Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 130: Phần mềm diệt virus phiên bản tu chân

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:39:49 | Lượt xem: 6

Sương mù xám xịt của Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay có vẻ không được “ổn định” cho lắm. Thỉnh thoảng, không gian lại xuất hiện những vết rách hình răng cưa, lộ ra những mảng đen ngòm giống như một bức tranh sơn dầu bị ai đó dùng dao rạch nát. Những tiếng “rè rè” chói tai vang lên giữa thinh không, giống như tiếng dòng điện chập chờn, khiến lũ yêu thú dị chủng ở ngoại vi run rẩy, chui sâu vào hang ổ không dám ló mặt.

Trong tiệm tạp hóa, Diệp Phi đang nằm dài trên chiếc ghế bành bằng mây, trên mặt đắp một tờ báo cũ. Cánh quạt trần trên đỉnh đầu quay một cách uể oải, phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt đều đặn.

“Chủ tiệm, hôm nay thế giới dường như đang bị… nấc cụt à?”

Liễu Y Y vừa lau quầy thu ngân vừa cau mày nhìn ra ngoài cửa kính. Cô mặc bộ sườn xám cách tân màu xanh đậm, tà áo thêu đóa sen trắng thanh tao, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt lại tràn đầy sự bất an. Kể từ sau khi Diệp Phi đánh đuổi ý chí Thiên Đạo lần trước, sự phản phệ của quy luật bắt đầu hiện rõ.

Diệp Phi nhấc một góc tờ báo ra, nheo nheo đôi mắt ngái ngủ: “Đó không phải nấc cụt. Đó là Thiên Đạo đang ‘quét đĩa’. Lão già đó cảm thấy vùng đất này có chứa ‘tập tin rác’ – chính là chúng ta, nên đang cố gắng xóa sổ một cách cưỡng ép.”

“Vậy chúng ta có bị biến mất không?” Liễu Y Y lo lắng hỏi.

“Biến mất?” Diệp Phi hừ nhẹ một tiếng, chưa kịp trả lời thì bên ngoài vang lên tiếng gào thét thảm thiết.

“Cứu… Cứu mạng! Tiệm trưởng Phi, cứu mạng!”

Một bóng người lảo đảo lao qua màn sương, đâm sầm vào tấm biển hiệu neon của tiệm. Vượng Tài đang nằm ngủ dưới chân cầu thang liền hé một mắt ra, nhe nanh đe dọa, nhưng khi thấy đó là người quen, nó lại hừ mũi một cái rồi tiếp tục đánh giấc.

Đó là Tuyết Ma Tôn Giả, một đại năng Hóa Thần kỳ đỉnh phong, người từng làm mưa làm gió ở vùng cực Bắc. Nhưng lúc này, vị Tôn Giả này trông vô cùng thảm hại. Toàn thân lão bao phủ bởi một lớp sương mù màu đen kỳ quái, không phải ma khí, cũng không phải độc tố, mà là một loại ký hiệu quy luật hỗn loạn. Những ký hiệu đó giống như những con dòi màu vàng nhạt, không ngừng đục khoét vào da thịt và linh hồn của lão.

Đáng sợ nhất là cánh tay trái của lão đã biến thành một mảng pixel mờ nhòe, trông cực kỳ phi thực tế, giống như bị ai đó dùng cục tẩy xóa mất một phần nhưng chưa sạch hẳn.

“Tiệm trưởng… giúp tôi với! Tôi vừa chạm vào một vết rách không gian, thứ này… thứ này đang ăn mòn bản nguyên của tôi!” Tuyết Ma Tôn Giả ngã quỵ xuống thảm chùi chân, hơi thở hổn hển.

Liễu Y Y kinh hãi lùi lại một bước: “Cánh tay của lão ấy… sao lại trông giống như bị vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ thế kia?”

Diệp Phi ngồi dậy hẳn, ném tờ báo sang một bên. Anh đứng dậy, đi dép lê loẹt xoẹt tiến lại gần. Đôi mắt lờ đờ thường ngày đột nhiên lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

【 Tên: Tuyết Ma Tôn Giả 】
【 Tình trạng: Nhiễm mã độc ‘Quy Luật Thiên Phạt’ 】
【 Mức độ hư hại: 45% 】
【 Đánh giá: Hệ điều hành tu vi bị xung đột nghiêm trọng, dự kiến 30 phút nữa sẽ sập toàn diện. 】

Diệp Phi tặc lưỡi: “Nhiễm virus nặng quá. Lão làm gì mà để nó xâm nhập sâu thế này? Đi lang thang vào vùng cấm quy luật của Thiên Đạo à?”

