Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 123: Những sinh vật không có mặt
Bên ngoài tiệm tạp hóa, tiếng gió rít gào của Huyết triều vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Những đợt sóng máu đỏ rực va đập vào lớp bình chướng vô hình bao quanh tiệm, tạo ra những tiếng nổ đì đùng trầm đục. Thế nhưng, trong sảnh tiệm, tiếng nhạc Lofi dịu dàng vẫn vang lên từ chiếc loa nhỏ bằng gỗ, tạo thành một bầu không khí kỳ lạ đến cực điểm.
Thẩm Hạo và đám tu sĩ Vạn Kiếm Môn đang đội trên đầu những chiếc nón chong chóng tre màu xanh lá cây, trông không khác gì một đám trẻ con bị lạc đường. Chong chóng trên đỉnh đầu họ quay tít, phát ra ánh sáng vàng nhạt, bao bọc lấy họ trong một tầng lực trường ổn định. Dù ngoài kia là trời long đất lở, bọn họ đứng trong tiệm vẫn cảm thấy yên bình như đang ngồi trong khu vườn sau nhà.
“Tiệm trưởng… cái thứ này thật sự giữ được mạng chúng ta sao?” Thẩm Hạo run rẩy hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi những bóng ma khổng lồ đang uốn lượn ngoài cửa kính.
Diệp Phi lờ đờ ngáp một cái, đôi mắt đầy vẻ ngái ngủ. Anh vừa chậm rãi lau chiếc ly trà sứ, vừa trả lời với giọng điệu chẳng chút quan tâm:
“Mua rồi thì cứ yên tâm mà dùng. Tiệm tạp hóa Diệp Phi từ trước đến nay chưa bao giờ bán hàng giả. Chỉ có khách hàng thiếu linh thạch, chứ chưa từng có món đồ nào của ta thiếu tác dụng.”
Vượng Tài dưới chân Diệp Phi đột nhiên ngẩng đầu lên. Đôi tai nhỏ xíu của nó khẽ động, đôi mắt đen láy bỗng nhiên thu hẹp lại thành một đường chỉ sắc lạnh. Nó không nhìn ra hướng Huyết triều, mà lại nhìn về phía một góc khuất trong cửa tiệm — nơi không gian vốn đang trống rỗng.
Liễu Y Y, người vốn đang bận rộn sắp xếp lại những cuộn giấy vệ sinh “Linh văn” lên kệ, cũng khựng lại. Nàng cảm nhận được một luồng khí lạnh không thuộc về Vực Thẳm, cũng chẳng thuộc về thế gian này. Đó là một sự trống rỗng đến mức khiến người ta phải dựng tóc gáy.
“Chủ thượng, có thứ gì đó đang vào.” Liễu Y Y thấp giọng nhắc nhở, tay nàng đã đặt lên chuôi kiếm gãy vắt ngang hông.
Diệp Phi buông chiếc ly xuống, ánh mắt lướt qua góc phòng.
“Đã tới thì là khách. Y Y, pha thêm một bình trà, loại ‘Tịnh Tâm Lục Trà’ giá mười năm thọ nguyên một chén ấy. Khách này… có vẻ hơi đặc biệt.”
Ngay khi lời Diệp Phi vừa dứt, một vết nứt xám xịt lặng lẽ xuất hiện giữa không trung, ngay cạnh quầy hàng. Nó không phát ra tiếng động, không có linh khí dao động, chỉ đơn thuần như thể thực tại bị một lưỡi dao vô hình rạch ra một đường.
Từ trong vết nứt, những cái bóng bắt đầu bước ra.
Đám người Thẩm Hạo kinh hãi lùi lại, tay nắm chặt kiếm. Họ đã thấy qua ma đầu, thấy qua quái vật biến dị của Vực Thẳm, nhưng chưa bao giờ thấy thứ gì kỳ dị như thế này.
