Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 151: Quản lý đám đông

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:54:44 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 151: QUẢN LÝ ĐÁM ĐÔNG**

Bầu trời của Vực Thẳm Cấm Địa chưa bao giờ mang một sắc thái kinh hoàng đến thế. Những đám mây màu huyết dụ cuộn xoáy thành những vòng xoáy khổng lồ, sấm sét màu tím đen rạch ngang không gian, để lại những vết nứt hư không không thể hàn gắn. Đó là hơi thở của Thiên Đạo Ý Chí – một thứ áp lực mang tính diệt thế, khiến vạn vật rung rẩy từ tận linh hồn.

Nhưng ngay tại tâm điểm của sự hỗn loạn đó, vùng đất bao quanh Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi vẫn yên bình một cách phi lý. Ánh đèn neon màu xanh hồng từ biển hiệu “MỞ CỬA 24/7” nhấp nháy nhịp nhàng, tỏa ra một quầng sáng nhu hòa nhưng vững chãi, đẩy lùi mọi tà khí và sấm sét ra ngoài phạm vi trăm dặm.

Lúc này, trước cổng tiệm là một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng thấy trong lịch sử tu chân giới.

Hàng vạn, rồi hàng chục vạn tu sĩ, yêu thú và cả những người phàm may mắn sống sót đang điên cuồng đổ dồn về phía này. Họ ngự kiếm, cưỡi phi hành pháp bảo, hoặc đơn giản là dùng cả hai chân để chạy bán sống bán chết. Tiếng gào thét, tiếng khóc than và tiếng chửi bới va đập vào nhau tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn kinh hồn bạt vía.

“Tránh ra! Để lão phu vào trước! Thiên Đạo giáng lâm đến nơi rồi!”

“Thánh nữ, xin hãy cứu mạng! Tông môn chúng ta đã bị sét đánh tan tành rồi!”

“Linh thạch! Ta có linh thạch! Cho ta một chỗ đứng trong vườn!”

Một vị cường giả cấp Hóa Thần đang cố gắng dùng uy áp để rẽ đám đông, tay vung trường kiếm chém bay bất cứ ai cản đường. Hắn điên cuồng lao về phía hàng rào gỗ thấp lè tè của tiệm tạp hóa, ánh mắt vặn vẹo vì sợ hãi.

*Rầm!*

Ngay khi mũi kiếm của hắn chỉ còn cách hàng rào vài thốn, một luồng phản chấn vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ bùng phát. Vị cao thủ Hóa Thần đó chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị hất tung ra xa hàng nghìn trượng, máu mồm máu mũi phun ra xối xả, thân thể va đập vào vách đá phía sau, bất tỉnh nhân sự.

Đám đông đang hỗn loạn chợt lặng đi một nhịp. Hàng vạn con mắt nhìn về phía hiên nhà gỗ.

Diệp Phi bước ra.

Anh vẫn mặc chiếc tạp dề màu xám tro hơi cũ, trên đầu quấn một chiếc khăn lau bụi, đôi mắt vẫn đờ đẫn như vừa mới thức dậy từ một giấc ngủ trưa không đủ giấc. Trên tay anh không cầm pháp bảo cấp tiên, mà là một chiếc quạt nan rách và một cái loa cầm tay bằng nhựa màu trắng đỏ – thứ mà chỉ có trong kho hàng kỳ quái của hệ thống.

Diệp Phi đưa cái loa lên miệng, hắng giọng một cái. Tiếng hắng giọng nhỏ thôi, nhưng qua chiếc loa, nó vang lên như sấm rền, lấn át cả tiếng sấm sét của Thiên Đạo bên ngoài.

“A lô… một hai ba… Thử máy… Tất cả im lặng!”

Âm thanh mang theo một loại quy tắc tuyệt đối, khiến những kẻ đang gào thét bỗng thấy dây thanh quản của mình cứng đờ. Cả khu vực rộng lớn bỗng chốc im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió rít gào bên ngoài vòng bảo hộ.

“Nghe đây đám đông hỗn tạp kia.” Diệp Phi uể oải phe phẩy chiếc quạt nan. “Chỗ của ta là tiệm tạp hóa, không phải trại tị nạn miễn phí. Muốn lánh nạn? Được thôi. Nhưng cửa hàng kinh doanh phải có quy tắc của nó. Ai làm loạn, đuổi. Ai không có tiền, cút. Ai bước qua hàng rào mà chưa mua vé, kết cục giống như vị ‘chim bay’ vừa nãy.”

