Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 43: Diệp Thiên xuất hiện: Thiên tài hay kẻ phá bĩnh?
**CHƯƠNG 43: DIỆP THIÊN XUẤT HIỆN: THIÊN TÀI HAY KẺ PHÁ BĨNH?**
Buổi sớm ở Hắc Thổ Hoang Nguyên thường bắt đầu bằng những tiếng gào rú xé tai của lũ quỷ điểu và bầu trời màu huyết dụ đặc quánh ma khí. Thế nhưng, trong phạm vi vài dặm của “Trường Sinh Nông Trại”, không khí lại thanh khiết một cách dị thường.
Diệp Phàm thức dậy vào đúng canh giờ thứ tư, theo đúng lịch trình dưỡng sinh mười vạn năm không đổi của Trường Sinh Môn. Hắn vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc như đậu rang, sau đó việc đầu tiên không phải là rửa mặt, mà là kiểm tra 108 lớp “Trận Pháp Ẩn Nấp” và “Kết Giới Cảnh Báo” quanh lán trại.
“Tốt, không có dấu hiệu bị phá hoại. Bẫy thú ở phía đông vẫn còn nguyên, chỉ có một con Ma Thỏ xấu số bị kẹt vào, tí nữa có thêm món thịt hầm.” – Diệp Phàm lầm bầm, tay thoăn thoắt gãi đầu con chó đen gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới chân giường.
“Vượng Tài, dậy đi làm việc. Hôm nay phải tưới phân cho ruộng Củ Cải Đen, nhớ sủa to một chút để xua lũ sâu đục thân biến dị, đừng có mà chỉ biết ngủ!”
Vượng Tài – vốn là Thôn Phệ Ma Lang danh chấn một thời, nay lại có dáng vẻ của một con chó đen ốm đói – hé một con mắt lờ đờ nhìn chủ nhân, sau đó thê thảm “Gâu” lên một tiếng lấy lệ. Trong đầu nó đang nghĩ: *Ta là Ma Lang, không phải ma nông! Nếu không vì củ khoai lang nướng có chứa linh khí tinh thuần kia, ta đã… ta đã… thôi, khoai lang ngon thật.*
Diệp Phàm vác cái cuốc rỉ sét ra vườn. Đây là bảo vật trấn phái của Trường Sinh Môn, từng xẻ đôi đại dương, nay lại được dùng để xới đất bón phân. Với Diệp Phàm, sống sót mới là đạo, nổi danh là chết sớm. Hắn tu luyện “Trường Sinh Công” đến tầng thứ mười, khí tức bình thản đến mức nếu ném vào đám đông người phàm, hắn còn nhạt nhòa hơn cả một lão nông chính hiệu. Nhưng chính cái sự “bình thường” quá mức ấy lại là tấm khiên bảo vệ hắn tốt nhất giữa Ma Giới đầy rẫy chém giết này.
Đang lúc Diệp Phàm đang lom khom kiểm tra từng lá cải, bỗng nhiên, một luồng áp lực khủng khiếp từ trên trời giáng xuống.
*OÀNG!*
Một tia sấm sét màu tím đen bổ nhào xuống ngay phía ngoài cổng chính của nông trại. Đất đá bắn tung tóe, một vết nứt dài kéo dọc mặt đất đỏ quạch. Ma khí cuồn cuộn bốc lên, trong làn khói đen kịt, một bóng người hiên ngang bước ra.
Đó là một nam tử trẻ tuổi, diện mạo cực kỳ tuấn tú nhưng mang theo vẻ tà mị đặc trưng của Ma tộc cấp cao. Hắn mặc trường bào thêu lân phiến bằng chỉ vàng, trên tay cầm một cây trường thương tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Đôi mắt hắn tựa như hai hố đen, nhìn xoáy vào khoảng không trước mặt.
Diệp Thiên – Thánh tử của Vạn Ma Điện, thiên tài nghìn năm có một, kẻ vừa mới đột phá Ma Vương cảnh ở tuổi ba mươi.
“Kẻ nào là U Minh Ma Quân? Mau bước ra đây chịu chết!” – Tiếng quát của Diệp Thiên chấn động cả thung lũng, làm rụng mấy cái lá của cây Ma Cải bắp mà Diệp Phàm vừa mất công chăm sóc.
Diệp Phàm đứng đực mặt ra giữa ruộng rau, cái cuốc vẫn còn đang dính đầy phân hữu cơ (đã qua thanh lọc). Hắn run rẩy, tâm trạng lúc này không phải là kinh sợ khí thế của đối phương, mà là… xót của.
