Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 33: Cây ớt chỉ thiên và vũ khí hóa học đầu tiên
**Chương 33: Cây ớt chỉ thiên và vũ khí hóa học đầu tiên**
Sáng sớm tại Hắc Thổ Hoang Nguyên, bầu trời vẫn là một màu đỏ tía âm u đặc trưng của Ma giới, nhưng bầu không khí bên trong trang trại của Diệp Phàm lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Sau sự kiện Vượng Tài “phê” phân bón ma thạch rồi điên cuồng đào bới đêm qua, Diệp Phàm cảm thấy một nỗi bất an sâu sắc đang gặm nhấm tâm trí.
“Quá sơ hở! Thật sự là quá sơ hở!”
Diệp Phàm vừa lẩm bẩm vừa đi quanh hàng rào làm bằng xương Ma thú đã được anh gia cố bằng ba tầng trận pháp che giấu. Anh nhìn xuống luống đất đen vừa được thanh lọc, nơi những mầm xanh đang vươn lên mơn mởn. Trong mắt người thường, đây là dấu hiệu của sự sống, nhưng trong mắt một “Cẩu đạo” lão luyện như Diệp Phàm, đây chính là một bảng hiệu neon khổng lồ chạy dòng chữ: “Ở đây có đại lão ẩn thế, mau đến gây sự đi!”.
Tại Ma giới, một ngọn cỏ xanh còn quý hơn một khối huyết ngọc. Việc anh biến một vùng đất chết thành vườn rau xanh mướt chẳng khác nào cầm một thỏi vàng đi dạo giữa hang trộm.
“Phải có vũ khí. Không phải loại vũ khí giết người vạn dặm khiến thiên hạ chú ý, mà phải là thứ gì đó… bẩn thỉu một chút, khó chịu một chút, khiến kẻ thù vừa thấy đã muốn bỏ chạy mà không biết tại sao.”
Diệp Phàm vuốt cằm, ánh mắt dừng lại ở góc vườn phía Đông, nơi anh đang trồng thử nghiệm một loại cây đặc biệt. Đó là giống “Ớt chỉ thiên” mà anh mang từ Nhân giới sang, nhưng sau khi được tưới bằng nước suối thanh lọc và bón bằng phân Ma thạch, chúng đã biến dị thành một thứ quái thai.
Cây ớt cao tầm nửa mét, lá đen tuyền, nhưng quả lại đỏ rực như được nung từ nham thạch nóng chảy nhất dưới vực sâu Cửu U. Điều đáng sợ là những quả ớt này không rủ xuống mà đều chĩa thẳng lên trời, tỏa ra một tầng hỏa độc mờ nhạt khiến không khí xung quanh hơi biến dạng.
Diệp Phàm gọi nó là: **Cửu U Tạc Liệt Ớt**.
“Tiểu tử, ngươi lại định giở trò gì nữa đây?” Tiếng của lão Ma đầu Vong Tiên vang lên từ chiếc nhẫn rỉ sét, giọng lão đầy vẻ khinh miệt. “Với tư chất của ngươi, chỉ cần tu luyện ‘Trường Sinh Công’ thêm vài năm, đột phá tầng thứ mười một, thì dăm ba tên Ma Tướng chỉ cần một cái phẩy tay là tan xác. Ngươi lại đi phí thời gian với mấy quả trái cây hôi hám này?”
Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng: “Lão già, ngươi thì biết cái gì? Giết người là hạ sách. Sát nhân thì sẽ kết thù, kết thù thì sẽ có kẻ đến báo thù, vòng tuần hoàn đó bao giờ mới dứt? Ta là người tu tiên theo hệ hòa bình. Ta chỉ muốn bọn chúng cảm thấy hối hận vì đã được sinh ra trên đời này mỗi khi nhìn thấy trang trại của ta thôi.”
Nói rồi, Diệp Phàm hít một hơi thật sâu, bắt đầu trang bị “đồ bảo hộ”.
Hắn lấy ra một tấm da của Thổ Địa Quy — loại ma thú có khả năng cách tuyệt hoàn toàn khí vị — rồi tỉ mỉ chế thành một bộ quần áo kín mít từ đầu đến chân. Chưa hết, anh còn dùng nhựa cây ma liên gắn thêm một tấm pha lê mỏng lên mặt làm kính chắn, bên trong nhồi đầy thảo dược thanh lọc để làm “mặt nạ phòng độc”.
