Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 31: Nguyệt Cơ não bổ: \”Mỗi bước đi của sư phụ đều là đạo\”
Bình minh tại Hắc Thổ Hoang Nguyên không bắt đầu bằng tiếng chim hót hay ánh nắng vàng rực rỡ. Ở nơi này, ngày mới được đánh dấu bằng việc những đám mây màu máu bắt đầu chuyển sang sắc tím sẫm, và làn sương độc lờ lững trôi từ U Minh Lâm vào thung lũng.
Bên trong gian nhà tranh đơn sơ nhưng được gia cố bằng ba tầng gỗ Linh đàn và bảy lớp sơn chống ăn mòn, Diệp Phàm đột nhiên mở mắt. Hắn không tỉnh giấc vì cảm nhận được sát khí, cũng không phải do tiếng gọi của thiên đạo. Hắn tỉnh vì… bụng hắn đang biểu tình một cách dữ dội.
“Trời ạ, lại nữa rồi…”
Diệp Phàm lẩm bẩm, mặt hơi tái đi. Đêm qua, vì tiếc mấy củ khoai lang ma hóa bị nứt vỏ không bán được, hắn đã lỡ tay nướng ăn hết sạch. Khoai lang ở Ma giới này không giống như ở Nhân giới, nó mang theo một chút khí tức hỗn độn, ăn vào rất bổ nhưng hậu quả đi kèm cũng cực kỳ “bạo lực” đối với hệ tiêu hóa.
Hắn rùng mình, cảm nhận được một luồng khí đang cuộn xoáy trong ổ bụng, điên cuồng tìm lối thoát. Với tư cách là một cao thủ Trường Sinh Công tầng thứ 10, hắn có thể nhịn ăn, nhịn uống suốt mấy năm, nhưng cái thứ khoai lang ma quái này dường như đánh thẳng vào phần “người phàm” còn sót lại trong hắn.
“Phải đi… phải giải quyết ngay lập tức!”
Diệp Phàm bật dậy. Theo thói quen của một chuyên gia cẩu đạo hạng nhất, hắn không xông thẳng ra cửa ngay. Hắn trước tiên áp tai vào vách tường nghe ngóng.
Mười hơi thở. Không có tiếng gầm của ma thú.
Tám hơi thở. Trận pháp đuổi chim ở hàng rào phía Đông không bị kích hoạt.
Năm hơi thở. Khí tức của Vượng Tài ở chuồng chó vẫn đều đặn, con chó đen kia chắc chắn vẫn đang ngủ nướng sau một đêm canh gác (hoặc là giả vờ gác để ăn vụng khoai).
An toàn.
Diệp Phàm mở cửa, nhưng không bước thẳng. Hắn thi triển “Vạn Vật Quy Túc Bộ” – một loại bộ pháp hắn tự chế để giảm thiểu tối đa tiếng động và dấu vết. Hắn nhẹ nhàng nhón chân, người hơi khom xuống, trông giống như một con báo đang rình mồi, nhưng thực chất chỉ là đang nỗ lực… giữ cho mọi thứ trong bụng không bị rung lắc quá mạnh.
Cùng lúc đó, tại góc sân bên kia, Nguyệt Cơ đang cầm chiếc chổi làm từ cành cây Ô Kim, giả vờ quét dọn những chiếc lá rụng từ cây Cải Bắp Ma. Thực chất, đôi mắt đẹp như tinh tú của nàng đang dán chặt vào cửa phòng Diệp Phàm.
Suốt cả đêm qua nàng không ngủ. Nàng đang suy ngẫm về cảnh giới “Tịch diệt trong lao động” mà sư phụ (theo cách gọi đơn phương của nàng) đã vô tình lộ ra vào chiều hôm qua khi băm rau cho lợn. Khi cửa phòng Diệp Phàm hé mở, tim Nguyệt Cơ nẩy lên một nhịp.
“Sư phụ ra rồi! Trời ơi, sáng sớm tinh mơ mà khí tức của người… thật nghiêm trọng!”
