Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 69: Trở về và tiếp tục nằm lười
Tiếng chuông gió leng keng treo dưới mái hiên của tiệm tạp hóa khẽ vang lên một nhịp khô khốc. Diệp Phi bước qua ngưỡng cửa gỗ đã hơi mòn, đôi dép lê quẹt trên sàn đá tạo ra những âm thanh lười biếng.
Phía sau anh, màn sương mù màu máu của Vực Thẳm Cấm Địa như một con quái vật bị thuần hóa, chỉ dám lảng vảng ngoài phạm vi mười trượng quanh tiệm, tuyệt đối không dám lấn tới nửa bước. Cách đó không xa, nơi vốn là doanh trại kiêu hùng của Huyết Nguyệt Tông — một trong những thế lực hắc ám vừa định trồi lên xưng bá ngoại vi Vực Thẳm — giờ đây chỉ còn là một vùng bình địa nhẵn thín. Không có tiếng la hét, không có máu chảy thành sông, cũng chẳng có những màn đấu phép long trời lở đất.
Tất cả những gì còn lại chỉ là một dấu ấn hình chữ nhật khổng lồ in sâu xuống lòng đất, như thể một vị thần khổng lồ vừa lỡ tay đánh rơi một viên gạch xuống vũng bùn.
Diệp Phi thở hắt ra một hơi, đưa tay lên dụi đôi mắt lờ đờ vì thiếu ngủ. Anh liếc nhìn hòn gạch xám tro đang cầm trên tay, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ.
“Hệ thống, mi nhìn xem, gạch với chả ngói. Kê cái chân bàn thôi mà cũng làm nó dính đầy bụi bẩn thế này. Lần sau cho ta món nào nhẵn nhụi chút được không?”
Bên trong tâm trí Diệp Phi, một âm thanh điện tử vô cảm vang lên:
【 Ký chủ, đó là ‘Thần Ấn Phá Diệt’ được chế tác từ đá nguyên sơ của hỗn độn, là báu vật trấn áp khí vận. Việc ngài dùng nó để san bằng một tông môn hạng ba là sự sỉ nhục đối với công năng của nó. 】
Diệp Phi bĩu môi, bước tới góc quầy thu ngân nơi có cái bàn gỗ cũ kỹ đang bị khập khiễng. Anh cúi người, cẩn thận nhét hòn gạch vào dưới cái chân bàn bị ngắn đi một mẩu.
*Cạch.*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Diệp Phi dùng tay lay lay mặt bàn, thấy nó đã vững như bàn thạch mới mỉm cười mãn nguyện, vẻ mặt thư thái như vừa hoàn thành một đại nghiệp cứu thế chứ không phải vừa xóa sổ mấy ngàn tu sĩ tà đạo.
“Tiệm trưởng, ngài về rồi?”
Một giọng nói thanh lãnh, êm ái như tiếng suối reo vang lên từ phía sau quầy hàng. Liễu Y Y, trong bộ sườn xám cách tân màu xanh ngọc, đôi tay nhỏ nhắn đang cầm một chiếc khăn lông trắng muốt bước ra. Cô không hỏi về “chuyến đi dạo” vừa rồi của Diệp Phi, cũng chẳng buồn nhìn ra đống đổ nát ngoài kia. Trong mắt nàng Thánh nữ bị diệt môn này, việc Tiên Đế ngã xuống hay Ma Đầu bị nghiền nát cũng không quan trọng bằng việc Tiệm trưởng có kịp về dùng trà chiều hay không.
“Ừ, đi dạo một chút cho giãn gân cốt ấy mà.” Diệp Phi ngáp dài, đi tới chiếc ghế bập bênh đặt cạnh cửa sổ. “Lũ người Huyết Nguyệt Tông đó thật sự là… quá ồn. Ta đã dán biển ‘Yên tĩnh’ to tướng ở bìa rừng rồi mà chúng cứ thét gào như thể sợ cả thế giới này không biết chúng đang luyện công ấy.”
