Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 59: Xây dựng hệ thống thủy lợi liên quốc gia

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:31:55 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 59: CÔNG TRÌNH THẾ KỶ – KHI “MA NÔNG” ĐI ĐÀO MƯƠNG**

Sáng sớm tại Hắc Thổ Hoang Nguyên, bầu trời Ma Giới vẫn trung thành với một màu đỏ quạch như máu loãng. Gió lốc mang theo mùi lưu huỳnh và tiếng gào rú của đám quỷ linh phương xa đập vào vách núi, tạo nên những âm thanh ghê rợn.

Thế nhưng, bên trong thung lũng của Diệp Phàm, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt. Ở đây chỉ có mùi đất ẩm, mùi phân bón hữu cơ thoang thoảng và tiếng “gâu gâu” ngái ngủ của một con chó đen gầy gò đang duỗi chân dưới gốc cây ngô đồng biến dị.

Diệp Phàm đứng bên cạnh cái giếng sau nhà, nét mặt nghiêm trọng như đang đối diện với sinh tử đại kiếp. Hắn cầm một sợi dây thừng buộc vào một khối đá mài, thả xuống giếng để đo mực nước. Khi sợi dây chạm đáy, Diệp Phàm kéo lên, nhìn vết nước thấm trên dây rồi thở dài một hơi sườn sượt.

“Nguy hiểm. Quá nguy hiểm! Mực nước đã giảm xuống ba tấc so với tháng trước.”

Nguyệt Cơ vừa mới gánh một đôi thùng từ phía vườn rau đi tới, nghe thấy thế thì khựng lại, đôi mắt tím long lanh lộ vẻ kinh nghi. Nàng đặt đôi thùng xuống, thận trọng hỏi:

– Chủ nhân, mực nước giảm ba tấc thì có sao không? Ngài đã từng nói cái giếng này thông với mạch nước ngầm vĩnh cửu của Ma giới kia mà?

Diệp Phàm quay phắt lại, vẻ mặt đau khổ như vừa mất đi một món bảo pháp thượng phẩm:

– Ngươi thì biết cái gì? Mạch nước ngầm của Ma giới là do Ma khí ngưng tụ mà thành, nhưng ta đã dùng chín chín tám mươi mốt tầng trận pháp để thanh lọc nó thành nước linh khiết. Hiện tại, nhu cầu tưới tiêu của nông trại đang tăng vọt. Mấy trăm mẫu linh mễ mới gieo, rồi hầm rau cải bắp, lại thêm cả cái đám linh dược ‘tiên dược’ mà ta vừa mới ươm… nếu cứ dùng nước giếng, chưa đầy ba năm nữa, cái giếng này sẽ kiệt quệ.

Diệp Phàm đi qua đi lại, tay xoa cằm, lẩm bẩm:

– Mà ngươi biết đấy, ở Ma giới này, nếu không có rau xanh để ổn định tâm trí, bọn ma đầu ngoài kia sẽ điên loạn cả đám. Lúc đó chúng lại tìm đến ta gây sự thì làm sao? Sống ở Ma giới, tiêu chí đầu tiên là gì?

– Là… an toàn? – Nguyệt Cơ thử đáp.

– Sai! Là ‘bền vững’! – Diệp Phàm vung tay. – Muốn an toàn thì phải có hậu thuẫn bền vững. Ta không thể trông chờ vào một cái giếng sắp cạn. Ta cần một nguồn nước ổn định, khổng lồ và vĩnh viễn. Ta cần dẫn nước từ Ma Hải về đây!

“Bùm!”

Lão Ma Đầu Vong Tiên bên trong chiếc nhẫn đồng rỉ sét đang ngủ gật bỗng giật nảy mình, linh thể suýt thì tan rã vì kinh hãi. Lão gào lên trong thức hải của Diệp Phàm:

– Tiểu tử thối! Ngươi điên rồi à? Ngươi có biết Ma Hải nằm cách đây bao xa không? Ba vạn dặm! Hơn nữa, nước ở Ma Hải là ‘Vô Biên Khổ Thủy’, bên trong chứa đầy sát khí vạn năm, một giọt cũng đủ khiến Kim Đan cao thủ mục nát thịt xương. Ngươi muốn dẫn nước đó về để tưới rau? Ngươi muốn nuôi ra một đám yêu ma thực vật để ăn thịt chính mình sao?