“Tôi… tôi thấy một đóa Lưu Ly Tâm Đan Hoa mọc ở rìa vết rách, định hái… ai ngờ…” Tuyết Ma Tôn Giả run rẩy nói, ánh mắt lộ rõ sự hối hận.

“Lòng tham thì giá nào cũng có.” Diệp Phi lắc đầu, quay vào phía trong quầy hàng: “Y Y, lấy cho ta một gói ‘Bùa Clean’ trong ngăn tủ số 09. Nhớ lấy bản Gold Edition nhé, bản Trial không cứu được lão này đâu.”

Liễu Y Y nhanh chóng tìm kiếm và lấy ra một lá bùa màu vàng kim rực rỡ. Tuy gọi là bùa, nhưng hình dạng của nó rất quái dị. Nó phẳng dẹt, cứng cáp như một chiếc đĩa CD, bên trên không vẽ linh văn rồng bay phượng múa mà lại vẽ một cái biểu tượng cái chổi quét rác màu đỏ thẫm, phía dưới có dòng chữ nhỏ: “One Click Clean – All Viruses Go To Hell”.

Tuyết Ma Tôn Giả nhìn thấy món đồ này thì ngẩn ngơ. Lão sống mấy nghìn năm, thấy qua vô số pháp bảo, nhưng cái thứ trông như đồ chơi này thực sự khiến lão hoài nghi cuộc đời.

“Tiệm trưởng… cái này dùng thế nào? Có cần luyện hóa không?”

“Luyện hóa cái gì mà luyện hóa. Cả đời tu tiên của các người chỉ biết luyện với chả hóa thôi à?” Diệp Phi nhếch mép, “Cái này là công nghệ tự động hóa. Đưa thọ nguyên đây.”

“Bao nhiêu?” Tuyết Ma Tôn Giả cắn răng.

“Ba trăm năm thọ nguyên. Coi như là phí dịch vụ bảo trì định kỳ.”

Ba trăm năm đối với một Hóa Thần kỳ không phải là ít, nhưng so với cái mạng già này thì chẳng thấm vào đâu. Tuyết Ma Tôn Giả vội vàng gật đầu như bổ củi: “Chấp nhận! Tôi chấp nhận giao dịch!”

Một luồng sáng mờ từ cơ thể Tuyết Ma Tôn Giả bay vào trong lòng bàn tay Diệp Phi rồi biến mất vào không trung. Diệp Phi gật đầu hài lòng, cầm lấy lá bùa “Clean” bản Gold, tiến đến trước mặt Tuyết Ma Tôn Giả rồi… dán thẳng lên trán lão.

“Bíp!”

Một tiếng thông báo khô khốc vang lên từ lá bùa. Ngay sau đó, trước mắt mọi người xuất hiện một ảo ảnh hư vô. Đó là một thanh tiến độ màu xanh lá cây hiện lơ lửng trên đầu Tuyết Ma Tôn Giả: 【 0%… Scan System… 】

Lão Kiếm Quỷ lúc này cũng bị động tĩnh làm cho tỉnh giấc, ôm vò rượu đi lại gần xem náo nhiệt. Ông ta nấc cụt một cái, dụi dụi đôi mắt già nua: “Diệp tiểu tử, ngươi lại bày ra trò gì mới đấy? Cái thanh xanh xanh kia là cái gì? Chứa đầy linh lực hỏa diệm à?”

“Lão cứ xem đi.” Diệp Phi thản nhiên đáp.

Thanh tiến độ chạy rất nhanh: 【 15%… Found 42,538 Vulnerabilities… 35%… Cleaning Malware… 】

Ngay khi thanh tiến độ đạt đến 40%, từ trong lá bùa phát ra những luồng tia sáng trắng li ti, giống như hàng triệu con kiến nhỏ chui vào kinh mạch của Tuyết Ma Tôn Giả. Tuyết Ma Tôn Giả đột nhiên trợn trừng mắt, toàn thân run rẩy như bị điện giật.

“Aaa! Đau! Nóng quá!”

