Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 30: Danh tiếng U Minh Ma Quân bắt đầu lan xa
Ánh nắng – một khái niệm vốn dĩ xa xỉ và mang tính “hủy diệt” đối với phần lớn sinh vật tại Ma Giới – lúc này lại đang đường hoàng rọi xuống một góc nhỏ của Hắc Thổ Hoang Nguyên.
Cái quạt sấy khổng lồ của Diệp Phàm đêm qua không chỉ thổi bay mây đen, mà còn vô tình đục thủng một lỗ lớn trên tầng khí quyển vốn quanh năm đặc quánh ma sát. Kết quả là, trong khi cả Ma Giới vẫn chìm trong sắc đỏ tía u ám, thì tại nông trại của “U Minh Ma Quân”, không khí lại trong lành đến mức… đáng sợ.
Ở cách đó mười dặm, trên một ngọn đồi trọc lóc lởm chởm những phiến đá sắc nhọn, Ô Đồ – thống lĩnh đội trinh sát của Hắc Nha bộ lạc – đang run rẩy buông lóng chiếc viễn vọng kính làm từ xương Ma ưng.
“Thống lĩnh… ngài thấy gì không?” Một tên Ma binh đứng cạnh run giọng hỏi, hàm răng va vào nhau cầm cập. “Vùng đất chết đó… nó đang phát sáng! Có phải thiên phạt giáng xuống không?”
Ô Đồ nuốt nước bọt một cái ực, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn vốn là một Ma nhân thực lực Ma Binh đỉnh phong, trải qua trăm trận chiến, nhưng cảnh tượng trước mắt vượt quá tầm hiểu biết của hắn.
Trong ống kính, hắn không thấy lửa địa ngục, cũng chẳng thấy cảnh đầu rơi máu chảy. Hắn chỉ thấy một bóng người mặc áo vải thô, đầu đội nón lá, tay cầm một cái xẻng rỉ sét đang… thẩn thơ đi quanh một đám hố đen kịt. Phía sau bóng người đó là một luồng hào quang rực rỡ bốc lên tận trời xanh.
“Thiên phạt cái gì?” Ô Đồ gầm nhẹ, nhưng giọng nói vẫn lộ ra vẻ sợ hãi tột độ. “Ngươi không thấy sao? Đó là Tịnh Hóa! Là một loại cấm thuật thượng cổ dùng để xóa sổ Ma khí! Vị U Minh Ma Quân đó… hắn không chỉ là một đại ma đầu, hắn nhất định là một kẻ điên muốn cải tạo lại cả Ma Giới này!”
Đối với Ma tộc, Ma khí là hơi thở. Tịnh hóa Ma khí chẳng khác nào rút cạn nước trong hồ để giết cá. Trong mắt đám trinh sát này, hành động của Diệp Phàm chẳng khác nào một lời tuyên chiến với toàn bộ quy tắc sinh tồn của thế giới bóng tối.
“Mau! Trở về báo cáo Thủ lĩnh!” Ô Đồ rống lên. “Nói rằng ở vùng biên viễn này có một vị Thần Ma ẩn thế, thực lực không thể đo lường, tính tình… vô cùng quái đản, thích thanh tẩy thế gian bằng ánh sáng!”
***
Trong khi đó, “vị Thần Ma ẩn thế” Diệp Phàm đang ngồi xổm bên cạnh hố đất, mặt mày méo xệch như vừa bị mất một kho tàng lớn.
“Lỗ rồi… lỗ nặng rồi!”
Hắn nhặt lên một mẩu linh thạch vụn đã cháy đen, đau xót thốt lên. Đêm qua vì quá hăng máu giải cứu vườn khoai lang khỏi trận mưa acid, hắn đã ném vào trận pháp trung khu hơn ba mươi viên linh thạch trung phẩm. Đó là số tiền mà hắn phải tằn tiện, bán rau cải cho đám tiểu ma đầu quanh vùng ròng rã ba tháng trời mới tích cóp được.