Vừa nói, anh vừa chỉ tay về phía vị Hóa Thần đang dính trên vách đá xa xa.

Một vị lão giả râu tóc bạc phơ, vốn là trưởng lão của một đại tông môn danh tiếng, run rẩy bước ra phía trước, chắp tay cung kính:
“Tiệm trưởng Phi, chúng tôi đều là những kẻ cùng đường. Thiên Đạo không dung, chỉ có tiệm của ngài là cứu cánh duy nhất. Xin ngài mở lòng từ bi, cứu vạn dân khỏi cảnh lầm than. Linh thạch chúng tôi không thiếu…”

Diệp Phi ngáp dài một cái, cắt lời:
“Đừng nói chuyện từ bi với một thương nhân. Lòng tốt của ta rất đắt, và ta tin là các ngươi không trả nổi đâu. Vậy nên, chúng ta cứ thuận mua vừa bán cho nó lành mạnh.”

Nói đoạn, anh búng tay một cái.

*Oanh!*

Mặt đất trước cửa tiệm đột ngột rung chuyển. Từ dưới lòng đất, những thanh gỗ cũ kỹ trồi lên, đan chéo vào nhau tạo thành những đường hành lang hẹp theo kiểu xếp hàng tại các công viên giải trí thời hiện đại. Một tấm bảng hiệu to tướng hiện ra ngay lối vào với dòng chữ đỏ rực: **”CỔNG VÀO VÍ VIP & PHỔ THÔNG – MUA VÉ ĐỂ ĐƯỢC BẢO HỘ”**.

“Y Y, ra làm việc!” Diệp Phi gọi vọng vào trong.

Liễu Y Y bước ra, hôm nay cô diện một bộ sườn xám cách tân màu xanh nhạt, tay cầm một xấp thẻ gỗ có khắc linh văn của hệ thống. Gương mặt lạnh lùng của nàng thánh nữ ngày nào giờ tràn đầy sự chuyên nghiệp của một nhân viên thu ngân xuất sắc.

“Mọi người nghe cho rõ.” Giọng Liễu Y Y lanh lảnh, rõ mồn một. “Phí vào cửa tạm thời trong thời gian Thiên Đạo giáng lâm được chia làm hai loại:
1. **Vé Phổ Thông:** 10.000 linh thạch thượng phẩm hoặc 10 năm thọ nguyên cho 24 giờ cư trú tại sân vườn. Không bao gồm đồ ăn thức uống.
2. **Vé VIP:** 1 triệu linh thạch thượng phẩm hoặc một món linh khí bậc Thiên. Được ở trong hiên nhà, bao một bát mì tôm ‘Vạn Cổ’ và một chai nước khoáng. Được bảo đảm tính mạng 100% kể cả khi tiệm bị sụp đổ (dù chuyện đó sẽ không xảy ra).

Đám đông xì xào, cái giá này so với người thường là trên trời, nhưng so với mạng sống giữa cơn thiên kiếp thì lại là cái giá rẻ đến bất ngờ. Tuy nhiên, linh thạch thượng phẩm đâu phải lá đa, nhiều tu sĩ cấp thấp lộ vẻ tuyệt vọng.

“Tiệm trưởng! Tôi không có đủ linh thạch, tôi chỉ có công pháp gia truyền và mấy củ nhân sâm ba trăm năm…” Một gã tán tu nghèo khổ lên tiếng.

Diệp Phi liếc mắt nhìn gã một cái. Trong đôi mắt lờ đờ của anh, một vòng xoáy màu xám xoay nhẹ – *Giám định nhãn*.
“Nhân sâm của ngươi bị sâu ăn, chỉ đáng 500 linh thạch. Công pháp kia… hừm, lỗi thời quá, nhưng giấy thì tốt, có thể bán cho ta làm giấy gói hàng. Tổng cộng cho ngươi vé phổ thông 6 giờ. Vào xếp hàng bên ngách phụ kia.”

Diệp Phi vừa dứt lời, một dải lụa linh khí từ tiệm vươn ra, cuộn lấy gói đồ của gã tán tu rồi ném cho gã một tấm thẻ gỗ màu vàng nhạt.

“Vượng Tài, làm nhiệm vụ bảo vệ. Kẻ nào chen lấn, cho nó một phát.”

