Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 103: Dùng \”Phân bón thần thánh\” để phong ấn Ma Thần
Gió đêm lướt qua Hắc Thổ Hoang Nguyên, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương đặc trưng của Ma giới. Thế nhưng, trong khuôn viên của một nông trang nhỏ vốn dĩ không có tên, không khí lại mang theo một mùi thơm kỳ lạ của đất mới và hương lúa chín dịu nhẹ, khiến cho sự hung sát của thế giới bên ngoài như bị ngăn cách bởi một tầng rào dậu mong manh.
Diệp Phàm đứng giữa sân, trên tay vẫn cầm cái xẻng sắt loang lổ vết rỉ sét. Hắn nhìn chằm chằm vào “Đại Hắc” – kẻ mà cách đây không lâu còn tự xưng là Cổ Ma Thần, kẻ định hủy thiên diệt địa – giờ đang quỳ rạp dưới chân mình như một đứa trẻ phạm lỗi.
“Ngươi… thật sự biết lỗi rồi chứ?” Diệp Phàm hạ giọng, cố làm ra vẻ nghiêm khắc, nhưng thâm tâm lại đang run rẩy như cầy sấy. Hắn tự nhủ: *Trời ạ, tên này mạnh kinh người. Vừa rồi mình dùng hết sức bình sinh tạt hắn một xẻng, nếu hắn đột nhiên bật lại, cái mạng nhỏ của mình chắc chắn không giữ nổi. Phải lừa hắn, phải ổn định hắn bằng mọi giá!*
Cổ Ma Thần — hay giờ là Đại Hắc — rùng mình một cái. Trong mắt hắn, vẻ mặt trầm ngâm của Diệp Phàm lúc này chính là biểu hiện của sự “quyết định sinh tử”. Hắn cảm nhận được khí tức xung quanh Diệp Phàm ôn hòa như gió mùa xuân, nhưng chính cái sự ôn hòa ấy mới đáng sợ nhất. Ở Ma giới, càng là những kẻ tu luyện đến cảnh giới tối cao, khí tức lại càng phản phác quy chân, đạt đến độ thần hoa nội liễm.
“Chủ… chủ nhân, tiểu nhân hoàn toàn tỉnh ngộ!” Đại Hắc lắp bắp, trán dập xuống lớp đất đen. “Sức mạnh của người đã gột rửa tâm hồn dơ bẩn của tiểu nhân. Được làm một nô bộc trong trang trại này là phúc phận ba đời của tiểu nhân!”
Nguyệt Cơ đứng cạnh đó, đôi mắt đẹp không giấu nổi sự kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển thành sự sùng bái mù quáng. Cô thầm nghĩ: *Chủ nhân quả nhiên thâm sâu khó lường. Một Ma Thần thời thái cổ, tính tình hung bạo đến nhường nào, vậy mà chỉ sau một nhát xẻng và vài lời nói đơn giản đã bị giáo hóa. Đây chính là “lấy đức phục người” trong truyền thuyết sao? Không, đây chính là uy áp của một vị Thần nông thượng cổ!*
Diệp Phàm thở dài, xoa xoa thái dương. Hắn nhìn ra phía những cây bắp cải bị sức mạnh của trận chiến làm cho héo rũ, trong lòng đau như cắt. “Cái tên Đại Hắc này dù sao cũng là một quả bom nổ chậm. Ma khí trong người hắn quá nồng nặc, để hắn đi lại tự do trong vườn, lỡ hắn hắt hơi một cái là đám cải bắp của mình đi tong hết.”
Hắn đột nhiên nhớ lại chương thứ 32 trong “Sổ tay trồng trọt Trường Sinh”, mục về “Xử lý phế phẩm cao cấp”.
“Được rồi,” Diệp Phàm đột ngột lên tiếng, làm Đại Hắc giật thót. “Ngươi ma tính quá nặng, sát khí nồng nặc, rất không tốt cho môi trường sinh thái của nông trại ta. Muốn ở lại đây, ngươi phải trải qua một đợt… thanh lọc định kỳ.”
“Thanh… thanh lọc?” Đại Hắc run giọng hỏi. Hắn cứ ngỡ mình sẽ bị phế bỏ tu vi hoặc bị ném vào lò luyện hồn.
“Đúng vậy. Theo quy tắc của nông trại, kẻ nào gây ra rác thải công nghiệp — ý ta là Ma khí — thì phải tự nguyện hiến dâng để làm phân bón hữu cơ. Coi như là ngươi lập công chuộc tội.”