Vong Tiên nhìn bộ dạng kỳ dị của Diệp Phàm, không nhịn được mà cười nhạo: “Trông ngươi giống như một con sâu róm to xác. Ngươi sợ mấy quả ớt đó đến thế sao?”
Diệp Phàm không thèm đáp, dùng một đôi đũa bằng gỗ trừ tà, cẩn thận hái từng quả ớt đỏ rực bỏ vào một cái vạc nhỏ. Chỉ riêng việc hái xuống thôi, khí tức nóng bỏng tỏa ra cũng đủ làm lớp cỏ dại xung quanh cháy xém.
Lúc này, Nguyệt Cơ — nàng công chúa Ma tộc đang trong thân phận “người hầu tưới nước” — vừa xách nước đi ngang qua. Thấy bộ dạng “phi hành gia” của Diệp Phàm, nàng đứng hình mất ba giây. Đôi mắt đẹp của nàng chớp chớp, nội tâm bắt đầu dậy sóng.
*”Chủ nhân lại bắt đầu luyện chế cấm thuật gì rồi? Bộ trang phục đó… chẳng lẽ khí độc của loại dược liệu này mạnh đến mức ngay cả đại năng ẩn thế như ngài ấy cũng phải kiêng dè? Nhìn xem, những quả đỏ kia, trông chúng giống như chứa đựng hỏa diệm tàn ác nhất của Ma giới. Chẳng lẽ… ngài ấy đang chế tạo ‘Phệ Hồn Đạn’ trong truyền thuyết?”*
Nguyệt Cơ run rẩy, càng thêm tin tưởng rằng mỗi hành động kỳ quặc của Diệp Phàm đều mang thâm ý hủy thiên diệt địa. Nàng vội vã cúi đầu, bước đi thật khẽ, sợ làm phiền đến quá trình “chế tạo vũ khí sinh học” của đại lão.
Tại giữa sân, Diệp Phàm bắt đầu công đoạn quan trọng nhất: Chế biến bột ớt.
Hắn không dùng lửa để sấy, mà dùng linh lực nhẹ nhàng hút hết nước trong quả ớt ra. Quá trình này đòi hỏi sự kiểm soát cực kỳ tinh vi. Nếu dùng lực quá mạnh, ớt sẽ nổ, hỏa độc phát tán thì chính hắn cũng không chịu nổi.
Sau khi ớt đã khô giòn, Diệp Phàm nhấc chày gỗ lên.
“Vượng Tài, tránh xa ra!” Diệp Phàm hét lớn qua lớp mặt nạ.
Con chó đen Vượng Tài vốn đang nằm ngủ, nghe thấy tiếng chủ nhân thì vểnh tai lên, lờ đờ nhìn cái vạc đỏ rực. Với bản tính tò mò của loài Ma Lang (dù đã bị thoái hóa thành chó giữ vườn), nó lân la tiến lại gần, mũi hếch lên định hít một hơi.
*Cộp.*
Cái chày gỗ giáng xuống vạc. Một làn khói mỏng màu đỏ cam bay ra.
Chỉ trong tích tắc, tai của Vượng Tài dựng đứng như bị điện giật. Nó hắt hơi liên tục mười cái, mỗi cái hắt hơi đều mang theo hỏa tinh bắn ra từ mũi. Đôi mắt vốn luôn lờ đờ của nó đột nhiên đỏ ngầu, nước mắt nước mũi chảy dài. Nó gâu lên một tiếng kinh hoàng rồi ba chân bốn cẳng lao thẳng xuống hồ nước sâu ở cuối trang trại, phát ra tiếng “xèo xèo” như sắt nung nhúng vào nước lạnh.
Lão Ma đầu Vong Tiên thấy thế thì không tin vào mắt mình: “Hả? Một con Thôn Phệ Ma Lang lại bị mùi của một quả thực vật làm cho thảm hại thế kia? Để lão phu xem nào…”
Vong Tiên tò mò xuất ra một tia thần thức, nhẹ nhàng chạm vào làn khói đỏ đó.
