Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 102: Trận chiến giữa Cổ Ma và… cái xẻng
Bầu trời của Hắc Thổ Hoang Nguyên vốn đã có màu đỏ quạch như máu loãng, nhưng hôm nay, nó đột ngột chuyển sang một sắc tím sẫm đầy điềm gở. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và tử khí cổ xưa, thứ mùi mà chỉ cần hít một hơi, ngay cả những đại ma đầu hung hãn nhất cũng cảm thấy linh hồn mình như bị một bàn tay khô héo bóp nghẹt.
Tại nông trang của Diệp Phàm, bầu không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt.
“Vượng Tài! Đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi, không được đi bậy vào gốc cây linh mễ! Chỗ đó ta vừa bón phân ủ từ móng vuốt Ma Ưng xong, ngươi muốn ngộ độc hay sao?”
Diệp Phàm đứng giữa ruộng, hai ống quần xắn cao quá đầu gối, tay chống chiếc xẻng sắt cũ kỹ, gương mặt đầy vẻ lo âu của một người nông dân sắp mất mùa. Đối với hắn, thiên tai hay nhân họa đều không đáng sợ bằng việc đám lúa mạch trân quý bị hỏng.
Ngay phía sau hắn, Ma Hoàng — vị hoàng đế thống trị một phương Ma giới — lúc này đang lụi hụi khuân vác những bao phân hữu cơ, mồ hôi đầm đìa nhưng không dám lau nửa cái. Hắn nhìn lên bầu trời, đôi đồng tử co rút lại như hạt gạo, giọng run rẩy:
“Tiền bối… Hình như… có cái gì đó không ổn. Khí tức này… là từ Vạn Ma vực sâu nhất.”
“Hừm?” Diệp Phàm cũng ngẩng đầu lên, nheo nheo mắt nhìn đám mây tím đang xoáy tròn như một cái phễu khổng lồ. “Lại sắp có bão à? Cái thời tiết ở Ma giới này thật sự không hiểu nổi. Hôm qua thì mưa axit, hôm nay lại sấm chớp tím. Ma Hoàng, ngươi mau thu dọn đồ đạc, lấy mấy cái sọ quái vật to nhất kê lên rào chắn, kẻo gió thổi bay hết dàn mướp của ta.”
Ma Hoàng suýt thì ngất xỉu. Sọ quái vật? Tiền bối, đó là sọ của mấy con Thái Cổ Ma Tướng cấp cao đấy! Nhưng nghĩ lại, dùng sọ Ma Tướng để bảo vệ dàn mướp của “đại năng” có lẽ cũng là một vinh hạnh của chúng.
Đúng lúc này, một tiếng nổ rầm trời vang lên từ hư không. Một khe nứt khổng lồ rạch đôi bầu trời tím ngắt, từ bên trong bước ra một cái chân đen kịt, vảy cứng như sắt nguội, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh vỡ vụn như thủy tinh.
Một bóng ma khổng lồ cao tới trăm trượng hiện ra. Hắn mặc một bộ chiến giáp cổ xưa bị sứt mẻ, đôi mắt đỏ rực như hai vũng máu thần. Áp lực tỏa ra từ kẻ này khiến cỏ Răng Quỷ vốn hung tợn xung quanh cũng phải rạp xuống đất, run rẩy cầu xin.
“Vạn năm… Vạn năm ròng rã!” Giọng nói của kẻ đó như tiếng hai ngọn núi đá cọ xát vào nhau. “Ta – Hắc Ám Cổ Ma – rốt cuộc đã thức tỉnh! Huyết nhục đâu? Kẻ nào dám đánh cắp ma khí của vùng đất này để nuôi thứ cỏ cây rẻ tiền này?”
Hắn cúi xuống, nhìn thấy thung lũng xanh mướt giữa vùng đất chết, và đứng đó là một nam thanh niên trông hết sức “phàm nhân” cùng một con chó đen đang ngáp ngắn ngáp dài.
