Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 44: Thách đấu: Cây cuốc vs Ma kiếm
**CHƯƠNG 44: THÁCH ĐẤU: CÁI CUỐC VS MA KIẾM**
Ánh mặt trời mờ đục của Ma Giới xuyên qua lớp sương mù đen kịt, hắt những tia sáng yếu ớt xuống Hắc Thổ Hoang Nguyên. Tại nông trại của Diệp Phàm, một ngày mới bắt đầu không phải bằng tiếng chim hót líu lo, mà bằng tiếng gầm gừ ngái ngủ của Vượng Tài và tiếng chổi tre loẹt xoẹt nện xuống nền đá.
Diệp Thiên, vị Thánh tử cao cao tại thượng của Vạn Ma Điện, người từng một tay che trời, nay đang cầm một cây chổi lớn gấp đôi thân hình mình, uể oải quét dọn trước cửa chuồng lợn Hỏa Diệm Ngục. Khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây xám xịt như tro tàn, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ. Hắn không thể tin được rằng, chỉ sau một đêm, cuộc đời mình lại rơi xuống vực thẳm của sự nhục nhã như vậy.
“Quét cho sạch vào! Con lợn đó mà hắt hơi vì bụi, ta sẽ bắt ngươi liếm sạch máng ăn của nó đấy!”
Tiếng của Diệp Phàm từ xa vọng lại, nghe thư thái như thể hắn đang dạo chơi trong vườn hoa chứ không phải đang đày đọa một thiên tài ma đạo.
Diệp Thiên nghiến răng đến phát ra tiếng “ken két”. Hắn liếc nhìn về phía bóng dáng đang loay hoay ngoài ruộng rau của Diệp Phàm. Trong lòng hắn, ngọn lửa hận thù đang bốc cháy ngùn ngụt, nhưng lẫn trong đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Hắn tự nhủ: *“Chờ đó, chỉ cần ta khôi phục được một phần mười Ma khí, ta sẽ băm vằm tên Ma nông này thành trăm mảnh!”*
Thực tế, Diệp Phàm chẳng thèm quan tâm đến tâm trạng của Thánh tử. Hắn đang đứng giữa ruộng dưa hấu, tay cầm cái cuốc rỉ sét, khuôn mặt đầy vẻ lo âu.
“Lão già, lão xem cái ngọn cỏ này này.” Diệp Phàm lẩm bẩm với chiếc nhẫn đen trên ngón tay. “Sáng nay ta vừa tưới nước bằng dịch Ma thạch hóa lỏng, nó liền mọc vọt lên. Trông đen sì, tỏa ra sát khí đằng đằng, chẳng lẽ là loại ‘Huyết Độc Ma Cỏ’ trong truyền thuyết có thể ăn thịt người?”
Trong nhẫn, tàn hồn của Lão Ma Đầu Vong Tiên uể oải ngáp một cái: “Thằng nhóc nhát gan, đó chẳng qua là một loại cỏ dại hút quá nhiều ma khí thôi. Ngươi chỉ cần nhổ nó đi là xong, sao phải bày ra bộ dạng như sắp tận thế thế kia?”
Diệp Phàm lắc đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng: “Không được, sư phụ ta đã dạy, phàm là vật lạ xuất hiện ở nơi không bình thường, nhất định có quỷ. Ngươi xem, ngọn cỏ này cứ chĩa thẳng lên trời như một thanh kiếm sắc lẻm. Nếu ta sơ suất để nó cứa vào tay, nhiễm phải ma độc, sau đó dẫn đến thối rữa kinh mạch, rồi tẩu hỏa nhập ma, cuối cùng tan xương nát thịt… Ngươi có gánh vác nổi trách nhiệm này không?”
Vong Tiên nghẹn họng, chỉ muốn hiện hình ra mà tát cho tên đệ tử này một cái. *Sợ chết đến mức này thì còn tu hành cái nỗi gì nữa!*
Lúc này, Diệp Thiên ở phía sau chuồng lợn, đôi mắt bỗng lóe lên một tia sắc lạnh. Hắn nhận ra Diệp Phàm đang quay lưng lại phía mình, toàn tâm toàn ý đối phó với một “ngọn cỏ”. Đây là cơ hội nghìn năm có một!
“Thiên Ma Vô Hình, Vạn Kiếm Quy Tông!”
Diệp Thiên gầm khẽ trong cổ họng. Dù đan điền bị phong ấn, nhưng với tư cách là Thánh tử, hắn vẫn giữ được một tia bản mạng nguyên thần giấu kín. Trong nháy mắt, một thanh Ma kiếm dài chừng ba thước, mỏng như cánh ve, toàn thân tỏa ra làn khói đen kịt của u minh chợt hiện ra giữa không trung.