*Mẹ kiếp, cái lá cải đó trị giá ba khối Ma tinh cấp thấp đấy!*
Trong nhẫn cổ, lão Ma Đầu Vong Tiên đột ngột tỉnh giấc, gào lên: “Tiểu tử! Kẻ này không đơn giản. Hắn có khí tức của Hoàng tộc Ma tộc, tu vi Ma Vương chính tông. Hắn chắc chắn nhận ra sự bất thường của mảnh đất này. Mau, dùng ‘Càn Khôn Đại Na Di’ trốn đi!”
Diệp Phàm nuốt nước bọt, đầu óc hoạt động hết công suất. *Chạy? Không được, chạy là để lại nông trại, mất bao công sức. Hơn nữa, cẩu đạo dạy rằng: Nếu kẻ địch tìm đến tận cửa, trốn chạy sẽ để lại dấu vết. Phải đánh lạc hướng, hoặc là… đóng kịch.*
Hắn ngay lập tức thu liễm toàn bộ một tia khí tức nhỏ nhất của Trường Sinh Công, mặt mũi lem luốc đất cát, run cầm cập quỳ sụp xuống, hướng về phía Diệp Thiên mà lạy lục:
“Đại nhân! Ma Vương đại nhân tha mạng! Tiểu nhân chỉ là một kẻ trồng rau dạo, không biết U Minh Ma Quân là ai cả! Có phải ngài tìm nhầm chỗ không? Chỗ này chỉ có rau bắp cải và phân bón thôi ạ!”
Diệp Thiên cau mày. Hắn từ Vạn Ma Điện đi xa vạn dặm tới đây vì nghe đồn có một vị “U Minh Ma Quân” bí ẩn đang bí mật thu nạp thế lực tại vùng biên viễn, dùng “tà thuật” (rau xanh) để thao túng lòng người. Hắn vốn tưởng sẽ gặp một đại ma đầu đầu đội trời chân đạp đất, sát khí đằng sát vân.
Nhưng trước mắt hắn là cái gì?
Một lão nông dân hèn mọn, quần áo vá chằng vá vá, cả người toát ra mùi phân bón nồng nặc, và một con chó gầy giơ xương đang nhìn hắn như nhìn một thằng ngốc.
“Ngươi là người trông vườn ở đây?” – Diệp Thiên lạnh lùng hỏi, cây trường thương trong tay khẽ rung lên, tỏa ra luồng sát khí khiến cỏ dại xung quanh héo rũ.
“Vâng, vâng ạ! Tiểu nhân tên là… Diệp Đại, được một vị đại nhân cứu giúp rồi cho ở đây trông coi mảnh vườn này.” – Diệp Phàm vừa nói vừa cúi đầu, trong lòng thì lẩm bẩm: *Tên này kiêu ngạo quá, khí thế này chắc chắn là muốn phá hoại môi trường sinh thái. Phải tống cổ hắn đi nhanh mới được.*
Đúng lúc này, Nguyệt Cơ từ trong lán đi ra. Cô vừa tắm xong, tóc còn hơi ướt, khoác lên mình bộ đồ vải thô nhưng vẫn không che giấu được vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành của công chúa Ma tộc. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nàng sững người lại.
“Diệp Thiên? Sao ngươi lại ở đây?”
Diệp Thiên nhìn thấy Nguyệt Cơ, đôi mắt sáng rực lên: “Nguyệt Cơ công chúa! Thì ra tin đồn là thật. Nàng bị tên ‘U Minh’ kia bắt giữ làm nô lệ trồng rau? Thật là sỉ nhục Ma tộc chúng ta! Nàng đừng sợ, ta đến để giết hắn và đưa nàng về.”
Nguyệt Cơ chớp chớp mắt. Nàng nhìn “đại năng ẩn thế” Diệp Phàm đang quỳ dưới đất diễn kịch, rồi nhìn sang Diệp Thiên đang hăng máu chiến đấu. Nàng lập tức “não bổ” ra một kế hoạch thâm sâu của chủ nhân:
*Chủ nhân nhất định đang dùng cách này để thử thách tâm tính của Diệp Thiên. Hoặc có lẽ, Ngài đang dạy mình rằng: Đối mặt với kẻ thù không nhất thiết phải dùng vũ lực, mà phải dùng sự khiêm nhường để làm chúng chủ quan. Chủ nhân đúng là nhìn xa trông rộng!*
“Diệp Thiên, ngươi đừng làm càn!” – Nguyệt Cơ nghiêm mặt – “Nơi này không có U Minh Ma Quân nào cả, chỉ có Diệp tiên sinh. Người đang giúp ta tu hành tâm tính. Ngươi mau đi đi, nếu không hối hận không kịp đâu!”
Câu nói này của Nguyệt Cơ chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Diệp Thiên nghiến răng, lòng ghen tông bùng phát. Một thiên tài như hắn còn chưa bao giờ được Nguyệt Cơ liếc nhìn một cái tử tế, vậy mà lão già trồng rau này lại có thể ở gần nàng hằng ngày?
