Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 105: Shipper Vực Thẳm: Nghề nguy hiểm nhất thế giới

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:23:32 | Lượt xem: 6

Sương mù xám xịt của Vực Thẳm Cấm Địa như thường lệ vẫn bao trùm lấy vạn vật, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Thế nhưng, ngay tại ranh giới giữa sự sống và cái chết ấy, một biển hiệu đèn neon hồng rực vẫn nhấp nháy bền bỉ: **”TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – CÓ TIỀN LÀ CÓ TẤT CẢ”**.

Bên trong tiệm, mùi hương của gỗ trầm quyện lẫn với mùi mì tôm thoang thoảng tạo nên một bầu không khí kỳ quặc nhưng yên bình đến lạ lùng. Diệp Phi, chủ tiệm, lúc này đang nằm ườn trên chiếc ghế xích đu bằng tre, tay cầm một tờ báo cũ, đôi mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà. Trên bàn gỗ bên cạnh, một chiếc máy bảng hiệu pha lê liên tục phát ra những tiếng “tinh tinh” dồn dập.

“Y Y, báo cáo tình hình đơn hàng hôm nay xem nào…” Diệp Phi ngáp một cái dài, giọng nói ngái ngủ như thể cả thế giới này có sụp đổ cũng không quan trọng bằng giấc ngủ trưa của anh.

Liễu Y Y, lúc này đang vận bộ sườn xám cách tân màu xanh ngọc, đôi tay thon dài thoăn thoắt lướt trên bảng điều khiển hệ thống, nhẹ nhàng đáp: “Thưa chủ tiệm, tổng cộng hôm nay chúng ta có 1.402 đơn hàng cần giao tận nơi. Trong đó có 500 đơn mì tôm ở Ngoại Vi, 300 đơn nước khoáng tinh khiết ở Tầng Sương Mù, và đặc biệt là có 3 đơn hàng ‘Cấp Kim Cương’ yêu cầu giao tới tận Tâm Vực.”

Diệp Phi khẽ nhướng mày, đôi mắt lờ đờ thoáng hiện lên một tia tính toán: “Tâm Vực sao? Đám quái vật già nua đó cuối cùng cũng biết tiêu tiền rồi à?”

“Vâng, một vị Lão Tổ của Ma tộc đang bị vây hãm trong cấm chế muốn đặt một cuộn giấy vệ sinh linh văn cấp S, giá là 200 năm thọ nguyên. Ngoài ra còn một vị Kiếm Tiên đang rớt vào khe nứt không gian, yêu cầu một bình ‘Keo 502 Chân Tiên’ để gắn lại linh kiếm đã gãy, phí vận chuyển là một viên Định Hải Thần Châu.”

Diệp Phi hài lòng gật đầu: “Tốt. Vậy tình hình shipper của chúng ta thế nào?”

Nói đến đây, Liễu Y Y khẽ thở dài, chỉ tay ra phía sau cửa tiệm. Tại đó, một nhóm khoảng mười mấy người đang đứng xếp hàng, ai nấy đều mặc một chiếc áo khoác màu vàng chanh chói mắt, sau lưng thêu dòng chữ: **”VỰC THẲM EXPRESS – NHANH NHƯ CHẾT”**.

Đáng chú ý nhất là dẫn đầu hàng ngũ này không phải tu sĩ, mà là một thanh niên trẻ tuổi tên là Trần Thiết Trụ. Trước khi gia nhập tiệm, hắn vốn là một kẻ nhặt rác bị truy sát đến đường cùng, suýt thì làm phân bón cho lũ ma thú. Nhưng hiện tại, Thiết Trụ trông oai phong lẫm liệt với chiếc mũ bảo hiểm được đúc từ Huyền Thiết nghìn năm, tay dắt một con… lừa gỗ có cánh, một loại pháp bảo di chuyển kỳ dị mà Diệp Phi vừa lấy ra từ hệ thống.

“Thiết Trụ, công việc shipper của cậu dạo này thế nào?” Diệp Phi uể oải hỏi.

Trần Thiết Trụ lập tức đứng thẳng người, thực hiện một cái chào theo kiểu quân đội mà Diệp Phi đã dạy: “Báo cáo Tiệm trưởng! Nghề này quả thực là nghề nguy hiểm nhất vũ trụ! Sáng nay lúc tôi đi giao đơn xúc xích bò cho Huyết Yêu Vương, suýt chút nữa đã bị một luồng Hư Không Phá Diệt ném vào dòng thác thời gian. Chiếc xe lừa gỗ của tôi bị mẻ mất một góc, tim tôi cũng suýt rớt ra ngoài.”

Diệp Phi gật gù, vẻ mặt không chút biểu cảm: “Nguy hiểm thật đấy. Vậy tiền lương thì sao?”

