Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 76: Cạnh tranh thương mại với Vạn Ma Điện

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:43:44 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 76: CẠNH TRANH THƯƠNG MẠI VỚI VẠN MA ĐIỆN**

Ánh nắng của mặt trời đỏ tại Ma Giới vốn dĩ luôn mang theo một tia tà mị, nhưng khi rọi xuống thung lũng của Diệp Phàm, nó bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ thường. Có lẽ ngay cả ánh sáng cũng biết rằng, nếu tỏ ra quá gay gắt, chủ nhân của mảnh đất này sẽ ngay lập tức kích hoạt “Trận pháp che dù vạn dặm” để chặn đứng nó, khiến cả vùng này rơi vào cảnh tối tăm vĩnh viễn chỉ để bảo vệ mấy lá mầm cải bắp khỏi bị cháy lá.

Sáng sớm, Diệp Phàm đứng trước gương trong gian nhà tranh, thận trọng kiểm tra lại phục sức. Hắn mặc một bộ áo vải thô màu xám tro, trông chẳng khác gì lão nông nghèo khổ nhất ở thôn quê Nhân giới. Nhưng bên dưới lớp vải thô đó, Diệp Phàm đã âm thầm dán chồng lên nhau sáu mươi bốn tấm “Kim Cang Hộ Thể Phù”, đeo ba cái hộ tâm kính được rèn từ hắc thiết ngàn năm, và đôi giày vải dưới chân thực chất là “Vân Độn Ngoa” có thể giúp hắn biến mất trong một hơi thở nếu cảm thấy có gì đó không ổn.

“Nguyệt Cơ, ra mở cửa tiệm đi. Nhớ kỹ, nếu đối phương nhìn chằm chằm vào cô quá ba giây, hãy ngay lập tức lùi lại phía sau ‘Thất Sát Phù Trận’ mà tôi vừa vẽ dưới bậc cửa.” Diệp Phàm giọng nghiêm trọng dặn dò.

Nguyệt Cơ đang buộc lại dải băng lụa trên tóc, nghe vậy liền thở dài, đôi mắt tím lộ ra vẻ bất lực: “Chủ nhân, đây là lần thứ ba trong mười lăm phút ngài dặn câu này rồi. Vạn Ma Điện chỉ là đến đàm phán mua hàng, không phải đến đồ sát thung lũng. Hơn nữa, với tu vi hiện tại của ngài… ngài thực sự không cần lo lắng như vậy.”

“Cô thì biết cái gì!” Diệp Phàm trừng mắt, tay phải vân vê chiếc cuốc rỉ sét – thứ thực chất là một thanh thần binh có thể bổ đôi một quả núi nếu hắn vô tình lỡ tay. “Tu tiên giới có câu: ‘Sóng lớn chết kẻ bơi giỏi, mưu hèn chết kẻ hiền lành’. Vạn Ma Điện là thế lực đứng đầu Ma Giới, bọn họ hành sự hung hiểm, chẳng biết đường nào mà lần. Biết đâu bọn họ mang theo ám khí trong tay áo thì sao? Hay là nụ cười của gã trưởng lão đó ẩn chứa độc sương?”

Vượng Tài đang nằm phủ phục ở góc sân, lười biếng ngoáy đuôi. Nó vốn là Thôn Phệ Ma Lang khét tiếng, nhưng dưới sự “nuôi dạy” bằng khoai lang nướng linh khí của Diệp Phàm, giờ đây nó trông chẳng khác gì một con chó đen gầy gò, mắt luôn lờ đờ như thiếu ngủ. Nó ngáp một cái thật dài, nghĩ bụng: *Đại ca thật sự quá thận trọng. Cái gã Trưởng lão Vạn Ma Điện kia, tu vi mới chỉ tới Ma Tướng đỉnh phong, còn chưa đủ cho ta một miếng cắn làm đồ nhắm, vậy mà đại ca còn muốn dùng đến Thất Sát Phù Trận.*

Vèo… Vèo… Vèo…

Tiếng gió xé rách không trung vang lên từ phía chân trời. Một đám mây đen kịt, mang theo hắc khí ngùn ngụt cuộn trào kéo đến. Đây là phương thức di chuyển đặc trưng của cường giả Ma tộc – “Ma Vân Độn Pháp”. Tuy nhiên, khi đám mây đen đó chạm đến biên giới của trang trại, một sự kiện kỳ lạ xảy ra.

