Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 75: Ma giới xuất hiện \”Siêu thị nông sản\”

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:42:59 | Lượt xem: 4

Trên bầu trời của Hắc Thổ Hoang Nguyên, mây đen cuồn cuộn vốn là sắc thái chủ đạo, nay bỗng bị một luồng ánh sáng nhu hòa màu xanh ngọc bích xuyên thủng. Những kẻ hành tẩu trong Ma giới đều biết, nơi đó chính là “vùng cấm địa” của U Minh Ma Quân — một tồn tại bí ẩn có sở thích quái đản là trồng trọt giữa chốn bùn lầy hôi thối.

Diệp Phàm đứng trên một mỏm đá cao, tay cầm cái cuốc rỉ sét quen thuộc, mắt đeo một cặp kính râm làm từ vảy của Mặc Ảnh Long để chống lại cái nắng gắt từ hai mặt trời máu phía xa. Trước mặt anh không còn là mảnh ruộng nhỏ hẹp của ngày đầu, mà là một công trình kiến trúc kỳ quái chưa từng có trong lịch sử Ma giới.

Đó là một tòa lầu khổng lồ được kết lại từ những dây leo cổ thụ ngàn năm, uốn lượn như rồng bay phượng múa, che phủ một diện tích hàng dặm. Phía trên lối vào chính, một tấm biển bằng gỗ sưa đỏ rực được khắc bốn chữ lớn: “U MINH TẠP HÓA – CHI NHÁNH SỐ 1”.

“Nguyệt Cơ, muội kiểm tra lại thẻ hội viên xem có bị nhầm lẫn gì không?” Diệp Phàm chỉnh lại cái nón lá (vốn là một pháp bảo phòng ngự cấp Linh phẩm mà anh tự thêu thêm lá cọ cho chân thực), quay sang hỏi cô gái đang bận rộn bên cạnh.

Nguyệt Cơ, vị công chúa Ma tộc ngày nào còn cao ngạo lạnh lùng, nay đang mặc một bộ trang phục gọn gàng theo phong cách “nhân viên thu ngân” mà Diệp Phàm thiết kế. Cô cầm một xấp thẻ bằng ngọc thạch, thở hắt ra một hơi: “Chủ thượng, ngài đã hỏi câu này lần thứ tám mươi mốt rồi. Tất cả đã sẵn sàng. Những thẻ này được làm từ Định Thần Thạch, có thể ghi lại dấu ấn linh hồn của khách hàng, đảm bảo không thể làm giả.”

Diệp Phàm gật đầu, nhưng mặt vẫn đầy vẻ lo lắng, anh lẩm bẩm: “Thận trọng, phải hết sức thận trọng. Mở tiệm quy mô lớn thế này rất dễ bị ghen ghét. Ngộ nhỡ có tên Ma Vương nào đó đến ăn quỵt hoặc đập quán thì sao? Ta phải bố trí thêm ba lớp ‘Trận Pháp Hoán Đổi Không Gian’ nữa mới yên tâm.”

Vượng Tài, con Ma Lang gầy gò với bộ lông đen bóng, lúc này đang đeo một dải băng đỏ trên cổ có chữ “Bảo Vệ”, uể oải ngáp một cái. Nó nghĩ thầm trong bụng: *Đại ca à, chỉ cần huynh không lấy cái cuốc đó đập nát đầu bọn họ là đã tích đức lắm rồi. Ai dám ở đây ăn quỵt chứ? Kẻ quỵt tiền lần trước giờ vẫn còn đang khóc lóc nhổ cỏ ở ruộng phía sau kia kìa.*

Bên trong nhẫn cổ, lão ma đầu Vong Tiên cũng không chịu ngồi yên, lão gào thét: “Diệp Phàm! Ngươi là truyền nhân của Trường Sinh Môn, công pháp nghịch thiên, thiên phú kinh người, vậy mà lại đi mở ‘Siêu thị’? Ngươi coi Ma giới là cái chợ nông sản đấy à? Khí tiết của ma đạo đâu? Uy nghiêm của kẻ tu tiên đâu?”

