Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 45: Diệp Thiên suy sụp: \”Đạo của ta sai rồi sao?\”

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:22:43 | Lượt xem: 4

Bóng đêm của Ma giới không bao giờ là màu đen thuần túy, nó luôn mang theo sắc đỏ nhạt của vầng trăng máu và thứ sương mù xám xịt đậm mùi lưu huỳnh. Thế nhưng, tại một góc của Hắc Thổ Hoang Nguyên, bên trong hàng rào làm bằng xương trắng của Ma thú cấp cao, Diệp Thiên – vị Thánh tử kiêu hãnh của Vạn Ma Điện – đang ngồi bệt dưới đất, tay cầm nửa củ cà rốt dính đầy bùn, vẻ mặt ngây dại.

Tiếng nhai giòn rụm vang lên trong tĩnh lặng: *Rắc… rắc…*

Mỗi một miếng cà rốt nuốt xuống, Diệp Thiên lại cảm thấy một luồng khí tức thanh khiết như suối nguồn mùa xuân lan tỏa khắp kinh mạch. Những tạp chất trong Ma khí vốn bấy lâu nay luôn hành hạ, khiến hắn dễ nóng nảy, hung sát, giờ đây giống như gặp phải khắc tinh, bị gột rửa một cách triệt để.

“Hương vị này… thứ sức mạnh ôn hòa này… Đạo của ta, bấy lâu nay thực sự sai rồi sao?”

Diệp Thiên lẩm bẩm, nước mắt bỗng nhiên trào ra, lăn dài trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng, tàn nhẫn.

Hắn nhớ lại những năm tháng tu luyện ở Vạn Ma Điện. Để tranh đoạt một viên Ma đan tạp chất, hắn đã phải giết bao nhiêu đồng môn? Để luyện thành Ma kiếm, hắn đã phải ngâm mình trong huyết trì ròng rã chín chín tám mươi mốt ngày, chịu đựng nỗi đau như vạn tiễn xuyên tâm. Hắn luôn tin rằng, Ma đạo là con đường của máu và lửa, là sự hủy diệt để sinh tồn.

Nhưng hôm nay, một tên nông dân trông có vẻ “phàm nhân” vô hại, vừa dùng một cái cuốc rỉ sét bẻ gãy thanh kiếm tâm huyết của hắn, vừa cho hắn ăn một củ cà rốt mà hắn dám cá rằng, dù là Ma Tôn cũng chưa bao giờ được nếm qua thứ tinh khiết đến nhường này.

“Thánh tử? Ngài không sao chứ?” Lão Ma Đầu Vong Tiên từ trong chiếc nhẫn của Diệp Phàm (vốn đang bị rơi lại gần đó) len lén truyền âm, giọng điệu có chút mỉa mai nhưng nhiều hơn là sự đồng cảm. “Đừng buồn, gặp phải tên tiểu tử này, tam quan của ai rồi cũng nát thôi.”

Diệp Thiên ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn vào chiếc nhẫn: “Lão tiền bối, người đi theo hắn lâu rồi đúng không? Hãy nói cho ta biết… hắn rốt cuộc là ai? Có phải là một vị Ma Thần thượng cổ chán ghét chiến tranh, hóa thân thành phu điền để cứu rỗi chúng sinh?”

Vong Tiên trầm mặc một hồi lâu, rồi thở dài: “Lão phu cũng muốn tin như vậy. Nhưng sự thực là… hắn chỉ là một tên sợ chết đến mức bệnh hoạn. Hắn trồng trọt vì hắn nghĩ rằng thực phẩm tự tay làm ra mới không bị bỏ độc, hắn xây hàng rào xương vì hắn nghĩ như vậy mới ‘hơi hơi’ an toàn. Hắn là một kẻ… ‘Cẩu’ đến mức không có giới hạn.”

Diệp Thiên lắc đầu, nụ cười trở nên thê lương: “Không… tiền bối gạt ta. ‘Cẩu’ mà có thể tùy ý lay chuyển thiên địa quy luật sao? Nhìn những luống rau kia mà xem, chúng không phải là rau, đó là những trận đồ sống! Mỗi một gốc bắp cải đều được sắp xếp theo vị trí của các vì tinh tú, hô hấp theo nhịp điệu của linh mạch địa phương. Đây là Đại Đạo Chí Giản!”

Cách đó không xa, Diệp Phàm đang lom khom kiểm tra lại mấy cái bẫy chuột bằng thép (thực ra là Pháp bảo trấn phái của Trường Sinh Môn mà anh lôi ra dùng tạm). Nghe thấy tiếng lầm bầm của Diệp Thiên, Diệp Phàm khẽ rùng mình, tim đập thình thịch.