Đây là “Vạn Ma Kiếm”, một trong những thần binh của Vạn Ma Điện, được rèn từ xương cốt của ngàn con ma thú vạn năm. Nó có thể cắt đứt cả hư không, vô thanh vô sắc.
“Chết đi, tên nông dân thối tha!”
Diệp Thiên dùng hết sức bình sinh, điều khiển Vạn Ma Kiếm lao vút đi. Thanh kiếm biến thành một tia chớp đen, xé toạc không khí, nhắm thẳng vào gáy của Diệp Phàm. Diệp Thiên đã tính toán rất kỹ: chỉ cần thanh kiếm này xuyên qua, dù là Ma Vương cũng phải trọng thương linh hồn.
Đúng lúc thanh Ma kiếm chỉ còn cách gáy Diệp Phàm nửa gang tay, Diệp Phàm bỗng dưng hành động.
Hắn chẳng hề quay đầu lại, dường như hoàn toàn không hay biết có một đòn ám sát kinh thiên động địa đang nhắm vào mình. Trong đầu hắn lúc đó chỉ có một ý nghĩ duy nhất: *“Nhổ sạch ngọn cỏ tai họa này đi cho yên chuyện!”*
Diệp Phàm vung cái cuốc rỉ sét lên. Một động tác xới đất bình thường nhất, vụng về nhất, không hề có chút kỹ xảo hay chiêu thức hoa mỹ nào.
“Cho ngươi này! Cái đồ cỏ dại hư hỏng!”
Cái lưỡi cuốc bằng sắt rỉ đen xì, mẻ cạnh, “vô tình” vung ngang một vòng tròn hoàn mỹ trong không trung.
“Keng!”
Một tiếng va chạm thanh thúy vang lên, không giống tiếng kim loại va nhau, mà giống như tiếng một mảnh thủy tinh mỏng manh bị đập vào một tảng đá vạn năm.
Nguyệt Cơ từ trong căn hầm bước ra, vừa vặn chứng kiến cảnh tượng này. Cô đứng sững lại, đồng tử co rút. Dưới nhãn quan của một công chúa Ma tộc, cô thấy rõ ràng một thanh Ma kiếm cực phẩm, chứa đựng uy lực hủy diệt, bị cái cuốc rỉ sét của Diệp Phàm đập trúng ngay giữa thân kiếm.
“Răng… rắc…”
Trong sự kinh hoàng tột độ của Diệp Thiên, thanh Vạn Ma Kiếm mà hắn luôn tự hào là bất khả chiến bại, thanh kiếm từng chém rách mây trời, giờ đây bỗng nhiên xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện. Chỉ trong chớp mắt, nó vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh nhỏ, biến mất trong làn khói đen.
Diệp Thiên phun ra một ngụm máu lớn, người đổ rạp xuống sân chuồng lợn. Linh hồn phản phệ khiến hắn đau đớn như bị hàng vạn con kiến độc cắn xé. Hắn trố mắt nhìn cái cuốc rỉ sét trong tay Diệp Phàm, môi run bần bật:
“Không… không thể nào… Đó là Vạn Ma Kiếm… Thần khí cấp Ma Vương… Sao có thể bị một cái cuốc…”
Diệp Phàm thì chẳng nghe thấy tiếng kêu gào thầm lặng của Diệp Thiên. Hắn chỉ thấy sau một cú vung cuốc, ngọn cỏ biến dị kia bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một cơn gió lạnh thổi qua. Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh mảnh màu đen vừa rơi xuống đất, lẩm bẩm:
“Ôi chao, cái loại cỏ này còn có cả vỏ cứng như kim loại nữa à? Nguy hiểm thật, hèn gì lúc nãy mình cảm thấy có luồng khí lạnh sống lưng. Suýt chút nữa là tiêu đời rồi.”
Hắn vội vàng vứt mảnh vụn đi như vứt một thứ rác rưởi độc hại, sau đó lo lắng kiểm tra lại cái cuốc của mình.
“Chết tiệt! Mẻ một miếng rồi!” Diệp Phàm xót xa nhìn cái cuốc. “Cái đồ cỏ dại này cứng quá, làm hỏng bảo vật trấn vườn của ta. Lão già, ngươi xem, lần sau ta phải rèn thêm 10 lớp pháp trận phòng ngự lên lưỡi cuốc mới được. Thật là bất cẩn quá đi mất!”
