Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 71: Đặc quyền thẻ Kim Cương
**CHƯƠNG 71: ĐẶC QUYỀN THẺ KIM CƯƠNG**
Sương mù của Vực Thẳm Cấm Địa vốn là thứ vật chất đặc quánh, chứa đựng vô số tàn niệm của thần ma và độc tố có thể ăn mòn cả hộ thể linh lực của cao thủ Hóa Thần cảnh. Thế nhưng, tại tọa độ trung tâm của vùng đất chết này, có một không gian rộng chừng trăm trượng lại mang một dáng vẻ hoàn toàn khác biệt.
Ở đó, ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo dưới mái hiên nhà gỗ tỏa ra, xua tan cái lạnh lẽo của hư không. Tiếng chuông gió leng keng thỉnh thoảng vang lên, hòa cùng mùi hương của trà thơm và một thứ mùi vị lạ lùng khác – mùi của tinh bột sấy khô được đun sôi, nồng nàn và kích thích vị giác một cách điên cuồng.
Đó là mùi của mì tôm “Vạn Cổ Quy Nhất”.
Phía trước cửa tiệm tạp hóa, một cảnh tượng có thể khiến bất kỳ vị đại năng nào ở Thương Mang Đại Lục cũng phải rớt cằm: Hơn hai trăm vị tu sĩ, từ Trúc Cơ cho đến tận Hợp Thể cảnh, đang lẳng lặng đứng thành một hàng dài tắp. Không ai dám bay trên không, không ai dám thi triển thần thông chen lấn. Tất cả đều cúi đầu, im lặng chờ đợi, mắt chốc chốc lại liếc nhìn vào tấm biển neon nhấp nháy: “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7”.
Sở dĩ trật tự được giữ vững như vậy không phải vì họ đột nhiên trở nên lễ độ, mà là vì tấm gương “Chiếu Yêu” đặt ngay cửa và một con chó đen nhỏ đang nằm ngủ khò khò dưới chân cầu thang. Cách đây không lâu, một vị trưởng lão của Thái Dương Tông vì sốt ruột đã định dùng lướt đi lên trước, kết quả là bị con chó kia hé mắt nhìn một cái. Vị trưởng lão nọ lập tức bay ngược ra ngoài ba ngàn dặm, rơi thẳng vào miệng một con vực thẳm cự thú, đến giờ vẫn chưa thấy tin tức gì.
Bên trong tiệm, Diệp Phi đang gục đầu trên quầy gỗ, chiếc quạt nan che khuất một nửa gương mặt. Anh ngáp dài một cái, đôi mắt lờ đờ hiện rõ vẻ ngái ngủ.
“Y Y… khách đến đâu rồi?”
Liễu Y Y hôm nay mặc một bộ sườn xám màu xanh ngọc, đôi chân dài ẩn hiện dưới tà áo xẻ cao, tay cầm quyển sổ tay bìa da, cung kính đáp:
“Báo cáo Tiệm trưởng, hiện tại hàng đợi đã kéo dài đến tận ranh giới của Tầng Câm Lặng. Tổng cộng có 214 khách đang đợi mua mì tôm, 15 khách chờ mua rượu, và có một nhóm người từ Vạn Kiếm Tông đang hỏi về giá của giấy vệ sinh linh văn.”
Diệp Phi lầm bầm: “Phiền thật đấy… cứ mỗi sáng mở mắt ra là thấy một hàng dài như kiến thế này. Bảo bọn họ, mì tôm hôm nay chỉ có 50 bát. Ai đến sau thì đi về đi, hoặc là chuyển sang mua lương khô nén cấp thấp.”
Tiếng nói của anh không lớn, nhưng dưới sự gia trì của “Lĩnh vực tuyệt đối”, nó truyền rõ mồn một vào tai từng người đứng ngoài cửa.
“Cái gì? Chỉ có 50 bát?”
“Trời ạ, ta đã xếp hàng từ ba ngày trước, lúc đó còn đang đấu với một con Ma Nhện, suýt nữa bỏ mạng để giữ chỗ này!”