Diệp Phàm thản nhiên dùng ý niệm đáp lại: “Lão già, lão thì biết cái gì? Đây gọi là dùng kinh tế thao túng chính trị. Đám ma đầu này quanh năm chỉ biết đánh đấm, tẩu hỏa nhập ma như cơm bữa. Ta bán rau cho chúng thanh lọc cơ thể, chúng sẽ mang tài nguyên đến cúng nộp cho ta. Vừa có tiền bảo trì trận pháp phòng thủ, vừa được tiếng thơm ‘vị cứu tinh’. Lợi cả đôi đường!”

Đúng giờ ngọ, Diệp Phàm ra lệnh: “Khai trương!”

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Ba tiếng sấm nổ từ “Trận pháp pháo hoa” vang lên, khói màu xanh tím tỏa ra nghi ngút. Cửa lớn của U Minh Tạp Hóa mở rộng.

Ở bên ngoài, một hàng dài dằng dặc các Ma tộc đã chờ sẵn từ lâu. Có những Ma Tướng cưỡi thú dữ hung tợn, có những ma nữ xinh đẹp quyến rũ, thậm chí có cả mấy lão già trông khô héo như khúc củi khô nhưng khí tức thâm trầm khủng khiếp. Tất cả đều đứng xếp hàng vô cùng trật tự.

Tại sao? Vì cách đây không lâu, một gã Ma Tướng hung hăng định nhảy hàng đã bị “Hệ thống bảo vệ tự động” — thực chất là một dây leo bắp cải biến dị — quật cho một phát văng xa mười dặm, treo lủng lẳng trên ngọn núi lửa chưa tắt.

Vị khách đầu tiên bước vào là Huyết Sát Ma Tướng. Hắn nay đã “cải tà quy chính”, hay đúng hơn là bị thu phục hoàn toàn bởi món khoai lang nướng của Diệp Phàm. Hắn cầm một chiếc giỏ đan từ mây ma, mắt sáng quắc như nhìn thấy vàng.

“Trời ạ! Đây là… Bắp Cải Băng Tinh?” Huyết Sát thốt lên kinh ngạc khi đứng trước kệ hàng đầu tiên.

Những bắp cải cuộn chặt, bên ngoài phủ một lớp sương giá mờ ảo, tỏa ra mùi hương thanh khiết khiến ma khí bạo ngược trong huyết quản hắn dịu lại ngay lập tức. Phía dưới có ghi bảng giá: *10 Ma tinh trung phẩm một bắp. Công dụng: An thần, tĩnh tâm, giảm 50% nguy cơ bạo thể khi đột phá.*

“Lấy cho ta mười bắp!” Huyết Sát không ngần ngại đổ ra một đống Ma tinh.

Ở khu vực phía đông, Diệp Phàm đã phân loại siêu thị rất chuyên nghiệp. Khu “Rau xanh thanh lọc”, khu “Củ quả nạp khí”, khu “Gia vị thảo mộc” và đặc biệt nhất là khu “Đồ khô cao cấp”.

“Mời quý khách xem qua, đây là ‘Ớt Hỏa Diệm’ vạn năm,” Nguyệt Cơ bắt đầu vai trò giới thiệu hàng hóa với giọng điệu chuyên nghiệp mà cô đã phải luyện tập ròng rã một tháng dưới sự giám sát của Diệp Phàm. “Ăn một quả, hỏa ma công sẽ tăng tiến vượt bậc, tác dụng phụ duy nhất là hơi nóng mông một chút trong ba ngày. Giá chỉ một miếng vảy Nghịch Lân của giao long hoặc tài nguyên tương đương.”

“Tôi mua! Tôi mua!” Một lão ma đầu chuyên tu luyện hỏa công chen lấn xô đẩy, khuôn mặt đỏ gay gắt vì phấn khích.

Khung cảnh trong siêu thị cực kỳ náo nhiệt. Những kẻ trước đây vốn chỉ biết gặp nhau là chém giết, nay lại tụm năm tụm ba bên kệ hàng để… so sánh xem củ cải của ai mập hơn, cà rốt của ai tươi hơn.

“Này, ngươi thấy thế nào? Củ cải này chứa đựng nồng đậm mộc hệ linh lực, dùng để hầm với thịt ma lợn chắc chắn là đại bổ,” một gã ma nhân vai u thịt bắp nói với đối thủ cũ của mình.

“Hừ, ta lại thích món dưa chuột treo phía kia hơn. Nghe nói đó là vật báu có thể giúp kéo dài tuổi thọ,” kẻ kia đáp lại, tay vẫn không quên vơ lấy mấy quả dưa vào giỏ.

