Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 32: Phân bón hữu cơ từ Ma thạch
Sáng sớm tại Hắc Thổ Hoang Nguyên, bầu trời Ma Giới vẫn là một màu đỏ tía rợn người, những đám mây chì đặc quánh trôi lờ đờ như những vết máu khô trên tấm lụa cũ.
Diệp Phàm đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp của căn hầm trú ẩn ra, việc đầu tiên hắn làm không phải là vươn vai hít thở không khí trong lành, mà là thọc tay vào túi áo, bí mật bấm đốt ngón tay kiểm tra trạng thái của chín chín tám mươi mốt lớp trận pháp phòng hộ quanh vườn.
“Hàng rào lôi hỏa vẫn ổn… Trận pháp mê tung không có dấu hiệu bị xâm nhập… Cảm ứng phù ở bán kính mười dặm vẫn yên tĩnh. Tốt, mạng nhỏ hôm nay xem như bảo toàn được thêm một buổi sáng.”
Hắn lầm bầm tự nhủ, gương mặt vốn dĩ thanh tú nhưng lại luôn treo vẻ lo âu thái quá cuối cùng cũng giãn ra đôi chút. Sau lưng hắn, Vượng Tài — con hắc lang gầy trơ xương, đôi mắt lờ đờ như người thiếu ngủ — khẽ ngáp một cái dài, cái đuôi cụt ngủn ngoe nguẩy vài nhịp lấy lệ rồi lại nằm bẹp xuống ngưỡng cửa, tiếp tục sự nghiệp canh giữ “khoai lang nướng” vĩ đại của nó.
Diệp Phàm tiến về phía mảnh ruộng nhỏ — nơi mà giữa vùng đất chết chóc này, lại mọc lên những lá cải ma xanh ngắt. Nhưng hôm nay, đôi chân hắn khựng lại. Đôi lông mày của vị đệ tử Trường Sinh Môn nhíu chặt thành một đường thẳng.
“Vàng lá? Sao lại có thể vàng lá được?”
Diệp Phàm tiến sát lại, quan sát kỹ những phiến lá cải. Chúng không còn vẻ mỡ màng, căng mọng linh khí như vài ngày trước, mà hơi rũ xuống, viền lá xuất hiện những vệt màu xám xịt của Ma khí tạp chất. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào mặt đất, dùng “Thần Nông Nhãn” cảm nhận một chút, sắc mặt lập tức tối sầm.
Dưới đất, nguồn năng lượng thanh khiết mà hắn khổ công lọc ra từ những lần bón phân bằng linh gạo cũ đã cạn kiệt. Đất đai Ma Giới giống như một con quỷ đói, nó không ngừng hấp thụ Ma khí từ môi trường xung quanh, khiến các loại thực vật thanh thuần rất khó chống chọi.
“Sư phụ, có chuyện gì sao? Kẻ địch tập kích à?”
Nguyệt Cơ từ phía gian bếp chạy ra, thanh trường kiếm trên tay đã rút khỏi vỏ được một nửa, sát khí lạnh lẽo tỏa ra xung quanh. Nàng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Diệp Phàm, tim đập thình thịch, cho rằng có đại ma đầu cấp bậc Ma Vương nào đó đang rình rập ở ngoài hàng rào.
Diệp Phàm không nhìn nàng, chỉ thở dài một tiếng đầy sầu muộn: “Tai họa lớn, thực sự là tai họa lớn…”
Nguyệt Cơ tái mặt, lòng bàn tay rịn mồ hôi: “Là kẻ nào? Vạn Ma Điện? Hay là thuộc hạ của lão Ma Tôn năm xưa tìm tới?”
“Không, là vườn rau của chúng ta…” Diệp Phàm chỉ vào gốc cải, giọng đau xót như mất đi vàng bạc, “Đất hết chất rồi. Nếu không bổ sung dinh dưỡng ngay lập tức, đống rau này sẽ chết, mà rau chết thì chúng ta lấy gì mà ăn? Ăn không no thì làm sao có sức để chạy trốn khi có địch?”