Dưới nhãn quang của Nguyệt Cơ – một thiên tài Ma tộc đang cố gắng tìm lại vinh quang – bóng dáng Diệp Phàm lúc này không phải là một kẻ đang đau bụng. Nàng nhìn thấy một vị cao nhân đang khoác lên mình sự trầm mặc của tuế nguyệt. Khuôn mặt Diệp Phàm hơi vặn vẹo vì nén nhịn, trong mắt nàng lại trở thành sự u uất của một vị chân tiên đang suy tính về vận mệnh chúng sinh.
“Nhìn kìa, bước chân của người!” Nguyệt Cơ nín thở, bàn tay siết chặt cán chổi.
Diệp Phàm lúc này đang bước bước đầu tiên. Hắn bước chếch sang trái 30 độ, sau đó dẫm mạnh xuống một viên đá đen, rồi lại lách người qua phải một vòng tròn nhỏ.
Tại sao hắn đi như vậy? Bởi vì Diệp Phàm nhớ rõ, ở đó có một cái bẫy sập do chính hắn đặt để trị mấy con chuột ma, và viên đá đen kia là công tắc của trận pháp phòng thủ ẩn. Hắn đi như thế để chứng minh bản thân không bị kẻ nào điều khiển tâm trí (hệ thống tự nhận diện người nhà).
Nhưng trong mắt Nguyệt Cơ, đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
“Mỗi bước chân của sư phụ đều dẫm lên tiết điểm của long mạch! Người không phải đang đi, người đang dùng thiên địa làm bàn cờ, dùng gót chân làm quân cờ. Bước sang trái là mở sinh môn, lách sang phải là đóng tử môn… Thâm thúy, quá thâm thúy!”
Nàng vội vàng lấy ra một quyển sổ nhỏ, ghi chép lại quỹ đạo của Diệp Phàm với tốc độ kinh hồn.
Diệp Phàm dừng lại ở giữa sân. Bụng hắn đột nhiên sôi lên một tiếng “ngục… ngục…”. Hắn nhăn mặt, đưa tay lên ôm bụng, mắt nhìn về phía cánh rừng xa xăm với vẻ đầy khẩn thiết. Hắn đang tính toán hướng gió. Ma giới gió thổi rất lạ, nếu chọn vị trí đầu gió, cái mùi “trường sinh” của hắn sẽ bay thẳng vào bếp, mà hắn thì cực kỳ trọng diện tử.
“Hướng Nam… Gió đang thổi từ phía Bắc. Phía Nam có một bụi cây Ngân Ma rậm rạp, lá của nó đủ to, lại có mùi thơm dịu nhẹ để che giấu…” Diệp Phàm thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia sáng kiên định.
Nguyệt Cơ nhìn thấy tia sáng ấy, toàn thân nàng run rẩy vì phấn khích.
“Người đang nhìn về phương Nam! Phía đó là nơi trú ngụ của Hắc Ma Tôn vốn đã mất tích hàng nghìn năm. Chẳng lẽ sư phụ vừa nhận ra một mối đe dọa từ tàn hồn của hắn? Đúng rồi, cái ôm bụng kia… đó chính là tư thế luyện công của phái ‘Đan Điền Quy Nguyên’! Sư phụ đang vận chuyển toàn bộ tu vi vào đan điền, sẵn sàng nổ phát súng đầu tiên vào định mệnh!”
Diệp Phàm bắt đầu tăng tốc. Cơn đau đã chuyển từ âm ỉ sang dữ dội. Hắn không thể giữ bộ pháp khoan thai được nữa. Hắn lao đi, nhưng vẫn không quên né các trận pháp ẩn. Hình ảnh hắn lúc này trong mắt người thường là một kẻ đang chạy bán sống bán chết về phía bụi rậm.
Nhưng Nguyệt Cơ lại thấy khác. Nàng thấy Diệp Phàm di chuyển nhanh đến mức để lại những tàn ảnh mờ ảo.