Diệp Phàm ẩn thân trong một gian phòng bí mật phía sau siêu thị, quan sát qua quả cầu pha lê. Anh lẩm nhẩm tính toán doanh thu: “Một, hai, ba… mươi vạn Ma tinh. Chà, số nguyên liệu luyện khí này có thể giúp mình nâng cấp thêm 50 lớp trận pháp ‘Tuyệt Diệt Ma Quang’. Vẫn chưa đủ, chưa đủ an toàn. Thế giới này thật quá nguy hiểm, mình phải kiếm nhiều hơn nữa.”

Lúc này, một sự cố nhỏ xảy ra.

Một vị đại ma đầu cấp bậc Ma Vương, tự xưng là U Minh Tà Tôn, kẻ vừa mới bế quan ra đời, không rõ tình hình thiên hạ, bước vào siêu thị với vẻ mặt hống hách. Lão nhìn bảng giá, cười lạnh một tiếng: “Chỉ là mấy loại rau cỏ tầm thường, dám bán với giá thiên thạch? U Minh Ma Quân là kẻ nào? Ra đây gặp lão phu, nếu không ta sẽ san phẳng cái tiệm này!”

Không gian bỗng chốc im bặt. Đám Ma tộc đang mua hàng đồng loạt lùi lại, nhìn Tà Tôn với ánh mắt như nhìn một kẻ đã chết.

Vượng Tài đang nằm ngủ dưới chân kệ hàng, lờ đờ mở mắt. Nó cảm thấy bị quấy rầy giấc ngủ, liền đứng dậy, lắc nhẹ bộ lông.

“Con chó gầy này ở đâu ra? Cút!” Tà Tôn tung một chưởng mang theo ma khí đen kịt định đánh bay Vượng Tài.

Diệp Phàm trong phòng kín thở dài: “Lại một kẻ thích làm phân bón. Vượng Tài, đừng giết hắn, giữ lại làm phu kéo phân cho trang trại, gần đây phân bón đang thiếu người vận chuyển.”

Chỉ thấy Vượng Tài há miệng, một lực hút kinh thiên động địa bùng phát. Ma chưởng của Tà Tôn không những biến mất không dấu vết mà ngay cả ma khí hộ thể của lão cũng bị hút sạch. Trong chớp mắt, Vượng Tài biến thành một bóng đen khổng lồ che lấp cả trần siêu thị, đôi mắt đỏ rực nhìn xuống như nhìn một con sâu nhỏ.

“Ách…” Tà Tôn chưa kịp kêu lên một tiếng, đã bị một cái đuôi lớn quật trúng. Toàn bộ tu vi Ma Vương bị phong tỏa, hắn bị một sợi dây leo từ sàn nhà mọc lên, trói chặt như đòn bánh tét.

Huyết Sát Ma Tướng đi ngang qua, vỗ vỗ vai Tà Tôn: “Huynh đệ, mới tới hả? Đừng lo, kéo phân vài năm là quen thôi. Ở đây đãi ngộ tốt lắm, cơm trưa có rau sạch miễn phí đấy.”

Tà Tôn trợn tròn mắt, sau đó ngất lịm vì sốc.

Sau sự cố nhỏ này, việc buôn bán càng trở nên thuận lợi hơn. Danh tiếng của “U Minh Tạp Hóa” vang xa khắp Ma giới. Người ta đồn rằng nơi đây không chỉ bán nông sản, mà còn bán cả “Cơ duyên”. Có kẻ ăn một quả cà chua bỗng nhiên giác ngộ được chân lý sống, từ bỏ ma đạo đi tu dưỡng tâm tính. Có kẻ ăn một bát cháo linh mễ mà vết thương âm ỉ vạn năm bỗng dưng lành lại.

Khi hoàng hôn của mặt trời máu buông xuống, siêu thị mới bắt đầu thưa thớt khách. Diệp Phàm từ phòng kín bước ra, duỗi người một cái. Nguyệt Cơ tiến tới, đưa cho anh một tờ sớ bằng da thuộc.

“Chủ thượng, đây là báo cáo ngày đầu khai trương. Chúng ta thu về hơn một triệu Ma tinh, ba mươi loại khoáng thạch hiếm, mười hai cuốn công pháp ma đạo cổ, và… một gã Ma Vương làm lao công mới.”