Diệp Phàm hừ lạnh trong lòng, đáp lại Lão Ma Đầu:

– Lão già, lão chỉ biết một mà không biết hai. Nước Ma Hải tuy độc, nhưng nồng độ ma khí lại cực cao. Chỉ cần ta xây dựng được một hệ thống thanh lọc ‘ba cấp’ kết hợp với công pháp Trường Sinh của ta, nước đó sẽ biến thành đại bổ phẩm. Hơn nữa, Ma Hải là nguồn nước không bao giờ cạn. Chỉ có làm vậy, ta mới có thể yên tâm ở ẩn thêm mười vạn năm nữa mà không lo thiếu nước pha trà.

Nói là làm, Diệp Phàm lập tức rút ra một cuộn da dê cũ nát, trên đó chằng chịt những đường kẻ mà nếu các đại trận sư của Ma giới nhìn thấy, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết vì độ phức tạp của nó.

– Nguyệt Cơ, chuẩn bị cho ta. Ta cần 1.000 tấn Ma đá đen, 500 tấn cát linh thạch, và… bảo Vượng Tài dậy đi, bảo nó hôm nay chúng ta đi ‘khảo sát công trình’.

Vượng Tài, con chó đen đang nằm sưởi nắng, vừa nghe đến tên mình thì lỗ tai động đậy. Nó hé một con mắt ra, lười biếng rên ư hử một tiếng như muốn bảo: “Để yên cho đại gia ngủ.”

Nhưng Diệp Phàm đã đi tới, lấy ra một củ khoai lang nướng thơm phức. Mùi thơm của khoai lang linh khí len lỏi vào mũi Vượng Tài. Ngay lập tức, con Ma Lang huyền thoại từng làm mưa làm gió khắp cửu vạn dặm năm xưa bật dậy như lò xo, đuôi ngoáy tít thò lò, lưỡi thè dài liếm mép.

– Muốn ăn? Đi làm việc! – Diệp Phàm hất hàm.

Vượng Tài ngay lập tức đứng thẳng bằng hai chân sau, làm tư thế hành lễ như một người hầu thực thụ, khiến Nguyệt Cơ đứng bên cạnh chỉ biết dở khóc dở cười.

Công cuộc xây dựng “Hệ thống thủy lợi liên quốc gia” bắt đầu bằng việc Diệp Phàm vác cái cuốc rỉ sét của mình lên vai. Hắn mặc thêm năm lớp hộ giáp ẩn hình, treo quanh hông năm mươi cái túi trữ vật chứa đầy phù chú tẩu thoát và thuốc nổ (dưa hấu nổ), sau đó mới thận trọng bước chân ra khỏi ranh giới bảo hộ của thung lũng.

– Nguyệt Cơ, ngươi ở lại giữ nhà. Nếu có ai đến hỏi, cứ nói ta đi thăm hàng xóm. Tuyệt đối không được nói ta đi đào mương, rõ chưa? Đào mương là hành động phô trương, sẽ bị người ta chú ý!

Nguyệt Cơ nhìn theo bóng lưng “thận trọng” của chủ nhân mình, người đang đi lẩn lút dưới các lùm cây, lẩm bẩm: “Dẫn nước từ Ma Hải về nhà mà còn bảo là không phô trương? Ngài rốt cuộc có định nghĩa đúng về chữ ‘khiêm tốn’ không vậy?”

Chuyến hành trình của Diệp Phàm đi qua địa phận của nhiều lãnh chúa Ma tộc. Bình thường, bất kỳ một kẻ ngoại lai nào dám nghênh ngang đi qua đây đều sẽ bị xé xác. Nhưng Diệp Phàm thì khác. Hắn đi… dưới đất.

Hắn dùng cái cuốc rỉ sét – thứ thần khí có khả năng xé rách không gian – để đào một con đường ngầm. Mỗi nhát cuốc của hắn trông thì nhẹ tênh, nhưng thực chất là đang khai phá ra một quy luật không gian mới.