Liễu Y Y mỉm cười nhẹ nhàng, đặt một tách trà bốc khói nghi ngút lên chiếc bàn gỗ vừa được “cố định” bởi hòn gạch diệt thế.
“Người tu hành thường có cái tôi rất lớn. Họ nghĩ rằng tiếng hét càng to thì uy áp càng mạnh. Nhưng họ quên mất rằng, ở Vực Thẳm này, chỉ có quy tắc của Tiệm là tuyệt đối.”
Vừa nói, Liễu Y Y vừa cúi xuống, nhìn hòn gạch kê chân bàn với ánh mắt thoáng chút rung động. Là một người mang huyết mạch Cửu Âm, nàng cảm nhận rõ ràng cái thứ vừa mới quét sạch Huyết Nguyệt Tông không phải là pháp thuật gì cao siêu, mà chỉ là một lực lượng thuần túy, bạo liệt đến mức làm vỡ vụn cả quy luật không gian. Mà thứ lực lượng đó, hiện tại đang bị ông chủ của nàng dùng để… kê bàn cho khỏi lắc.
“Gâu!”
Một cái bóng đen nhỏ thó lao tới, dụi dụi cái đầu vào chân Diệp Phi. Vượng Tài — con chó đen gầy gò — nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy nịnh nọt. Nó vừa thè cái lưỡi dài ra liếm liếm đôi dép lê của anh, vừa vẫy đuôi điên cuồng.
“Được rồi, được rồi, biết mày ngoan rồi.” Diệp Phi vỗ vỗ đầu nó, lôi từ trong túi tạp dề ra một mẩu xúc xích bò hầm. “Phần thưởng cho mày vì hôm nay trông cửa tốt, không để con muỗi nào bay vào phòng ngủ của ta.”
Vượng Tài đớp lấy mẩu xúc xích với vẻ mặt vô cùng hạnh phúc. Nếu đám Ma tộc ở thượng giới nhìn thấy cảnh này, chắc chắn họ sẽ đồng loạt tự sát. Vì con chó đang vẫy đuôi làm trò này chính là Ma Long diệt thế từng một thời khuấy đảo cửu thiên, giờ đây lại đi tranh giành một mẩu xúc xích giá 5 linh thạch của hệ thống.
Diệp Phi nằm xuống ghế bập bênh, nhấp một ngụm trà. Vị trà thanh đạm lan tỏa, cuốn trôi chút gắt gỏng cuối cùng trong lòng anh.
“Linh Nhi đâu rồi?” Diệp Phi hỏi bằng giọng ngái ngủ.
“Cô bé đang ở ngoài vườn rau phía sau ạ.” Liễu Y Y đáp, tay vẫn tỉ mỉ lau dọn các kệ hàng. “Nghe nói Tiệm trưởng muốn ăn khoai tây nướng, Linh Nhi đang cố gắng dùng ‘Linh Vũ Thuật’ để ép mấy cây khoai tây vạn năm phải ra củ nhanh hơn một chút.”
Diệp Phi thở dài: “Bảo cô bé đừng ép chúng quá. Khoai tây vạn năm mà chín ép thì mất vị bùi. Cứ để chúng tự nhiên, ta cũng không vội.”
Giữa không gian tĩnh lặng ấy, chợt có tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía con đường mòn dẫn vào tiệm. Tiếng bước chân đi kèm với mùi rượu nồng nặc và hơi thở của kiếm ý sắc lẹm đến mức làm những lá cây ven đường bị cắt thành đôi.
Độc Cô Vong — Lão Kiếm Quỷ — tập tễnh bước vào. Một tay ông ta cầm thanh kiếm gỉ sét, một tay xách một bầu rượu rỗng tuếch. Gương mặt già nua đầy nếp nhăn của lão hôm nay trông xám xịt hơn hẳn thường ngày.
