Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 70: Sự xuất hiện của \”Thẻ Thành Viên\”
Ánh bình minh ở Vực Thẳm Cấm Địa không bao giờ mang theo hơi ấm của mặt trời. Nó chỉ là một dải sáng màu xám chì nhợt nhạt, cố gắng len lỏi qua tầng tầng lớp lớp Ma Sát đặc quánh để chạm đến mái hiên cong cong của tiệm tạp hóa.
Tiếng chuông gió treo dưới hiên nhà khẽ “leng keng”, thanh âm thanh thúy phá tan sự tĩnh mịch của màn sương.
Diệp Phi ngồi dậy từ chiếc ghế mây bọc nệm lót êm ái, ngáp dài một tiếng đầy uể oải. Đôi mắt lờ đờ của anh nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi một bảng giao diện xanh mờ của Hệ thống đang không ngừng nhấp nháy.
[Thông báo: Hệ thống Kinh Doanh Đa Chiều cập nhật phiên bản 2.0: Tăng cường trải nghiệm khách hàng.]
[Mở khóa hạng mục mới: Thẻ Thành Viên Tiệm Tạp Hóa.]
[Nhiệm vụ tuần: Phát hành ít nhất 10 thẻ thành viên cấp thấp và 1 thẻ thành viên cao cấp. Phần thưởng: Nâng cấp Máy Pha Cà Phê “Luân Hồi”.]
Diệp Phi gãi gãi mái đầu hơi rối, lầm bầm: “Hết bán mì tôm, nước khoáng, giờ lại còn trò thẻ thành viên? Hệ thống, ngươi có phải từng làm giám đốc siêu thị ở Trái Đất không đấy?”
Dứt lời, anh vỗ nhẹ tay xuống bàn gỗ. Lập tức, một hộp gỗ tinh xảo hiện ra, bên trong xếp đầy những tấm thẻ làm bằng loại chất liệu kỳ lạ, bóng loáng và phát ra dao động linh lực yếu ớt nhưng vô cùng thuần khiết.
Đúng lúc này, cánh cửa gỗ của tiệm “kẹt” một tiếng mở ra.
Người đầu tiên bước vào luôn là Liễu Y Y. Hôm nay cô mặc một bộ sườn xám màu lam đậm, tóc búi cao bằng một chiếc trâm gỗ đơn giản, trên ngực vẫn là chiếc bảng tên “Nhân viên xuất sắc” tỏa sáng lấp lánh. Cô bưng một chậu nước ấm, bên trên có vắt một chiếc khăn trắng tinh, bước đến bên cạnh Diệp Phi.
“Tiệm trưởng, người tỉnh rồi? Để Y Y hầu hạ người rửa mặt.”
Diệp Phi uể oải nhúng tay vào làn nước ấm, cảm giác thư thái lan tỏa khắp dây thần kinh. Anh hất cằm về phía hộp gỗ trên bàn: “Y Y, lát nữa dán một tờ thông báo lên cửa. Bắt đầu từ hôm nay, tiệm chúng ta chính thức triển khai chế độ thẻ thành viên. Khách hàng không có thẻ sẽ bị hạn chế quyền lợi, còn người có thẻ sẽ được hưởng biệt đãi.”
Liễu Y Y hơi ngẩn ra, đôi mắt đẹp thoáng qua vẻ tò mò: “Thẻ thành viên? Là giống như các ‘Lệnh bài thân phận’ trong các tông môn sao, thưa Tiệm trưởng?”
“Gần như vậy, nhưng thiết thực hơn nhiều.” Diệp Phi chỉ vào tấm thẻ màu đồng ở trên cùng. “Đây là thẻ Nhất Phẩm – Đồng Xanh. Chỉ cần tích lũy chi tiêu đủ một vạn linh thạch cấp cao hoặc nộp mười năm thọ nguyên là có thể sở hữu. Quyền lợi là được miễn phí nước lọc tinh khiết mỗi khi ghé thăm và được ưu tiên xếp hàng.”
Tiếp đó, anh nhấc một tấm thẻ bạc sáng loáng: “Thẻ Nhị Phẩm – Bạch Ngân. Phí đăng ký là một nghìn năm thọ nguyên hoặc một món bảo vật cấp Hóa Thần. Quyền lợi là giảm giá 5% cho tất cả mặt hàng mì tôm và xúc xích, đồng thời được sử dụng khu vực ghế ngồi nghỉ chân có máy lạnh.”
Cuối cùng, Diệp Phi lấy ra một tấm thẻ màu đen huyền bí, viền vàng ròng, tỏa ra hơi thở của quy tắc thiên đạo: “Thẻ Tam Phẩm – Hoàng Kim. Cái này thì không bán bằng tiền. Chỉ những ai có cống hiến đặc biệt cho tiệm, hoặc là khách quen lâu năm mà ta thấy thuận mắt mới được cấp. Người giữ thẻ này… có thể yêu cầu ta ra tay một lần, hoặc mua những mặt hàng hạn chế trong kho bí mật.”