*Gâu!*

Con chó đen nhỏ đang nằm phủ phục dưới chân Diệp Phi đột ngột đứng dậy. Thân hình nó vốn nhỏ bé, nhưng khi nó nhe răng ra, một bóng ma của một con hắc long khổng lồ dài vạn dặm hiện lên lờ mờ sau lưng nó, che khuất cả một góc bầu trời. Uy áp khủng khiếp của thái cổ ma long tràn xuống khiến hàng vạn tu sĩ đồng loạt quỳ sụp xuống, không ai dám thở mạnh.

Lúc này, từ trên không trung, một chiếc chiến thuyền khổng lồ dát vàng rực rỡ đang cố cưỡng lại gió bão của Vực Thẳm để đáp xuống. Trên thuyền là lá cờ của Thánh Quang Tông – một trong những thế lực hùng mạnh nhất đại lục.

Một thanh niên mặc giáp vàng, dung mạo tuấn tú nhưng đầy vẻ ngạo mạn đứng trên mũi tàu. Hắn là Thánh Tử của Thánh Quang Tông – Triệu Vô Cực. Hắn nhìn xuống khung cảnh bên dưới với sự khinh miệt rõ rệt.

“Thật là nhếch nhác! Đường đường là tu sĩ lại phải đi xếp hàng như lũ phàm phu tục tử trước một cái quán trà rách nát?” Triệu Vô Cực cười lạnh. Hắn nhìn thấy Liễu Y Y, ánh mắt lóe lên sự thèm khát: “Liễu thánh nữ, không ngờ cô lại rơi vào bước đường cùng đi làm chạy vặt cho một kẻ lôi thôi thế này. Theo ta về chiến thuyền, Thánh Quang Tông có đại trận hộ thể, đủ sức che chở cho cô.”

Liễu Y Y không thèm ngẩng đầu lên, tay vẫn bấm chiếc máy tính bỏ túi *tạch tạch*: “Mời xuống xếp hàng. Muốn cho chiến thuyền đáp xuống sân vườn, giá là mười đầu rồng hạng nhất hoặc một viên định hải thần châu.”

“Ngươi…!” Triệu Vô Cực mặt đỏ bừng vì giận. Hắn nhìn sang Diệp Phi, giọng đầy đe dọa: “Ngươi là chủ tiệm? Ta cho ngươi một cơ hội. Mở hàng rào, để chiến thuyền của ta đi vào. Ta sẽ phong cho ngươi làm trưởng lão danh dự của Thánh Quang Tông, bảo đảm ngươi không bị Thiên Đạo xóa sổ. Nếu không, đừng trách bản Thánh Tử dùng vũ lực để ‘mượn’ địa bàn này!”

Diệp Phi lúc này đang dùng cây ngoáy tai ngoáy lấy ngoáy để, mắt nhìn lên bầu trời đang sầm sập sấm sét, lẩm bẩm: “Mưa đến nơi rồi, còn gặp mấy đứa thiểu năng. Phiền phức.”

Anh nhìn Triệu Vô Cực, khóe môi nhếch lên một nụ cười kỳ lạ: “Thánh Tử hả? Có tiền không? Không có tiền thì đừng nói chuyện quyền lợi ở đây.”

“Hỗn xược! Các trưởng lão, dọn dẹp cái tiệm này cho ta!” Triệu Vô Cực gào lên.

Ba vị lão giả mang tu vi Hợp Thể kỳ từ trên thuyền lao xuống. Họ liên thủ kết ấn, một vòng tròn ánh sáng trắng rực rỡ như mặt trời ban trưa hình thành, muốn dùng thần thông “Thánh Quang Phán Quyết” để phá nát lớp màng bảo hộ của tiệm.

“Phá cho ta!”

Nguồn năng lượng khổng lồ đập thẳng vào quầng sáng bao quanh ngôi nhà gỗ. Đám đông tu sĩ phía dưới hốt hoảng né tránh, sợ rằng vụ nổ sẽ quét sạch bọn họ.

Thế nhưng… không có vụ nổ nào xảy ra.

Nguồn năng lượng rực rỡ kia khi vừa chạm vào quầng sáng của tiệm tạp hóa liền biến mất như sương gặp nắng, hay chính xác hơn, nó giống như một dòng suối nhỏ chảy vào biển cả không đáy.

Diệp Phi chán nản phẩy tay: “Phá hỏng bầu không khí quá. Vượng Tài, tiễn khách.”

*Gâu!*

Vượng Tài không thèm biến hình, nó chỉ hắt hơi một cái.

Một luồng kình phong đen ngòm từ lỗ mũi con chó đen bắn ra. Tốc độ của nó nhanh đến mức không gian nơi nó đi qua đều bị vỡ vụn thành những mẩu li ti.