“Tiệm trưởng Phi… lão… lão vừa thấy một chuyện không thể tin được.” Độc Cô Vong lắp bắp, giọng nói vẫn còn run rẩy.
Diệp Phi không mở mắt, chỉ lười biếng đáp: “Lão Độc Cô, vào tiệm thì cất kiếm ý đi. Lần trước lão làm xước mất cái tủ kính của ta, 500 linh thạch tiền đền bù lão vẫn chưa trả hết đâu đấy.”
Độc Cô Vong giật mình, vội vàng thu hồi toàn bộ khí tức lăng lệ của một vị kiếm tu mạnh nhất thiên hạ, đứng khúm núm trước cửa như một đứa trẻ phạm lỗi. Lão chỉ tay ra ngoài sương mù, giọng lạc đi:
“Huyết Nguyệt Tông… biến mất rồi. Chỉ trong một cái chớp mắt, lão thấy một vầng hào quang hình chữ nhật từ trên trời giáng xuống. Một tông môn có ba vị Hóa Thần đỉnh phong, mười vị Nguyên Anh… cứ thế bốc hơi. Tiệm trưởng, ngài có biết kẻ nào… kẻ nào có thể làm ra chuyện nghịch thiên đó không?”
Diệp Phi khẽ cựa mình trên ghế, chiếc quạt nan che trên mặt hơi nhấc lên một chút, lộ ra một con mắt lờ đờ nhìn lão già cụt tay.
“Biến mất thì thôi, liên quan gì đến lão? Chẳng phải lũ người đó thường xuyên chiếm đường, không cho lão đi mua rượu sao? Bây giờ đường thông thoáng rồi, lão nên mừng mới phải.”
Độc Cô Vong nghẹn lời. Lão nhìn vào đôi mắt ấy, rồi vô tình liếc xuống chân bàn gỗ cạnh đó. Con mắt lão vốn đã đục ngầu chợt co rụt lại.
Dưới chân bàn kia, hòn gạch xám tro vẫn còn vương một chút khí tức xám xịt nhàn nhạt. Cái khí tức ấy… giống hệt với dư chấn của vầng hào quang diệt thế vừa rồi.
Lão Kiếm Quỷ rùng mình một cái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Lão hiểu rồi. Lão hoàn toàn hiểu rồi. Thứ vũ khí có thể san bằng một tông môn đại phái, trong mắt vị thanh niên lười biếng này, công dụng thực sự của nó chỉ là để ổn định cái bàn để đặt chén trà.
“Lão… lão hiểu rồi. Là lão đa sự.” Độc Cô Vong cung kính cúi người, giọng đầy sùng kính. “Lão đến để mua một vò ‘Ngoại Hạng’. Của ngài đây, 100 năm thọ nguyên.”
Lão đặt một tấm lệnh bài màu tím lên quầy. Liễu Y Y tiến lại, kiểm tra thọ nguyên bên trong rồi mỉm cười gật đầu, đi vào kho lấy rượu.
Diệp Phi lúc này mới thực sự ngồi dậy. Anh nhìn Độc Cô Vong, tò mò hỏi: “Lão già, lão cứ bán thọ nguyên để mua rượu thế này, không sợ chết sớm à? Lão còn chưa đạt đến mức trường sinh đâu.”
Độc Cô Vong nhận vò rượu từ tay Liễu Y Y, bật nút lá chuối ra, hít một hơi thật sâu đầy khoái cảm, rồi cười khà khà:
“Sống trên đời này mà không được uống loại rượu của Tiệm trưởng thì trường sinh cũng để làm gì? Ở bên ngoài kia, bọn họ tranh nhau cái danh hư ảo, giết hại lẫn nhau vì mấy cái bí tịch rách nát. Lão thấy họ mới là những kẻ đáng thương. Thà ở đây làm một gã nát rượu, thi thoảng nhìn ngài… kê chân bàn, còn thấy đời có ý nghĩa hơn nhiều.”