“Chủ nhân, xin ngài bớt giận.” Nguyệt Cơ đi tới, trên tay bưng một bát nước lọc (lấy từ giếng Nhược Thủy đã được tịnh hóa). “Ngài vì chúng sinh mà tiêu tốn tu vi, danh tiếng này sẽ sớm vang dội vạn dặm. Linh thạch mất đi có thể tìm lại, nhưng uy nghiêm của ngài hiện giờ đã khiến các bộ lạc xung quanh khiếp sợ.”
Diệp Phàm trợn mắt nhìn cô nàng: “Uy nghiêm cái gì? Ta muốn uy nghiêm làm gì? Ta muốn linh thạch! Ngươi có biết ba mươi viên đó có thể mua được bao nhiêu giống mướp đắng đột biến không?”
Nguyệt Cơ cúi đầu, trong lòng thầm nghĩ: *Chủ nhân quả nhiên là đại năng, đến cả mắng người cũng dùng ẩn dụ. “Mướp đắng đột biến” chắc chắn là mật mã cho một loại thần binh lợi khí nào đó. Ngài ấy tiêu tốn tiền của là để nhắc nhở mình: muốn tu hành cao thâm, phải biết buông bỏ vật ngoài thân.*
Càng nghĩ, ánh mắt nàng nhìn Diệp Phàm càng thêm sùng bái.
“Vượng Tài đâu?” Diệp Phàm bực bội hỏi.
Nguyệt Cơ chỉ tay ra góc vườn. Con chó đen gầy gò đang nằm bò ra đất, hai chân trước chắp lại sau gáy, tư thế cực kỳ thong dong, hưởng thụ cái nắng sớm mà mười vạn năm nay Ma Giới chưa từng có. Thấy chủ nhân gọi, nó chỉ mệt mỏi hé một con mắt ra, cái đuôi đập nhẹ lên đất hai phát lấy lệ rồi lại tiếp tục đi ngủ.
“Đồ ăn hại! Cẩu trĩ!” Diệp Phàm mắng mỏ một trận, sau đó thở dài, lôi trong túi áo ra một cuốn sổ tay nát bướm có tên *“Kế hoạch sinh tồn 10.000 năm”*.
Hắn gạch bỏ một dòng chữ: *“Ẩn cư thầm lặng, làm bạn với gió sương”*.
Sau đó, hắn viết thêm vào một dòng chữ to tướng, đậm nét: *“Gia cố trận pháp che giấu thêm 20 lớp. Mục tiêu mới: Trở thành Ma Quân ẩn thế đáng sợ nhất để không ai dám đến làm phiền.”*
Đạo làm “Cẩu” của Diệp Phàm rất đơn giản: Nếu ngươi không thể trốn đi một cách hoàn hảo, vậy hãy khiến kẻ thù sợ đến mức không dám nghĩ đến việc đi tìm ngươi.
“Hắc Hạt! Mau ra đây!” Diệp Phàm gọi lớn.
Tên Ma nhân một sừng vốn là thổ địa vùng này, giờ đây đã tự nguyện làm “quản gia gánh phân” cho Diệp Phàm, vội vã chạy ra từ gian bếp bốc khói.
“Dạ, đại nhân! Có tiểu nhân!”
“Từ giờ trở đi, bất cứ ai bước vào ranh giới mười dặm quanh đây, ngươi đều phải hét lớn một câu cho ta.” Diệp Phàm nghiêm nghị nói.
Hắc Hạt hồi hộp: “Hét câu gì ạ? ‘Kẻ vào sẽ chết’ hay là ‘Đây là lãnh địa của U Minh Thần?'”
Diệp Phàm lắc đầu, ánh mắt thâm trầm: “Không, hãy hét là: ‘Nơi này chỉ có nông dân nghèo, ai vào phải giúp nhổ cỏ mười mẫu mới được ra!’.”