Diệp Phàm nhìn con số, đôi mắt hơi nheo lại: “Nhiều quá. Nguyệt Cơ, muội thấy chúng ta có nên chia bớt cho các bộ lạc ma tộc nghèo khó xung quanh không? Gọi là ‘Quỹ từ thiện U Minh’. Ta lo rằng giàu quá sẽ bị Thiên đạo để ý, hoặc bị kẻ mạnh hơn tới ‘thăm hỏi’.”

Nguyệt Cơ mỉm cười khổ sở. Cô đã quá quen với tính cách cẩn thận đến mức bệnh hoạn của chủ nhân mình. “Ngài đã bố trí hàng vạn trận pháp, nuôi một con Thôn Phệ Ma Lang làm chó giữ nhà, và vừa bắt một vị Ma Vương đi dọn chuồng heo. Con nghĩ Ma giới này kẻ muốn ‘thăm hỏi’ ngài chắc phải tự sát trước mới dám tới.”

Diệp Phàm lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Muội không hiểu đâu. Trong trời đất này, núi cao còn có núi cao hơn. Chúng ta phải hành động như thể chúng ta đang rất nghèo và yếu thế. Phải rồi, mai hãy treo bảng ‘Giảm giá 90% cho người nghèo’, và ghi thêm dòng chữ: ‘Chủ tiệm chỉ là một lão nông không có tu vi’.”

Nói đoạn, Diệp Phàm cầm cái cuốc lên, đi ra phía sau siêu thị. Nơi đó có một mảnh đất nhỏ mà anh dành riêng cho mình. Anh gieo xuống một hạt giống lấp lánh ánh vàng.

“Lão già Vong Tiên, ông xem, đây là ‘Trường Sinh Quả’ ta vừa lai tạo. Nếu nó thành công, có lẽ chúng ta sẽ không cần lo lắng về tuổi thọ nữa,” Diệp Phàm lẩm bẩm.

Lão ma đầu trong nhẫn im lặng hồi lâu rồi thở dài: “Ngươi thực sự định biến toàn bộ Ma giới này thành một cái vườn rau của mình sao?”

Diệp Phàm nhìn ra xa, nơi những bóng đen ma mị đang bay lượn dưới ánh trăng đỏ mờ ảo, môi khẽ nở nụ cười nhẹ nhàng: “Chẳng phải như thế thì thế giới này sẽ hòa bình hơn nhiều sao? Đánh nhau làm gì, cùng nhau ăn chay mới là đạo lý trường sinh.”

Đêm đó, giữa Hắc Thổ Hoang Nguyên chết chóc, mùi thơm của đất mới, mùi thanh khiết của linh lúa hòa quyện vào làn gió, thổi bay đi mùi máu tanh nồng đậm vốn có của Ma giới. Một đế chế kinh tế bắt nguồn từ cái cuốc và những hạt giống bắt đầu thành hình, thay đổi vận mệnh của cả một giới vực mà chính “kẻ đầu sỏ” Diệp Phàm vẫn luôn tin rằng mình chỉ đang… cố gắng để không chết đói.

Sáng hôm sau, khi những tia sáng đỏ đầu tiên chạm vào tấm biển của U Minh Tạp Hóa, một đoàn người hùng hậu nữa đã xuất hiện ở phía chân trời. Đó không phải là binh đoàn xâm lược, mà là phái đoàn của Vạn Ma Điện, dẫn đầu là một vị trưởng lão cao cấp, trong tay cầm theo một hòm kho báu lớn nhất lịch sử tông môn, chỉ để hỏi mua… một cân hạt giống cải bắp loại thượng phẩm nhất.

Diệp Phàm nhìn qua cửa sổ, vội vàng đeo thêm ba cái vòng hộ thân: “Nguyệt Cơ! Mau đóng cửa! Bảo họ chúng ta hết hàng rồi! Đông thế này chắc chắn là có âm mưu ám sát ta!”

Nguyệt Cơ nhìn trời, câm nín thở dài, rồi bước ra ngoài tiếp khách với nụ cười gượng gạo nhất trần đời. Thế gian này, cẩu đạo đi đến tận cùng, đôi khi còn đáng sợ hơn cả tà đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8