Nói đoạn, Diệp Phàm lôi từ trong cái túi vải rách nát (mà trong mắt người khác chính là Càn Khôn Đại chứa cả thiên hà) ra một chiếc xô gỗ cũ kỹ. Hắn đi đến góc sân, nơi có một đống “Phân bón thần thánh” đã được ủ từ Ma thạch và thảo mộc thanh lọc qua nhiều năm.
“Nguyệt Cơ, mang cho ta cái bình tưới nước Nhược Thủy lại đây,” Diệp Phàm ra lệnh.
Nguyệt Cơ vội vàng chạy đi. Khi cô bưng cái bình tưới nước lên, không gian xung quanh dường như trùng xuống bởi sức nặng của thứ nước thần thánh ấy. Diệp Phàm bắt đầu thực hiện một chuỗi các động tác mà Đại Hắc nhìn vào cứ ngỡ là “Thái Cổ Tế Lễ Thủ Pháp”.
Thực tế, Diệp Phàm chỉ đang… pha trộn phân bón theo tỉ lệ 3:1.
“Lại đây, ngồi xuống cái hố kia,” Diệp Phàm chỉ vào một cái hố vừa mới đào xong ngay cạnh gốc của một mầm cây bé xíu, đen kịt — đó là Ma Diệm Hắc Liên, một loại cây cực kỳ khó nuôi, cần lượng ma năng khổng lồ nhưng phải tinh khiết.
Đại Hắc không dám cự tuyệt, run rẩy ngồi xuống hố. Hắn cứ ngỡ mình sắp bị chôn sống. Nhưng khi Diệp Phàm bắt đầu đổ hỗn hợp nước và phân bón lên chân hắn, một cảm giác kỳ lạ ập đến.
*Ầm!*
Một luồng khí tức thanh khiết như suối nguồn rừng thẳm len lỏi vào từng lỗ chân lông của Đại Hắc. Ma khí cuồng bạo trong kinh mạch hắn gặp phải luồng khí này giống như tuyết gặp nắng gắt, tan chảy thành những dòng năng lượng thuần túy nhất. Chúng không biến mất, mà bị hút ngược ra ngoài thông qua lòng bàn chân hắn, truyền thẳng vào lớp đất đen.
“Đây… đây là…” Đại Hắc trợn tròn mắt. Hắn cảm thấy mình không phải đang bị hành hình, mà là đang được… đại tu linh hồn! Những tạp chất tích tụ từ hàng vạn năm giết chóc, những tiếng gào thét của tâm ma trong đầu hắn dần im bặt. Thay vào đó là hơi thở của đất mẹ, sự bình yên của cây cỏ.
Diệp Phàm tay cầm xẻng, tay đổ nước, miệng lẩm bầm những câu thần chú: “Gà không ăn thì gà chết, phân không bón thì cây héo… Chớ có lãng phí, chớ có lãng phí…”
Trong tai Đại Hắc, những câu lẩm bầm ấy biến thành những đạo phạm âm uy nghiêm: “Trần quy trần, thổ quy thổ… Vạn pháp giai không, duy hữu luân hồi…”
Nguyệt Cơ đứng bên cạnh, bị hào quang của Trường Sinh Công từ người Diệp Phàm làm cho lóa mắt. Cô thấy một bóng hình vĩ đại che khuất cả bầu trời Ma giới, đang dùng một cái xô nhỏ để sắp xếp lại trật tự hỗn loạn của vũ trụ.
“Chủ nhân đang dùng Cổ Ma Thần làm vật dẫn,” Nguyệt Cơ tự mình não bổ. “Ngài ấy biến một kẻ hủy diệt thành một cái máy thanh lọc khổng lồ. Từ nay về sau, chỉ cần Đại Hắc còn ở đây, Ma khí của cả một vùng này sẽ được chuyển hóa thành Linh khí thuần khiết nhất phục vụ cho việc làm ruộng. Một mũi tên trúng hai đích, vừa phong ấn được đại họa, vừa tạo ra nguồn tài nguyên vô tận. Thủ đoạn này… quả thật kinh hãi thế tục!”
Sau nửa canh giờ lao động hăng say (mà Diệp Phàm thấy mệt muốn đứt hơi), hắn mới dừng tay.