Hắc Hạt ngẩn ngơ. Nguyệt Cơ thì hai mắt sáng rực: “Thâm thúy! Quả nhiên là thâm thúy! Dùng lao động khổ sai để thử thách đạo tâm của kẻ địch, lại còn giả vờ nghèo khổ để che mắt thiên cơ. Chủ nhân, ngài thực sự là bậc thầy thao túng tâm lý!”
Diệp Phàm mặc kệ sự “não bổ” của hai kẻ này. Hắn chỉ đơn thuần nghĩ rằng: Ma Giới toàn đứa khỏe mạnh, lừa được đứa nào vào nhổ cỏ thì hắn sẽ đỡ mỏi lưng hơn.
***
Tin tức về “Tịnh Thế Ma Quân” (tên gọi do các bộ lạc tự suy diễn ra từ cái tên U Minh Ma Quân) lan đi nhanh hơn cả cháy rừng.
Tại Hắc Nha bộ lạc, Thủ lĩnh Ô Mông – một đại hán cao hai mét, lưng mang cự phủ – đang ngồi trầm ngâm giữa điện thờ toàn đầu lâu.
“Ngươi nói, hắn chỉ dùng một món pháp bảo hình cái quạt mà thổi bay cả Thiên Kiếp?” Ô Mông trầm giọng hỏi sứ giả Ô Đồ.
“Thưa Thủ lĩnh, thiên chân vạn xác!” Ô Đồ run giọng nói. “Hơn nữa, người đó còn cưỡi trên lưng một con Thần Thú Thôn Phệ (Vượng Tài trong mắt Ô Đồ). Con thú đó chỉ cần nhìn tiểu nhân một cái, tiểu nhân đã cảm thấy linh hồn mình như bị nuốt chửng.” (Thực ra là Vượng Tài đang ngáp và muốn ăn thịt khô).
Ô Mông đứng phắt dậy, cự phủ đập mạnh xuống đất: “Ma Giới này đang thái bình quá lâu rồi chăng? Một đại năng có khả năng tịnh hóa trời đất xuất hiện ở vùng biên cương nghèo nàn này, chắc chắn là có mưu đồ lớn. Có lẽ hắn đang nuôi dưỡng một loại ‘Thiên Địa Linh Căn’ để chuẩn bị xưng bá Cửu U!”
“Vậy chúng ta nên làm gì? Đem quân tấn công sao?”
Ô Mông tát thẳng vào mặt tên thủ hạ vừa lên tiếng: “Ngu xuẩn! Hắn thổi bay Thiên Kiếp như thổi bụi, ngươi định đem quân đến làm phân bón cho hắn à? Nghe đây, chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh nhất. Lấy mười thùng Ma huyệt thối, mười bao Xương khô ngàn năm, và… đặc biệt là năm viên Ma tinh thượng phẩm. Chúng ta đi ‘bái phỏng’!”
Ma tộc vốn tôn sùng sức mạnh. Kẻ có thể biến một vùng đất chết thành nơi có ánh sáng mặt trời, trong mắt chúng, đó là sự tồn tại gần với “Thần”.
***
Vài ngày sau.
Diệp Phàm đang lom khom tưới nước cho mấy luống cải bắp – loại cải bắp mà hắn đã lai tạo giữa giống của Nhân giới với hạt giống “Cỏ Răng Quỷ”. Loại cải này lá có gai nhọn, tím lịm, nhưng giòn tan và cực kỳ nhiều linh khí.
Đột nhiên, từ phía xa có tiếng ồn ào. Vượng Tài đang ngủ cũng bật dậy, sủa gâu gâu hai tiếng rồi lùi lại nấp sau chân Diệp Phàm.
“Hỏng rồi, có kẻ đến tìm!” Diệp Phàm giật mình, vội vàng cất bình tưới nước vào nhẫn không gian, rút ngay cái cuốc rỉ sét ra cầm trên tay. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh khuôn mặt mình cho thật… lạnh lùng và đầy sát khí (mặc dù trông hắn giống một nông dân đang mất mùa hơn).