Một âm thanh nhẹ nhàng như tiếng chuông gió rung lên, nhưng lọt vào tai đám ma đầu kia lại giống như tiếng sét đánh ngang tai. Đám mây đen đột nhiên tan rã, khí thế hung hãn tiêu tán sạch bách. Vị trưởng lão dẫn đầu phái đoàn – Ma Huyền Trưởng lão, sắc mặt hơi tái đi, vội vàng hạ xuống mặt đất cách cổng trang trại chừng trăm mét rồi đi bộ tới.

Lão thầm kinh hãi trong lòng: *Trận pháp gì thế này? Chỉ là một cái ‘Trận pháp đuổi chim’ mà đại nhân nói, vậy mà có thể hóa giải Ma vân của ta? Kẻ ẩn cư ở đây rốt cuộc là quái vật phương nào?*

Đi theo sau Ma Huyền là mười mấy tên đệ tử tinh anh của Vạn Ma Điện, ai nấy đều vác theo những rương lớn bằng bạc trắng Ma giới, tỏa ra khí tức tài bảo ngút trời. Bọn họ vốn là những kẻ kiêu ngạo, đi đến đâu cũng chém giết đến đó, nhưng lúc này khi bước vào phạm vi trang trại, nhìn những luống rau xanh mướt mát, những trái dưa hấu tròn lẳn mọng nước, bọn họ đột nhiên cảm thấy một áp lực vô hình khiến chân tay run rẩy.

Tại cửa hiệu “U Minh Tạp Hóa”, Diệp Phàm đã ngồi sẵn ở chiếc ghế tre già. Trước mặt hắn là một ấm trà bốc khói nghi ngút.

“Cạnh tranh thương mại… trận chiến không khói súng…” Diệp Phàm lẩm bẩm trong đầu đoạn lý thuyết mà hắn tự rút ra được. “Họ đến chắc chắn là muốn ép giá, hoặc muốn độc quyền nguồn cung. Mình phải tỏ ra thật nghèo, thật yếu, để họ không nảy sinh lòng tham, nhưng cũng phải thật kiên quyết để không bị thiệt.”

Ma Huyền bước vào, nhìn thấy một “lão nông” mặt mày hiền hậu, hơi khom lưng, trông không có chút khí tức của người tu hành nào. Tuy nhiên, lão lại nhận ra một chi tiết đáng sợ: Nước trà trong ấm của người này, dường như được pha từ “Linh tuyền cốt tủy” – thứ mà các Ma Vương cũng chỉ dám uống từng giọt một để hồi phục ma hồn.

“Tại hạ là Ma Huyền, Tam trưởng lão Vạn Ma Điện, tham kiến… U Minh chủ tiệm.” Ma Huyền khom người, tư thái cực thấp.

Diệp Phàm run rẩy đứng dậy (thực chất là vì lỡ ngồi đè lên một tấm bùa chú hơi nóng), vội vàng chắp tay: “Chào trưởng lão, chào trưởng lão. Chà, đại nhân đến mà không báo trước, nhà tôi chỉ là dân thường làm ruộng, thực sự không có gì nghênh tiếp đại nhân cho xứng tầm.”

Nguyệt Cơ đứng bên cạnh suýt chút nữa là bật cười thành tiếng. “Dân thường làm ruộng” mà có Thôn Phệ Ma Lang coi cổng, dùng sọ của Đại yêu làm gạt tàn sao?

Ma Huyền đổ mồ hôi hột trên trán. Lão càng thấy Diệp Phàm nhún nhường, lão lại càng thấy người này thâm sâu khôn lường. *Ngươi xem, ngay cả khi hắn run rẩy, khí tức xung quanh hắn vẫn không chút rối loạn, đây chẳng lẽ là trạng thái ‘Thiên Nhân Hợp Nhất’ của nhân giới sao? Đáng sợ, quá đáng sợ!*

“Khụ khụ, thực ra hôm nay lão phu đến đây là có một chuyện đại sự.” Ma Huyền ra hiệu cho đệ tử khiêng những chiếc rương vào. “Vạn Ma Điện chúng ta nhận ra nông sản của quý tiệm có tác dụng ổn định tâm ma thần kỳ. Do đó, điện chủ của chúng ta có ý định… thu mua toàn bộ sản phẩm tại đây trong mười năm tới với mức giá cao gấp đôi thị trường.”