Trong đầu Diệp Phàm, hệ thống “Cảnh báo cẩu đạo” bắt đầu réo vang lên như còi báo động: *[Cảnh báo: Phát hiện sinh vật không xác định. Mức độ đe dọa: 99.99%. Đề xuất: Chạy ngay lập tức hoặc sử dụng đòn phòng vệ mạnh nhất!]*
Diệp Phàm giật nảy mình, tim đập thình thịch. Hắn tự nhủ: *Hỏng rồi, hỏng rồi! Kẻ này nhìn còn ghê hơn cả Huyết Sát Ma Tướng. Nhìn cái bộ dạng to xác kia, chắc chắn là cao thủ Ma Vương trở lên. Mình phải bình tĩnh, thật bình tĩnh. Hắn mà xông xuống đây là tan tành cái vườn rau của mình mất.*
Dù trong lòng sợ muốn chết, nhưng với thâm niên của một người chuyên tu “Trường Sinh Công”, Diệp Phàm luôn duy trì một vẻ mặt lãnh đạm đến mức vô cảm. Hắn nắm chặt lấy cán xẻng sắt, đây là vật dụng hắn đã dùng từ lúc mới rơi xuống Ma giới, qua bao nhiêu lần tôi luyện bằng linh hỏa để… xới đất cứng, nó vốn dĩ đã bền bỉ đến mức phi thường.
Cổ Ma nhìn thấy thái độ của Diệp Phàm thì giận dữ. Hắn cảm thấy bị xúc phạm. Hắn là một vị Ma Thần từ thời thái cổ, sự xuất hiện của hắn đáng lẽ phải khiến chúng sinh quỳ lạy, vậy mà tên nông dân này chỉ đứng đó bóp cán xẻng?
“Sâu kiến! Chết đi!”
Cổ Ma giơ một bàn tay to lớn như quả núi xuống, ma khí ngưng tụ thành một vầng trăng khuyết màu đen đầy chết chóc. Đòn này nếu đánh xuống, đừng nói là nông trang, ngay cả nửa cái Hắc Thổ Hoang Nguyên cũng sẽ biến mất.
Ma Hoàng cùng Nguyệt Cơ đứng phía xa đã ngã quỵ. Uy lực của Cổ Ma khiến ma nguyên trong người bọn họ hoàn toàn đông cứng. “Kết thúc rồi…” Ma Hoàng nhắm mắt tuyệt vọng.
Nhưng Diệp Phàm thì khác. Hắn nhìn cái bàn tay khổng lồ đang ép xuống, lòng chỉ nghĩ đến một việc duy nhất: *Cái tên to xác này vừa mới dẫm nát ba cây bắp cải mới trồng của mình!*
Sự xót của cộng với sự sợ hãi tột độ khi bị dồn vào đường cùng thường khiến người ta có những hành động lạ lùng. Diệp Phàm vận dụng toàn bộ “Trường Sinh Công” tầng thứ 10. Luồng khí tức vốn hòa nhã như gió mùa xuân lúc này bỗng biến thành một luồng năng lượng cô đặc đến kinh hồn, chảy dọc từ tay vào chiếc xẻng sắt.
“Ngươi… Ngươi có biết ta phải mất bao lâu để trồng được đám bắp cải đó không?” Diệp Phàm hét lên một tiếng lấy can đảm, chân đạp mạnh vào đất đen.
Trong mắt những người chứng kiến, Diệp Phàm bỗng nhiên mờ đi. Hắn như hóa thân thành một tia sáng trắng xóa giữa bóng tối dày đặc của Ma giới.
Cái xẻng sắt bình thường kia, dưới sự gia trì của lực lượng Trường Sinh tinh khiết, bỗng chốc phát ra những vòng thần văn cổ xưa. Diệp Phàm không dùng chiêu thức hoa mỹ gì cả, hắn chỉ thuận tay vung xẻng theo đúng động tác “tạt phân bón” thường ngày.
*Vù!*
Không gian xung quanh chiếc xẻng bị nén lại đến mức sụp đổ.
*Chát!*
Một âm thanh giòn tan, khô khốc vang vọng khắp ngàn dặm.