– Này tiểu tử, phía trên chúng ta là Huyết Đầu Ma thành đấy. Ngươi đào sát mặt đất thế này, không sợ chúng phát hiện à? – Lão Ma Đầu lo lắng nhắc nhở.

– Lão yên tâm đi. Ta đã bố trí trận pháp tiêu âm và cách ly khí tức mười lớp rồi. Cho dù ta có nổ mìn ở dưới này, bên trên cũng chỉ cảm thấy như một con kiến vừa nhảy qua thôi. – Diệp Phàm vừa đào vừa nhịp nhàng hát một bài đồng dao Nhân giới.

Vượng Tài chạy lon ton phía sau, nhiệm vụ của nó là dùng mõm đẩy đống đất đá vừa đào ra phía sau để nén lại cho bằng phẳng. Một con Thôn Phệ Ma Lang danh tiếng lẫy lừng giờ đây chẳng khác gì một cái máy lu mini.

Sau ba ngày đêm miệt mài “đào mương” lén lút, Diệp Phàm cuối cùng cũng chạm đến bờ của Ma Hải.

Trước mắt hắn là một vùng biển đen ngòm, sóng vỗ ầm ầm vào vách đá gồ ghề. Không giống như biển ở Nhân giới với gió mát rượi, Ma Hải mang theo hơi thở lạnh lẽo từ chín tầng u minh, mỗi cơn sóng đánh lên đều tỏa ra làn sương mù màu đen kịt.

– Cuối cùng cũng đến. Ma Hải đại ca, xin lỗi vì đã mạo muội mượn một ít nước nhé. – Diệp Phàm chấp tay lạy một cái lấy lệ, rồi bắt đầu cắm cái cuốc xuống đất.

Hắn không dẫn nước trực tiếp vào con mương vừa đào. Làm thế là tự sát. Thay vào đó, Diệp Phàm bắt đầu lắp đặt “bộ lọc cấp 1”.

Hắn lấy từ trong túi trữ vật ra hàng ngàn khối xương trắng của Ma thú cấp cao mà hắn “nhặt được” (thực chất là đánh chết đám ma thú quấy rối ruộng rau của hắn). Hắn xếp chúng thành một trận hình hình xoắn ốc bên dưới lòng đất, bao quanh là các lớp cát linh thạch và đá ma thạch đen.

– Đây là hệ thống lọc thẩm thấu ngược bằng lực hấp dẫn. – Diệp Phàm tự hào giải thích với Lão Ma Đầu đang há hốc mồm. – Nước Ma Hải sẽ đi qua lớp xương Ma thú này, sát khí sẽ bị xương hấp thụ, chuyển hóa thành khoáng chất. Sau đó, nó đi qua lớp cát linh thạch để trung hòa tính độc. Cuối cùng, qua lớp màng lọc làm từ xơ của vỏ dừa Ma, nước sẽ sạch đến mức có thể dùng để nấu lẩu được!

– Vỏ dừa Ma? Ngươi lấy đâu ra thứ đó? – Lão Ma Đầu kinh ngạc.

– À, trong thung lũng của ta có vài cây mọc lên từ bãi rác phân bón hữu cơ. Ta thấy vỏ nó bền nên giữ lại làm vật liệu xây dựng. – Diệp Phàm đáp tỉnh bơ.

Sau khi lắp đặt xong hệ thống đầu tiên, nước Ma Hải bắt đầu róc rách chảy vào. Từ một dòng nước đen như mực, sau khi đi qua “cái màng” kỳ dị của Diệp Phàm, nó bắt đầu ngả sang màu xám nhạt, rồi trở thành trong suốt với những tia sáng tím mờ ảo.

Dòng nước bắt đầu chảy dọc theo con mương ngầm dài ba vạn dặm. Diệp Phàm cưỡi lên lưng Vượng Tài, phi nước đại theo dòng nước để kiểm tra từng chặng.

Thế nhưng, biến cố xảy ra khi dòng nước đi qua lãnh địa của **U Ảnh Minh Vương** – một cường giả bậc nhất vùng trung tâm Ma giới.