“Nhịn đi. Không quét sạch mống virus này thì bản nguyên của lão sẽ bị format sạch sẽ đấy.” Diệp Phi khoanh tay đứng nhìn.

Cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả những người có mặt phải há hốc mồm. Những mảng pixel mờ nhòe trên cánh tay trái của Tuyết Ma Tôn Giả bắt đầu bị những tia sáng trắng kia vây bủa. Giống như một bàn tay vô hình đang lắp ghép lại những mảnh xếp hình bị xáo trộn, những ô vuông li ti bắt đầu định hình lại, tái tạo thành xương, cơ bắp và huyết mạch.

Cùng lúc đó, những ký hiệu quy luật Thiên Đạo màu vàng nhạt đang đục khoét lão bắt đầu phát ra tiếng kêu “xèo xèo”, sau đó bị hút ngược vào lá bùa trên trán.

【 80%… Optimizing Soul Performance… 95%… Fixing Registry Errors… 】

Khi thanh tiến độ chạm mốc 100%, lá bùa đột nhiên bùng nổ, hóa thành một luồng khí lưu mát lạnh quét qua toàn bộ tiệm tạp hóa. Tuyết Ma Tôn Giả thở hắt ra một hơi, gục xuống sàn, nhưng mồ hôi vã ra như tắm. Cánh tay trái của lão đã hoàn toàn bình phục, da dẻ thậm chí còn mịn màng hơn cả trước khi bị thương.

“Khỏe… khỏe rồi?” Tuyết Ma Tôn Giả kinh ngạc sờ soạng cơ thể mình, “Thậm chí… ngay cả những ám thương cũ từ nghìn năm trước khi tôi đột phá失败 cũng biến mất rồi? Tu vi của tôi… sao lại trơn tru như vậy?”

Diệp Phi ngáp một cái, vươn vai: “Chứ lão nghĩ ba trăm năm thọ nguyên của ta chỉ để quét rác thôi à? Đó là gói bảo trì chuyên sâu đấy. Ta đã chống phân mảnh linh hồn cho lão, tối ưu hóa đường truyền linh lực. Bây giờ lão chạy công pháp chắc chắn sẽ nhanh hơn ít nhất 20%.”

Tuyết Ma Tôn Giả bàng hoàng đến mức không thốt nên lời. Lão quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa: “Tiệm trưởng đúng là đại tài! Là thần linh cứu thế! Từ nay về sau, chỉ cần tiệm trưởng sai bảo, Tuyết Ma tôi xin thề chết không từ!”

“Thôi bỏ đi, ta không thiếu người chết thay.” Diệp Phi xua xua tay, “Mua đồ thì thanh toán xong rồi biến đi, đừng có làm bẩn sàn nhà ta vừa mới quét xong.”

Lão Kiếm Quỷ đứng bên cạnh cười ha hả, ném cho Tuyết Ma Tôn Giả một cái nhìn đầy khinh bỉ: “Lão già hên đấy. Hôm nay Diệp tiểu tử tâm trạng tốt, chứ ngày thường mà đòi phục hồi linh hồn thế này, lão không cúng ra phân nửa thọ nguyên thì đừng mong bước chân ra cửa.”

Đúng lúc này, sự im lặng của Vực Thẳm Cấm Địa lại bị phá vỡ lần nữa. Một tiếng sấm vang lên giữa trời quang, nhưng tiếng sấm này không phải tiếng “ầm đùng” thông thường, mà là một chuỗi những tiếng âm thanh bị rè, giống như tín hiệu phát sóng bị nhiễu cực mạnh.

Bầu trời phía trên Tiệm Tạp Hóa đột nhiên hiện ra một khuôn mặt khổng lồ. Khuôn mặt đó không có ngũ quan rõ ràng, chỉ là một khối sương mù mang theo uy áp tuyệt đối của trời đất.

Thiên Đạo Ý Chí!

Lần này, nó dường như thực sự giận dữ. Hành động của Diệp Phi không chỉ là cứu một người, mà là ngang nhiên bẻ gãy quy luật “Xóa bỏ” của nó. Trong mắt Thiên Đạo, Tuyết Ma Tôn Giả là một “file lỗi” cần được xóa, và Diệp Phi vừa cài đặt một phần mềm chống lại quyền Admin của nó.