Cổ Ma Thần vốn đang kiêu ngạo, bỗng thấy tầm nhìn của mình quay cuồng 360 độ. Hắn cảm nhận được một lực lượng vô hình, thô bạo nhưng cực kỳ tinh khiết, vừa va chạm mạnh mẽ vào bên trái khuôn mặt bọc giáp của mình.
Cái tát bằng xẻng này không chỉ là vật lý, nó chứa đựng cả “Quy luật sự sống” của Trường Sinh Môn. Đối với một thực thể của sự chết chóc như Cổ Ma, đây chính là thuốc độc nồng đậm nhất.
*Ầm!*
Thân hình trăm trượng của Cổ Ma bay vèo đi như một trái cầu lông bị đập mạnh, xuyên qua mười mấy ngọn núi đá ở phía xa, cuối cùng găm chặt vào một vách đá nghìn trượng, bụi tung mù trời.
Mảnh chiến giáp thái cổ trên mặt hắn vỡ vụn, để lại một vết lằn hình cái xẻng sắt cực kỳ rõ nét và đỏ ửng trên cái mặt đen thui của vị Ma Thần.
Không gian bỗng nhiên tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Ma Hoàng há hốc mồm, chiếc xẻng trong tay hắn cũng rơi xuống đất: “Cái… cái tát bằng xẻng này… Chẳng lẽ đây chính là tuyệt học ‘Phục Ma Nhất Kích’ mà tiền bối nhắc tới?”
Nguyệt Cơ thì hai mắt sáng rực, nàng run rẩy ghi chép vào não bộ: *Mỗi một nhịp vung xẻng của Diệp tiền bối đều mang theo ý chí của đại đạo. Vừa rồi không phải là tát, mà là sự răn đe đối với những kẻ dám làm nhiễu loạn luân hồi sinh mệnh…*
Tại tâm điểm vụ nổ, Cổ Ma Thần lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát. Một bên mặt hắn sưng vù lên như quả cà tím. Hắn hoàn toàn hoang mang. Hắn là ai? Hắn đang ở đâu? Tại sao hắn lại bị một cái xẻng tát bay?
“Ngươi… ngươi là cái thứ quái thai gì?” Cổ Ma gầm lên, nhưng trong tiếng gầm đã có chút lạc giọng và sợ hãi.
Diệp Phàm lúc này đang thở dốc, hai tay cầm xẻng vẫn còn run bần bật (vì sợ quá độ). Nhưng thấy đối phương vẫn còn đứng lên được, hắn càng kinh hoàng: *Mẹ ơi, trúng một chiêu toàn lực của mình mà hắn chỉ bị sưng mặt thôi sao? Ma Thần thái cổ đúng là đáng sợ! Chắc chắn hắn sắp dùng chiêu thức hủy diệt để báo thù rồi.*
Nghĩ đến đây, Diệp Phàm lập tức kích hoạt trạng thái “phòng thủ tối thượng”. Hắn cầm xẻng chắn trước ngực, hét lớn:
“Đừng có qua đây! Ta nói cho ngươi biết, sau lưng ta có cài đặt liên hoàn ‘Địa lôi dưa hấu’ và ‘Mìn ớt chỉ thiên’, ngươi mà tiến thêm bước nữa là đừng trách ta tàn ác!”
Vừa nói, hắn vừa thò tay vào túi vải, ném ra một hạt giống xanh lục. Hạt giống vừa chạm đất, dưới tác động của tinh thuần linh khí, lập tức lớn nhanh như thổi, biến thành một dây leo bắp cải khổng lồ có gai nhọn bao quanh Diệp Phàm như một cái kén chắc chắn.
Cổ Ma nhìn thấy cái “kén bắp cải” phát ra khí tức làm hắn khó thở kia, lại nhìn vết lằn trên mặt mình, bỗng nhiên có một cảm giác nhục nhã khó tả. Nhưng hơn hết, hắn cảm nhận được một sự áp chế tuyệt đối về cấp bậc năng lượng. Thứ khí tức màu trắng kia chính là thiên địch của Ma tộc chúng hắn.