Lúc này, Đại Hắc đã hoàn toàn bị bao phủ bởi một lớp dây leo xanh mướt mọc lên từ dưới đất. Những sợi dây này trông mảnh mai nhưng thực chất là “Trường Sinh Trấn Ma Tỏa”, chúng nhẹ nhàng quấn lấy cơ thể hắn, khiến hắn chỉ có thể ngồi yên một chỗ, duy trì một tư thế như thiền định.
“Xong rồi,” Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán. “Từ giờ, ngươi cứ ngồi đây mà sám hối. Hàng ngày ta sẽ cho ngươi ăn khoai lang nướng, nhiệm vụ của ngươi là chuyển hóa toàn bộ Ma khí trong người vào cái cây bên cạnh. Nếu cái cây này nở hoa, ngươi sẽ được tự do một phần. Nếu nó héo, ta sẽ lấy xẻng gõ vào đầu ngươi, nghe rõ chưa?”
Đại Hắc bây giờ đâu còn dáng vẻ của một Ma Thần cao ngạo. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình đang liên kết chặt chẽ với cây Ma Diệm Hắc Liên kia. Nếu hắn có ý đồ xấu, cái cây sẽ ngay lập tức hút cạn tinh huyết của hắn; nhưng nếu hắn ngoan ngoãn, cái cây lại phản hồi cho hắn một luồng sinh khí ấm áp để trị liệu vết thương nguyên thần.
“Tiểu nhân đã hiểu! Cảm tạ chủ nhân không giết, cảm tạ chủ nhân đã chỉ cho tiểu nhân con đường… làm phân bón vinh quang!” Đại Hắc thành khẩn đáp.
Vượng Tài thấy mọi việc đã ổn thỏa, thong thả tiến lại gần, ngửi ngửi chân Đại Hắc rồi khinh bỉ “hứ” một tiếng. Nó vểnh tai lên, rồi chạy tót vào trong bếp, dường như nó đã ngửi thấy mùi khoai lang chín tới.
Diệp Phàm quay sang nhìn Nguyệt Cơ, mỉm cười hiền lành: “Cũng muộn rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi. Lao động vất vả thế này, nếu không ăn bù vào chắc ta suy nhược mất.”
Nguyệt Cơ nhìn bàn tay đầy bùn đất của Diệp Phàm, lại nhìn vị Ma Thần Thái Cổ đang bị “trồng” xuống đất làm bù nhìn, lòng dâng lên một nỗi xúc động không tên. Chủ nhân luôn khiêm tốn như vậy. Ngài ấy tốn biết bao tâm tư để phong ấn Ma Thần, giữ gìn hòa bình cho Ma giới, vậy mà khi xong việc chỉ nghĩ đến “suy nhược cơ thể” và “ăn cơm”.
“Vâng, chủ nhân. Để tiểu nhân xuống bếp làm thêm món nộm rau mầm cho người.”
Hai người một chó đi vào gian nhà gỗ nhỏ, bỏ lại Đại Hắc ngồi cô đơn dưới ánh trăng tím.
Đại Hắc nhìn vào cây mầm bên cạnh mình. Chỉ trong chốc lát sau khi nhận được “dinh dưỡng” từ hắn, cái cây đã vươn cao thêm một tấc, tỏa ra những đốm sáng lung linh dịu mắt. Hắn chợt nhận ra, cảm giác được che chở cho một mầm sống phát triển dường như còn thỏa mãn hơn cả việc phá hủy một tòa thành trì.
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu công việc “làm phân bón” đầu tiên trong đời mình một cách vô cùng nghiêm túc.
Ở trong nhà, Diệp Phàm vừa húp cháo vừa lo lắng lẩm bẩm: “Phải lắp thêm cái hàng rào bảo vệ cho cái cây kia nữa. Lỡ nửa đêm Vượng Tài nó nổi hứng đi bậy vào gốc cây, làm cây chết héo thì con Ma Thần kia nó xổng ra mất. Ai dà, làm nông dân ở Ma giới này sao mà lắm lo âu thế này cơ chứ!”
Căn phòng tràn ngập hơi ấm và tiếng húp cháo sột soạt, tương phản hoàn toàn với bầu không khí căng thẳng bao trùm khắp Vạn Ma Điện lúc bấy giờ, nơi những vị đại ma đầu đang run rẩy vì cảm nhận được khí tức của Cổ Ma Thần đột nhiên… biến thành mùi phân bón nồng nặc bay khắp bầu trời.
Chương 103 kết thúc trong sự yên bình kỳ quái của trang trại, và một trang sử mới của Ma giới — trang sử về những Ma đầu thích ăn chay và đam mê bón phân — bắt đầu được viết nên.