Liễu Y Y nghe mà trái tim đập liên hồi. Cô là người hiểu rõ nhất những món đồ trong tiệm này “nghịch thiên” đến mức nào. Một bát mì tôm có thể giúp một tu sĩ Nguyên Anh đột phá cổ chai, một vò rượu có thể tiêu tan tâm ma của một Kiếm Thánh. Nếu được giảm giá, hoặc được hưởng quyền ưu tiên, những đại lão ngoài kia chắc chắn sẽ điên cuồng vì nó.
“Tiệm trưởng, em đã hiểu. Em sẽ đi chuẩn bị bảng giá ngay.”
—
Chưa đầy nửa canh giờ sau, bên ngoài tiệm tạp hóa đã vang lên những tiếng xôn xao.
Sương mù xám của Vực Thẳm bị một đạo kiếm quang sắc lẹm xé toạc. Độc Cô Vong – Lão Kiếm Quỷ, với mái tóc bạc phơ rối bời và thanh kiếm gỉ sét sau lưng, đáp xuống trước cửa tiệm. Theo sau lão là một vài vị tông chủ của các môn phái lân cận, những người may mắn sống sót qua những trận thủy triều quái vật nhờ vào các nhu yếu phẩm của Diệp Phi.
“Gì thế này? ‘Thẻ Thành Viên’? Không có thẻ thì không được mua nước khoáng số lượng lớn?” Một vị Trưởng lão của Thần Tiêu Tông kinh hô, gương mặt già nua tràn đầy vẻ không tin nổi.
Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong nheo mắt nhìn tờ thông báo, rồi cười hắc hắc, đẩy cửa bước vào.
“Diệp tiểu tử, dậy sớm thế sao? Cho lão phu một vò ‘Ngoại Hạng’, nợ vào thọ nguyên như cũ.”
Diệp Phi đang tựa lưng vào ghế, tay cầm một cuốn tạp chí bìa màu không rõ nguồn gốc, mắt cũng không thèm ngẩng lên: “Lão Kiếm, từ hôm nay quy tắc đổi rồi. Ngươi là khách quen, ta đặc cách cho ngươi thẻ Hoàng Kim đầu tiên. Nhưng muốn lấy thẻ, ngươi phải nộp lại một đạo ‘Kiếm Ý Bản Nguyên’ để làm phí duy trì. Bằng không, vò rượu hôm nay giá sẽ tăng gấp đôi.”
Cả gian phòng đột ngột im phăng phắc.
Những tu sĩ đứng sau lưng Độc Cô Vong đều hít vào một hơi khí lạnh. Kiếm Ý Bản Nguyên! Đó là nền móng của một kiếm tu, mất đi một đạo cũng đủ làm tổn hại tu vi cả trăm năm. Tên chủ tiệm này chẳng phải đang công khai trấn lột sao?
“Láo xược!” Một thanh niên mặc gấm vóc lộng lẫy, tu vi đạt đến Kim Đan đỉnh phong, bước ra từ đám đông. Hắn là đệ tử thiên tài của một đại tông môn mới đến Vực Thẳm thám hiểm. “Sư tôn ta là Thập Tam Trưởng lão của Vạn Thánh Tông, danh tiếng lẫy lừng. Chúng ta đến đây mua đồ là đã nể mặt ngươi lắm rồi, vậy mà còn dám đưa ra cái yêu cầu thẻ thành viên nực cười này? Ngươi tưởng mình là Tiên Đế chắc?”
Diệp Phi rốt cuộc cũng buông cuốn tạp chí xuống. Anh khẽ liếc mắt nhìn gã thanh niên, đôi mắt lờ đờ ấy đột nhiên trở nên sâu thẳm như hố đen.
“Vượng Tài.” Diệp Phi gọi khẽ.
Dưới chân quầy bar, con chó đen nhỏ gầy gò đang gặm một mẩu xúc xích đột ngột ngẩng đầu. Trong nháy mắt, một áp lực kinh thiên động địa, mang theo hơi thở của Thượng Cổ Ma Long, bùng nổ trong không gian nhỏ hẹp của tiệm.
Gã thanh niên kia thậm chí còn chưa kịp thốt lên tiếng thứ hai, cả người đã bị áp lực khổng lồ ép chặt xuống sàn gỗ. Xương cốt kêu “răng rắc”, mặt mũi trắng bệch, mồ hôi tuôn ra như mưa.
