biệt, ở ngay giữa ngực hắn có một lỗ thủng lớn, xuyên thấu qua lưng, nơi đó không có tim, chỉ có một luồng hắc khí u uất không ngừng gặm nhấm vết thương.
Đây không phải là người, cũng chẳng phải ma. Đây là một phần ý chí còn sót lại của **Cổ Thần**, thực thể đã ngã xuống và tạo nên Vực Thẳm Cấm Địa này.
Cổ Thần khụy một gối xuống sàn tiệm, khiến cả vùng bình địa tâm vực rung chuyển dữ dội. Hắn nhìn Diệp Phi bằng đôi mắt không có con ngươi, chỉ có một vùng sáng mịt mờ như tinh vân sụp đổ.
“Ngươi… là kẻ… nắm giữ quy tắc mới?”
Diệp Phi vẫn ngồi trên ghế, điềm nhiên rít một hơi thuốc rồi phả ra làn khói xanh: “Ta chỉ là một người bán hàng. Ở đây chúng ta không nói chuyện quy tắc, chỉ nói chuyện tiền nong. Đại ca, nhìn ngài có vẻ… không ổn lắm? Vết thương đó chắc phải đau lắm nhỉ?”
Cổ Thần gầm nhẹ, âm thanh khiến các chai nước khoáng trên kệ rung lên bần bật: “Đau… nỗi đau từ khi trời đất còn là một mầm non… Vết chém của Thiên Đạo năm xưa… vẫn chưa từng khép miệng. Nó gặm nhấm ý chí của ta, biến linh hồn ta thành sự ô uế này. Ngươi… có thứ gì khiến nó… dừng lại không?”
Hệ thống trong đầu Diệp Phi lập tức vang lên tiếng “Ting” khô khốc:
*[Nhiệm vụ khẩn cấp: Xoa dịu nỗi đau của Cổ Thần.
Đối tượng: Mảnh vỡ ý chí Cổ Thần – Cấp độ: Thực thể tối cao (Sụp đổ).
Gợi ý vật phẩm: Bình xịt giảm đau lạnh sâu “Thái Cổ Tức Khắc Nhập Định”.
Giá gốc: 1.000.000 điểm hệ thống.
Giá bán kiến nghị: 1/2 quyền kiểm soát Tầng 6 Vực Thẳm.]*
Diệp Phi nhướn mày. “Một triệu điểm? Hệ thống, mày lại chém đẹp tao à? Nhưng mà thôi, món hàng lớn thế này, phải bán cho ra trò.”
Anh đứng dậy, đi về phía kệ hàng phía sau, lục lọi trong một chiếc hộp sắt bám đầy bụi. Sau đó, anh cầm ra một chiếc bình xịt bằng kim loại màu bạc, bên trên có dán nhãn một hình người đang chạy bộ nhưng bị gạch chéo đỏ.
“Nào, đại ca, đừng nhúc nhích. Thứ này hàng ngoại nhập, giá chát lắm đấy, nhưng hiệu quả thì đảm bảo là chết đi sống lại.”
Diệp Phi bước đến trước mặt Cổ Thần. Áp lực từ thực thể này khiến không khí xung quanh trở nên nóng bỏng, nhưng ngay khi bước vào “Lĩnh vực tuyệt đối” của Diệp Phi, mọi thứ đều bị trung hòa. Anh đứng đó, trông thật nhỏ bé trước gã khổng lồ Thái Cổ, nhưng phong thái lại bình thản như một vị thần thực thụ.
“Xịt… là cái gì?” Cổ Thần nghi hoặc nhìn cái lọ nhỏ bé trong tay Diệp Phi. Đối với hắn, thứ này còn không bằng một hạt cát.
“Là thần dược cứu rỗi.” Diệp Phi cười khẩy.