Đó là những thực thể cao lớn, mặc bộ áo choàng dài màu tro tàn rách rưới. Cơ thể chúng nửa hư nửa thực, cứ mỗi bước đi lại để lại những vệt khói xám nhạt tan biến vào hư không. Nhưng điều đáng sợ nhất chính là khuôn mặt của chúng. Hoặc nói đúng hơn, chúng không có mặt.
Vùng phía trên cổ hoàn toàn là một mặt phẳng nhẵn nhụi, trắng bệch như sứ, không mắt, không mũi, không miệng. Tuy nhiên, bất cứ ai nhìn vào cái “mặt phẳng” đó cũng cảm thấy như có hàng ngàn ánh mắt đang soi mói tâm hồn mình từ bên trong.
“Những sinh vật không có mặt…” Thẩm Hạo lạc giọng thì thầm. “Truyền thuyết về những kẻ lữ hành hư vô… Chúng không phải đã tuyệt chủng từ kỷ nguyên trước sao?”
Tổng cộng có ba thực thể như vậy. Chúng bước vào tiệm với một nhịp điệu đồng nhất, cực kỳ chậm rãi. Khi chúng bước qua, không khí xung quanh dường như bị đóng băng, ánh đèn neon của tiệm chợt chớp tắt vài nhịp như bị ảnh hưởng bởi một trường năng lượng lạ.
Chúng đứng trước quầy thu ngân, đứng đối diện với Diệp Phi. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm, đám tu sĩ Vạn Kiếm Môn nín thở, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Diệp Phi vẫn giữ thái độ bình thản đến mức đáng kinh ngạc. Anh lấy chiếc quạt nan ra phẩy nhẹ, đẩy luồng khí lạnh lẽo đi chỗ khác, rồi nhướng mày hỏi:
“Các vị tìm gì? Ở đây chúng ta bán lẻ từ linh đan đến kẹo cao su, bán buôn từ công pháp đến mảnh vỡ tinh hà. Chỉ cần trả đúng giá, cái gì cũng có.”
Ba thực thể không nói gì. Không khí trong tiệm bắt đầu xuất hiện những tiếng xì xào lạ lùng, không phải âm thanh phát ra từ cổ họng, mà là sự rung động trực tiếp vào đại não của mọi người hiện diện.
*“Màu… sắc…”*
Tiếng nói vang lên như hàng ngàn tờ giấy khô cọ xát vào nhau.
*“Chúng ta… muốn mua… màu sắc…”*
Liễu Y Y cau mày: “Mua màu sắc? Ý của các ngươi là thuốc nhuộm hay tranh vẽ?”
Thực thể đứng giữa từ từ đưa một bàn tay gầy guộc, trắng toát ra từ trong tay áo rộng thùng thình. Ngón tay của nó dài một cách bất thường, chỉ thẳng vào bình hoa vạn thọ đặt trên kệ hàng — một loài hoa vốn dĩ vô cùng tầm thường được Diệp Phi tiện tay nhặt về trồng.
*“Sự sống… rực rỡ… Chúng ta đã ở trong bóng tối… quá lâu…”*
Diệp Phi bật cười, nụ cười mang theo chút vẻ kinh doanh thực dụng: “Ồ, muốn mua ‘Cảm giác sống’ sao? Món hàng này không rẻ đâu. Các vị biết quy tắc của tiệm chứ?”
Thực thể kia khẽ gật đầu, hoặc ít nhất là cái đầu không mặt của nó hơi nghiêng xuống. Nó lật lòng bàn tay lại. Ngay lập tức, ba viên tinh thể màu đen bóng loáng hiện ra. Chúng không phản chiếu ánh sáng, ngược lại còn dường như hút hết mọi tia sáng xung quanh vào trong lòng mình.
Đám người Thẩm Hạo vừa nhìn thấy mấy viên đá đó liền suýt chút nữa rớt cả cằm xuống đất.