*“Chết tiệt, tên Thánh tử kia lại đang nhìn mình bằng cái ánh mắt ấy. Hắn chắc chắn là đang nung nấu ý định trả thù cực kỳ thâm độc. Nhìn xem, hắn vừa ăn cà rốt vừa khóc, đó chẳng phải là hận đến thấu xương sao? Chắc chắn hắn đang nghĩ: ‘Ta sẽ ăn sạch cà rốt của ngươi rồi giết ngươi!’”*

Diệp Phàm càng nghĩ càng sợ. Bản tính “Cẩu đạo” trỗi dậy mạnh mẽ. Theo quy tắc sinh tồn số 101 của Trường Sinh Môn: *Nếu không thể giết chết kẻ thù ngay lập tức, hãy biến hắn thành kẻ nợ mình, hoặc khiến hắn sợ mình đến mức không dám ra tay.*

Diệp Phàm quay lại, cố gắng giữ khuôn mặt bình thản nhất có thể, tay vẫn cầm cái cuốc rỉ sét (Thần khí bổ đôi hư không), nhàn nhạt nói:

“Ăn xong rồi thì đi đi. Đừng có ở đây mà làm ảnh hưởng đến quá trình quang hợp của cây cối. Ở đây chỉ có ruộng đất, không có vinh quang của Thánh tử các ngươi đâu.”

Diệp Thiên run lên. “Quang hợp”? Đó là một loại bí thuật viễn cổ gì sao? Nghe cái tên thật là thâm sâu khó lường. Hắn cảm giác như mỗi từ ngữ vị “cao nhân” này thốt ra đều chứa đựng thiên cơ.

“Tiền bối!” Diệp Thiên đột ngột quỳ sụp xuống, đầu chạm mặt đất đen kịt. “Vãn bối Diệp Thiên, bấy lâu nay tự cao tự đại, chỉ biết giết chóc mà không biết sinh sôi, chỉ biết đoạt lấy mà không biết gieo mầm. Đạo của vãn bối đã đi vào ngõ cụt. Xin tiền bối cho phép vãn bối ở lại đây, làm một tên nô bộc quét dọn, nhổ cỏ tưới nước, chỉ cầu được quan sát ‘Quang hợp đạo’ của ngài một chút!”

Diệp Phàm suýt chút nữa thì đánh rơi cái cuốc.

*“Cái gì? Ở lại làm nô bộc? Tên này điên rồi sao? Hắn muốn ở lại để làm nội gián à? Hay là hắn muốn dò la xem mình giấu bùa chú ở đâu?”*

Tâm trí Diệp Phàm xoay chuyển nhanh như điện xẹt. Anh bắt đầu phân tích:

*“Nếu mình đuổi hắn đi, hắn có thể sẽ gọi quân đội Vạn Ma Điện đến san phẳng chỗ này. Nếu mình để hắn ở lại, ít nhất mình còn giám sát được hắn. Với lại… vườn cải chip dạo này sâu nhiều quá, mình thì sợ sâu, Nguyệt Cơ thì vụng về, Vượng Tài thì chỉ biết cắn người… Có một tên Thánh tử làm việc không công cũng không tệ lắm.”*

Sau 15 phút suy nghĩ căng thẳng (mà trong mắt Diệp Thiên là 15 phút khảo nghiệm tâm tính đầy áp lực), Diệp Phàm thở dài một tiếng đầy vẻ “cao nhân đành chịu vậy”:

“Muốn ở lại? Ngươi có biết công việc này gian khổ thế nào không?”

“Vãn bối không sợ khổ! Ma hỏa đốt người vãn bối còn chịu được, sá gì mấy việc chân tay!” Diệp Thiên dập đầu thêm một cái nữa, trong lòng đầy hy vọng.

“Được rồi.” Diệp Phàm hất cằm về phía Nguyệt Cơ đang lóng ngóng cầm bình tưới nước gần đó. “Nguyệt Cơ, đưa cho hắn cái liềm gỗ kia. Từ mai, việc của hắn là cắt cỏ xung quanh hàng rào xương trắng. Lưu ý, cỏ đó gọi là ‘Cỏ Răng Quỷ’, chúng biết cắn người đấy. Nếu ngươi bị nó cắn cụt ngón tay thì đừng có than phiền với ta.”

Diệp Thiên nhìn cái liềm gỗ trông chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi vừa chạm tay vào, hắn lập tức kinh hoàng. Cái liềm này… nó đang không ngừng hấp thụ Ma khí xung quanh rồi chuyển hóa thành một loại dao động mộc hệ dịu nhẹ.

*“Đây chắc chắn là Tiên khí!”* – Diệp Thiên tự khẳng định trong lòng.

Nhưng thực tế, đó chỉ là cái liềm làm bằng gỗ sồi mà Diệp Phàm đẽo gọt khi rảnh rỗi, do tiếp xúc với khí tức Trường Sinh Công của anh quá lâu nên có chút biến hóa mà thôi.

“Vãn bối tuân lệnh chủ thượng!” Diệp Thiên hô to, dõng dạc như đang thề độc trước đại điện tông môn.

Diệp Phàm rùng mình, vội vàng xua tay: “Đừng gọi chủ thượng, nghe tổn thọ lắm. Cứ gọi là… Diệp nông dân đi.”

“Không dám! Vậy xin được gọi ngài là Diệp Sư!”