“AAAAAAA! TIỂU TỬ! NGƯƠI GIẾT NGƯỜI ĐẤY À!!!”
Tiếng thét xé lòng vang vọng trong não hải của Diệp Phàm. Tia thần thức của Vong Tiên như bị nhúng vào axit, nóng đến mức linh hồn lão cũng phải vặn vẹo. Lão vội vã rúc sâu vào tận cùng của chiếc nhẫn, không dám thò đầu ra nữa.
“Cay… Cay thấu linh hồn! Đây không phải là thực vật, đây là tà vật!” Lão Ma đầu rên rỉ, giọng run lẩy bẩy.
Diệp Phàm thỏa mãn nhìn thành phẩm. Bột ớt sau khi giã mịn có màu đỏ tươi sặc sỡ, nhưng bên trong chứa đựng nồng độ hỏa độc cực cao kết hợp với vị cay xuyên thấu mọi lớp phòng ngự sinh học.
Hắn lấy ra những chiếc túi vải nhỏ bằng bàn tay, vốn được may từ da trăn lửa có độ bền cao. Hắn cẩn thận đổ bột ớt vào, sau đó nhét thêm một loại phù chú do chính hắn chế tạo: **”Cuồng Phong Phù”** cải biên.
Nguyên lý của nó rất đơn giản: Khi ném cái túi này ra và kích hoạt phù chú, một luồng gió lốc mạnh mẽ sẽ ngay lập tức bùng nổ trong không gian hẹp, thổi tung toàn bộ bột ớt tạo thành một vùng “sương mù đỏ” trong phạm vi bán kính 20 mét.
“Đây không phải là giết chóc, đây là giáo dục tâm hồn.” Diệp Phàm lẩm bẩm, cầm một cái túi lên với vẻ đầy tự hào. “Ta đặt tên cho nó là: **’Hương Vị Của Sự Hối Lỗi’**. Nếu tên nào dám xông vào trang trại, ta sẽ cho hắn biết thế nào là nước mắt lăn dài.”
Để kiểm tra hiệu quả, Diệp Phàm đi đến rìa hàng rào, nơi có một con **Huyết Nha** (Quạ máu) — loài chim trinh thám phiền phức của Ma giới — đang đậu trên cây Ma Huyên nhòm ngó.
Hắn nhẹ nhàng ném túi bột ớt về phía gốc cây.
*Bùm!*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, sau đó là một quầng sáng đỏ cam bùng phát rực rỡ. Không có mảnh đạn, không có hỏa diệm thiêu đốt, chỉ có một đám mây bột mịn màu đỏ bao trùm lấy con quạ.
Chỉ mất nửa giây để hiệu ứng xuất hiện.
Con Huyết Nha tội nghiệp thậm chí không kịp kêu lên một tiếng báo động. Nó đột ngột gục đầu, đôi cánh đập loạn xạ như bị động kinh. Sau đó, nó rơi thẳng xuống đất, hai chân chĩa lên trời, nước mắt từ hai cái mắt nhỏ tí xíu của nó tuôn ra như suối, miệng không ngừng khạc nhổ ra những búng khói đỏ cam. Cuối cùng, nó bò lê bò lết bằng cánh, tìm cách đâm đầu vào gốc cây để… tự sát vì quá cay.
Nguyệt Cơ đứng xa nhìn thấy cảnh này, da gà nổi lên toàn thân. Nàng chưa bao giờ thấy loại độc dược nào không gây ra vết thương bên ngoài nhưng lại khiến một sinh vật Ma giới phải chọn cách tự tử để giải thoát một cách nhanh chóng như vậy.
*”Quá tàn độc! Chủ nhân thật sự là một đại ma đầu cực kỳ nguy hiểm. Ngài ấy chế ra thứ bột này chắc chắn là để đối phó với những quân đoàn Ma binh số lượng lớn. Thử tưởng tượng hàng vạn chiến binh bị phủ trong làn khói này… Ma giới sẽ trở thành một bể nước mắt mất!”*
Trong khi Nguyệt Cơ đang chìm trong suy nghĩ sợ hãi, Diệp Phàm lại đang gật gù đắc ý. Hắn nhanh chóng sản xuất hàng loạt, làm ra khoảng năm mươi chiếc túi “Hương Vị Của Sự Hối Lỗi”. Chưa dừng lại ở đó, anh còn nảy ra ý tưởng mới.