“U Minh Tinh Thạch cực phẩm! Thứ đó một viên đủ để làm lõi cho một trận pháp hộ tông cấp bậc Tiên Đế!”
Diệp Phi nhìn qua “Giám định nhãn”, hệ thống trong đầu anh bắt đầu nhảy số liên tục: *[U Minh Tinh Thạch: Vật chất cô đọng từ tâm của các hố đen không gian. Giá trị quy đổi: 5 triệu điểm hệ thống/viên. Khuyến nghị: Thu mua ngay lập tức!]*
Ánh mắt Diệp Phi thoáng qua một tia hài lòng, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ lờ đờ thường ngày. Anh gõ ngón tay xuống mặt quầy:
“Ba viên này chỉ đủ cho một phần ‘Ký ức Sắc Màu’ cơ bản. Nếu các vị muốn một thứ gì đó bùng nổ hơn, đậm đà hơn… thì cái giá này chưa đủ.”
Ba sinh vật không mặt im lặng một hồi lâu. Rồi thực thể dẫn đầu rút từ trong ngực áo ra một chiếc hộp nhỏ bằng đồng rỉ sét. Khi chiếc hộp được mở ra, một sợi lông vũ màu vàng kim lơ lửng bên trong, phát ra hơi thở cổ xưa và uy nghiêm đến mức khiến Vượng Tài đang nằm cũng phải nhe nanh, lông trên lưng dựng đứng hết cả lên.
*“Lông vũ của Kim Ô đời thứ nhất…”* Tiếng xì xào lại vang lên.
Diệp Phi khẽ nheo mắt. Món đồ này… ngay cả hệ thống cũng bắt đầu phát ra âm thanh cảnh báo màu đỏ. Đây là chân phẩm của Thái Cổ Thần Thú.
“Được rồi, giá này thì ổn.” Diệp Phi đứng dậy, đi vào dãy kệ hàng phía sau.
Đám tu sĩ nhìn theo bóng lưng Diệp Phi với ánh mắt đầy sùng bái xen lẫn sợ hãi. Người đàn ông này rốt cuộc là ai? Ngay cả những tồn tại bước ra từ hư vô, cầm trên tay những báu vật có thể khiến cả giới tu chân sụp đổ vì thèm khát, vậy mà trước mặt anh vẫn chỉ là những khách hàng cần được “chặt chém”.
Một lúc sau, Diệp Phi quay lại. Trên tay anh không phải là tiên dược tỏa hào quang, cũng không phải bảo điển thần bí.
Anh cầm ra ba cây… kẹo bông gòn.
Nhưng đó không phải là kẹo bông gòn bình thường. Những dải kẹo được cuốn lại thành từng tầng sắc cầu vồng rực rỡ, mỗi một màu sắc lại luân chuyển sinh động như đang chứa đựng cả một bầu trời xuân. Hương thơm ngọt ngào, ấm áp từ cây kẹo tỏa ra, lấn át hoàn toàn mùi máu tanh nồng nặc của Huyết triều từ bên ngoài tràn vào qua khe cửa.
“Đây là ‘Kẹo Bông Gòn Bách Vị Cầu Vồng’,” Diệp Phi đưa mỗi thực thể một cây. “Không chỉ mang lại màu sắc, mỗi một lớp màu tương ứng với một cảm xúc của sự sống: Màu đỏ là đam mê, màu vàng là hy vọng, màu xanh là sự bình yên… Ăn vào rồi, tâm hồn các vị sẽ không còn là một khoảng trắng vô tận nữa.”
Ba sinh vật không mặt đón lấy cây kẹo một cách cung kính, gần như run rẩy. Tuy chúng không có miệng, nhưng khi chúng đưa cây kẹo lên vùng mặt, những sợi đường sắc màu bắt đầu bị một lực hút vô hình kéo vào, tan biến trong lớp sương xám của chúng.
Ngay lập tức, một cảnh tượng kinh dị xảy ra.