“Virus… Phải… Trừ…”

Một âm thanh cổ quái, chói tai vang lên từ trên cao. Những vết rách không gian xung quanh tiệm đột nhiên mở rộng, biến thành những vòi bạch tuộc bằng đen kịt, lao thẳng về phía mái nhà gỗ.

Liễu Y Y mặt cắt không còn giọt máu, Lão Kiếm Quỷ cũng siết chặt thanh kiếm gỉ sét trong tay, kiếm ý quanh thân bùng phát dữ dội. Chỉ có Diệp Phi là vẫn bình thản. Anh liếc nhìn lên bầu trời, khóe môi khẽ cong lên một độ cong đầy chế nhạo.

“Lại tới à? Ông không thấy mệt nhưng tôi thấy tốn nước bọt giải thích lắm rồi đấy.”

Diệp Phi quay sang Liễu Y Y: “Y Y, trong kho còn cái ‘Tường Lửa Firewall – Phiên bản Server’ không?”

“Dạ… còn một bộ duy nhất ạ, nhưng giá nhập vào cao lắm.” Liễu Y Y run run nói.

“Đừng lo, đơn hàng này có người trả tiền.”

Diệp Phi búng tay một cái. Từ sau quầy hàng, bốn cây cột kim loại nhỏ bằng bắp tay bay vút ra ngoài, cắm xuống bốn góc của mảnh vườn bao quanh tiệm. Những cây cột này bắt đầu phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, tạo thành một màng chắn bán trong suốt bao phủ toàn bộ tiệm tạp hóa.

Khi những vòi bạch tuộc bằng quy luật đen kịt kia chạm vào màng chắn, chúng lập tức bị bật ngược trở lại. Một loạt thông báo lỗi màu đỏ rực hiện lên dày đặc trên bầu trời:
【 Access Denied 】
【 Permission Required 】
【 Connection Reset by Peer 】

Thiên Đạo Ý Chí tựa hồ sững sờ. Nó là quy luật, là ý chí tối cao, là kẻ nắm giữ mã nguồn của thế giới này. Vậy mà giờ đây, trước mặt một ngôi nhà gỗ nhỏ bé, nó lại nhận được thông báo “Không có quyền truy cập”?

“Gầm!”

Cả không gian rung chuyển. Thiên Đạo dường như muốn liều mạng, ngưng tụ toàn bộ lôi kiếp trong phạm vi vạn dặm thành một thanh cự kiếm màu tím thẫm, nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Phi mà chém xuống. Thanh kiếm này mang theo sức mạnh diệt thế, đi đến đâu không gian tan vụn đến đó.

“Lần này tiêu thật rồi!” Tuyết Ma Tôn Giả rú lên một tiếng, rúc vào góc tường.

Diệp Phi vẫn đứng đó, đôi dép lê dưới chân không hề dịch chuyển. Anh từ tốn rút từ túi tạp dề ra một cái remote nhỏ, bên trên chỉ có đúng một nút nhấn màu xanh lá cây với chữ “Update”.

“Thiên Đạo à, ông quá lạc hậu rồi. Mã nguồn của ông chứa đầy rác và những vòng lặp vô tận. Để ta dạy ông cách tối ưu hóa lại cái bộ não bã đậu đó nhé.”

Diệp Phi nhấn nút.

Một luồng ánh sáng vàng ròng từ Tiệm Tạp Hóa bắn thẳng lên trời, xuyên thấu thanh cự kiếm lôi điện, đánh trực diện vào khuôn mặt sương mù khổng lồ kia.

Lần này không có vụ nổ nào cả. Chỉ có một sự im lặng tuyệt đối.

Những vòi bạch tuộc đen kịt bắt đầu chuyển sang màu trắng tinh khôi. Thanh cự kiếm tím thẫm tan rã thành những cơn mưa linh khí tinh thuần nhất rơi xuống đất. Khuôn mặt Thiên Đạo Ý Chí trên bầu trời đột nhiên co rút lại, những ký hiệu hỗn loạn xung quanh nó bắt đầu được sắp xếp lại một cách ngay hàng thẳng lối.

Khoảng mười hơi thở sau, khuôn mặt sương mù tan biến. Bầu trời của Vực Thẳm Cấm Địa lần đầu tiên trong hàng triệu năm lộ ra sắc xanh dịu dàng của hoàng hôn, không còn sương mù, không còn vết rách.