*Ầm!*

Chiến thuyền dát vàng trị giá hàng triệu linh thạch của Thánh Quang Tông bị luồng kình phong đó hất tung như một cái lá khô trong bão. Toàn bộ thuyền viên, bao gồm cả ba vị trưởng lão Hợp Thể kỳ và Triệu Vô Cực, bị bắn thẳng lên tầng mây huyết sắc của Thiên Đạo.

“Áaaaa…!”

Tiếng kêu thảm thiết của Triệu Vô Cực nhỏ dần rồi biến mất. Trên tầng mây, một đạo sét màu tím rụng xuống, chính xác đánh trúng cái chiến thuyền đang bay lơ lửng, biến nó thành một đống phế liệu cháy khét lẹt.

Đám đông bên dưới chứng kiến cảnh đó, tất cả đều lạnh sống lưng. Một cái hắt hơi của con chó bảo vệ thôi mà đã thổi bay cả một lực lượng đại tông môn? Tiệm tạp hóa này… rốt cuộc là thứ tồn tại kinh khủng đến mức nào?

“Nào, còn ai muốn ‘mượn’ địa bàn nữa không?” Diệp Phi cầm loa hỏi lại lần nữa, giọng vẫn bình thản đến đáng sợ.

Vạn người lặng ngắt như tờ. Những vị tông chủ, lão quái trước đó còn có ý định dùng tu vi để ép giá giờ đây đều thu liễm hơi thở, ngoan ngoãn thu xếp vạt áo, đứng vào hàng ngũ dài dằng dặc một cách trật tự chưa từng có.

“Tốt. Người tiếp theo, có gì bán nấy, đừng làm mất thời gian của nhân viên chúng tôi.” Diệp Phi quay lưng đi vào, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Y Y, lát nữa nhớ lọc ra mấy món linh dược ngon ngon, chiều nay ta muốn ăn lẩu.”

“Vâng, chủ tiệm.” Liễu Y Y mỉm cười, vẻ đẹp đó khiến nhiều thiên tài đứng trong hàng ngẩn ngơ, nhưng nhìn con chó đen đang gầm gừ cạnh đó, không ai dám nảy sinh ý nghĩ xằng bậy.

Dòng người bắt đầu di chuyển một cách có tổ chức. Cứ mỗi khi một tu sĩ đưa ra số linh thạch hoặc thọ nguyên theo quy định, họ sẽ nhận được một tấm thẻ gỗ và được dẫn vào khu vườn sau tiệm.

Khu vườn sau tiệm của Diệp Phi, vốn dĩ bình thường chỉ có vài luống rau và một cây cổ thụ già, nhưng giờ đây dưới không gian quy tắc của hệ thống, nó tự động mở rộng ra như một tiểu thế giới riêng biệt. Những người vừa bước qua cổng vườn đều ngẩn người kinh ngạc.

Không khí bên trong đầy ắp linh khí tinh thuần, không có lấy một chút tử khí hay ma sát của Vực Thẳm. Những bông hoa cỏ ven đường tỏa ra hương thơm dịu nhẹ khiến mọi lo âu, sợ hãi dường như tan biến. Từ đây nhìn lên, họ có thể thấy những tia sét diệt thế đang điên cuồng oanh kích lớp màng chắn phía trên đầu, nhưng không một âm thanh hay chấn động nào lọt vào được bên trong. Nó giống như một chốn đào nguyên giữa lòng địa ngục.

Trong lúc đó, Diệp Phi ngồi lại trên chiếc ghế mây trong phòng khách, tay lật một tờ tạp chí “Thời trang tu chân” lỗi thời.

*【Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ phụ tuyến: ‘Quản lý trật tự đám đông’. Hệ thống thưởng: 1.000.000 điểm tích lũy, mở khóa danh mục sản phẩm mới: ‘Mì gói vị tôm chua cay Thần Ma’.】*

“Nhiệm vụ này quá đơn giản.” Diệp Phi bĩu môi. “Ăn theo sự sợ hãi của người ta cũng không vẻ vang gì cho lắm. Nhưng mà… thà để tiền rơi vào túi mình còn hơn để Thiên Đạo nó quét sạch hết.”