Đám đông bắt đầu xôn xao, nhưng chỉ trong chốc lát, sự xôn xao đó bị dập tắt bởi một tiếng quát chói tai:
“Tất cả câm miệng! Diệp Tiệm trưởng nói sao thì là vậy, kẻ nào dám phàn nàn làm phiền ngài ấy nghỉ ngơi, lão phu sẽ dùng kiếm cắt lưỡi kẻ đó!”
Người vừa lên tiếng là Độc Cô Vong – Lão Kiếm Quỷ. Lão đang ngồi bệt dưới gốc cây liễu sau vườn, tay cầm vò rượu rẻ tiền, đôi mắt sắc lạnh như kiếm quét qua đám đông. Một kiếm tu mạnh nhất thiên hạ nay lại tự nguyện làm kẻ giữ trật tự cho tiệm, khiến người ta vừa sợ vừa kính.
Giữa không khí căng thẳng ấy, một chiếc xe kéo rực rỡ ánh vàng, được kéo bởi bốn con Huyết Lân Mã – loại yêu thú cấp 6 tương đương Nguyên Anh cảnh – chậm rãi hạ xuống từ tầng mây đỏ rực phía xa.
Chiếc xe dừng lại ngay sát rìa hàng rào của tiệm. Một thanh niên mặc gấm vóc, khí thế bừng bừng bước xuống. Hắn là Trình Vô Song, đại thiếu gia của Vô Thượng Kiếm Tông, nổi danh khắp trung địa với tài năng và cả sự ngông cuồng. Theo sau hắn là hai vị lão giả với hơi thở thâm trầm, rõ ràng là hộ đạo giả cấp bậc Đại Thừa cảnh.
Trình Vô Song nhìn hàng dài tu sĩ bằng ánh mắt khinh khỉnh, rồi nhìn về phía tiệm tạp hóa giản đơn kia, nhíu mày:
“Đây chính là cái tiệm mà người ta đồn thổi sao? Trông chẳng khác gì một gian nhà cũ nát của thảo khấu.”
Hắn không thèm quan tâm đến hàng người đang chờ, nghênh ngang đi thẳng tới cửa tiệm. Một vị tu sĩ trung niên dũng cảm lên tiếng:
“Vị công tử này, muốn mua đồ phải xếp hàng. Đây là quy tắc của Tiệm trưởng Phi.”
Trình Vô Song khẽ hừ một tiếng, một luồng kiếm ý vô hình đánh ra khiến vị tu sĩ kia bắn văng sang một bên, phun ra một ngụm máu.
“Quy tắc? Ở trung địa này, lời của Vô Thượng Kiếm Tông chính là quy tắc. Một cái tiệm tạp hóa rách rưới ở xó xỉnh này mà cũng muốn bắt bổn thiếu gia xếp hàng?”
Hắn hiên ngang bước qua bậc cửa. Liễu Y Y cau mày, đôi mắt xinh đẹp lạnh lẽo hẳn đi, nàng chặn trước mặt hắn:
“Khách hàng này, mời ra ngoài xếp hàng. Tiệm của chúng tôi không tiếp kẻ thiếu giáo dục.”
Trình Vô Song nhìn thấy Liễu Y Y, mắt chợt lóe lên tia kinh ngạc và thèm muốn. Hắn cười nhạt:
“Thì ra là Thánh nữ của Thiên Vũ Môn mất tích năm xưa. Không ngờ nàng lại chạy đến đây làm con hầu cho một kẻ lười biếng. Đi theo ta, ta sẽ cho nàng danh phận trắc phi…”
Hắn chưa kịp dứt lời, một giọng nói uể oải từ sau quầy truyền đến:
“Vượng Tài, có ruồi… đuổi đi.”
Con chó đen nhỏ đang nằm bên ngoài chợt ngóc đầu dậy. Nó chẳng thèm sủa, chỉ đứng dậy, rung rung bộ lông bám bụi rồi đột ngột há miệng ngáp một cái. Một luồng uy áp từ thời thái cổ thiên địa bùng phát. Trình Vô Song cảm thấy bầu trời như sụp đổ, trái tim hắn thắt lại, cả người như bị một tòa núi lớn đè bẹp.