Nguyệt Cơ nghẹn họng. Nàng đứng ngây người nhìn sư phụ mình, cảm giác sự căng thẳng của mình vừa bị dội một gáo nước lạnh buốt. Nàng thầm nghĩ: *Sư phụ quả thực đạo hạnh thâm sâu, người coi rau cải còn quan trọng hơn mạng sống của đám tu sĩ ngoài kia. Phải chăng đây chính là “Bình Thường Tâm” mà người thường nhắc tới?*
Trong thức hải của Diệp Phàm, một giọng nói khàn khàn, mỉa mai vang lên: “Hừ, tiểu tử nhát chết, có chút chuyện vặt vãnh này cũng kêu như cha chết mẹ héo. Ngươi là người thừa kế của Trường Sinh Môn, có Thần Nông Nhãn trong tay, Ma Giới này thứ gì không thể biến thành phân bón?”
Lão Ma Đầu Vong Tiên lại tỉnh giấc trong chiếc nhẫn rỉ sét trên ngón tay Diệp Phàm.
“Lão già, nói thì dễ lắm. Đất ở đây là đất chết, Ma khí toàn là độc. Ông bảo tôi dùng phân hữu cơ thường làm sao chống lại nổi áp lực của Ma đạo quy tắc?” Diệp Phàm đáp lại trong đầu.
“Ngu xuẩn! Ngươi có cả đống Ma thạch hạ phẩm nhặt được từ xác đám lâu la trước đó kia mà? Ma thạch là gì? Là kết tinh của Ma khí nén lại. Ngươi chỉ cần lọc bỏ oán niệm bên trong, dùng Trường Sinh Công của ngươi chuyển hóa thành ‘Linh đạm’, sau đó trộn với bùn đen dưới đầm U Minh là sẽ có loại phân bón mà đến cả Thần Thú cũng phải thèm nhỏ dãi!”
Diệp Phàm mắt sáng lên, nhưng ngay lập tức lại tỏ ra hoài nghi: “Nổ thì sao? Ma thạch cực kỳ bạo liệt, nếu xử lý không khéo, bùm một cái, cả cái nông trại này bay màu thì tôi biết đi đâu mà ở ẩn?”
“Ta sẽ dạy ngươi ‘Cửu Chuyển Hóa Linh Thuật’, chuyên dùng để tinh luyện năng lượng thô. Nhưng đổi lại, ngươi phải cho ta hít một ngụm linh khí từ hạt lúa mùa trước của ngươi.”
“Nửa ngụm, không hơn!” Diệp Phàm mặc cả cực kỳ nhanh chóng.
…
Hai canh giờ sau, hiện trường của một “cuộc thí nghiệm sinh học” quy mô nhất lịch sự Ma Giới đã sẵn sàng.
Nguyệt Cơ đứng xa cách đó tận trăm trượng, núp sau một tảng đá lớn, đôi mắt đầy vẻ kính sợ nhìn về phía Diệp Phàm. Nàng nhìn thấy sư phụ mình đang mặc… năm lớp giáp lưới do chính tay người dệt bằng gân quái thú, bên ngoài khoác một tấm áo choàng phản quang. Không chỉ vậy, Diệp Phàm còn bố trí ba tầng trận pháp cách âm và cách nhiệt quanh một cái lò luyện đan cũ nát.
Nàng lẩm bẩm: “Sư phụ đang luyện chế Ma Đan chí tôn sao? Trông người cẩn trọng thế kia, chắc chắn loại thuốc này có sức mạnh hủy thiên diệt địa. Mỗi bước đi của người đều như đang khiêu chiến với thiên đạo!”
Thực chất, Diệp Phàm đang vừa run vừa đổ đống Ma thạch hạ phẩm vào cái cối đá. Hắn cầm cái cuốc rỉ sét — thứ mà hắn gọi là thần khí — khẽ nện một cái.
*Cạch!*
Lớp vỏ Ma thạch vỡ ra, tỏa ra một luồng khói đen đặc quánh và mùi hôi nồng nặc của lưu huỳnh.