Đám người Ô Mông xuất hiện ở rìa nông trại. Ngay khi bước qua vách ngăn trận pháp vô hình, toàn bộ chiến binh Hắc Nha bộ lạc đều đồng loạt khựng lại.
Cái cảm giác nồng đặc của Ma khí biến mất. Thay vào đó là một luồng không khí thanh tân đến mức khiến kinh mạch của bọn chúng đau nhức vì… không quen.
“Kia kìa! Vị đại năng đó kìa!” Ô Đồ chỉ tay về phía Diệp Phàm.
Ô Mông nhìn thấy một thiếu niên mặc áo vải, trên người không có lấy một chút dao động ma lực, khí息 ôn hòa như nước nhưng lại mang theo một loại phong thái “trở về với bản ngã”.
“Phản phác quy chân!” Ô Mông kinh hãi lẩm bẩm. “Tu vi của người này đã đạt đến cảnh giới hóa phàm. Hơn nữa, nhìn cái cuốc trên tay hắn kìa…”
Trong mắt Ô Mông, cái cuốc rỉ sét của Diệp Phàm đang tỏa ra một luồng khí tức tử vong nồng đậm. Đó là cái cuốc đã từng cày xới qua biết bao nhiêu sinh linh mới có được vẻ ngoài “bình dị” như vậy? (Thực ra nó rỉ vì Diệp Phàm lười lau sau khi cuốc đất ẩm).
“Hắc Nha bộ lạc Thủ lĩnh Ô Mông, bái kiến Tiền bối!”
Ô Mông không nói hai lời, trực tiếp quỳ sụp xuống, kéo theo cả trăm tên Ma binh quỳ rạp theo như lúa bị gió bão thổi.
Diệp Phàm đứng ngẩn người giữa ruộng cải. Hắn nhìn đám Ma tộc cao lớn, dữ tợn đang dập đầu với mình, lòng thầm nghĩ: *Xong rồi! Bọn chúng dùng chiến thuật ‘áp đảo tâm lý’. Quỳ xuống để mình mất cảnh giác rồi bất ngờ bật dậy tấn công? Đồ khôn lỏi! Ta phải phòng thủ trước!*
“Các ngươi…” Diệp Phàm lên tiếng, giọng run run vì sợ nhưng lọt vào tai Ô Mông lại thành giọng trầm hùng của bậc bề trên. “Đến đây làm gì?”
Ô Mông vội vã vẫy tay. Đám đàn em khiêng mười mấy cái rương nặng nề lên phía trước, mở ra.
Mùi hôi thối nồng nặc của “Ma huyệt thối” (vốn là khoáng chất quý của Ma giới để rèn đúc vũ khí) bay ra. Diệp Phàm ngửi thấy mùi đó thì nhăn mặt. Hắn tưởng bọn chúng đem rác thải đến đổ vào nhà mình để gây hấn.
“Tiền bối, đây là chút lòng thành của bộ lạc chúng ta. Mong tiền bối nhận cho và… cho phép chúng ta được cư ngụ ở vùng lân cận để hưởng chút hào quang của ngài.”
Diệp Phàm nghe thấy chữ “hào quang”, trong đầu nảy số ngay: *Bọn chúng muốn ánh nắng của mình! Đúng là bọn kẻ trộm mây mặt trời!*
“Lòng thành?” Diệp Phàm liếc nhìn mấy bao xương khô ngàn năm. Hắn đột nhiên nảy ra một ý tưởng. Số xương này nếu nghiền nhỏ ra trộn với phân rồng và nước giếng Nhược Thủy, chẳng phải là phân bón hóa học siêu cấp hay sao?
Còn mấy viên Ma tinh đen lánh kia… linh khí bên trong tuy hỗn loạn, nhưng qua tay Trường Sinh Công của hắn, chẳng phải sẽ thành linh thạch sạch sao?