Vong Tiên trong nhẫn bây giờ hoàn toàn cạn lời. Lão đã nhìn thấy thanh Ma kiếm đó, và lão cũng biết rõ cái cuốc rỉ sét của Diệp Phàm thực chất là “Thiên Địa Khai Hoang Phủ” của Trường Sinh Môn bị hỏng. Dù nó bị rỉ sét, nhưng một khi Diệp Phàm sử dụng Trường Sinh Công, mỗi một nhát cuốc đều mang theo “Quy luật sinh diệt”. Thanh kiếm kia đâm vào chẳng khác nào trứng chọi đá.
Nguyệt Cơ hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô lấp lánh sự sùng bái tột cùng. Cô tự nhủ: *“Quả nhiên! Tiền bối không chỉ dùng cuốc để làm ruộng, mà mỗi nhát cuốc của ngài đều là để thanh tẩy Ma giới. Thanh kiếm của tên Thánh tử kia vừa xuất hiện đã bị Ngài nhìn thấu, Ngài mượn việc nhổ cỏ để phá vỡ dã tâm của hắn mà không cần quay đầu lại. Thực lực này… đã vượt xa cả phụ vương ta rồi!”*
Cô vội vã chạy lại gần Diệp Phàm, cúi đầu cung kính: “Chủ nhân, xin Ngài bớt giận. Cái cuốc hỏng rồi để tiểu nữ đi lau chùi cho Ngài.”
Diệp Phàm thở dài, đưa cái cuốc cho cô: “Đúng thế, Nguyệt Cơ, ngươi thấy đấy, làm nông dân đâu có dễ dàng. Cỏ dại ở cái Ma giới này hung dữ quá, hở ra là làm hỏng dụng cụ lao động. Ta đã nói rồi, tu vi không quan trọng bằng công cụ, chúng ta phải khiêm tốn, phải cẩn thận hơn nữa.”
Nói xong, hắn quay đầu nhìn sang phía chuồng lợn, thấy Diệp Thiên đang nằm bẹp dưới đất, máu me đầy mặt. Diệp Phàm nhíu mày, đi lại gần.
Diệp Thiên nhìn thấy cái “bóng ma nông dân” đang tiến lại gần mình, sợ hãi đến mức muốn lết lùi lại nhưng không nổi. Hắn lắp bắp: “Ngươi… ngươi định làm gì? Giết thì giết đi, đừng có nhục mạ ta bằng mấy thứ bắp cải của ngươi nữa!”
Diệp Phàm tặc lưỡi, ngồi xổm xuống trước mặt Thánh tử, giọng đầy vẻ hối lỗi:
“Ài, thanh niên bây giờ thật là, làm việc không cẩn thận gì cả. Chắc là lúc nãy ngươi quét dọn mạnh tay quá, va phải cái cột chuồng lợn nên mới bị thương thành thế này chứ gì? Ta đã bảo rồi, làm ruộng là phải tốn tâm sức, không được nóng nảy.”
Diệp Phàm thò tay vào túi vải bố rách nát, lôi ra một củ cà rốt có màu đỏ thẫm như pha lê, tỏa ra một mùi hương ngọt thanh làm người ta cảm thấy tâm thần sảng khoái.
“Đây, ăn đi. Đây là cà rốt linh khí ta vừa thu hoạch hôm qua. Coi như ta đền bù vì đã bắt ngươi làm việc quá sức. Ăn xong thì nghỉ một lát, rồi dậy dọn dẹp cho nốt chỗ phân lợn kia nhé.”
Diệp Thiên nhìn củ cà rốt, rồi nhìn gương mặt “hiền hậu” của Diệp Phàm. Hắn cảm thấy một sự nhục nhã còn lớn hơn cả cái chết. Hắn muốn hét lên “Ta không ăn đồ của ngươi!”, nhưng cái mùi hương tinh khiết kia đang thấm vào kinh mạch đang tan nát của hắn, xoa dịu nỗi đau của linh hồn một cách thần kỳ.
Cuối cùng, bản năng sinh tồn chiến thắng lòng kiêu hãnh. Diệp Thiên run rẩy nhận lấy củ cà rốt, cắn một miếng.
“Ầm!”
Một luồng linh lực ấm áp như dòng suối xuân chảy tràn qua cơ thể hắn. Những vết nứt trên nguyên thần đang khép lại với tốc độ kinh hồn. Ma khí trong cơ thể hắn không những không mất đi, mà còn bị thanh lọc sạch sẽ các tạp chất, trở nên vô cùng thuần khiết.
Diệp Thiên ngẩn người. Miếng cà rốt trong miệng ngọt lịm, nhưng trong lòng hắn lại đắng chát. Một củ cà rốt của tên nông dân này còn có tác dụng phục hồi mạnh hơn cả Thánh Đan của Vạn Ma Điện? Hắn đột nhiên cảm thấy, thanh Vạn Ma Kiếm bị gãy kia… dường như gãy cũng đáng lắm.