“Oái! Nguy hiểm quá!” Diệp Phàm giật nảy mình, lùi lại mười bước, tay cầm cái quạt lớn không ngừng quạt khói về hướng ngược lại.
“Tiểu tử, bình tĩnh lại! Dùng Trường Sinh khí bao phủ nó, ép hết tạp chất ra!” Lão Ma Đầu gào thét trong nhẫn.
Diệp Phàm hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay hắn dần chuyển sang màu xanh ngọc bích của Trường Sinh Công. Luồng khí tức này ôn hòa, trung hậu, nhưng lại mang theo sức sống mãnh liệt của muôn loài. Khi nó chạm vào khối Ma thạch hung bạo, luồng khói đen lập tức bị trung hòa, chuyển dần sang màu tím nhạt, sau đó là màu vàng kim óng ánh.
Dưới áp lực của Trường Sinh khí, những khối đá cứng như thép bắt đầu tan chảy, hóa thành một loại dung dịch sền sệt, tỏa ra mùi thơm của đất ẩm sau cơn mưa và hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc.
“Xong chưa?” Diệp Phàm mồ hôi nhễ nhại, hắn dùng một cây sào tre thật dài để khuấy cái hỗn hợp đó từ khoảng cách xa.
“Gần được rồi, cho thêm một chút ‘Linh phèn’ của ngươi vào.”
Diệp Phàm lấy ra một lọ bột màu trắng, rắc nhẹ vào lò. Ngay lập tức, hỗn hợp trong lò sôi sùng sục, linh quang lóe lên khiến cả thung lũng sáng rực một phen.
Ở đằng xa, Nguyệt Cơ trợn tròn mắt. Nàng nhìn thấy linh quang rực rỡ ấy, cảm nhận được một luồng năng lượng sống mãnh liệt đến mức kinh hồn bạt vía. *Trời ạ, linh áp này… không lẽ sư phụ vừa tạo ra một khối Tiên Thạch giữa lòng Ma Giới sao? Nếu để lũ ma đầu ngoài kia biết được, chắc chắn chúng sẽ điên cuồng mất!*
Diệp Phàm nhìn sản phẩm cuối cùng: Một khối bùn màu tím vàng, lấp lánh như chứa hàng ngàn vì sao nhỏ. Hắn vẫn chưa dám chạm vào bằng tay không, dùng một cái thìa gỗ múc thử một ít, tiến về phía gốc cải đang vàng lá.
“Sư phụ, cẩn thận!” Nguyệt Cơ hét lớn.
Diệp Phàm run tay, thiếu chút nữa thì đánh đổ bát phân bón. Hắn liếc nhìn nàng một cái đầy oán trách: “Đừng có hét to thế, làm ta giật mình tí nữa thì tiêu đời.”
Hắn nhẹ nhàng bón một muỗng nhỏ hỗn hợp vào gốc cây cải ma.
Sự việc diễn ra ngay sau đó có lẽ là điều kinh hoàng nhất mà Diệp Phàm từng thấy kể từ khi xuyên không.
Cái gốc cải héo rũ ấy, sau khi chạm vào hỗn hợp phân bón, bỗng dưng rung chuyển dữ dội. Chỉ trong chớp mắt, màu xám vàng biến mất, lá cải nứt ra, vươn cao, to bằng cái quạt nan, rồi bằng cái nong gánh lúa. Gân lá lộ rõ, mỗi đường gân đều chảy xuôi dòng linh dịch màu lục đậm.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Gốc cải mọc cao lên tận ba mét, những cái lá xòe rộng ra như một cái lọng lớn, che mát cả một góc vườn. Điều đáng sợ nhất là nó còn phát ra tiếng thở phì phò, dường như muốn khai mở linh trí ngay lập tức.
“Chết tiệt! Bón hơi quá tay rồi!” Diệp Phàm kinh hãi.
Hắn nhìn lại đống rau cải còn lại. Những gốc rau xung quanh do được hít khói từ bát phân bón cũng bắt đầu phát triển với tốc độ chóng mặt. Mảnh ruộng vốn dĩ chỉ có mấy cây rau con con, nay bỗng biến thành một khu rừng thu nhỏ, cao sừng sững, chắn cả tầm nhìn về phía cửa hầm.