Ánh mắt Thiết Trụ lập tức sáng rực như đèn pha, sự sợ hãi ban nãy tan biến sạch sành sanh: “Nhưng mà lương cao quá chủ tiệm ạ! Chỉ riêng chuyến giao hàng đó, Huyết Yêu Vương hài lòng vì xúc xích còn nóng, đã thưởng thêm cho tôi ba giọt tinh huyết vạn năm. Hệ thống của tiệm cũng cộng cho tôi 500 điểm tích lũy. Sáng nay tôi vừa dùng điểm để đổi một viên ‘Bất Tử Đan’ loại nhẹ, giờ cảm thấy mình có thể đấm vỡ một tòa núi!”

Các shipper đứng sau cũng đồng thanh hô vang: “Vì tiền lương! Vì điểm thưởng! Vì chủ tiệm vĩ đại!”

Trong giới tu chân này, ai cũng biết shipper của Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi là một nhóm “người điên”. Họ lao vào những khu vực mà ngay cả Tiên Đế cũng phải đắn đo, băng qua những trận chiến diệt môn chỉ để đưa một gói thuốc lá. Nghề này, đúng là tỉ lệ tử vong cao ngất ngưởng, nhưng cái giá nhận được lại khiến mọi tu sĩ thèm khát đến phát điên. Lương của họ tính bằng thọ nguyên, bằng đan dược cấp Thiên, và bằng sự bảo hộ tuyệt đối của Diệp Phi. Chỉ cần còn khoác trên mình chiếc áo vàng của tiệm, ngay cả quy luật của Vực Thẳm cũng phải nể mặt vài phần.

“Tốt, tinh thần rất tốt.” Diệp Phi vẫy tay, một hộp gỗ sang trọng hiện ra. “Hôm nay có một đơn hàng đặc biệt. Thiên Hậu của Dao Trì Thánh Địa đang bị vây khốn ở Tầng Câm Lặng. Bà ta đặt một bộ ‘Mặt nạ dưỡng da Thiên Tiên’ để giữ gìn nhan sắc trước khi quyết chiến. Ai nhận đơn này?”

Cả đám shipper im phăng phắc. Tầng Câm Lặng là nơi mọi âm thanh đều bị nuốt chửng, mọi pháp lực bị đóng băng, là tử địa trong tử địa.

“Phí giao hàng là 1.000 năm tu vi từ hệ thống, cộng với một lá bùa ‘Tử Vong Miễn Tử’ trong vòng 1 giờ.” Diệp Phi thong thả nói thêm.

“TÔI NHẬN!” Trần Thiết Trụ gào lên, nhảy bổ tới chụp lấy hộp quà. Với hắn, hiểm nguy là gì? Chết thì cùng lắm là quay về tiệm xin chủ tiệm hồi sinh (tất nhiên là phải trả góp bằng lao động khổ sai), nhưng 1.000 năm tu vi kia có thể giúp hắn bước thẳng vào cảnh giới Nguyên Anh!

Diệp Phi khẽ mỉm cười: “Đi đi, Vượng Tài sẽ tiễn ngươi một đoạn.”

Con chó đen nhỏ đang nằm gặm xương dưới gầm bàn nghe thấy tên mình thì ngước lên, ngáp một cái, hóa thành một đạo hắc quang khổng lồ bay ra ngoài cửa. Tiếng gầm của Ma Long diệt thế vang vọng, xé toạc màn sương mù, tạo thành một con đường tắt dẫn thẳng vào tâm Vực Thẳm.

Trần Thiết Trụ trèo lên lưng con lừa gỗ, động cơ linh thạch gầm rú. Hắn vặn ga, để lại một vệt khói màu vàng chanh chói mắt giữa bầu trời đen kịt.

“Nhìn kìa! Là người của Tiệm Tạp Hóa!” Một tu sĩ đang trốn trong hốc đá, toàn thân thương tích, nhìn lên bầu trời với ánh mắt đầy sùng bái xen lẫn ghen tị.

“Giao hàng giữa lúc Thiên Kiếp đang giáng xuống sao? Bọn họ là thần thánh phương nào vậy?” Một vị lão quái vật khác cũng bàng hoàng cảm thán.

Trần Thiết Trụ không quan tâm. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Phải giao nhanh không thì mặt nạ mất độ ẩm, khách hàng đánh giá một sao thì tiền thưởng tan thành mây khói!*

Trên hành trình, hắn băng qua một đàn Ma Điệp cấp 9 đang hung hăng. Thiết Trụ chẳng buồn nhìn, rút từ trong túi áo ra một cuộn “Giấy vệ sinh linh văn” rồi quẳng ra sau. Cuộn giấy tự động bốc cháy, hóa thành vạn đạo kim quang đẩy lùi đám quái vật. Đồ dùng trong tiệm là thế đấy, giấy vệ sinh cũng có thể dùng làm vũ khí diệt thế nếu biết cách.