“Nhanh quá! Đây là Thốn Bộ của đại năng không gian sao? Người vội vàng như vậy, chắc chắn là phong ấn của Hắc Ma Tôn sắp vỡ, sư phụ phải dùng thân mình để trấn áp ngay lập tức. Ngài ấy… ngài ấy thật vĩ đại, vì sự yên bình của mảnh vườn này, vì sự an toàn của ta và con chó gầy kia, ngài ấy chấp nhận một mình đối đầu với hiểm nguy mà không nói lấy một lời!”
Diệp Phàm lao vào bụi cây Ngân Ma. Hắn thở phào một cái, vội vàng cởi đai lưng. Trước khi “hành sự”, hắn còn thận trọng vung tay lên, phóng ra mấy luồng kình khí nhẹ để xua đuổi những con sâu độc hay rắn rết ẩn nấp dưới lá cây. Những luồng kình khí này vốn là Trường Sinh Công dùng để thanh lọc lá thuốc, rất ôn hòa.
Nguyệt Cơ đứng từ xa, nhìn thấy bụi cây Ngân Ma khẽ rung động, rồi có những luồng sáng trắng thanh khiết phát ra từ bên trong. Nàng nghẹt thở.
“Chỉ là những luồng khí dư thừa thoát ra khi ngài ấy xuất thủ mà đã tinh khiết đến nhường này! Ma khí hung bạo xung quanh đang bị thanh lọc với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Sư phụ đang chiến đấu ở bên trong!”
Bên trong bụi cây, Diệp Phàm thở phào một hơi dài.
“Phù… nhẹ cả người.”
Hắn ngồi xổm, mắt nhìn chằm chằm vào một cái lá cây gần đó, lẩm bẩm: “Lần sau tuyệt đối không ăn khoai lang quá ba củ. Cái Ma giới này đúng là thứ gì cũng nguy hiểm, ngay cả củ khoai cũng có sát chiêu.”
Hắn vừa nói, vừa nghe thấy tiếng rít nhẹ của gió. Để đảm bảo không có ai bắt gặp cảnh tượng thiếu mỹ quan này, Diệp Phàm tiếp tục duy trì một lớp màn che giấu (màn sương mù mờ ảo vốn dùng để che hạt giống khỏi ánh mặt trời gay gắt).
Ở ngoài sân, Nguyệt Cơ đột nhiên thấy sư phụ mất tích hoàn toàn trong một màn sương mờ ảo thần bí. Mọi âm thanh xung quanh như biến mất, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ. Nàng hiểu rằng, sư phụ đã kéo đối thủ vào một không gian biệt lập để tránh làm hỏng nông sản trong vườn.
“Lòng từ bi của người rộng lớn như biển cả. Đến cả kẻ thù mà người cũng muốn cho chúng một cái chết riêng tư, không để ảnh hưởng đến cuộc sống bình dị nơi đây.”
Nàng đứng yên như phỗng, cố gắng cảm nhận từng rung động từ hướng bụi cây.
Trong lúc đó, Diệp Phàm đang rơi vào trạng thái… thiền định (thực chất là đang đợi cho cơn co thắt qua đi hoàn toàn). Hắn nhìn dòng chảy khí tức của mình, nhận ra sau khi đào thải tạp chất, Trường Sinh Công của hắn dường như có dấu hiệu tinh khiết thêm một chút.
“Lạ thật, hóa ra đi vệ sinh cũng là một cách tu luyện?” Hắn tự cười giễu mình.
Về phía Nguyệt Cơ, đột nhiên một tia sét nhận thức lóe lên trong đầu nàng. Nàng nhìn lại quỹ đạo di chuyển zic-zac ban nãy của Diệp Phàm, nhìn cách hắn dừng lại, cách hắn ôm đan điền, và màn sương đang bao phủ bụi cây kia. Nàng chợt nhận ra điều gì đó vô cùng lớn lao.