“Oẳng! Oẳng!” Vượng Tài đang ngủ cũng phải nhảy dựng lên vì một cái lá cải mọc quá nhanh quất trúng mông nó. Con Ma Lang huyền thoại hoảng hốt bỏ chạy, mắt trố lồi nhìn cây rau mà nó thường xuyên… tè bậy vào.
Diệp Phàm toát mồ hôi hột: “Nguy rồi, to thế này thì lộ hết! Trận pháp che mắt của mình chỉ cao có hai mét, cái cây này sắp cao vượt quá hàng rào rồi!”
Hắn lập tức vác cái cuốc rỉ sét lên, định bụng “tiễn” gốc cải khổng lồ này về tây thiên để thủ khẩu như bình. Nhưng khi hắn vừa định xuống tay, cây cải dường như cảm nhận được sát khí, cái lá lớn nhất của nó bỗng nhiên gập lại, giống như một bàn tay khép nép cầu xin, thậm chí nó còn rung rinh vẻ nịnh bọt.
Diệp Phàm khựng lại.
Hắn nhận ra trên mỗi phiến lá của nó đều đọng lại những giọt “linh lộ” cực kỳ tinh khiết. Nếu đem đun nước uống, hiệu quả chắc chắn không thua gì đan dược thượng hạng. Quan trọng hơn, linh áp từ đám rau cải này mạnh tới mức nó tạo thành một cái vòm bảo vệ tự nhiên, đẩy lùi hết mọi ma khí tạp chất trong phạm vi trang trại.
“Lão già, ông dạy tôi làm phân bón hay là làm thuốc kích dục cho cây đấy?” Diệp Phàm hét lên trong thức hải.
“Ta… ta cũng không ngờ Trường Sinh Công của ngươi lại phối hợp tốt với Ma thạch hạ phẩm như vậy. Cái này gọi là ‘Cực âm sinh cực dương’. Tiểu tử, ngươi phát tài rồi, đống rau này nếu đem ra ngoài, mỗi gốc có thể đổi lấy một tòa thành của Ma tộc đấy!”
“Phát tài cái đầu ông!” Diệp Phàm nghiến răng, “Có mạng mà tiêu tiền không mới là vấn đề! Tôi chỉ muốn làm một nông dân thầm lặng thôi, ông hiểu không? Thầm lặng!”
Hắn vội vàng vứt cái bát phân bón xuống đất, lập tức rút ra hàng chục đạo phù chú, dán lên thân cây cải khổng lồ.
“Trận pháp Ẩn Hình, kích hoạt! Trận pháp Thu Nhỏ, kích hoạt! Trận pháp Chế Ngự Linh Khí, kích hoạt hết cho ta!”
Sau một hồi bận rộn đến tối mắt tối mũi, gốc cải khổng lồ cuối cùng cũng biến mất trong tầm mắt thường, chỉ còn lại một vầng hào quang mờ mờ dưới tán trận pháp.
Nguyệt Cơ lúc này mới dám rón rén đi tới. Nàng nhìn mảnh đất mà Diệp Phàm vừa “thí nghiệm”, sau đó nhìn xuống những mẩu Ma thạch đã biến thành đất màu mỡ dưới chân, toàn thân run rẩy vì xúc động.
“Sư phụ… người… người thực sự đã nghịch chuyển sinh tử.” Nàng quỳ sụp xuống, đôi mắt long lanh đầy sự sùng bái tuyệt đối. “Ngay cả Ma thần cũng chỉ biết phá hoại, nhưng người lại mang tới sự sống từ sự hủy diệt. Hóa ra ‘Trường Sinh Công’ còn bao hàm cả quy luật tái tạo vũ trụ. Nguyệt Cơ thực sự ngu muội, cho đến giờ mới hiểu hết dụng tâm lương khổ của người.”