Vào đến Tầng Câm Lặng, không gian u uất và nghẹt thở. Thiên Hậu Dao Trì lúc này đang ngồi xếp bằng giữa một vòng tròn ánh sáng nhạt nhòa, xung quanh là hàng ngàn con quỷ không mặt đang gào thét câm lặng. Bà ta vốn đã tuyệt vọng, ánh mắt hiện lên vẻ bi thảm của một vị cường giả sắp đi đến hồi kết.

Bỗng nhiên, một âm thanh “bíp bíp” kỳ quặc phá vỡ sự tĩnh mịch tuyệt đối.

Giữa màn đêm chết chóc, một gã thanh niên mặc áo vàng, đội mũ bảo hiểm rách mướp, cưỡi con lừa gỗ xông thẳng qua đám quỷ không mặt như thể đang đi chợ.

“Chào bà, bà có phải là quý khách ‘Dao Trì Mỹ Nữ 123’ không?” Trần Thiết Trụ dừng xe, mở hộp lấy ra miếng mặt nạ, mồ hôi đầm đìa nhưng miệng vẫn nở nụ cười thương mại tiêu chuẩn. “Đây là mặt nạ dưỡng da của tiệm Diệp Phi. Chúc bà có một trải nghiệm làm đẹp tuyệt vời trước khi vào trận. À, làm ơn xác nhận nhận hàng trên hệ thống giúp tôi nhé, nếu không tôi không nhận được tiền tip đâu.”

Thiên Hậu Dao Trì ngẩn ngơ. Bà nhìn miếng mặt nạ bốc khói linh khí, rồi lại nhìn gã shipper trông chẳng có chút phong thái tiên nhân nào kia. Một cảm giác hoang đường dâng lên trong lòng bà. Hàng vạn năm tu hành, trải qua vô số trận đại chiến sinh tử, đây là lần đầu tiên bà thấy cái chết… không còn đáng sợ bằng việc bị trừ điểm đánh giá dịch vụ.

“Chủ tiệm của ngươi… vẫn khỏe chứ?” Bà run run nhận lấy hộp quà.

“Khỏe lắm bà ạ, ngài ấy đang ngủ trưa, còn bảo nếu bà có rảnh thì ghé tiệm mua thêm nước tẩy trang, đang có chương trình khuyến mãi mua hai tặng một đấy.”

Dứt lời, Thiết Trụ quay đầu xe, nhấn ga biến mất trong chớp mắt trước khi bùa hộ mệnh hết tác dụng, để lại Thiên Hậu và đám quỷ không mặt ngơ ngác nhìn nhau.

Vài giờ sau, tại cửa tiệm, Diệp Phi nghe tiếng chuông leng keng. Thiết Trụ bò lê lết vào trong, áo quần rách rưới nhưng trên tay vẫn cầm chặt một viên linh thạch chứa đầy tu vi mà hệ thống vừa chuyển.

“Xong đơn chưa?” Diệp Phi không ngẩng đầu lên, tay vẫn lật báo.

“Xong rồi chủ tiệm… suýt chết… nhưng sướng quá!” Thiết Trụ cười hì hì rồi lăn ra sàn ngáy khò khò.

Diệp Phi khẽ lắc đầu, ném cho hắn một tấm chăn. Liễu Y Y nhìn sổ sách, khẽ nói: “Hôm nay doanh thu của tiệm đạt kỷ lục mới. Thiên Đạo vừa rồi dường như muốn giáng sấm sét ngăn cản Thiết Trụ, nhưng sau khi thấy Vượng Tài đi theo, nó lại thu quân về rồi.”

Diệp Phi cười nhạt: “Thiên Đạo cũng phải cần shipper mà. Cứ đợi đấy, sớm muộn gì ta cũng bắt nó phải tải ứng dụng giao hàng của tiệm về máy thôi.”

Ngoài kia, Vực Thẳm vẫn sâu thẳm và đáng sợ. Nhưng giữa bóng tối ấy, những đốm lửa màu vàng chanh của đám shipper vẫn cứ bập bùng trôi nổi. Nghề shipper ở đây nguy hiểm nhất thế giới thật đấy, nhưng như Diệp Phi đã nói: “Khi tiền lương đủ cao, người ta có thể giao hàng đến cả tận cùng của hư vô.”

Bên ngoài cửa sổ, một con bồ câu đeo kính râm lại vút qua, trên chân buộc một túi trà sữa hương nhài. Có lẽ, ở một ngóc ngách nào đó của đại lục này, lại có một vị tiên nhân đang chờ được giải cứu khỏi cơn thèm trà sữa giữa cuộc đại chiến.

Tiệm tạp hóa vẫn mở cửa, và câu chuyện về những gã shipper “điên rồ” trong Vực Thẳm chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8