“Khoảng trống! Sư phụ đang chỉ dạy ta về khoảng trống của vạn vật! Người không bao giờ đi đường thẳng, vì đường thẳng là của phàm nhân. Người đi đường vòng là để tìm ra sự giao thoa giữa các quy tắc. Và bụi cây kia… bụi cây Ngân Ma chính là cái hố đen của quyền lực, là nơi vạn vật bắt đầu và kết thúc!”
Nguyệt Cơ ngồi bệt xuống đất, không quét tước gì nữa. Nàng bắt chéo chân, bắt đầu vận hành công pháp Ma tộc theo cái “lộ trình” zic-zac mà Diệp Phàm đã đi lúc sáng.
Hư không quanh Nguyệt Cơ bắt đầu rung chuyển. Những ma khí cuồng bạo thường ngày bỗng trở nên thuần phục. Nàng cảm thấy một sự thăng hoa chưa từng có.
“Ta hiểu rồi! Hóa ra lâu nay ta cứ mải mê với sức mạnh mà quên mất sự tuần hoàn. Sư phụ dẫm vào những viên đá là để mượn lực của đất, cúi người là để né tránh sự dòm ngó của thiên đạo… Đây là… đây chính là ‘Trường Sinh Bộ’ trong truyền thuyết!”
Uỳnh!
Một luồng linh áp từ người Nguyệt Cơ bùng phát, thổi bay đống lá khô nàng vừa quét. Nàng đã đột phá từ Ma Tướng trung kỳ lên hậu kỳ trong chớp mắt. Và điều quan trọng nhất là tâm tính của nàng đã được mài dũa qua một quá trình “não bổ” đỉnh cao.
Mười lăm phút sau.
Diệp Phàm bước ra từ bụi cây. Gương mặt hắn bây giờ hồng hào, ánh mắt sáng ngời, vẻ mặt đầy sự thanh thản và thỏa mãn sau khi thoát khỏi sự dày vò của mớ khoai lang. Hắn vươn vai một cái thật dài, cảm nhận không khí buổi sáng ở thung lũng (đã hết gió nên mùi cũng biến mất) thật tuyệt vời.
Hắn lững thững đi về phía căn nhà, nhìn thấy Nguyệt Cơ đang quỳ dưới đất, vẻ mặt vừa thành kính, vừa xúc động đến mức nước mắt rưng rưng.
Diệp Phàm giật bắn mình, máu cẩu đạo lập tức chảy rần rần trong người.
“Chết tiệt! Chẳng lẽ cô ta thấy mình ở bụi rậm? Không đúng, mình đã dùng sương mù che chắn rồi mà? Hay là cô ta nhận ra mình đã lén ăn khoai lang nướng mà không chia cho cô ta? Hay là… cái bụi Ngân Ma đó là bảo vật gia truyền của tộc cô ta và mình vừa xúc phạm nó?”
Trăm phương ngàn kế hiện lên trong đầu Diệp Phàm. Hắn lập tức trưng ra bộ mặt thâm trầm thường ngày, tay chắp sau lưng, hắng giọng một cái đầy uy lực (thực chất là để lấy lại bình tĩnh).
“Nguyệt Cơ, ngươi đang làm gì vậy?”
Nguyệt Cơ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sùng bái: “Thưa sư phụ… đệ tử ngu muội, vừa rồi mới chỉ ngộ được chưa tới một phần mười chân ý từ mỗi bước đi và động tác trấn áp của người. Nhưng nhờ sự chỉ điểm âm thầm đó, đệ tử đã may mắn đột phá cảnh giới. Đệ tử xin dập đầu cảm tạ ân điển tái sinh của sư phụ!”
Diệp Phàm nghe xong, cả người đứng hình. Hắn chết trân tại chỗ như tượng gỗ.
*Hả?*
*Đột phá?*
*Chân ý trong bước đi?*
*Động tác trấn áp?*
Hắn nhìn lại con đường zic-zac đầy rẫy bẫy chuột mà mình vừa đi qua. Hắn nhớ lại tư thế ôm bụng đau khổ vì khoai lang. Rồi hắn nhìn về phía bụi cây – nơi hắn vừa mới… “hành sự” xong.