Diệp Phàm thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán, giọng uể oải: “Ngươi hiểu cái gì? Ta chỉ muốn cái cây này không chết héo để ngày mai còn có cái nấu canh thôi. Thôi, mau lấy gàu múc nước ra đây, hòa cái đống bùn này với nước theo tỷ lệ một phần mười vạn, sau đó tưới cực kỳ loãng cho mấy gốc khoai lang bên kia. Tuyệt đối không được tưới đậm, nhớ chưa?”
“Vâng! Đệ tử tuân mệnh!” Nguyệt Cơ ôm lấy bát bùn lấp lánh như ôm lấy một báu vật thế gian. Nàng thầm nhủ: *Tỷ lệ một phần mười vạn? Sư phụ sợ rằng nếu cho trực tiếp, năng lượng quá lớn sẽ làm nổ tung cả Ma giới này chăng? Người quả là nhân từ, luôn cân nhắc đến sự thăng bằng của thế giới.*
Nàng hăng hái xách nước đi tưới, mỗi động tác đều nhẹ nhàng như đang dâng lễ vật lên thần linh.
Diệp Phàm đứng lại giữa vườn rau, nhìn đống phân bón hữu cơ chế tác từ Ma thạch, lòng đầy phiền muộn. Hắn nhặt lấy một mẩu vụn của khối Ma thạch đã qua tinh luyện, cảm nhận được hơi ấm và linh khí tuôn trào trong đó, thầm nghĩ:
*Cái thứ này nếu lọt vào tay lũ Ma Vương, chắc chắn chúng sẽ liều mạng xông vào đây. Sống ở cái nơi Ma giới này, càng giỏi làm ruộng bao nhiêu, tính mạng lại càng bấp bênh bấy nhiêu. Mình phải chuẩn bị thêm kế hoạch đào hầm sâu thêm mười mét nữa mới yên tâm được.*
Đúng lúc đó, Vượng Tài từ xó nhà lại ló đầu ra, đôi mũi của nó hít hà về phía hũ phân bón còn lại. Thấy Diệp Phàm không để ý, nó liếm thử một miếng nhỏ rơi vãi trên mặt đất.
Ngay lập tức, lông trên người Vượng Tài dựng đứng lên như bàn chải. Đôi mắt lờ đờ của nó đột ngột trợn tròn, lấp lánh tia sáng xanh đen kỳ dị. Một luồng uy áp cổ xưa từ dòng máu Ma Lang đột ngột thức tỉnh, khiến không gian xung quanh khẽ rung động.
Nhưng cái “oai phong” đó chỉ tồn tại được ba giây.
Vượng Tài bắt đầu quay cuồng tại chỗ, đuôi ngoáy tít như quạt điện, cái lưỡi thè ra thở hồng hộc. Nó cảm thấy năng lượng trong người quá dồi dào, cần phải xả bớt. Và thế là, con Ma Lang huyền thoại lao ra hàng rào, bắt đầu dùng chân cào đất như điên dại để đào bới.
“Ê! Vượng Tài! Ngươi định đào móng nhà đấy à?” Diệp Phàm hét lớn, cầm cái cuốc đuổi theo.
Một buổi sáng náo nhiệt lại bắt đầu ở trang trại bí mật. Ở đó có một người thầy đang đau đầu vì rau mọc quá tốt, một cô đồ đệ đang mải mê “não bổ” về cứu thế nhân sinh, và một con chó đang hăng hái làm nhiệm vụ… thợ xây bất đắc dĩ.
Trong chiếc nhẫn rỉ sét, lão Ma đầu thở dài: “Trường Sinh Môn đời này rốt cuộc đã sinh ra loại quái thai gì thế này? Một cái phân bón rác rưởi cũng có thể biến cả thung lũng thành thánh địa. Xem ra, Ma giới này sắp không được yên ổn với nó rồi…”
Diệp Phàm không nghe thấy lời lão, hắn chỉ bận lo lắng nhìn về hướng đường biên giới xa xăm: *Không biết có kẻ nào ngửi thấy mùi phân bón thơm này không nhỉ? Ngày mai phải rắc thêm ít phân bón thường của lợn để ngụy trang mới được. An toàn là trên hết, cẩn trọng vẫn là vương đạo!*