U Ảnh Minh Vương vốn đang bế quan trong linh mạch ngầm dưới lòng đất để chữa trị vết thương do trận chiến nghìn năm trước để lại. Lão bỗng nhiên ngửi thấy một mùi vị kỳ lạ.

– Hử? Khí tức của Ma Hải? Tại sao Ma Hải lại chảy vào đây? Không… vị nước này… sao lại ngọt như vậy?

U Ảnh Minh Vương mở mắt, ánh mắt ma quái nhìn xuyên thấu qua các lớp đất đá. Lão nhìn thấy một con mương ngầm đang dẫn đi một loại chất lỏng chứa đầy năng lượng tinh khiết, nhưng lại không có sát khí.

– Bảo vật! Tuyệt đối là đại bảo vật của thiên địa! Có kẻ đang âm thầm vận chuyển ‘Thần nước’ qua địa phận của ta? Thật là to gan lớn mật!

U Ảnh Minh Vương biến thành một làn khói đen, lập tức chắn ngang con mương ngầm của Diệp Phàm.

Ở phía đối diện, Diệp Phàm đang ngồi trên lưng Vượng Tài, bỗng dưng phanh gấp.

– Hỏng rồi! Vượng Tài, dừng lại! Phía trước có vật cản.

Diệp Phàm toát mồ hôi hột. Hắn nhìn thấy một bóng đen mờ ảo đang lơ lửng, khí tức bùng phát khiến các vách hầm ngầm của hắn lung lay sắp đổ. Trong lòng Diệp Phàm lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: “Chết tiệt, mình đã rất thận trọng đào sâu 500 trượng rồi mà vẫn trúng phải mạch nhà kẻ khác à? Thôi xong rồi, quả này phải nổ hầm tự sát mất!”

U Ảnh Minh Vương hiện ra hình thể thực sự, một ông lão mặc trường bào đen, khuôn mặt uy nghiêm nhìn Diệp Phàm – lúc này đang cải trang thành một Ma nông già nua, gầy yếu.

– Kẻ nào! Dám trộm đạo mạch dưới đất của bổn vương? – U Ảnh Minh Vương gầm lên, uy áp Ma Vương tầng thứ bảy đè nặng lên không gian.

Diệp Phàm run bần bật (thực chất là hắn đang chuẩn bị ném phù chú nổ). Hắn lắp bắp nói:

– Dạ… dạ bẩm đại vương… tiểu nhân… tiểu nhân chỉ là một lão nông dân nghèo khổ ở biên cương thôi ạ. Nhà tiểu nhân thiếu nước tưới cải bắp quá, nên tiểu nhân mới… mới liều mình đi đào một ít nước về. Xin đại vương tha mạng!

U Ảnh Minh Vương nhíu mày:

– Nông dân? Ngươi bảo ngươi dẫn nước này về để tưới rau? Ngươi có biết đây là nước gì không? Đây là Ma Hải nước được thanh lọc hoàn mỹ đến mức ta chưa từng thấy! Ngươi nghĩ ta là đứa trẻ ba tuổi chắc? Nói mau, ngươi thuộc thế lực nào? Vạn Ma Điện hay Cửu U Phủ?

Diệp Phàm thầm khổ trong lòng. Khổ quá, sao nói thật mà không ai tin vậy? Hắn nhìn về phía sau, dòng nước đang bị tắc lại, bắt đầu dâng cao. Nếu không giải quyết nhanh, áp suất sẽ khiến hệ thống đường ống tự chế của hắn nổ tung, bao nhiêu công sức ba ngày qua coi như đổ sông đổ biển.

Hơn nữa, Diệp Phàm nhận ra rằng nếu hắn quay đầu chạy ngay lúc này, hắn sẽ lộ sơ hở. Mà trong tôn chỉ “Cẩu đạo”, nếu đã bị phát hiện thì phải tiêu diệt toàn bộ manh mối… hoặc là khiến đối phương không dám đuổi theo.