“Chủ nhân, vì sao Ngài lại ban thưởng cho hắn thứ quý giá như vậy?” Nguyệt Cơ đứng bên cạnh, có chút tiếc rẻ hỏi.
Diệp Phàm xua tay, đứng dậy phủi bụi trên áo: “Quý giá gì đâu, chỉ là vài thứ rau củ nhà trồng được thôi. Với lại, hắn mà chết thì ai gánh phân cho ta? Vượng Tài thì quá lười, ngươi thì tay yếu chân mềm. Phải nuôi cho hắn khỏe mạnh thì mới có sức phục vụ sự nghiệp trồng trọt của chúng ta chứ.”
Vượng Tài ở gần đó bỗng dưng hắt hơi một cái, lờ đờ nhìn Diệp Phàm rồi lại nằm xuống sưởi nắng, đuôi vẫy vẫy tỏ vẻ: “Chủ nhân nói đúng, mình lười là đúng rồi.”
Diệp Phàm quay lưng đi về phía nhà bếp, lẩm bẩm tính toán: “Ngày mai phải xây thêm một cái rào chắn cao mười trượng quanh vườn rau mới được. Hôm nay chỉ là một ngọn cỏ cứng, biết đâu ngày mai có một viên đá biết nổ rớt xuống thì sao? Cẩu đạo, cẩu đạo mới là chân lý!”
Diệp Thiên ngồi bần thần giữa sân chuồng lợn, tay cầm nửa củ cà rốt còn lại. Hắn nhìn về phía bóng lưng của Diệp Phàm, một cảm giác suy sụp tinh thần hoàn toàn xâm chiếm tâm trí hắn. Hắn không còn muốn báo thù, không còn muốn giết người. Hắn chỉ muốn hỏi trời cao: *Rốt cuộc là ta đang ở Ma giới, hay là ở trong một trang trại quái dị của một vị Thần tối cao nào đó vậy?*
Trong nhẫn, Vong Tiên cười khổ: “Tiểu tử này, mỗi lần hắn thể hiện thực lực cường hãn xong, đều bồi thêm một câu nhát gan như thế. Đúng là làm khó cho kẻ địch của hắn quá đi.”
Một ngày bình thường (với Diệp Phàm) tại Hắc Thổ Hoang Nguyên cứ thế trôi qua. Một thanh Ma kiếm gãy, một Thánh tử mất đi linh hồn chiến đấu, và một vườn bắp cải đang chuẩn bị bước vào vụ thu hoạch mới. Hòa bình của Ma giới, có vẻ như đang được duy trì bởi một tên nông dân luôn lo sợ rằng một ngày nào đó bắp cải của mình sẽ nổi loạn ám sát chủ nhân.
Diệp Phàm vừa đi vừa ngân nga một điệu hát của Nhân giới, bóng dáng gầy gò của hắn in dài trên mặt đất. Cách đó không xa, hàng rào làm từ xương Ma thú mà hắn vừa dựng lên mấy chương trước dường như đang run rẩy, giống như đang sợ hãi cái cuốc rỉ sét đặt trong tay Nguyệt Cơ.
“Nguyệt Cơ này!”
“Dạ, tiền bối?”
“Ngày mai nhớ nhắc ta bón thêm ít phân lợn cho luống cải chíp. Ta cảm giác chúng đang lớn hơi chậm, có vẻ như áp lực cuộc sống ở Ma giới này làm chúng bị trầm cảm đấy.”
“Tiểu nữ tuân lệnh!”
Diệp Thiên nghe đến hai chữ “phân lợn”, cơ thể bỗng giật nảy một cái. Hắn nhìn xuống củ cà rốt trong tay, bỗng nhiên không biết có nên cắn tiếp hay không… Nếu đây là thứ được bón bằng phân lợn Ma, thì rốt cuộc mình đang ăn cái gì?
Nhưng rồi, hắn lại đưa lên miệng, nhai ngấu nghiến.
“Mẹ kiếp, thơm quá!”
Thánh tử của Vạn Ma Điện chính thức sa ngã vào con đường làm nông dân.
—
Kết thúc chương 44. Trong căn hầm sâu dưới lòng đất, những trận pháp phòng thủ 20 lớp của Diệp Phàm vẫn âm thầm xoay chuyển, như một lời nhắc nhở rằng: sự thận trọng của “cẩu đạo” chính là bức tường thành vững chắc nhất trước mọi sóng gió của Ma giới.