“Hối hận? Trong từ điển của Diệp Thiên ta không có hai chữ đó!” – Diệp Thiên vung trường thương, một vệt lửa đen xé rách mặt đất, nhắm thẳng vào đầu Diệp Phàm – “Lão già, ta không tin một kẻ bình phàm lại có thể lập nên kết giới bảo hộ mảnh đất này. Mau lộ ra nguyên hình!”
Diệp Phàm giật nảy mình. *Ám sát! Thằng này là đồ sát thủ!*
Trong giây phút nghìn cân treo sợi tóc, theo bản năng của một kẻ sống sót lâu năm, Diệp Phàm không đánh lại, mà là… trượt chân. Hắn “vô tình” vấp phải một hòn đá, ngã nhào ra đất. Nhưng cú ngã đó lại chuẩn xác đến mức lách qua mũi thương của Diệp Thiên chỉ trong gang tấc.
Cùng lúc đó, bàn tay đang cầm cái cuốc của hắn khẽ run lên, lưỡi cuốc đập mạnh xuống đất. Một luồng sóng âm cực nhỏ nhưng chứa đựng quy luật của Trường Sinh Công truyền sâu vào lòng đất, kích hoạt toàn bộ hệ thống phòng thủ ngầm.
*Xoạt!*
Dưới chân Diệp Thiên, một bụi cây Ma Cải bắp đột nhiên đột biến, lá của nó nở to ra như những cánh tay khổng lồ, quấn chặt lấy chân của Thánh tử Vạn Ma Điện.
“Cái gì thế này?” – Diệp Thiên giật mình, định dùng ma lực đốt cháy đám lá cải, nhưng hắn kinh hoàng nhận ra ma lực của mình khi chạm vào lá cải liền biến mất tăm, như bị một hố đen nuốt chửng.
“Đại nhân! Cẩn thận, bắp cải nhà tôi hôm nay bị bón hơi quá tay, nó hơi… hăng máu một chút!” – Diệp Phàm vừa bò dậy vừa hốt hoảng la lên, nhưng tay hắn lén lút ném ra một nhúm hạt giống “Cỏ Răng Quỷ” cải tiến.
Chỉ trong vài giây, mảnh vườn hiền hòa bỗng chốc trở thành địa ngục thực vật. Những dây leo chằng chịt, gai nhọn lởm chởm từ lòng đất chui lên, vây khốn Diệp Thiên vào giữa. Diệp Thiên dù là Ma Vương nhưng lại thấy mình như đang đấu với cả một đạo quân ẩn nấp dưới mặt đất. Hắn vung thương chém đứt dây này, dây khác lại mọc lên nhanh hơn.
“Đây không phải là rau! Đây là một loại trận pháp sinh mệnh cao cấp!” – Diệp Thiên thét lên, hắn bắt đầu dùng đến cấm thuật, Ma khí quanh người bùng nổ.
Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn cười sặc sụa: “Ha ha ha! Nhìn xem, đường đường là Thánh tử Vạn Ma Điện mà bị mấy củ cải vây khốn. Diệp Phàm, ngươi đúng là ác độc, dùng linh khí thanh lọc Ma khí của hắn, khiến hắn bây giờ muốn dùng lực cũng không có chỗ mà phát huy!”
Diệp Phàm toát mồ hôi hột: “Lão già im lặng đi! Tôi đang cố cứu mạng hắn đấy. Nếu hắn chết ở đây, Vạn Ma Điện sẽ kéo quân đến san phẳng cái vườn này mất!”
Diệp Phàm vội vàng rút trong người ra một bình gốm nhỏ, miệng hét lớn: “Đại nhân đừng chống cự! Để tiểu nhân dùng nước suối thánh dập lửa ma cho ngài!”
Thực chất, trong bình đó là nước thuốc do Diệp Phàm đặc chế, có tác dụng “vỗ về” tâm hồn (vừa là thuốc ngủ, vừa là thuốc làm mềm ma lực). Hắn hắt một phát trúng ngay mặt Diệp Thiên.
Diệp Thiên đang hăng máu chuẩn bị liều mạng, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi hương thanh khiết của cỏ cây, đất mẹ. Toàn bộ sát khí trong người hắn như bị một xô nước đá dội vào. Đầu óc hắn bỗng chốc trống rỗng, một cảm giác thư thái chưa từng có ập đến.
“Trời ơi… sao… sao ta lại thấy… buồn ngủ thế này?” – Trường thương của Diệp Thiên rơi keng xuống đất. Hắn đứng lảo đảo vài vòng, rồi “ầm” một tiếng, ngã gục ngay cạnh đống phân hữu cơ của Diệp Phàm, ngáy o o như sấm.