Diệp Phàm lẩm bẩm: “Diệp Sư… nghe như tên mấy ông thầy đồ vậy. Thôi kệ đi.”

Đêm đó, Diệp Thiên không ngủ. Hắn ngồi ngay ngắn bên cạnh hàng rào xương trắng, ôm cái liềm gỗ vào lòng như ôm một báu vật tuyệt thế. Hắn nhìn ra cánh đồng rau xanh mướt phát ra ánh huỳnh quang nhàn nhạt giữa bóng tối của Ma giới, cảm thấy trái tim vốn luôn băng giá của mình đang dần tan chảy.

Bên trong căn hầm bí mật (đã được bọc thêm lớp phòng ngự thứ 21), Diệp Phàm cũng không ngủ. Anh đang ngồi viết nhật ký dưới ánh đèn dầu linh khí.

*“Ngày… tháng… tại Ma giới.*
*Hôm nay thu phục được một tên tâm thần tên Diệp Thiên. Hắn nói hắn là Thánh tử Vạn Ma Điện, nhưng mình nghi hắn bị tẩu hỏa nhập ma nên mới đòi đi nhổ cỏ. Để cho chắc ăn, mình đã cài đặt 3 tầng trận pháp cảm ứng quanh phòng ngủ của hắn. Chỉ cần hắn có ý định vận động chân nguyên quá mức, hệ thống sẽ tự động dội 100 lít phân hóa lỏng vào đầu hắn.*
*Sống ở nơi đất khách quê người, thực sự là quá nguy hiểm mà. Phải thận trọng, phải cực kỳ thận trọng…”*

Sáng sớm hôm sau, khi những tia sáng đỏ đầu tiên của mặt trời Ma giới xuyên qua làn sương, một cảnh tượng kỳ quái diễn ra tại Hắc Thổ Hoang Nguyên.

Thánh tử Diệp Thiên, người từng vung kiếm diệt cả một gia tộc chỉ vì một lời thách thức, giờ đây đang khom lưng, mồ hôi nhễ nhại, dùng cái liềm gỗ cắt từng sợi cỏ Răng Quỷ. Những sợi cỏ tím lịm, hung hãn quất tới tấp vào tay hắn, nhưng Diệp Thiên không hề dùng hộ thân ma khí để chống lại. Hắn dùng thân thể cường trào của mình để cảm nhận sự đau đớn, mỗi lần bị cắn, hắn lại lầm bầm:

“Đây là sự phản kháng của thiên nhiên… ta phải cảm nhận được tần số của chúng… Diệp Sư nói đúng, làm ruộng là một sự tu luyện tâm tính đỉnh cao.”

Vượng Tài, con Ma Lang gầy gò, đi ngang qua, khinh bỉ nhìn Diệp Thiên một cái rồi thong thả đi tiểu vào một cái cọc rào gần đó. Diệp Thiên thấy vậy, ánh mắt bỗng sáng rực lên:

“Ngay cả con chó của Diệp Sư cũng hành động đầy ý vị thâm sâu! Nước tiểu của nó tưới xuống đất, hóa ra là đang dùng chân nguyên tinh khiết nhất để đánh dấu chủ quyền cho mảnh đất linh thiêng này! Ta hiểu rồi! Ta hoàn toàn hiểu rồi!”

Vong Tiên trong nhẫn nhìn cảnh này, chỉ biết than thở thầm lặng: “Hỏng rồi. Thêm một đứa nữa ‘não bổ’ thành công rồi. Cái trang trại này… sớm muộn gì cũng biến thành một trại tâm thần lớn nhất Ma giới mất thôi.”

Diệp Phàm bước ra từ hầm, vươn vai một cái, nhìn thấy Diệp Thiên đang hì hục làm việc với vẻ mặt hân hoan kỳ lạ. Anh khẽ gật đầu, tự nhủ:

*“Xem ra tên này làm việc cũng khá chăm chỉ. Có lẽ nên cho hắn thêm một củ khoai lang nướng vào bữa trưa để khích lệ. Dù sao thì, muốn lừa người ta làm việc không công cho mình lâu dài, cũng phải có chút ‘bánh vẽ’ mới được.”*

Diệp Phàm không hề hay biết rằng, một củ khoai lang nướng đối với anh là “bánh vẽ”, nhưng đối với Diệp Thiên, đó có lẽ là một “vũ cơ” đột phá cảnh giới mà cả đời hắn khao khát.

Cuộc sống điền văn đầy tính “cẩu đạo” và “não bổ” tại Ma giới, thực sự chỉ mới bắt đầu theo một cách mà chẳng ai có thể ngờ tới. Diệp Thiên, vị Thánh tử “ăn hành” của chúng ta, dường như đã tìm thấy ý nghĩa mới của cuộc đời: Hóa ra, vung kiếm giết người sao có thể vui bằng vác liềm nhổ cỏ?

Đạo của hắn không sai, chỉ là… cái “Đạo” đó cần phải có phân bón của Diệp Phàm mới có thể nảy mầm được.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8