Diệp Phàm nghe đến “toàn bộ”, trái tim nhỏ bé lập tức nảy lên.

*Toàn bộ sao?* Hắn nghĩ thầm. *Nếu bán hết cho họ, các thế lực khác như Ma Đồ môn, Huyết Hải tông chắc chắn sẽ tức giận. Bọn họ sẽ nghĩ mình đứng về phía Vạn Ma Điện, sau đó bọn họ sẽ cùng nhau vây đánh mình. Không được, đây là cái bẫy! Đây là muốn cô lập mình để dễ bề tiêu diệt!*

“Trưởng lão nói giỡn rồi.” Diệp Phàm lộ vẻ mặt khổ sở, bắt đầu diễn sâu. “Tôi chỉ là một nông dân nhỏ nhoi, làm lụng vất vả lắm mới được vài cây rau. Việc buôn bán với Vạn Ma Điện là vinh dự của tôi, nhưng sức tôi có hạn, đất đai thì cằn cỗi (hắn vừa nói vừa lờ đi mảnh đất đen lánh đầy linh khí phía sau), sâu bọ lại nhiều… Thật sự không dám nhận đại đơn hàng của quý điện.”

Ma Huyền nhíu mày, tưởng Diệp Phàm chê tiền ít. Lão mở tung một cái rương, bên trong chứa đầy những khối Ma Tinh tím thẫm – loại tiền tệ cao cấp nhất Ma giới.

“U Minh tiên sinh, xin đừng từ chối sớm. Ngoài số tiền này, Vạn Ma Điện chúng ta còn đồng ý bảo hộ vùng thung lũng này. Bất kể là ai, hắc bạch lưỡng đạo Ma giới, hễ đụng đến một ngọn cỏ của ngài, Vạn Ma Điện sẽ tiêu diệt tận gốc kẻ đó.”

Đây vốn là một lời hứa nặng tựa thiên quân, nhưng lọt vào tai “cẩu đạo chính tông” Diệp Phàm, nó lại biến thành: *Hừm, đây là lời đe dọa trá hình! Ý hắn là nếu không bán cho bọn họ, chính Vạn Ma Điện sẽ đụng đến ngọn cỏ của mình. Bảo hộ ư? Chẳng phải là đưa quân đến đóng trú để giam lỏng mình sao?*

Ánh mắt Diệp Phàm chợt lóe lên một tia tinh ranh xen lẫn sự cảnh giác tột độ. Hắn ho khẽ: “Lòng tốt của trưởng lão, tôi xin ghi lòng tạc dạ. Nhưng có một điều ngài chưa biết, rau củ của tôi… đều là có tính cách.”

Ma Huyền ngẩn người: “Tính cách?”

“Đúng vậy.” Diệp Phàm nghiêm mặt nói láo. “Như loại Bắp Cải Ngàn Lá kia chẳng hạn, nếu ngài thu mua quá nhiều, trồng tập trung, chúng sẽ cảm thấy ‘cô đơn’ và tự héo mà chết. Còn những trái Dưa Hấu Nổ này, nếu để chúng gần quá nhiều ma khí từ những Ma Tinh này, chúng sẽ cảm thấy… bị xúc phạm, và sau đó ‘bùm’ một cái, có lẽ cả thung lũng lẫn các đệ tử của ngài sẽ được đi du lịch về cõi hư vô đấy.”

Đúng lúc đó, Vượng Tài phối hợp gầm gừ một tiếng, lộ ra hàm răng trắng hếu. Một đệ tử đứng gần đó rùng mình, vì hắn cảm thấy hơi thở của con chó này có thể nghiền nát tâm hồn mình.