Lão Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong lúc này đang tựa lưng vào cột nhà, tay ôm một bầu rượu cũ, khàn giọng nói:
“Tiệm trưởng, cậu vừa làm một việc khiến Thiên Đạo nổi điên thực sự đấy. Cậu đang cướp đoạt ‘vật tế’ của nó. Những người kia đáng lẽ phải chết để trả linh khí về cho đại địa, cậu lại gom họ lại một chỗ…”

Diệp Phi không ngẩng đầu lên: “Thế giới này thiếu chút linh khí đó cũng không sụp được đâu. Thiên Đạo chẳng qua là một gã quản gia keo kiệt, thấy người ta nhặt được mấy đồng bạc lẻ trong nhà nó là muốn đánh chết người ta thôi. Ta ghét nhất loại người… à không, loại quy tắc keo kiệt như thế.”

Độc Cô Vong cười ha hả, uống một ngụm rượu: “Cậu nói đúng. Cái loại ‘trời’ mà không cho người ta con đường sống thì không xứng làm trời. Cơ mà, con mắt bão sắp di chuyển tới đây rồi. Cậu chuẩn bị gì chưa?”

Diệp Phi đặt tờ báo xuống, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa.

Phía chân trời xa thẳm, những đám mây huyết sắc bắt đầu tụ lại thành một khuôn mặt khổng lồ vô diện. Không có mắt, mũi, miệng, nhưng chỉ cần nhìn vào đó, bất kỳ sinh linh nào cũng cảm nhận được sự phán xét tuyệt đối. Thiên Đạo Ý Chí đã thực sự nổi giận. Áp lực nặng nề đến mức hàng rào gỗ của tiệm bắt đầu phát ra những tiếng kêu *rắc rắc* yếu ớt.

Liễu Y Y bên ngoài vẫn bình tĩnh thu tiền, nhưng đôi tay trắng nõn nà của cô đã hơi run lên vì cái uy áp kinh thiên địa ấy.

Vượng Tài đứng phắt dậy, bộ lông dựng ngược, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ âm trầm đầy đe dọa.

Diệp Phi đứng lên, phủi bụi trên tạp dề. Anh bước ra khỏi quầy, đi ngang qua hàng dài tu sĩ đang sợ hãi nhìn lên bầu trời. Anh đi tới sát hàng rào gỗ, ngẩng đầu nhìn vào khuôn mặt khổng lồ kia.

“Ồ ồn ào quá đấy, cái mặt to kia.” Diệp Phi đưa chiếc loa cầm tay lên, bật công suất tối đa.

“Nghe đây Thiên Đạo! Ta mặc kệ ngươi là quy luật hay ý chí gì. Nhưng hiện tại, những người ở đây đã đóng phí vào cửa của tiệm ta. Nghĩa là họ là khách hàng của ta. Bảo vệ khách hàng là tôn chỉ của tiệm.”

Diệp Phi dừng một chút, ánh mắt chợt trở nên thâm trầm:
“Ngươi muốn tiêu diệt họ? Được thôi. Trả phí dịch vụ đi. Một mạng người ta tính ngươi giá một kỷ nguyên thọ nguyên của thế giới. Trả đủ thì ta mở cửa cho ngươi vào dọn dẹp. Còn không có tiền…”

Anh giơ tay lên, nắm đấm từ từ siết chặt lại.

“Thì biến khỏi khu đất nhà ta!”

Bầu trời đột ngột tĩnh lặng đến cực điểm. Dường như ngay cả Thiên Đạo cũng không ngờ lại có kẻ dám ra giá với mình. Sau một giây im lặng, một đạo sấm sét màu vàng kim – đạo sét mạnh nhất, chỉ xuất hiện khi hành hình những Tiên Đế nghịch thiên – rớt thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Phi với tốc độ ánh sáng.

Cả không gian như bị xé toạc ra làm đôi.

Đám đông bên dưới nhắm mắt lại vì không chịu nổi độ sáng khủng khiếp ấy. Liễu Y Y thét lên: “Chủ tiệm!”

Nhưng Diệp Phi không hề tránh né. Anh giơ chiếc quạt nan rách nát lên, chắn trên đỉnh đầu như một chiếc ô bình thường.

*Xèo xèo…*

Đạo sấm sét diệt thế đủ để san bằng một đế quốc đó, khi chạm vào chiếc quạt nan, bỗng chốc co lại thành một quả cầu điện nhỏ xíu, xoay vòng vòng trên mặt quạt rồi bị Diệp Phi hất nhẹ vào một chiếc bình gốm dùng để tích điện trước cửa tiệm.

*【Ting! Hệ thống sạc pin đã đầy. Quý khách có thể sử dụng bếp điện và lò vi sóng thoải mái trong 100 năm tới.】*

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên đều đều giữa khung cảnh tĩnh mịch.