Anh ấn nắp bình. “Xì… xì… xì…”
Một luồng sương mù màu xanh nhạt, lạnh lẽo thấu xương từ trong bình phun ra, bao phủ lấy lỗ thủng kinh hoàng trên ngực Cổ Thần. Ngay khi làn sương đó chạm vào vết thương, hắc khí đang gặm nhấm thịt da hắn lập tức đóng băng. Một tiếng kêu rít chói tai vang lên như thể có hàng vạn linh hồn oan khuất bị đóng băng cùng một lúc.
Gương mặt tàn tạ của Cổ Thần vốn luôn co giật vì đau đớn, nay bỗng chốc đờ ra. Hắn trợn trừng mắt, cảm giác nóng cháy kéo dài hàng triệu năm đột ngột bị thay thế bởi một sự mát lạnh dịu dàng, thẩm thấu sâu vào tận lõi linh hồn.
“Cái này… cái này là…” Cổ Thần lắp bắp, giọng nói không còn rung chuyển trời đất nữa mà mang theo một sự kinh ngạc tột độ.
“Thuốc giảm đau lạnh sâu thôi mà.” Diệp Phi lắc lắc bình xịt. “Dùng loại này thì vết thương Thiên Đạo của ông sẽ được phong bế trong vòng ba ngày. Trong ba ngày đó, ông sẽ không cảm thấy một chút đau đớn nào, linh thức có thể thanh thản mà tĩnh tâm.”
Cổ Thần nhắm mắt lại, một giọt nước mắt màu vàng kim rơi xuống sàn tiệm, biến thành một viên ngọc quý tỏa ra linh khí nồng đậm. Lần đầu tiên sau bao kỷ nguyên, sự điên cuồng trong mắt thực thể này tan biến, thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ.
Cái lỗ thủng trên ngực hắn, vốn là nguồn cơn của mọi Ma Sát trong Vực Thẳm, nay được phủ một lớp băng xanh biếc mờ ảo.
“Thật… thư thái. Ta đã quên mất… cảm giác không đau đớn là như thế nào.” Cổ Thần thở dài, mỗi hơi thở bây giờ lại tỏa ra tiên khí thay vì chướng khí. “Người trẻ tuổi… ngươi muốn gì để trao đổi cho sự yên bình này? Thọ nguyên? Sức mạnh? Hay ta sẽ giết sạch kẻ thù của ngươi?”
Diệp Phi lắc đầu, vắt chiếc quạt nan vào cổ áo sau gáy: “Đã bảo ta chỉ là người bán hàng mà. Ông nhìn cái tiệm này xem, ta thiếu thọ nguyên hay sức mạnh chắc? Cái ta cần là… sự hợp tác của ông ở Tầng thứ 6.”
Anh lấy ra một bản hợp đồng bằng giấy da dê vàng ố, bên trên viết những dòng chữ ngoằn ngoèo mà ngay cả Tiên Đế cũng không đọc nổi.
“Ký vào đây. Từ nay về sau, Tầng 6 của Vực Thẳm sẽ là khu vực giao hàng ưu tiên của tiệm tạp hóa. Ông phải bảo vệ những ‘khách hàng’ của ta đi qua đó mà không bị các tàn niệm của ông làm phiền. Ngoài ra, phí dịch vụ cho một lần xịt thuốc này là… một mảnh vỡ Ý chí Sáng Thế của ông.”
Cổ Thần nhìn bản hợp đồng, rồi nhìn Diệp Phi. Hắn bật cười, tiếng cười không còn khiến người ta sợ hãi mà mang theo một sự kính trọng sâu sắc: “Dám cùng ta giao dịch quyền lực ở Vực Thẳm… Ngươi thực sự là kẻ điên nhất mà ta từng gặp trong suốt dòng thời gian dài dặc này.”
Cổ Thần đưa tay ra, một vệt máu vàng kim thấm qua lớp vải rách, rơi xuống bản hợp đồng. Giấy da dê lập tức bùng cháy rồi biến thành hai vệt sáng, một vệt chui vào ngực Cổ Thần, một vệt chui vào tay Diệp Phi.
Hệ thống thông báo:
*[Giao dịch hoàn tất!
Phần thưởng: 2.000.000 điểm tích lũy (bao gồm thưởng vượt cấp).