“Trong tiệm này, ta nói quy tắc là quy tắc.” Diệp Phi nhàn nhạt nói, giọng điệu không chút gợn sóng. “Muốn mua đồ thì xếp hàng làm thẻ. Muốn thể hiện uy phong? Ra ngoài kia, cách tiệm mười mét, các ngươi có thể đánh nhau đến long trời lở đất ta cũng không quản. Nhưng ở đây… im miệng cho ta.”
Độc Cô Vong cười ha hả, không hề tỏ ra sợ hãi uy áp của Vượng Tài. Lão vỗ mạnh lên bàn: “Được! Kiếm Ý Bản Nguyên chứ gì? Với lão phu, kiếm ý là để uống rượu, không có rượu thì kiếm ý để làm gì! Thành giao!”
Lão chỉ tay một cái, một tia sáng màu bạc lung linh, mang theo khí thế xé rách vạn vật, ngưng tụ đầu ngón tay rồi bay vào trong tay Diệp Phi. Diệp Phi hài lòng thu lấy, rồi ném cho lão một tấm thẻ đen huyền bí.
“Lão Kiếm, thẻ này giữ lấy. Từ giờ ngươi vào tiệm không cần xếp hàng, rượu sẽ luôn được để sẵn ở bàn riêng cho ngươi.”
Chứng kiến cảnh Kiếm tu mạnh nhất thiên hạ còn phải ngoan ngoãn phục tùng quy tắc, những người còn lại lập tức thay đổi thái độ. Sự tham lam và kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột cùng xen lẫn khát khao.
“Tôi… tôi muốn làm thẻ Bạch Ngân! Đây là linh cốt của một con Yêu thú lục cấp, thưa chủ tiệm!”
“Tôi làm thẻ Đồng Xanh! Cho tôi đăng ký mười năm thọ nguyên!”
Gian phòng bỗng chốc trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Liễu Y Y bận rộn đi lại như con thoi, đôi bàn tay ngọc ngà nhanh thoăn thoắt thu thập tài vật và đăng ký thông tin vào một cuốn sổ thần bí.
Giữa sự hỗn loạn đó, Diệp Phi lại nằm xuống ghế, tay cầm lại cuốn tạp chí, khóe môi khẽ nhếch lên.
Thẻ thành viên thực chất chỉ là một bước để anh thu thập thêm nhiều loại khí vận và bản nguyên sức mạnh khác nhau nhằm nâng cấp hệ thống. Vực Thẳm Cấm Địa này tuy nguy hiểm, nhưng lại là nơi tốt nhất để lọc bỏ những kẻ yếu đuối và chỉ giữ lại những “con mồi” béo bở nhất.
—
Đến giữa trưa, một tiếng động trầm đục từ sâu trong Vực Thẳm vang lên, khiến mặt đất rung chuyển. Một luồng huyết quang đỏ quạch từ phía chân trời bay đến, dừng lại ngay trước hàng rào gỗ của tiệm tạp hóa.
Huyết Ma Lão Tổ hiện thân. Lần này lão không đi một mình, mà dẫn theo bốn vị hộ pháp, mỗi kẻ đều tỏa ra sát khí ngập trời, tu vi không dưới Hóa Thần kỳ.
Lão Tổ nhìn tấm bảng thông báo mới cứng ở cửa, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên tia lạnh lẽo.
“Diệp Phi, lão phu nghe nói ngươi vừa mới bày ra trò phân chia đẳng cấp khách hàng?” Giọng nói của Huyết Ma Lão Tổ vang vọng như sấm rền, khiến đám tu sĩ đang xếp hàng bên trong run rẩy kinh sợ.
Diệp Phi lười biếng đáp vọng ra: “Huyết Ma, tới mua đồ thì đứng vào hàng. Thẻ của ngươi ta đã làm xong, thẻ Nhị Phẩm Bạch Ngân, vì ngươi giết chóc quá nhiều, điểm công đức âm nặng nề, không đủ tư cách lên thẻ Vàng.”
Huyết Ma Lão Tổ giận quá hóa cười: “Lão phu tung hoành vạn năm, thần linh còn phải khiếp sợ, vậy mà chỉ được cái thẻ Nhị Phẩm của một tiệm tạp hóa rách nát? Ngươi có biết nếu lão phu ra tay, cả cái vùng này sẽ biến thành biển máu không?”
Nói đoạn, lão vung tay, một luồng Huyết Chưởng khổng lồ che kín bầu trời, áp xuống ngôi nhà gỗ nhỏ bé. Đám tu sĩ bên trong hét lên tuyệt vọng, tưởng chừng ngày tàn đã đến.