“Nếu chỉ ném thì hơi thủ công. Nếu mình gắn chúng vào các bẫy lò xo quanh hàng rào, kẻ nào vừa chạm vào rào sẽ bị xịt thẳng vào mặt… Ừm, đúng là một ý tưởng thiên tài.”
Anh còn chuẩn bị thêm một loại “vũ khí hóa học” thứ hai: **”Dung Dịch Ớt Tẩy Rửa”**. Đây là tinh dầu ớt nguyên chất được cô đặc lại. Hắn đem trộn nó với nhựa cây cao su Ma giới rồi quét lên bề mặt của hàng rào xương.
“Thế này thì ngay cả những kẻ có khả năng tàng hình hay bò qua tường cũng sẽ được trải nghiệm cảm giác bỏng rát cấp độ mười.”
Hoàn thành xong công việc, Diệp Phàm cởi bỏ bộ đồ bảo hộ, thở phào một cái. Hắn nhìn trang trại nhỏ của mình, cảm thấy chỉ số an toàn đã tăng vọt lên từ 30% lên… 35%. Đối với một kẻ cẩu đạo, mỗi 1% tăng thêm đều đáng giá vạn lượng ma tinh.
Tuy nhiên, Diệp Phàm không hề biết rằng, chính làn khói đỏ từ đợt thử nghiệm của hắn đã theo gió bay ra ngoài phạm vi trang trại.
Cánh đó mười dặm, một toán lính tuần tra của một lãnh chúa nhỏ gần đó đang đi ngang qua. Một cơn gió thoảng qua mang theo vài hạt bụi mịn màu đỏ cam lơ lửng.
“Này, cái mùi gì mà… HẮT XÌ!” Tên tiểu đội trưởng chưa kịp nói hết câu đã khuỵu xuống.
Mười lăm phút sau, cả tiểu đội mười người quỳ rạp dưới đất, người này ôm mặt người kia, vừa khóc vừa mắng cha chửi mẹ, tiếng khóc thảm thiết vang tận trời mây.
Lời đồn bắt đầu lan truyền từ ngày hôm đó: Ở phía Hắc Thổ Hoang Nguyên có một vùng “Vực thẳm lệ quỷ”. Bất kỳ ai bước vào đó đều sẽ bị một loại nguyền rủa vô hình ám vào, khiến họ phải khóc lóc đau khổ đến mức mất đi ý chí chiến đấu. Có người còn khẳng định đó là “Lời nguyền của Thánh nhân hối lỗi”, ai trúng phải sẽ nhìn thấy hết thảy tội lỗi của mình mà bật khóc.
Diệp Phàm vẫn thong dong xới đất cho luống cải bắp, hoàn toàn không hay biết mình vừa được thăng cấp từ “Ma nông nghèo khổ” lên thành “Bậc thầy nguyền rủa” trong truyền thuyết Ma giới.
“Haiz, sống ở Ma giới này mệt thật, phải lo đủ thứ.” Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán, rồi cúi xuống nói với Vượng Tài — lúc này vẫn đang run rẩy không dám đến gần anh — “Vượng Tài, lát nữa đi bón phân nhé, hôm nay chúng ta sẽ trồng thêm một luống tỏi Ma. Nghe nói tỏi có tác dụng sát khuẩn rất tốt, có lẽ sẽ giúp cải thiện môi trường cho chúng ta.”
Vong Tiên trong nhẫn nghe thấy từ “tỏi” thì linh hồn khẽ run lên một cái. Lão thầm cầu nguyện cho đám ma đầu nào vô phúc sắp vướng vào cái trang trại quái đản này. Ớt đã như vậy, tỏi của tên tiểu tử này không chừng có thể đuổi được cả Thần linh mất.
Hắc Thổ Hoang Nguyên, một ngày làm ruộng bình thường của Diệp Phàm lại trôi qua như thế — một cách lặng lẽ, thận trọng và… vô cùng cay nồng.