Toàn trường im lặng.
Nguyệt Cơ đứng đó, đôi mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ: “Chủ nhân thật là thần thánh. Không cần dùng một giọt máu, chỉ dùng tình yêu thương của vạn vật để cảm hóa kẻ thù. Diệp Thiên ác độc như thế mà giờ đây gương mặt lại bình yên đến vậy.”
Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán, nhìn Thánh tử Vạn Ma Điện đang nằm bên đống phân, trong lòng đau xót vô cùng: “Hỏng rồi, hắn ngã đè nát ba cây xà lách của tôi rồi! Vượng Tài, mau lôi hắn ra sau vườn, xích lại cho ta. Khi nào tỉnh lại, bắt hắn làm phu kéo nước để đền bù tiền rau!”
Vượng Tài sủa vang một tiếng hào hứng. Cuộc sống ở trang trại dạo này đúng là nhàn quá, giờ có thêm một tên Thánh tử làm bạn, chắc chắn sẽ vui lắm. Nó ngậm lấy cổ áo bào dát vàng của Diệp Thiên, lôi xềnh xệch đi như lôi một bao gạo vụn.
Diệp Phàm đứng lại một mình giữa vườn, bắt đầu dọn dẹp bãi chiến trường. Hắn thở dài, ánh mắt đầy lo lắng nhìn về hướng Vạn Ma Điện xa xôi.
“Nguyên tắc cẩu đạo số mười bảy: Nếu không thể giấu nghề được nữa, hãy biến đối phương thành người của mình.” – Hắn nhặt một cây xà lách bị nát lên, tặc lưỡi – “Thánh tử Ma tộc à? Để xem sau một tháng gánh phân, ngươi còn giữ được cái vẻ thiên tài kiêu ngạo đó không.”
Tối hôm đó, Hắc Thổ Hoang Nguyên vẫn chìm trong bóng tối lạnh lẽo, nhưng trong căn hầm bí mật của nông trại, ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt đang trầm ngâm của Diệp Phàm. Hắn đang pha chế một loại “phân bón” mới.
“Vong Tiên, lão nói xem, nếu ta cho hắn ăn ‘Củ cải mất trí nhớ’, liệu hắn có quên mình là Thánh tử không?”
“Tiểu tử, ngươi quá thận trọng rồi. Ta thấy ngươi nên cho hắn ăn ‘Linh mễ’ mỗi ngày, chẳng bao lâu nữa hắn sẽ tự nguyện xin ở lại đây làm nông dân thôi. Ở cái Ma giới đầy rẫy chém giết này, làm sao có nơi nào yên bình hơn mảnh vườn của một tên sợ chết như ngươi chứ?”
Diệp Phàm mỉm cười, một nụ cười hiền hậu như một lão nông thực thụ. Nhưng trong đôi mắt hắn, một tia sáng trí tuệ của Trường Sinh Công đang khẽ lay động.
Câu chuyện về “U Minh Ma Quân” thực ra chỉ mới bắt đầu, và Diệp Thiên chính là kẻ xấu số đầu tiên bước vào thế giới “rau sạch” đầy ám ảnh này.
Sáng hôm sau, khi Diệp Thiên tỉnh dậy, thứ đầu tiên hắn nhìn thấy không phải là trần cung điện nguy nga, mà là cái mông gầy gò của một con chó đen, và một giọng nói nghe như sấm truyền bên tai:
“Tỉnh rồi hả? Mau dậy đi quét chuồng lợn Ma, gánh nước tưới cây. Nếu làm tốt, chiều nay sẽ có khoai lang nướng linh khí cho ăn. Nếu làm không tốt… ta sẽ bón ngươi cho đám cây ăn thịt kia đấy!”
Diệp Thiên nhìn xuống bộ quần áo rách nát của mình, rồi nhìn cái cuốc đặt bên cạnh, mặt mày xám xịt. Hắn – Thánh tử của Vạn Ma Điện, thiên tài của vạn năm, bây giờ chính thức trở thành… người hầu gánh nước tại vùng biên cương.
“Ta… ta sẽ giết ngươi!” – Diệp Thiên yếu ớt thét lên.
“Ừ, quét xong chuồng lợn rồi hãy giết nhé. Nhanh chân lên!” – Diệp Phàm vọng tiếng nói từ ngoài vườn vào, tay vẫn thoăn thoắt hái rau.
Sự nghiệp bình định Ma giới của Diệp Phàm, một cách vô tình, đã tiến thêm một bước dài nhờ sự “giúp sức” của một vị Thánh tử đầy nhiệt huyết. Một cuộc đại cách mạng nông nghiệp thực sự sắp bùng nổ giữa lòng đất quỷ.