Hai vị hộ đạo giả Đại Thừa cảnh phía sau sắc mặt đại biến, lập tức tiến lên kết ấn phòng ngự:
“Tiền bối xin nương tay!”
*Bành!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, cả ba người nhà họ Trình bị đánh văng ra ngoài hàng rào, lăn mấy vòng trên đất đỏ mới dừng lại được. Trình Vô Song đầu tóc rối bù, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi không tin nổi.
“Đó… đó là cái gì?”
Diệp Phi lúc này mới từ từ ngồi dậy, xoa xoa huyệt thái dương:
“Ồ, quên mất không treo bảng mới. Y Y, mang bộ Thẻ Thành Viên cấp cao ra đây.”
Liễu Y Y mỉm cười rạng rỡ, lấy ra từ trong tủ kính một hộp gỗ tử đàn tinh xảo. Bên trong là một tấm thẻ duy nhất màu tím thẫm, lấp lánh như được cắt ra từ trái tim của một ngôi sao chết, trên bề mặt khắc hai chữ “KIM CƯƠNG” bằng linh văn cực phẩm.
Diệp Phi cầm tấm thẻ lên, nhìn đám đông bên ngoài bằng ánh mắt thương mại đầy tính toán:
“Mọi người nghe đây, Tiệm tạp hóa chúng tôi chính thức ra mắt hạng mục dịch vụ mới: Thẻ thành viên cấp Kim Cương. Đây là tấm thẻ độc nhất vô nhị, cả thiên hạ hiện tại chỉ có một chiếc.”
Đám đông lập tức dỏng tai lên nghe. Một lão quái vật trong hàng cung kính hỏi:
“Tiệm trưởng Phi, xin hỏi quyền lợi của thẻ này là gì? Và giá cả thế nào?”
Diệp Phi đặt tấm thẻ lên quầy, nhấp một ngụm trà lạnh, bình thản nói:
“Quyền lợi thứ nhất: Ưu tiên mua hàng. Chủ nhân thẻ Kim Cương không cần xếp hàng, bất kể trong tiệm đang đông thế nào, chỉ cần bước vào là được phục vụ ngay lập tức. Quyền lợi thứ hai: Độc quyền mua mì tôm mỗi ngày mà không bị tính vào định mức 50 bát của tiệm. Quyền lợi thứ ba: Khu vực VIP riêng biệt, trà nước miễn phí. Và cuối cùng: Giảm giá 5% cho tất cả mặt hàng.”
Những lời này vừa dứt, toàn bộ không gian xung quanh tiệm tạp hóa nổ tung.
“Không cần xếp hàng? Trời đất ơi, cái này còn hơn cả thần thông xuyên không gian nữa!”
“Mì tôm không giới hạn định mức? Các người có biết một bát mì ‘Vạn Cổ Quy Nhất’ có thể giúp ta đột phá xiềng xích của tâm ma không?”
Ánh mắt của các lão quái vật vốn đã nguội lạnh từ lâu, giờ đây rực cháy như nhìn thấy tiên dược trường sinh. Đặc biệt là cái quyền lợi “không cần xếp hàng” – ở một nơi nguy hiểm như Vực Thẳm Cấm Địa, thời gian chính là mạng sống. Nếu có thể vào tiệm mua đồ ngay rồi đi, sự an toàn sẽ tăng lên gấp bội.
Trình Vô Song sau khi từ dưới đất bò dậy, nghe thấy vậy, lập tức lấy lại vẻ ngạo mạn. Hắn nghĩ thầm: *Thì ra cũng chỉ là một tay gian thương. Sức mạnh kia chắc chắn là do trận pháp của tiền bối để lại, chỉ cần có tiền là mua được sự tôn trọng sao?*
Hắn bước đến sát hàng rào (không dám vào trong), lớn tiếng:
“Ta mua! Bất kể giá bao nhiêu linh thạch, Vô Thượng Kiếm Tông ta cũng trả được!”