Diệp Phàm hít một hơi sâu, đôi mắt bỗng chốc trở nên thâm trầm (thực chất là hắn đang đếm xem trong túi có bao nhiêu tấm ‘Thiên Lôi Phù’). Hắn trầm giọng nói, âm thanh qua biến đổi trở nên vang vọng và cổ quái:

– Đã nhìn thấu… thì thôi vậy. Lão nhân ta vốn muốn yên ổn làm một kẻ gieo hạt, không ngờ vị đạo hữu đây lại có nhã hứng quản chuyện ‘nước nôi’ của người khác.

Vừa nói, Diệp Phàm vừa khẽ vung cái cuốc rỉ sét trong tay. Một luồng khí tức thanh đạm nhưng cực kỳ bao la, như thể chứa đựng cả một bầu trời linh khí vĩnh cửu của Trường Sinh Môn, thoáng hiện lên rồi biến mất.

U Ảnh Minh Vương giật bắn mình. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, lão cảm thấy linh hồn mình như bị đóng băng. Luồng khí đó không có sát ý, nhưng nó mang theo một loại “trật tự” vượt qua mọi quy tắc của Ma giới. Nó già nua hơn cả vạn vật, cao thâm đến mức lão không thể chạm tới.

“Phản phác quy chân!” – Trong đầu U Ảnh Minh Vương nảy ra bốn chữ này.

“Vị tiền bối này… rốt cuộc là ai? Chỉ là cầm một cái cuốc rỉ mà lại khiến mình cảm thấy nhỏ bé như kiến cỏ? Ngài ấy nói dẫn nước tưới rau… lẽ nào… lẽ nào đó không phải rau thường, mà là Đạo quả trong truyền thuyết? Một vị đại năng lấy thiên địa làm ruộng, lấy Ma Hải làm giếng tưới? Trời ạ, mình vừa suýt nữa đắc tội với một vị Ma Thần đang hóa phàm!”

Thái độ của U Ảnh Minh Vương xoay chuyển 180 độ. Lão lập tức thu liễm toàn bộ uy áp, gập người hành lễ một cách cực kỳ cung kính, trán suýt chạm đất:

– Tiền bối bớt giận! Là tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Tiểu nhân không biết tiền bối đang thi triển ‘Thiên địa thủy đạo’, xin tiền bối lượng thứ!

Diệp Phàm ngẩn người. Gì vậy? Sao lão già này đang định đánh mình lại bỗng dưng quỳ lạy thế kia? Lẽ nào cái cuốc của mình dính phân bón làm lão bị dị ứng à?

Dù hoang mang, nhưng bản năng “giả bộ” của Diệp Phàm lập tức hoạt động:

– Hừ. Ngươi cản trở ta dẫn nước, có biết hậu quả không? Đám rau của ta mà héo một chiếc lá, ngươi có gánh nổi không?

U Ảnh Minh Vương đổ mồ hôi lạnh:

– Tiểu nhân sai rồi! Để tạ tội, tiểu nhân xin được tình nguyện bảo hộ đoạn thủy đạo này qua địa phận của mình. Bất kỳ kẻ nào dám chạm vào một sợi tóc của… ý là một giọt nước của tiền bối, tiểu nhân sẽ khiến chúng thần hình câu diệt!

Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ bộ dạng lạnh lùng:

– Thôi được rồi. Thấy ngươi có lòng thành, ta sẽ không truy cứu. Dẹp đường đi, nước đang dâng lên kìa.

– Tuân lệnh tiền bối! – U Ảnh Minh Vương lập tức thi triển ma pháp, không chỉ dẹp đường mà còn gia cố lại vách hầm bằng kim loại đen bền nhất cho Diệp Phàm.

Nhìn cái bóng đen xun xoe, hăng hái dẫn đường cho mình, Diệp Phàm không khỏi cảm thán: “Ma giới này thật kỳ lạ, cứ tỏ ra nguy hiểm một chút là ai nấy đều trở nên thân thiện lạ thường. Có lẽ mình nên bớt khiêm tốn đi một tí chăng? Không, không được, quá phô trương sẽ đoản mệnh!”