Cơn sợ hãi của Diệp Phàm đột nhiên biến thành bản năng “kinh doanh” của một nông dân nghèo.
Hắn hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm nghị: “Các ngươi muốn ở lại? Ma Giới này vốn không có gì miễn phí.”
Ô Mông gật đầu liên hồi: “Dạ! Dạ! Tiền bối có gì sai bảo, Hắc Nha bộ lạc nguyện vượt dầu sôi lửa bỏng!”
Diệp Phàm chỉ tay về phía mười mẫu đất vừa mới khai hoang nhưng còn đầy đá tảng: “Tốt. Chỗ rác rưởi (quà tặng) này ta nhận. Các ngươi, mỗi người xuống đó nhặt sạch đá tảng cho ta. Ai nhặt xong sớm, ta sẽ cho người đó một… củ khoai lang nướng.”
Đám Ma tộc ngớ người.
Chỉ có vậy thôi sao? Nhặt đá để đổi khoai lang?
Nhưng rồi Ô Mông chợt nhận ra điều gì đó. Hắn nhìn những củ khoai lang đang lấp ló dưới mặt đất đang tỏa ra từng sợi tinh tú hào quang. Đó chắc chắn là “Địa Tinh Thánh Quả” mà trong truyền thuyết vạn năm mới kết quả một lần!
“Anh em! Tiền bối đang thử thách chúng ta! Nhặt đá thực chất là rèn luyện sức mạnh cánh tay và tâm tính! Khoai lang nướng chính là tiên duyên! Nhặt ngay! Nhặt hết cho ta!” Ô Mông hét lớn.
Thế là, cảnh tượng kỳ quái nhất lịch sử Ma Giới diễn ra: Một trăm chiến binh tinh nhuệ nhất của bộ lạc hung hãn nhất vùng biên thùy, hò hét nhau chạy xuống ruộng, cắm cúi nhặt đá với vẻ mặt hào hứng như vừa tìm được mỏ vàng.
Nguyệt Cơ đứng một bên, khẽ thở dài: “Chủ nhân thật sự quá nhân từ. Lại dùng hình thức nhặt đá để thanh lọc tạp chất trong Ma hồn của bọn họ. Khoai lang nướng… ôi, đến cả tôi còn chưa được ăn bao nhiêu, bọn chúng thực sự quá may mắn.”
Diệp Phàm thì đứng tựa lưng vào cây cuốc, lén lút lấy khăn tay lau mồ hôi: *Phù… May mà mình thông minh. Dùng lao động giá rẻ thay cho chiến đấu là cách an toàn nhất để sinh tồn. Ma giới này hóa ra cũng dễ lừa thật.*
Nhưng Diệp Phàm không biết rằng, ngay khi Ô Mông nhặt viên đá đầu tiên, một hệ thống trong đầu hắn vang lên (âm thanh mà chỉ hắn mới nghe được):
*[Ding! Bạn đã thu phục một quân đoàn lao động “Ma cấp”. Diện tích khai hoang tăng thêm 5 mẫu. Phần thưởng: 100 gói hạt giống Ớt Chỉ Thiên Địan Ngục. Ghi chú: Loại ớt này có thể khiến Ma Vương cũng phải rơi lệ vì cay, là vũ khí phòng thân thượng hạng!]*
Diệp Phàm hai mắt sáng lên. Ớt? Thứ này mà đem làm bom khói thì tuyệt vời biết mấy! Càng nhiều kẻ đến “xin ở lại”, phòng thủ của hắn sẽ càng mạnh.
Vào cuối ngày hôm đó, khi ánh chiều tà của Ma Giới ráng xuống (vốn màu tím, nay xen lẫn ánh vàng do lỗ hổng mây đen), danh tiếng của “U Minh Ma Quân” chính thức được nâng lên một tầm cao mới.