Diệp Phi nhìn hắn như nhìn một tên ngốc, cười khẩy:
“Linh thạch? Ngươi nghĩ thứ rác rưởi đó có giá trị trong tiệm của ta sao? Tấm thẻ Kim Cương này không bán bằng linh thạch. Giá của nó là 10.000 năm thọ nguyên, cộng thêm một nửa chân nguyên hồn phách của người mua, và một lời hứa sẽ phục vụ tiệm ba việc không điều kiện.”
Mọi người nghe xong lập tức hít vào một hơi khí lạnh. 10.000 năm thọ nguyên! Đối với một vị Đại Thừa cảnh tu sĩ, đó gần như là hai phần ba đời người. Còn nửa chân nguyên hồn phách, đó chẳng khác nào đem mạng mình giao cho chủ tiệm nắm giữ.
Cả đám đông chìm vào im lặng. Trình Vô Song cũng khựng lại, sắc mặt tái mét. Cái giá này quá đắt, đắt đến mức không ai dám đánh đổi.
“Lão phu… lão phu mua!”
Một giọng nói khàn khàn phá vỡ sự im lặng. Một lão già gầy gò như bộ xương khô, lưng còng rạp, bước ra từ bóng tối của hàng dài người xếp hàng. Lão là Hắc Ma Thiên Tôn, một tán tu sống sót qua hai thời đại, hiện đã sắp cạn thọ nguyên, thân hình bốc ra tử khí nồng nặc.
“Thiên Tôn, ngài điên rồi sao?” Người bên cạnh thảng thốt.
Hắc Ma Thiên Tôn cười thê lương: “Điên? Ta đã bị kẹt ở đỉnh phong Hợp Thể cảnh 3.000 năm rồi. Không có bát mì kia để tẩy tủy hoán cốt, trong vòng mười năm nữa ta cũng sẽ hóa bụi trần. Thọ nguyên này giữ lại cũng chẳng để làm gì, thà đặt cược một lần vào Tiệm trưởng Phi!”
Lão run rẩy tiến đến quầy, đặt bàn tay khô héo lên vòng xoáy giám định của hệ thống. Một đạo ánh sáng màu tím xẹt qua, một làn khói trắng bốc lên từ đỉnh đầu lão, đó là thọ nguyên và hồn phách đang bị thu nạp.
Diệp Phi hơi nheo mắt, đẩy tấm thẻ Kim Cương ra phía trước:
“Chốt đơn. Từ nay về sau, ngươi là VIP Kim Cương của tiệm.”
Tấm thẻ vừa chạm vào tay Hắc Ma Thiên Tôn, một luồng khí tức huyền diệu lập tức bao bọc lấy lão. Tử khí trên mặt lão tan biến, thay vào đó là một vẻ hồng nhuận thần kỳ. Mặc dù mất đi 10.000 năm thọ nguyên, nhưng linh lực của lão đột nhiên trở nên thuần khiết một cách lạ thường.
“Cảm tạ Tiệm trưởng!” Lão run rẩy quỳ sụp xuống.
“Thẻ đã cầm rồi thì dùng đi chứ.” Diệp Phi vẫy quạt, chỉ về phía bếp. “Y Y, nấu cho vị khách này một bát mì ‘Vạn Cổ Quy Nhất’ đặc biệt, thêm hai quả trứng rồng, gấp đôi xúc xích.”
Liễu Y Y vâng lời đi vào trong. Chỉ chưa đầy ba phút sau, một bát mì tỏa ra ánh sáng rực rỡ, hương vị nồng đậm chưa từng có được đặt trước mặt Hắc Ma Thiên Tôn.
Cả hàng dài hàng trăm tu sĩ chứng kiến cảnh đó, mắt đỏ ngầu vì thèm khát. Những bát mì thông thường đã khiến họ điên đảo, vậy bát mì “đặc quyền Kim Cương” này sẽ có tác dụng đến nhường nào?
Hắc Ma Thiên Tôn không màng hình tượng, cầm đũa lùa mì vào miệng. Ngay khi miếng mì đầu tiên xuống bụng, cơ thể lão phát ra tiếng nổ giòn giã như sấm rền. Một luồng linh lực cuồn cuộn như sóng thần từ nội phủ bùng phát, lao thẳng vào cánh cửa Đỉnh Phong đã đóng chặt bấy lâu.