Diệp Phi xua xua tay như xua ruồi: “Điện năng cũng khá đấy, cảm ơn nhé. Có nạp thêm lần nào nữa không?”

Gương mặt vô diện trên bầu trời rung chuyển kịch liệt. Sự im lặng kéo dài vài giây rồi đột ngột… những đám mây huyết sắc bắt đầu rút lui một cách nhanh chóng. Thiên Đạo dường như cảm nhận được điều gì đó không ổn từ gã thanh niên trông có vẻ lười biếng này. Nó biết rằng nếu tiếp tục dây dưa, không chừng cả nguồn linh lực cốt lõi của thế giới cũng bị cái ‘tiệm tạp hóa’ quái quỷ kia thu phí mất.

Trong nháy mắt, bầu trời phía trên Tâm Vực lại trở nên trong xanh kỳ lạ, tương phản hoàn toàn với những vùng đất hoang tàn xơ xác xung quanh.

Đám đông đứng trong sân vườn sững sờ mất một lúc lâu, rồi sau đó, tiếng reo hò bùng nổ.

“Chúng ta sống rồi! Tiệm trưởng vạn tuế!”

“Ngay cả Thiên Đạo cũng phải lùi bước! Đây chính là thần tích!”

Nhiều người quỳ lạy về phía Diệp Phi như bái lạy thần linh tổ tiên. Những vị lão quái vật nhìn Diệp Phi với ánh mắt sùng kính pha lẫn run sợ tột độ. Trong mắt họ bây giờ, Diệp Phi không phải là chủ tiệm tạp hóa, mà là kẻ nắm giữ cái chuôi của vận mệnh thế giới.

Diệp Phi không mấy quan tâm đến sự tôn sùng của họ. Anh đi lại gần quầy thu ngân, thấy Liễu Y Y đang đờ người ra nhìn mình.

“Y Y, đã thu được bao nhiêu rồi?”

Liễu Y Y bừng tỉnh, cúi đầu nhìn máy tính: “Dạ… tổng cộng hiện tại đã thu được hơn tám tỷ linh thạch thượng phẩm, ba vạn năm thọ nguyên nạp vào quỹ hệ thống, và khoảng hai ngàn kiện pháp bảo từ cấp Địa trở lên…”

“Hừm, cũng được, coi như bù đắp được tiền bảo trì hàng rào.” Diệp Phi gật đầu, nhìn hàng dài người vẫn đang kiên nhẫn đứng đợi. “Cứ tiếp tục đi, đứa nào chen lấn cứ bảo Vượng Tài nó xử lý. Ta vào trong làm bát mì đã, hôm nay vận động hơi nhiều, đói quá.”

Nói xong, anh th thong thả bước vào trong tiệm, miệng lẩm bẩm bài hát lạ lẫm nào đó, để lại sau lưng một đám đông đang run rẩy kính sợ và một thế giới đang rên rỉ dưới bóng ma của thiên tai.

Bên trong tiệm, Diệp Phi xé một gói mì “Vạn Cổ Quy Nhất”, đổ nước sôi từ cái bình gốm vừa nạp năng lượng sét diệt thế. Mùi hương đậm đà lan tỏa khắp không gian, khiến Lão Kiếm Quỷ cũng phải thèm thuồng đi tới gần.

“Này, cho ta một miếng được không?”

“Đưa mười năm tuổi thọ đây.”

“Chủ tiệm, chúng ta quen biết bao lâu rồi…”

“Trong kinh doanh, không có khái niệm quen biết, chỉ có khái niệm số dư tài khoản.”

Ánh đèn neon xanh hồng của tiệm tạp hóa vẫn nhấp nháy, bình lặng và đầy nghịch lý giữa trung tâm của sự diệt vong. Và câu chuyện về gã chủ tiệm thu phí cả Thiên Đạo bắt đầu lan truyền từ đây, biến Vực Thẳm Cấm Địa từ một nơi bị nguyền rủa thành nơi linh thiêng nhất của Thương Mang Đại Lục.

Phía xa ngoài vòng bảo hộ, gió vẫn rít gào, nhưng bên trong tiệm tạp hóa Diệp Phi, chỉ có tiếng húp mì sùm sụp và tiếng tính tiền tạch tạch đều đặn của cô nhân viên thánh nữ.

Ngày đầu tiên của kỷ nguyên Thiên Đạo giáng lâm trôi qua như thế – bằng một cách rất kinh tế.


**Hết Chương 151**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8