Trong đầu Diệp Phi vang lên tiếng hệ thống:
【 Đã cài đặt bản cập nhật Patch 1.30 cho khu vực địa phương thành công. 】
【 Độ ổn định của không gian tăng 500%. 】
【 Danh tiếng Tiệm Tạp Hóa trong mắt Thiên Đạo: Từ ‘Virus nguy hiểm’ chuyển thành ‘Phần mềm hệ thống thiết yếu’. 】
【 Doanh thu từ đợt ‘Cập nhật cưỡng ép’ này: 1 vạn linh thạch cực phẩm sẽ được khấu trừ từ linh mạch của đại lục. 】

Diệp Phi mỉm cười, vỗ vỗ cái remote: “Đấy, thế có phải là ngoan không. Không đánh cho một trận thì không chịu nâng cấp.”

Cả tiệm tạp hóa chìm vào sự tĩnh lặng đến cực điểm. Lão Kiếm Quỷ đánh rơi cả vò rượu xuống sàn, rượu đổ lênh láng nhưng lão cũng chẳng buồn quan tâm. Lão lắp bắp: “Ngươi… ngươi vừa mới… dạy bảo Thiên Đạo?”

“Không phải dạy bảo, là bảo trì định kỳ thôi.” Diệp Phi thản nhiên đáp, rồi quay sang Liễu Y Y, “Y Y, thu dọn chỗ rượu đổ này đi. Tiếc thật, vò rượu này cũng mất mấy năm thọ nguyên đấy.”

Liễu Y Y lúc này mới tỉnh lại sau cơn kinh hoàng, ánh mắt nhìn Diệp Phi giờ đây không chỉ là sự sùng bái nữa, mà là một sự kính sợ vô bờ bến. Cô nhanh chóng lấy giẻ lau, vừa lau vừa trộm liếc nhìn chủ tiệm của mình. Người đàn ông này, rốt cuộc là loại tồn tại gì?

Bên ngoài cửa, màn đêm bắt đầu buông xuống. Tuyết Ma Tôn Giả bò dậy, run rẩy xin phép ra về. Trước khi đi, lão còn không quên mua thêm hai hộp mì tôm và một cuộn giấy vệ sinh linh văn – thứ mà lão trước đây luôn cho là trò lừa đảo. Bây giờ, dù Diệp Phi có bán một cục đá ven đường giá nghìn năm thọ nguyên, Tuyết Ma chắc chắn cũng sẽ tranh cướp mà mua.

Khi bóng dáng Tuyết Ma biến mất trong màn đêm (lúc này đã trở nên trong lành đến lạ kỳ), Diệp Phi lại nằm xuống chiếc ghế mây quen thuộc.

“Y Y này.”

“Dạ, chủ tiệm?”

“Thông báo cho các khách hàng quen. Kể từ ngày mai, tiệm sẽ kinh doanh thêm dịch vụ mới: ‘Tẩy Tủy – Diệt Virus – Cải Thiện Băng Thông Linh Căn’. Giá ưu đãi cho 10 người đầu tiên là hai nghìn năm thọ nguyên hoặc một mảnh vỡ Tiên Khí nhé.”

Liễu Y Y ghi chép lại một cách cẩn thận: “Dạ, em nhớ rồi. Nhưng chủ tiệm, nếu nhiều người đến quá mà Thiên Đạo lại ghen tị thì sao?”

Diệp Phi nhắm mắt lại, đắp tờ báo lên mặt, giọng nói nhỏ dần rồi chìm hẳn vào giấc ngủ: “Nó không dám đâu. Nó vừa mới cài ‘phần mềm diệt virus’ của ta xong, hiện giờ đang bận ‘restart’ lại hệ thống rồi…”

Bên ngoài cửa tiệm, gió đêm thổi qua, tiếng chuông gió leng keng vang vọng giữa vùng cấm địa vốn đã từng là mồ chôn của hàng vạn tu sĩ. Ánh đèn neon “Mở cửa 24/7” vẫn nhấp nháy, vững chãi và kiêu ngạo giữa một thế giới mà ngay cả Thiên Đạo cũng vừa phải cúi đầu nhận lỗi.

Và dưới chân Diệp Phi, Vượng Tài khẽ động đậy cái mũi, mơ màng thấy mình đang gặm một khúc xương của một con rồng thật lớn, miệng còn rỉ ra một chút nước dãi… Một đêm bình yên lại bắt đầu tại Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8