Ma Huyền giật mình lùi lại một bước. Lão nhìn vào đống Ma Tinh, rồi lại nhìn vào mấy trái dưa hấu đang nằm lăn lóc dưới gốc cây. Thật lạ lùng, lão cảm nhận được mỗi quả dưa đều chứa đựng một lượng năng lượng nổ cực kỳ hỗn loạn và mạnh mẽ. Lão thầm nghĩ: *Tử vong dưa hấu? Hóa ra hắn không trồng rau, hắn đang trồng binh khí bí mật! Hắn cảnh báo mình là không nên tham lam, nếu không những thứ này sẽ là thứ tiêu diệt Vạn Ma Điện!*

“Hóa ra là vậy… Lão phu thiển cận, không hiểu được sự huyền diệu trong nghệ thuật của tiên sinh.” Ma Huyền toát mồ hôi hột, vội vàng thay đổi chiến thuật. “Vậy… tiên sinh định bán thế nào?”

Diệp Phàm xoa xoa tay, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng: “Chúng ta theo chủ nghĩa công bằng. Mỗi tháng Vạn Ma Điện có thể mua tối đa mười phần. Không nhiều hơn. Ngoài tiền ra, tôi không cần Ma Tinh cao cấp làm gì, chỉ cần các ngài thu thập cho tôi… phân bón. À, ý tôi là rác thải từ những khu rừng cổ đại, lá khô của cây ma linh, hoặc là đất mùn từ các hầm mộ ma tướng.”

Ma Huyền nghe xong thì ngơ ngác. *Rác thải? Lá khô? Phân bón? Những thứ rác rưởi đó lại là điều kiện trao đổi?*

Nhưng ngay sau đó, một ý tưởng lóe lên trong đầu lão trưởng lão cáo già. Lão tự “não bổ”: *Không hổ là đại năng! Hắn thu thập những thứ phế thải của Ma giới để thanh lọc, luyện hóa chúng thành thần vật. Đây chính là cảnh giới ‘Biến mục nát thành thần kỳ’ trong truyền thuyết! Hắn dùng rác để đổi lấy thánh vật, thực chất là đang giúp Ma giới dọn dẹp tạp chất, cũng là một cách để khống chế dòng chảy năng lượng của chúng ta. Cao minh! Quá cao minh!*

“Tiên sinh đại tài, tâm tư của ngài thật là khiến lão phu khâm phục không sát đất.” Ma Huyền cung kính cúi đầu. “Điều kiện này, Vạn Ma Điện chúng tôi đáp ứng ngay lập tức. Chúng tôi sẽ mang rác… à không, nguyên liệu thượng hạng nhất tới đây hàng tháng.”

“Tốt, tốt quá.” Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm. *Dùng mấy củ cải bắp sắp thối để đổi lấy phân bón cho cây Trường Sinh Quả, giao dịch này mình lời to. Hơn nữa lại giữ chân được đám người này, không cho họ mua quá nhiều để khỏi gây chú ý.*

Cuộc đàm phán tưởng chừng như xong xuôi, bỗng nhiên một tên đệ tử trẻ tuổi của Vạn Ma Điện, vốn tính tình hiếu thắng, nhìn thấy một loại trái cây lạ lùng đang mọc trên giàn. Đó là những trái ớt đỏ rực như máu, nhưng hình dáng lại giống như những chùm sao bé xíu tỏa ánh sáng lấp lánh.

“Tiên sinh, thứ này chắc là linh quả quý hiếm nhất trang trại?” Tên đệ tử hỏi, ánh mắt đầy tham lam. “Có thể bán cho chúng tôi một trái để mang về làm mẫu cho Điện chủ xem không?”

Diệp Phàm nhìn theo hướng tay gã đệ tử chỉ, sắc mặt biến hóa. Đó là “Ớt Chỉ Thiên Tinh Tú” – loại ớt cay nhất mà hắn từng lai tạo, cay đến mức nếu ăn trực tiếp, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ cũng có thể cảm thấy tâm hồn như bị thiêu rụi thành tro, nó chỉ được dùng để… xua đuổi những con sâu ma cực lớn.

“Cái này… ngài không muốn thử đâu. Nó nguy hiểm lắm.” Diệp Phàm thật lòng khuyên nhủ.