Sau khi chia tay “người hàng xóm tốt bụng” U Ảnh Minh Vương, dòng nước cuối cùng cũng chảy về tới thung lũng của Diệp Phàm.

Ở đoạn cuối, Diệp Phàm lắp đặt một trạm bơm tự động dùng sức gió và đá phù không. Dòng nước tinh khiết từ lòng đất phun lên, theo các rãnh nhỏ mà Diệp Phàm đã đào sẵn quanh thung lũng, tràn vào từng gốc cải bắp, từng hàng linh mễ.

“Rào… rào…”

Tiếng nước chảy róc rách giữa thung lũng như một bản nhạc thần tiên giữa vùng hoang địa chết chóc.

Nguyệt Cơ đứng đó, chứng kiến cảnh dòng nước Ma Hải – thứ nước vốn là tử vong của Ma tộc – giờ đây lóng lánh, hiền hòa tưới tắm cho nông trại, nàng lặng người đi. Nàng đưa tay chạm vào dòng nước, cảm nhận một luồng linh lực ấm áp chảy vào cơ thể.

Vết thương âm ỉ trong linh hồn nàng bao lâu nay, bỗng dưng dịu lại, rồi bắt đầu lành dần.

– Đây… đây không phải là thủy lợi bình thường… – Nguyệt Cơ thì thầm. – Chủ nhân không chỉ dẫn nước về, ngài ấy đang dẫn ‘vận mệnh’ của cả Ma giới về đây…

Lúc này, Diệp Phàm đang ngồi bên bờ mương, mồ hôi nhễ nhại nhưng miệng thì cười toét tận mang tai. Hắn vốc một ngụm nước, tạt lên mặt rồi thỏa mãn nói:

– Thơm! Quá thơm! Vượng Tài, từ nay chúng ta không lo thiếu nước uống nữa nhé. À mà, nồng độ khoáng chất này cao quá, có khi phải bớt phân bón đi, kẻo mấy con gà ăn rau này vào lại hóa thành Phượng Hoàng hết thì hỏng, quản lý mệt lắm.

Lão Ma Đầu Vong Tiên lúc này chỉ còn biết thở dài. Lão nhìn con mương nối dài vạn dặm kia, rồi nhìn cái thung lũng đang bừng bừng sức sống này, lẩm bẩm:

– Tiểu tử này… rốt cuộc là kẻ hèn nhát nhất, hay là kẻ tham vọng nhất cái thiên hạ này đây? Đào cả một vạn dặm Ma giới chỉ để tưới rau… chuyện này mà truyền ra ngoài, e là các Ma Tôn sẽ đồng loạt đập đầu vào tường tự tử hết.

Cùng lúc đó, tại trung tâm thung lũng, hũ mắm tôm mà Diệp Phàm ủ ở chương trước, dưới tác động của luồng nước mới giàu linh khí, bắt đầu tỏa ra một mùi hương “chí mạng”.

Vượng Tài ngay lập tức hắt xì hơi một cái rung chuyển cả núi rừng, rồi nằm bẹp xuống, lấy chân che mũi.

Diệp Phàm đứng dậy, lau tay vào quần, ánh mắt hướng về phía đường chân trời xa xăm, nơi mà dự án tiếp theo của hắn đã bắt đầu nảy mầm:

– Có nước rồi. Có thức ăn ngon rồi. Tiếp theo… có lẽ mình nên xây một cái lồng gà ‘liên hành tinh’ nhỉ? Để trứng gà không bị nát khi mình chuyển nhà qua các cõi khác nhau…

Tiếng cười hài hước của vị “Ma nông” lan tỏa trong thung lũng xanh mướt, giữa một Ma giới vẫn đang rên rỉ vì khát khao và máu lửa. Hệ thống thủy lợi liên quốc gia của Diệp Phàm không chỉ làm dịu cơn khát của những cây cải bắp, mà nó đã bắt đầu âm thầm thay đổi cấu trúc của toàn bộ Ma giới, từ cái nơi tàn bạo nhất, trở thành một trang trại sinh thái rộng lớn, dưới danh nghĩa của một kẻ “Cẩu đạo” chỉ muốn được sống yên ổn để già đi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8