Vật phẩm nhận được: Mảnh vỡ Ý chí Sáng Thế (Dùng để nâng cấp Lĩnh vực tuyệt đối lên Tầng 2).
Danh tiếng tại Vực Thẳm: Tăng vọt – Bạn đã trở thành ‘Ân nhân của Thần’.]*
Cổ Thần đứng dậy, thân hình khổng lồ của hắn dần dần nhạt đi, tan vào hư không. Trước khi hoàn toàn biến mất, hắn để lại một lời nhắn nhủ trầm thấp:
“Sau khi thuốc hết tác dụng… ta sẽ lại đến. Đừng chết trước khi ta quay lại, chủ tiệm.”
Cửa tiệm đóng lại. Sự im lặng chết chóc dần dần bị thay thế bởi tiếng mưa rơi đều đều. Áp lực khủng khiếp biến mất, Liễu Y Y cuối cùng cũng có thể thở phào, nàng ngã ngồi xuống ghế, mồ hôi đầm đìa trên trán.
“Tiệm trưởng… ngài vừa mới… xịt thuốc giảm đau cho chủ nhân của nơi này sao?” Nàng run rẩy hỏi.
Diệp Phi nhặt điếu thuốc đã tắt dưới sàn lên, lại châm lửa, nhàn nhã nhả khói: “Chứ sao? Khách hàng là thượng đế, dù đó có là một vị thần đang thối rữa đi chăng nữa. Vả lại, ông ta đau quá thì sẽ nổi điên, mà ông ta nổi điên thì ai dám vào đây mua đồ nữa? Bảo vệ khách hàng chính là bảo vệ túi tiền của mình, hiểu chưa?”
Vượng Tài tiến đến, hít hít viên ngọc vàng kim (giọt nước mắt của Cổ Thần) dưới sàn, rồi liếc nhìn Diệp Phi như muốn hỏi: “Cái này ăn được không?”
“Ăn cái đầu mày ấy!” Diệp Phi gõ vào đầu nó một cái. “Cái đó để làm bóng đèn cho tiệm, sáng hơn hẳn đèn neon của hệ thống.”
Nói rồi, anh quay sang Liễu Y Y: “Y Y, chuẩn bị đóng cửa thực sự đi. Hôm nay tiếp một vị ‘Thần’ là đủ mệt rồi. À, tiện thể xem trong kho còn bao nhiêu bình xịt giảm đau nữa, đặt thêm vài xe tải đi. Ta có linh cảm… sắp tới sẽ có rất nhiều kẻ đau đớn tìm đến đây đấy.”
Ngoài kia, sương mù của Vực Thẳm có vẻ đã bớt phần dữ dội. Một góc nhỏ của thế giới tối tăm này, nhờ vào một bình xịt giá rẻ của hệ thống, lần đầu tiên sau hàng triệu năm đã tìm thấy được một khoảnh khắc thanh bình.
Diệp Phi tắt đèn, leo lên gác mái, miệng lẩm bẩm: “Ý chí Sáng Thế à? Hy vọng nó giúp mình có cái nệm êm hơn, chứ cái giường gỗ này đau lưng chết đi được…”
Tiếng chuông gió ngoài hiên leng keng kêu, tiệm tạp hóa giữa vực thẳm chìm vào giấc ngủ, chờ đợi kẻ xấu số (hoặc may mắn) tiếp theo gõ cửa vào ngày mai.
Nhưng ở thế giới bên ngoài kia, tại các đại tông môn lớn nhất Thương Mang Đại Lục, những vị trưởng lão đang quan sát “Khí vận” của Vực Thẳm bỗng đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi.
“Tại sao… Ma Sát của Vực Thẳm lại đang… tinh khiết hóa?”
“Điềm báo gì đây? Chẳng lẽ có một thực thể mới đã thay thế Cổ Thần?”
Họ không hề biết rằng, thực thể đó lúc này chỉ đang đắp chăn, mơ về một bát mì tôm không cần thọ nguyên cũng có thể ăn thỏa thích.