Thế nhưng, khi lòng bàn tay đỏ rực kia vừa chạm vào phạm vi hàng rào gỗ, một dải ánh sáng xanh nhạt từ mái nhà lóe lên. Một lực lượng không thể kháng cự từ hư không sinh ra, giống như một bàn tay vô hình của thần linh, nhẹ nhàng bóp nát Huyết Chưởng thành những đốm sáng li ti như pháo hoa.
“Phốc!”
Huyết Ma Lão Tổ bị phản phệ, lùi lại vài bước, khóe miệng trào ra một dòng máu đen. Lão bàng hoàng nhìn ngôi nhà gỗ vẫn đứng vững như bàn thạch giữa cơn gió xoáy.
Diệp Phi lúc này mới thong thả bước ra cửa tiệm. Anh mặc chiếc tạp dề xám tro, tay cầm một xâu cá viên chiên mới làm, vừa ăn vừa nói:
“Ta đã bảo rồi, ở đây ta là chủ. Ngươi muốn chơi thẻ Hoàng Kim? Được thôi. Vào đây rửa bát một tháng, xóa bớt nghiệp chướng, ta sẽ cân nhắc nâng cấp cho ngươi.”
Huyết Ma Lão Tổ nhìn về phía Vượng Tài đang nhe răng gầm gừ, lại nhìn thấy nụ cười nhạt của Diệp Phi – người mà trong mắt lão giờ đây chẳng khác nào một vị Chân Thần đang dạo chơi nhân gian. Sự kiêu ngạo của một ma đầu vạn năm hoàn toàn sụp đổ.
Lão lau vết máu trên môi, nghiến răng nói: “Rửa bát… có được giảm giá khi mua nước khoáng Tịnh Hóa không?”
Diệp Phi nhướn mày: “Giảm 10%.”
“Được! Lão phu làm!”
Tất cả tu sĩ có mặt tại đó đều trợn mắt ngoác mồm. Huyết Ma Lão Tổ danh trấn giang hồ, kẻ giết người không chớp mắt, nay lại vì một tấm thẻ thành viên và ưu đãi giảm giá mà chấp nhận làm người hầu rửa bát?
Tiệm tạp hóa giữa vực thẳm này, quả thực đã điên rồ đến mức không thể hiểu nổi nữa rồi.
—
Khi màn đêm lại buông xuống, Diệp Phi nằm trong khu vực VIP mới được nâng cấp – một căn phòng nhỏ phía sau tiệm với chiếc ghế massage bằng da linh thú cực kỳ êm ái.
Hệ thống vang lên âm thanh báo cáo:
[Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc.]
[Cấp độ tiệm tạp hóa tăng nhẹ. Mở khóa mặt hàng mới: Bia Lạnh “Cửu Thiên”. Công dụng: Sau khi uống có xác suất 10% ngộ ra một môn thần thông cổ đại.]
[Số lượng thành viên: Thẻ Hoàng Kim: 1. Thẻ Bạch Ngân: 15. Thẻ Đồng: 82.]
Liễu Y Y bước vào, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho anh. Hương thơm cơ thể cô quyện với mùi trà thơm dịu làm Diệp Phi suýt nữa thì chìm vào giấc ngủ lần nữa.
“Tiệm trưởng, hôm nay doanh thu của chúng ta… bằng cả mười năm gom góp trước đây cộng lại.” Giọng cô run rẩy vì phấn khích.
Diệp Phi nhắm mắt, khẽ ậm ừ: “Mới chỉ là bắt đầu thôi, Y Y. Thế giới này thích nhất là phân chia đẳng cấp. Khi người ta thấy kẻ khác có được cái mình không có, họ sẽ bất chấp tất cả để đạt được nó. Thẻ thành viên không chỉ là một miếng kim loại, nó là sự phù phiếm của nhân loại và lòng tham của tu sĩ.”
Anh dừng lại một chút, rồi mỉm cười: “Và nhiệm vụ của chúng ta, là kinh doanh trên chính lòng tham đó.”
Ngoài kia, giữa vực thẳm đen tối và sương mù bao phủ, ánh đèn của tiệm tạp hóa vẫn nhấp nháy, lấp lánh như một ngôi sao lạc lối, dẫn dụ thêm nhiều vị “khách VIP” tương lai tìm đến cửa.
Mọi người ở Thương Mang Đại Lục bắt đầu lan truyền một câu nói: “Muốn thăng thiên, hãy tìm đến Diệp Phi. Nhưng nhớ mang theo mạng sống và thọ nguyên của bạn, vì ở đó, ngay cả một hòn đá cũng có giá của nó.”
Chương 70 kết thúc trong tiếng sóng vỗ rì rào của giếng cổ sau vườn, nơi Linh Nhi đang cẩn thận tưới nước cho những gốc rau vạn năm, chuẩn bị cho một đợt “thu hoạch” khách hàng mới đầy hứa hẹn.