Diệp Phi bật cười: “Lão cũng biết nói triết lý đấy chứ.”
Nói xong, Diệp Phi lại nằm xuống. Anh có một khả năng kỳ lạ, đó là có thể rơi vào giấc ngủ chỉ trong vòng ba giây ở bất cứ đâu, miễn là không có ai quấy rầy.
Bên ngoài, sương mù của Vực Thẳm Cấm Địa lại bắt đầu dâng cao. Trong bóng tối mênh mang của cõi chết chóc ấy, Tiệm Tạp Hóa nhỏ bé với ánh đèn lồng màu vàng nhạt vẫn tỏa sáng đều đặn.
Vài tu sĩ vãng lai — những kẻ thợ săn gan dạ nhất — đang đứng run rẩy nhìn vào hố sâu hình chữ nhật nơi Huyết Nguyệt Tông từng tọa lạc. Một gã thanh niên trẻ tuổi lên tiếng, giọng run bắn:
“Đại ca… chúng ta có nên đi tiếp không? Hay là quay về?”
Gã thủ lĩnh nhìn về phía ánh sáng le lói từ tiệm tạp hóa ở phía xa, nuốt nước bọt cái ực:
“Quay về? Ngươi điên à? Bên ngoài bây giờ toàn là bọn tà đạo đang lùng sục. Chỉ có nơi đó… chỗ ánh đèn đó mới là nơi an toàn nhất thiên hạ. Nhưng nhớ kỹ, vào đó, thấy đồ gì lạ thì đừng có động vào, thấy cái bàn có khập khiễng cũng đừng có tốt bụng mà kê hộ. Nhìn hố sâu này đi, ngươi có muốn trở thành một phần của cái ‘chân bàn’ tiếp theo không?”
Đám thợ săn gật đầu như bổ củi, thận trọng bước từng bước về phía tiệm.
Bên trong, Diệp Phi mơ thấy mình đang ở một thế giới không có tu tiên, không có hệ thống ép doanh số, chỉ có một bãi biển đầy nắng và những rặng dừa. Anh đang nằm trên một chiếc võng, cầm một cốc trà đá và không phải lo lắng về việc bất kỳ vị Tiên Đế nào tới phá hỏng giấc ngủ của mình.
Hơi thở của anh đều đặn, hòa nhịp với sự vận hành của Thiên Đạo trong vùng không gian tuyệt đối này. Ở đây, giữa trung tâm của sự hỗn loạn và chết chóc, tồn tại một sự bình yên kỳ lạ đến vô lý.
Vượng Tài nằm cuộn tròn dưới chân Diệp Phi, khẽ gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng như thể đang cảnh cáo đám khách hàng sắp tới phải giữ yên lặng. Liễu Y Y thu dọn xong kệ hàng, ngồi xuống bên cạnh Diệp Phi, nhẹ nhàng lấy chiếc quạt nan trên mặt anh ra, khẽ phẩy một làn gió mát cho ông chủ.
“Tiệm trưởng, ngủ ngon.” Cô khẽ nói, nụ cười dịu dàng hơn cả ánh trăng ngoài kia.
Màn đêm buông xuống Vực Thẳm. Cuộc hành trình kinh doanh giữa tử địa của Diệp Phi vẫn tiếp tục, nhưng với anh, chẳng có gì quan trọng bằng một giấc ngủ trưa kéo dài đến tối. Mọi vinh quang, mọi thù hận ngoài kia đều chẳng bằng một hòn gạch chắc chắn kê dưới chân bàn.
Vì anh là Diệp Phi, kẻ lười biếng nhất, thực dụng nhất, và cũng là kẻ đáng sợ nhất trong mắt cả Thiên Đạo. Một kẻ chỉ muốn được nằm yên giữa vực thẳm mênh mông này.