Những tên Ma binh trở về với túi đầy khoai lang nướng và cơ bắp mỏi nhừ, nhưng tinh thần lại vô cùng hưng phấn. Chúng kể với mọi người rằng: “Tại vùng đất chết, có một vị Đại đế ẩn cư. Ngài ấy không dùng kiếm để thống trị, ngài ấy dùng… cuốc. Ngài ấy không muốn linh hồn các ngươi, ngài ấy chỉ muốn các ngươi biết cách nhặt đá!”
Từ đó, một câu châm ngôn bắt đầu lan truyền trong khắp Ma Giới biên cương:
*”Thà đắc tội với Ma Tôn, đừng dại bước vào vườn của Ma Quân nhặt đá.”*
Bởi vì, nếu bạn nhặt đá tốt, bạn có thể trở thành cường giả. Nhưng nếu bạn làm phật ý Ma Quân, có lẽ ngài ấy sẽ biến bạn thành… phân bón hữu cơ chỉ trong một cái phẩy tay.
Diệp Phàm, lúc này đang hì hục nghiền xương khô trong bếp, hắt hơi một cái thật mạnh: “Lại có kẻ nhắc mình sao? Chắc chắn là đám muốn ám sát mình. Vượng Tài, mau ra kiểm tra xem bẫy gấu có còn hoạt động không!”
Con chó đen lười biếng nhìn chủ nhân, sau đó thong thả bước ra cửa, nó liếc nhìn về phía biên giới mịt mù. Nó biết, sự yên tĩnh của nông trại này sẽ không kéo dài được lâu. Khi “rau sạch” và “ánh sáng” xuất hiện giữa Ma Giới tăm tối, nó giống như một miếng mồi thơm phức giữa hang cọp.
Vượng Tài khẽ gầm gừ một tiếng, hơi thở nó phát ra khiến lũ sâu bọ ma quái xung quanh lập tức nổ tung. Nó thầm nghĩ: *Tên chủ nhân ngốc này, muốn làm nông dân mà lại trồng ra cả một Thánh địa tu luyện, rốt cuộc là hắn “cẩu” hay là hắn đang chơi một ván cờ lớn với cả thế giới này đây?*
Dù sao thì, khoai lang nướng hôm nay quả thực rất thơm.
***
Đêm đó, Diệp Phàm thắp đèn dầu, tiếp tục viết vào cuốn sổ tay:
*”Bài học số 30: Đám ma đầu có xu hướng thích lao động chân tay khi được hứa hẹn về thực phẩm sạch. Cần chú trọng phát triển thêm các dịch vụ ‘nghỉ dưỡng nông trại’ để tận dụng sức lao động của chúng. Tuy nhiên, tuyệt đối không được để chúng biết mình là người phàm, nếu không chúng sẽ thịt mình nấu lẩu ngay lập tức!”*
Xa xa, tiếng kêu của lũ quạ ma vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây chúng không dám bay vào phạm vi mười dặm của nông trại. Ở đó, cái lỗ hổng mây đen vẫn rực rỡ như một con mắt của Thiên đạo đang nhìn xuống vùng đất Ma giới tội lỗi, nhắc nhở mọi người về sự hiện diện của một “đại năng” thần bí, người thích nhặt đá và trồng rau cải tím gai.
Danh tiếng U Minh Ma Quân, theo gió bụi Ma giới, bắt đầu vượt qua những dãy núi, tiến về phía Vạn Ma Thành – nơi những Ma Vương thực sự đang bắt đầu chú ý đến sự thay đổi của đất trời.
Còn Diệp Phàm? Hắn đang bận rộn tính toán xem liệu hạt giống ớt mới nhận được có thể dùng để sản xuất “bình xịt hơi cay” thủ công hay không. Sinh tồn là quan trọng nhất, còn danh tiếng… cứ để cho cái nón lá và cây cuốc rỉ sét của hắn gánh vác vậy.