“Ta không tin! Vạn Ma Quy Nhất, Huyết Sát Thiên Hà!”
Cổ Ma dồn hết ma nguyên còn sót lại, tạo ra một cơn sóng máu khổng lồ cuồn cuộn đổ về phía trang trại. Đây là đòn liều mạng của một vị Ma Thần.
Diệp Phàm nấp sau cái kén bắp cải, thấy sóng máu sắp ập tới, sợ tới mức hét lên: “Ma Hoàng! Mau giúp một tay! Dùng cái cuốc băm nát cái dòng nước bẩn thỉu kia cho ta, đừng để nó làm hỏng đất ruộng!”
Nói rồi, Diệp Phàm từ trong kén lại vung cái xẻng ra. Lần này, hắn tát mạnh xuống đất.
*Bùm!*
Mặt đất rung chuyển, một bức tường đất đen khổng lồ mọc lên, được gia trì bởi Trường Sinh Công, nó cứng cáp hơn bất cứ bức tường thành nào ở Ma giới. Sóng máu đập vào bức tường đất, vỡ tan tành như nước va vào đá, rồi thấm vào đất, trở thành chất dinh dưỡng cực kỳ “bổ dưỡng” cho những hạt giống dưới lòng đất.
“Cái gì? Ma chiêu của ta… bị biến thành phân bón?” Cổ Ma Thần lần này hoàn toàn sụp đổ về mặt tinh thần.
Hắn nhận ra người nông dân trước mặt không phải là một cao thủ ẩn thế bình thường, mà là một kẻ có khả năng chuyển hóa bản chất của Ma giới. Ở trước mặt kẻ này, mọi sát chiêu ma đạo đều chỉ là công cụ cải tạo đất.
Đúng lúc này, Vượng Tài – con chó đen nãy giờ vẫn đứng xem – bỗng nhiên gầm lên một tiếng. Một cái bóng đen khổng lồ của Thôn Phệ Ma Lang hiện lên sau lưng nó.
“Gâu!” (Dịch: Tên to xác kia, làm phiền chủ nhân đi ngủ là tội đáng chết!)
Vượng Tài phóng lên, há cái mồm đầy răng nanh không hề tương xứng với thân hình gầy gò của nó, cắm phập vào bắp chân của Cổ Ma.
“Aaaa!” Cổ Ma Thét lên đau đớn. Ma nguyên của hắn đang bị con chó này điên cuồng hút lấy.
Diệp Phàm thấy cơ hội đến (thực chất là thấy kẻ địch có vẻ yếu đi), bèn đánh liều bước ra khỏi kén bắp cải. Hắn lẩm bẩm: “Dám phá ruộng của ta, dám dọa chó của ta, ta tát cho ngươi tỉnh ra mới thôi!”
Thế là một cảnh tượng kỳ quái chưa từng thấy trong lịch sử Ma giới diễn ra.
Một thanh niên nông dân, tay cầm xẻng sắt, chạy lon ton về phía một vị Ma Thần Thái Cổ đang bị chó cắn. Mỗi khi Cổ Ma định tung đòn kháng cự, Diệp Phàm lại tung ra một cú tát bằng xẻng với tốc độ không thể bắt kịp.
*Chát! Chát! Chát!*
“Cú này cho đám bắp cải!”
“Cú này cho công sức bón phân của ta!”
“Cú này cho việc ngươi làm ta sợ đến toát mồ hôi hột!”
Mỗi một cú tát, khí tức ma thần trên người Cổ Ma lại giảm đi một mảng lớn. Giáp trụ của hắn văng khắp nơi, bộ mặt oai phong giờ sưng vù như một ổ bánh mì hỏng.
Cổ Ma Thần khóc. Thật sự khóc. Hắn đã sống vạn năm, chiến đấu với bao nhiêu chiến thần của Nhân giới, nhưng chưa bao giờ bị làm nhục bằng cách dùng xẻng tát vào mặt liên tục như thế này.
“Đừng tát nữa… Đừng tát nữa… Ta đầu hàng! Ta đi đào bể phốt cho ngươi là được chứ gì!” Cổ Ma gào lên trong cay đắng.