Nhưng trong mắt Ma Huyền và đám đệ tử, sự thật thà của Diệp Phàm lại bị biến thành: *Hắn đang giấu bảo bối! Đây chắc chắn là loại Ma quả tăng cường chiến lực cực hạn, hoặc là một loại tiên đan cải biến cốt cách!*

Tên đệ tử kia cười lạnh: “Tiên sinh đã coi chúng tôi là đối tác, chẳng lẽ một trái cây cũng tiếc? Chúng tôi nguyện trả giá bằng một kiện Ma khí cực phẩm!”

“Không, thực sự không cần tiền, cái này không phải để ăn…” Diệp Phàm vẫy tay ra hiệu ngăn cản.

Nào ngờ, tên đệ tử nọ vì muốn thể hiện trước mặt trưởng lão, đã nhanh tay hái lấy một trái ớt nhỏ xíu. Hắn nghĩ thầm: *Mình có ma công hộ thân, một trái linh quả này làm gì nổi mình? Ăn nó vào, có khi lại đột phá ngay tại chỗ, lúc đó Trưởng lão sẽ phải nể phục mình.*

Hắn bỏ ngay trái ớt vào miệng và nhai nát.

Một giây… hai giây… ba giây…

Cả không gian như đông cứng lại.

Sắc mặt của tên đệ tử từ đỏ bừng chuyển sang tím ngắt, rồi từ tím ngắt chuyển sang đen kịt như hắc ín. Đôi mắt hắn lồi ra, đồng tử rung lên bần bật. Từ lỗ mũi, lỗ tai và cả đỉnh đầu hắn, từng làn khói lửa thực sự bắt đầu phun ra theo đúng nghĩa đen.

“Ớ… ớ… Ớ…!!!”

Gã đệ tử rít lên một tiếng đau đớn như bị quỷ hành hạ, rồi đột nhiên hắn cuồng loạn vùng chạy. Hắn không dùng ma công, mà cứ thế lao thẳng đầu xuống cái ao nhỏ giữa trang trại – nơi Diệp Phàm dùng để thả rùa.

“Ầm!”

Tiếng nước bắn tung tóe. Ngay khi gã đệ tử vừa rơi xuống ao, một cột hơi nước trắng xóa bốc lên như sương mù, che kín cả một vùng.

Ma Huyền kinh hoàng đứng bật dậy: “Hỏa tính… đây là cực hạn Hỏa tính chi lực! Chỉ một trái quả bé xíu mà có thể khiến cho một Ma Binh đỉnh phong tẩu hỏa nhập ma chỉ trong ba giây?”

Diệp Phàm đứng cạnh, ôm mặt đau khổ: “Tôi đã nói rồi, nó là ớt, không phải trái cây ăn được. Các người xem, gã đệ tử kia đã làm hư cái ao nuôi rùa của tôi rồi…”

Trong sương mù dày đặc, tên đệ tử nọ bò lên bờ, sắc mặt tiều tụy, môi sưng vù như hai miếng lạp xưởng khổng lồ, toàn thân vẫn còn bốc hỏa âm ỉ. Hắn quỳ sụp dưới chân Ma Huyền, run rẩy nói: “Trưởng… trưởng lão… con… con thấy… hằng hà sa số các vì sao đang quay cuồng trong đầu con… Con thấy Ma Thần đang nhảy múa… Cay… cay quá… cứu con…”

Ma Huyền nhìn chằm chằm vào giàn ớt với ánh mắt đầy sự sùng bái xen lẫn sợ hãi tột cùng. Lão không nhìn thấy sự độc hại, lão chỉ thấy đây là “Hỏa Chi Quy Luật” nguyên chất nhất! Loại quả này nếu dùng để chế tạo độc dược ám sát, hoặc dùng để rèn luyện hỏa ma công, thì chẳng phải sẽ vô địch sao?

“U Minh tiên sinh… loại ‘Tinh Tú Chi Quả’ này, ngài còn bao nhiêu? Vạn Ma Điện chúng tôi muốn… đặt hàng làm vũ khí chiến lược!”

Diệp Phàm nhìn biểu cảm cung kính đến mức điên cuồng của Ma Huyền, chỉ biết thở dài ngao ngán. Hắn tự nhủ: *Đám Ma tộc này đúng là lũ điên. Ớt cay đến thế mà vẫn muốn mua về để ăn sao? Thôi kệ, cứ để họ tự hại mình vậy, miễn là họ không kéo người đến đây đánh phá là được.*

“Bán thì bán, nhưng tôi nói trước, mỗi năm chỉ có mười cân, không hơn.” Diệp Phàm đưa ra mức giới hạn tối đa để tránh bị họ làm phiền thường xuyên.