*Răng rắc!*
Ngay giữa cửa tiệm tạp hóa, một luồng ánh sáng vàng xuyên thủng sương mù vực thẳm, rạch nát bầu trời. Hắc Ma Thiên Tôn ngay tại chỗ đột phá đến Đại Thừa cảnh!
Toàn trường chấn động. Những kẻ vừa cho rằng cái giá kia là đắt đỏ giờ đây đều vả vào mặt mình vì hối hận. Mất đi thọ nguyên thì sao? Đột phá đại cảnh giới chẳng phải sẽ được bù đắp gấp bội sao?
Trình Vô Song run rẩy chỉ tay vào bát mì: “Ta… ta cũng muốn mua! Ta có thọ nguyên của tổ tông cấp lại, ta cũng có hồn phách…”
Diệp Phi lờ đờ nhìn hắn, thở ra một hơi trà: “Xin lỗi, thẻ Kim Cương mỗi tháng chỉ phát hành một chiếc. Ngươi… chờ tháng sau đi.”
Hắc Ma Thiên Tôn ăn xong bát mì, lau miệng, đứng dậy một cách tràn đầy sinh lực. Lão không bước ra xếp hàng nữa mà thản nhiên ngồi vào chiếc ghế dựa êm ái ở khu vực VIP mới dựng lên. Lão cầm lấy tờ tạp chí “Thiên Hạ Tu Chân” do Diệp Phi mới chế tác, thong dong lật xem, hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt ghen tị cháy lòng của hàng trăm người bên ngoài.
Lão nhìn ra ngoài cửa, thấy một vị đối thủ cũ của mình đang mồ hôi đầm đìa đứng ở vị trí thứ 100 trong hàng đợi, khẽ cười:
“Lão Trần, đứng đó nắng lắm không? Cứ từ từ mà chờ nhé, nghe nói đến chiều tối mới đến lượt của ngươi đấy. Ta ở đây xem xong tập tạp chí này rồi mua thêm hũ dưa chua về nhắm rượu sau.”
Vị “Lão Trần” kia tức đến suýt nổ phổi nhưng không dám hé răng nửa lời, chỉ hận không thể tát chính mình vì nãy không ra tay nhanh hơn.
Diệp Phi thấy hiệu quả quảng cáo đã đạt tới đỉnh điểm, thầm cười trong lòng: *Hệ thống, chiêu bài thẻ thành viên này của ngươi đúng là độc ác. Giờ thì ta có thể ngồi không mà thu tiền bảo kê cả thế giới rồi.*
Anh quay sang Liễu Y Y: “Y Y, hôm nay ta hơi mệt, giao quyền quản lý bán hàng lại cho em. Ai có thẻ thành viên thì được ưu tiên, còn ai làm ồn thì cứ bảo Vượng Tài ‘tiễn’ khách.”
Dứt lời, anh nằm ngửa ra ghế, chiếc quạt nan che mặt, bắt đầu một buổi ngủ trưa xa xỉ.
Cái nắng quái dị của Vực Thẳm đổ xuống, nhưng bên trong tiệm vẫn mát lạnh như sương thu. Mùi mì tôm vẫn bay xa, và trong hàng người xếp hàng dài dằng dặc kia, những cuộc bàn tán xì xào về việc “Làm sao để kiếm được thọ nguyên đổi thẻ” bắt đầu sôi sục khắp toàn bộ giới tu chân.
Họ nhận ra rằng, ở nơi này, không có cường giả hay kẻ yếu, chỉ có hai loại người: Người có thẻ và người đang chờ đến lượt mình.
Đặc quyền của tấm thẻ Kim Cương đã trở thành nỗi ám ảnh mới của vạn vật chúng sinh giữa Vực Thẳm Cấm Địa đen ngòm. Mà chủ nhân của tất cả sự điên cuồng đó, lúc này lại đang ngáy khò khò, thỉnh thoảng còn lầm bầm trong mơ: “Thêm trứng… không xếp hàng…”