Từ lớp áo choàng màu tro tàn của chúng, những đốm màu bắt đầu lan rực rỡ. Từ chân lên đến đầu, chúng không còn là những cái bóng xám xịt nữa. Một tên biến thành màu đỏ tươi rực lửa, một tên màu xanh lục dịu mát, và tên dẫn đầu trở thành một thực thể vàng óng ánh như mặt trời buổi sớm.
Cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm lúc trước hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự sống mãnh liệt đến mức kỳ lạ.
Chúng đứng im lặng, dường như đang đắm chìm trong những “cảm xúc” mà hàng tỷ năm qua chúng chưa từng có được.
*“Cảm ơn… Tiệm trưởng…”*
Tiếng nói lần này không còn là sự xì xào chói tai, mà đã mang theo chút ngữ điệu âm vang, gần giống như giọng nói của con người.
Thực thể màu vàng cúi chào Diệp Phi một lần nữa, rồi quay người bước thẳng vào vết nứt không gian ban nãy. Hai thực thể kia theo sát phía sau. Vết nứt khép lại một cách lặng lẽ như lúc nó xuất hiện, trả lại không gian bình yên cho tiệm tạp hóa.
Trong sảnh, đám người Thẩm Hạo vẫn đứng ngây người như phu tượng.
Diệp Phi thong thả thu hồi ba viên U Minh Tinh Thạch và chiếc hộp chứa lông vũ Kim Ô vào kho hệ thống, sau đó quay sang nhìn đám tu sĩ:
“Nhìn cái gì? Chưa thấy người ta ăn kẹo bao giờ à? Còn chần chờ gì nữa, Huyết triều sắp đạt đỉnh rồi kìa, nếu không định mua thêm gì thì xách nón chong chóng tre lên mà đi. Đừng có đứng đây chắn lối ra vào, làm cản trở nhân viên của ta lau sàn.”
Liễu Y Y lúc này mới dám thở phào một hơi, nàng cầm chổi đi đến chỗ vết nứt vừa nãy, lầm bầm: “Chủ nhân, bọn họ để lại một đống khói xám này, khó lau sạch lắm.”
“Cứ dùng nước xịt kính đa năng của tiệm mà lau, đảm bảo sạch bong kin kít.” Diệp Phi lại nằm ườn ra ghế dựa, cầm chiếc quạt nan che mặt, tiếp tục giấc ngủ trưa bị gián đoạn.
Vượng Tài khẽ kêu một tiếng “Gâu” nhỏ nhẹ, rồi cũng nằm sụp xuống cạnh chân chủ nhân, bộ dáng hiền lành như một con chó đen tầm thường ở vùng nông thôn. Nhưng Thẩm Hạo biết, cái tiệm này chính là nơi kinh tởm nhất và cũng là nơi an toàn nhất trên cái thế gian này.
Ngoài kia, Huyết triều đột ngột bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những con sóng máu cao hàng trăm trượng ập xuống, bao trùm toàn bộ tầm nhìn. Nhưng từ trong màn đêm đỏ rực đó, người ta thấy những điểm sáng màu vàng nhỏ xíu — đó là những chiếc nón chong chóng tre của đám tu sĩ đang từ từ bay lên, xoay tít giữa bão tố, tiến về phía lối ra của Vực Thẳm.
Diệp Phi lẩm bẩm trong giấc ngủ: “Hệ thống, nâng cấp quầy đồ ăn vặt đi… dạo này khách hàng khẩu vị lạ quá…”
Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm khẽ leng keng, báo hiệu một ngày kinh doanh kỳ quặc nữa lại trôi qua giữa Vực Thẳm Cấm Địa. Đằng sau lớp cửa gỗ giản đơn đó, thực tế và hư ảo dường như chỉ cách nhau một sợi tóc, và chủ tiệm — người duy nhất nắm giữ chìa khóa của mọi quy tắc — đang bận… ngáy o o.