Ma Huyền vui mừng khôn xiết, lập tức ra lệnh cho đệ tử gánh những rương Ma Tinh đặt xuống sân, sau đó thu gom rác thải, bùn mùn xung quanh ném vào trong trang trại một cách “trân trọng” nhất có thể.

Trước khi ra về, Ma Huyền còn cúi lạy Diệp Phàm ba lạy theo lễ tiết đối với tiền bối.

“Tiên sinh, chúng tôi sẽ trở lại vào tháng sau. Chúc ngài… mùa màng bội thu!”

Khi đoàn người Vạn Ma Điện đã biến mất sau làn khói đen, trang trại của Diệp Phàm trở lại sự yên tĩnh vốn có.

“Chủ nhân, ngài thực sự là bậc thầy đàm phán.” Nguyệt Cơ bước tới, thu dọn chén trà, ánh mắt nhìn Diệp Phàm đầy vẻ kỳ quặc. “Chỉ bằng vài lời nói dối và một trái ớt, ngài đã khiến Vạn Ma Điện vừa dâng tiền, vừa dâng phân bón, lại vừa sợ ngài như sợ tổ tiên.”

“Nói dối cái gì? Ta nói thật đấy chứ!” Diệp Phàm vội vàng rút mấy tấm bùa phòng hộ trên người ra cho đỡ nóng. “Tôi thực sự lo lắng đấy Nguyệt Cơ à. Cô không thấy ánh mắt của gã Trưởng lão đó lúc nãy sao? Đầy sự tham lam và cuồng nhiệt. Tôi đoán là sau khi về đến nơi, bọn họ sẽ họp bàn cách để thôn tính thung lũng này. Phải rồi! Phải ngay lập tức tăng cường trận pháp phòng thủ!”

Diệp Phàm cầm cái cuốc lên, lật đật chạy ra rìa trang trại.

“Nguyệt Cơ! Mau giúp tôi đào thêm hào. Tôi định đặt thêm 300 lớp ‘Lôi Hỏa Liên Hoàn Trận’ quanh giàn ớt. Lũ Ma tộc này chắc chắn sẽ quay lại cướp cho xem!”

Vượng Tài mở một con mắt, nhìn bóng lưng vội vàng của chủ nhân, rồi lại nhìn đống Ma Tinh cao như núi đang nằm trong sân. Nó thở dài, lầm bầm trong họng: *Đại ca à, ngài đúng là kiểu người giỏi nhất là tự làm mình hoảng sợ.*

Tối hôm đó, dưới ánh trăng đỏ của Ma Giới, Diệp Phàm hì hục đào đất, mồ hôi nhễ nhại. Hắn không hề hay biết rằng, ở đại điện Vạn Ma Điện cách đó vạn dặm, một cuộc họp khẩn cấp đang diễn ra. Ma Huyền Trưởng lão đang cao giọng thuyết giảng về “Đại năng bí ẩn” ở thung lũng, mô tả Diệp Phàm như một vị chiến thần ẩn cư, nắm giữ trong tay những loại linh hỏa và khí tức sinh mệnh có thể xoay vần thiên hạ.

“Nhớ kỹ cho ta!” Ma Huyền nghiêm giọng dặn dò thuộc hạ. “Từ nay về sau, khi đi qua thung lũng đó, cấm bay quá cao, cấm hò hét, cấm nhìn trộm. Bất cứ ai làm phật lòng vị nông dân tiền bối kia, ta sẽ lột da kẻ đó!”

Diệp Phàm thì vẫn đang hì hục đóng cọc gỗ, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Trốn cho kỹ, giấu cho sâu… Trường sinh mới là đích đến, an toàn mới là vương đạo…”

Phía sau lưng hắn, một mầm non lạ lùng bỗng nhiên trồi lên từ đống rác thải mà Ma Huyền để lại. Nó tỏa ra một luồng khí tức thanh khiết đến kỳ lạ, hoàn toàn không giống bất cứ loài thực vật nào ở Ma Giới.

Hết chương 76.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8