Diệp Phàm dừng tay, cái xẻng sắt lúc này vẫn còn rung rung vì hăng máu. Hắn ngẩn người ra: “Hả? Ngươi nói gì? Ngươi muốn đi làm thuê cho ta à?”
Ma Hoàng chạy lại gần, lau mồ hôi, nhỏ giọng thầm thì: “Tiền bối, tên này tuy hơi ngu xuẩn nhưng sức lực có vẻ lớn. Để hắn đi kéo cày ở vùng đất phía tây, chỗ đó đất cứng, tiểu nhân kéo mãi không nổi.”
Diệp Phàm nhìn nhìn Cổ Ma Thần (lúc này đã thu nhỏ lại thành một gã cơ bắp cao khoảng 2 mét vì mất quá nhiều ma lực), rồi nhìn cái ruộng bắp cải tan nát, lòng bỗng nảy ra một ý tưởng.
“Thôi được. Ta là người thiện lương, không thích sát phạt. Nhưng ngươi phá hỏng đồ của ta, phải bồi thường. Từ nay về sau, ngươi tên là… Đại Hắc. Ngươi sẽ cùng Ma Hoàng cai quản khu phía tây. Nếu làm tốt, tối nay ta sẽ cho ngươi nếm thử khoai lang linh khí.”
Cổ Ma – một thời xưng bá thiên hạ – giờ đây ngồi sụp xuống đất, nhìn cái xẻng sắt trong tay Diệp Phàm với ánh mắt đầy sợ hãi xen lẫn sự tôn sùng mù quáng. Hắn thầm nghĩ: *Chiếc xẻng kia chắc chắn là Chí Tôn Thần Khí bị phong ấn. Mỗi một nhát tát của nó đều gột rửa được tội lỗi trong linh hồn ta. Kẻ này… có lẽ chính là Thần Minh ẩn thế xuống đây để giáo hóa Ma giới.*
“Vâng… thưa chủ nhân.” Cổ Ma lí nhí đáp, đầu cúi sát đất.
Diệp Phàm thở phào một cái nhẹ nhõm. Hắn lau cái xẻng vào vạt áo, miệng lẩm bẩm: “Hú vía. May mà mình có cái xẻng tổ truyền này hỗ trợ. Đúng là thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, một tên nông dân nghèo như mình muốn giữ cái mạng nhỏ sao mà khó khăn quá.”
Hắn nhìn ra phía tây, nơi những cánh đồng khác đang chờ được khai khẩn, lòng thầm nhủ: *Phải trồng thêm 200 lớp hàng rào trận pháp bằng gai ma nữa. Lần này nếu có kẻ đến, mình sẽ không chỉ dùng xẻng đâu, mình sẽ dùng cái cào để bừa nát mặt hắn!*
Bầu trời tím ngắt dần tan biến, trả lại một sắc đỏ ảm đạm thường thấy của Ma giới. Ma Hoàng và Đại Hắc (Cổ Ma) ngoan ngoãn dắt tay nhau đi về phía chuồng lợn để lấy dụng cụ làm việc. Nguyệt Cơ đứng đó nhìn bóng lưng của Diệp Phàm, đôi mắt tràn ngập vẻ sùng bái tuyệt đối.
Còn Vượng Tài? Nó đang bận tha một mẩu chiến giáp của Cổ Ma về để… mài răng, vẻ mặt đắc thắng như vừa mới lập chiến công vĩ đại nhất lịch sử loài chó.
Diệp Phàm đi về phía những cây bắp cải bị nát, lẩm bẩm xót xa: “Ai dà, bắp cải ơi là bắp cải, lần sau thấy mấy thằng to con thì các ngươi nhớ phải biết tự né đi chứ…”
Đêm đó, giữa lòng Ma giới hung hiểm, có một căn nhà nhỏ tỏa ra mùi thơm của cháo gạo linh khí và tiếng lầm bầm của một kẻ sợ chết, nhưng vừa mới tát bay một vị thần bằng một cái xẻng làm ruộng.