Hắn liếc sang đống lá khô bị thổi tung do kình khí lúc Nguyệt Cơ đột phá, lại thấy nàng ta đang xúc động đến mức không nói nên lời.
“Này…” Diệp Phàm run rẩy trong lòng, nhưng bề ngoài vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạnh người. Hắn thầm nhủ: *“Diệp Phàm ơi Diệp Phàm, cẩu đạo dạy rằng khi đối phương hiểu lầm theo hướng có lợi cho mình, thì đừng bao giờ giải thích. Giải thích là lạy ông tôi ở bụi này, là lòi đuôi người phàm. Cứ để cô ta tự nghĩ đi!”*
Hắn gật đầu nhẹ, khẽ vuốt cái râu giả (hắn tự dán để trông già dặn hơn): “Ngươi… có thể ngộ ra được, cũng là nhờ căn cơ của ngươi không tệ. Nhưng nhớ kỹ, đạo không nằm ở hình thức, đạo nằm ở sự… giải thoát.”
Nguyệt Cơ rùng mình, lẩm bẩm: “Sự giải thoát… Đúng rồi, bụi cây đó, trận chiến đó chính là sự giải thoát của sư phụ dành cho tàn hồn cổ xưa. Sư phụ không muốn rêu rao công đức, nên người mới gọi đó đơn giản là sự giải thoát. Con xin ghi nhớ lời dạy của người!”
“Được rồi, đứng lên đi. Mau đi nhóm bếp, hôm nay chúng ta ăn cháo trắng, tuyệt đối không ăn khoai nướng nữa.” Diệp Phàm phất tay, đi thẳng vào nhà, lòng thầm gào thét: *“Lạy trời, cuối cùng cũng xong. Đám Ma tộc này quả nhiên não có vấn đề, mình chỉ đi vệ sinh mà cô ta cũng đột phá được. Ma Giới này quá điên rồ, mình phải tăng cường trận pháp phòng thủ ngay lập tức, lỡ đâu ngày mai mình hắt hơi một cái cô ta lại thăng cấp lên Ma Vương thì sao?”*
Nguyệt Cơ đứng dậy, tràn đầy năng lượng. Nàng nhìn cái bóng lưng vĩ đại của Diệp Phàm đi vào nhà, trong lòng tự hứa: “Sư phụ vì chúng sinh mà vừa phải trải qua một trận chiến bí mật cam go đến thế, vậy mà người vẫn nhắc nhở ta phải tiết kiệm lương thực, ăn cháo trắng để tu tâm. Ngài thực sự là thánh nhân của Ma giới!”
Xa xa dưới gốc cây táo ma, Vượng Tài hé một mắt ra nhìn. Con chó đen khẽ khịt mũi. Nó ngửi thấy mùi khoai lang quen thuộc vẫn còn vương đâu đó, rồi lại nhìn cái vẻ mặt “đang mơ đồ ăn” của Nguyệt Cơ.
Nó thở dài bằng mũi, gác đầu lên chân tiếp tục ngủ. *“Hừm, lại thêm một kẻ bị cái cuốc rỉ sét của chủ nhân lừa phỉnh. Bước đi chân lý gì chứ? Ta thề là lão đại chỉ đang cố không làm vãi phân ra quần thôi. Nhưng thôi kệ, có thêm người nấu cơm cũng tốt.”*
Bữa sáng hôm ấy, trang trại trong thung lũng vang lên tiếng húp cháo xì xụp đầy thanh thản. Một kẻ thở phào vì giữ được bí mật, một kẻ hạnh phúc vì tìm thấy đại đạo, và một con chó mong chờ bữa tối có xương.
Bên ngoài thung lũng, mây đen vẫn cuộn trào, nhưng chẳng ai biết rằng một trong những cuộc “đột phá cảnh giới” kỳ dị nhất lịch sử Ma giới vừa mới diễn ra nhờ một đống khoai lang nướng quá lửa.